Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Chương 69: Vị hôn thê của Giản Nam



Edit: thietluna

Tuổi xuân liệu có thể giữ mãi không? Vô tình gặp được người, nhưng ta lại không biết người sắp rời xa. Nếu như, tình yêu của chúng ta đủ lớn để cùng đi chung một con đường, thì ta đã không mù quáng tìm kiếm một thứ gì đó, điên cuồng chạy về một nơi nào đó? Gặp được nhau đã là có duyên, nhưng duyên này chỉ là gió thoảng qua mà thôi.

Thất tình là tại cô nông nổi, hiện tại, việc cô cần làm là buông tay, buông tay và buông tay. Thật ra thì thất tình cũng không có gì là ghê gớm cả, chỉ là không được ở bên nhau thôi, đương nhiên là vì họ muốn rời xa nhau, vì vậy cô đã quyết định mình phải thật mạnh mẽ.

Cô thất tình sao? Cô từng yêu say đắm sao? Không, chỉ có mình cô yêu đơn phương thôi?

Tình yêu là nguyên nhân của mọi đau khổ, không yêu nữa thì con người ta mới tiêu diêu tự tại___________

********

Nói thì hay lắm, cô có thể làm được sao?

Không gian nơi này quá bức bối, hô hấp của cô ngày càng khó khăn, cô sắp không thở nổi rồi. Ánh sáng, cô thấy ánh sáng rồi.

An Tuyết Thần nhìn thấy cửa thang máy mở ra, không đợi cửa mở hoàn toàn, cô chạy thật nhanh khỏi nơi đó, cô mong đợi, cô đau lòng và nổi nhớ, cô nhớ, rất nhớ, nhớ rất nhiều

Giản Nam nhìn bóng lưng chạy đi, lông mày cau lại thật chặt, cô ấy đã thay đổi.

An Tuyết Thần trở lại phòng ăn, nhìn thấy có hai ghế trống, cau mày đi tới cạnh Phàm Ngự, thở hỗn hển.

" Có chuyện gì?"

Phàm Ngự nhẹ nhàng nhấp một hớp rượu vang đỏ, nhàn nhạt mở miệng: "Đây là lời xin lỗi của cô"

An Thần Tuyết kinh ngạc, mở to hai mắt nhìn Phàm Ngự, hắn gọi cô trở lại chỉ để cô giống như vị hôn thê của hắn nói lời xin lỗi, cô thấy mình như một con ngốc.

"A, anh Ngự, thật không ngờ có thể gặp anh ở đây" Là cô gái ấy

Thân thể An Tuyết Thần bỗng run lên, cô không dám quay lại nhìn, từ trước đến giờ cô chưa bao giờ lúng túng như vậy.

Phàm Ngự nhìn cô gái đó, lộ ra một nụ cười chứa đựng sự cưng chiều, một nụ cười hiếm thấy

"Trở về từ lúc nào? Sao không thông báo cho anh Ngự biết, anh sẽ cho người ra đón" Phàm Ngự đi đến bên cạnh cô gái, hai người ôm nhau thật chặt, sau đó hắn nhìn hai người con gái này chào hỏi nhau.

"Chị dâu, chị cũng vừa tới à?" dĩ nhiên là hỏi vị hôn thê của Phàm Ngự.

Bây giờ, An Tuyết Thần chỉ muốn biết mất khỏi cái nơi làm người ta hít thở không thông này thôi, trong lòng cố gắng tự trấn an bản thân.

"Ừk, đúng vậy, em cũng mới tới à, người này là...........? Cô cười thật gượng gạo

Cô gái rất vui, cười rạng rỡ, níu lấy tay Giản Nam

"Đây là vị hôn phu của em, Giản Nam" cô gái tươi cười nói....... Thanh âm đó làm tan nát cõi lòng cô.

An Tuyết Thần nhìn Giản Nam mà lòng đau đớn, quả nhiên bọn họ là quan hệ đó. Cô thật là ngốc, suy nghĩ quá đơn giản

Trên gương mặt Phàm Ngự tản ra một khí lạnh bức người, hung ác nhưng hắn đã che giấu rất kín đáu.

Hai người đàn ông bắt tay nhau, cô không thể ở nơi này thêm nữa. Mặc dù rất khó, nhưng cô muốn rời khỏi đây ngay lập tức

"Tôi xin phép đi trước" cô vô lực mở lời, chậm rãi lướt qua người Phàm Ngự, nhưng hắn đâu để cô đi dễ dàng như vậy!

Phàm Ngự nắm khuỷa tay của An Tuyết Thần giữ cô lại "ở lại dùng cơm"

An Tuyết Thần tức giận nhìn Phàm Ngự, cô muốn hất tay hắn ra, nhưng câu nói của hắn.

"Nếu như cô không muốn cho anh Giả của emn biết chuyện, cô là tình nhân của tôi thì cô nên ngoan ngoãn một chút"

Phàm Ngự kéo An Tuyết Thần ngồi cạnh hắn, hắn nhìn Nguyệt Nhi.

"tới đây ngồi, chúng ta cùng nhau ăn cơm"

Nguyệt nhi vui vẻ kéo tay Giản Nam cùng ngồi xuống, nhưng ánh mắt Giản Nam lại luôn nhìn chăm chú An Tuyết Thần dù họ cách nhau một ly rượu, ánh nhìn này sao qua được mắt hắn.

Giờ phút này, An Tuyết Thần cảm thấy cô như tan thành trăm mảnh, cô cảm giác ngày tận thế đang đến rất gần, rất rất gần cô.

Phía đối diện, Giản Nam vẫn chăm chú nhìn cô, gương mặt anh đầy hoài nghi, ánh nhìn này không cách nào thoát khỏi tầm quan sát của Phàm Ngự

"Anh Ngự, cô gái này chính là người trên truyền hình..., thật là có khí chất" Nguyệt Nhi mỉm cười, những lời nói như thế bên tai người khác nghe vô cùng chói tai.

Phàm Ngự chỉ gật nhẹ, Nguyệt Nhi nhìn An Tuyết Thần, khuôn mặt đầy nghi hoặc.

"Anh Ngự, vậy cô ấy là__________"

Giản Nam cũng đang mong đợi câu trả lời từ Phàm Ngự.

Phàm Ngự cảm thấy cái nhìn của Giản Nam, khóe miệng lộ ra nụ cười lãnh khốc, khát máu, hắn nhìn cô, ôm cô.

"Chỉ là tình nhân bỏ tiền ra mua, cùng là bạn trên giường mà thôi"

Mọi người kinh ngạc trợn mắt lớn, cõi lòng cô tan nát, vì cô luôn ôm mộng được gặp lại anh Giản của mình, nhưng giờ đây cô chẳng còn gì cả. An Tuyết Thần quay lại nhìn Phàm Ngự, hắn anh tuấn như vậy, nhưng hắn cũng thật là nhẫn tâm. Ác ma, hắn là ác quỷ đến từ địa ngục, hắn thật tàn nhẫn.

Thân thể cô không ngừng run rẩy, cõi lòng cô vốn đang thanh tịnh nhưng giờ đây nó đã không còn được thanh tịnh nữa. Cả người cô như một quả cầu lửa sắp nổ tung.

Cô cảm nhận được ánh mắt khi dễ của Giản Nam dành cho cô, cô thấy mình đang tan biến vào không khí. An Tuyết Thần không thể chịu đựng thêm nữa, những ánh mắt khi dễ đều hướng về phía cô, cô đứng bật dậy, tay cầm ly rượu hất thẳng vào gương mặt tuấn tú của Phàm Ngự.

An Tuyết Thần xoay người chạy đi, cô chạy thật nhanh, chạy khỏi nơi đó, cô chạy cho đến khi không thể chạy được nữa mới dừng lại. Cô đứng laj trên một cầu thang, cô thu mình lại một góc, khóc thật lớn, khóc cho vơi đi cơn đau trong lòng, cõi lòng cô đã tan vỡ thành ngàn mảnh rồi, thật đau đớn.

Cuộc sống, cuộc sống của cô tràn ngập sự thất vọng. Cô không thể trốn thoát khỏi Phàm Ngự, không trốn khỏi số mạng đáng buồn này, số mạng chỉ dành cho cô.

Một thân thể yếu ớt co rúc trên cầu thang giống như một thiên sứ bị thế gian vứt bỏ, cô không thể chịu đựng thêm nữa,

"A, a............ Tại sao, tại sao bất công như vậy, trời ơi, sao lại đối xử với tôi như vậy?"

Tiếng khóc ấy chỉ động lòng người, không động được đến trời cao. An Tuyết Thần không biết mình đã ra khỏi nơi đó bằng cách nào, cô cứ bước đi, bước đi, bước đến một ngã tư đường. Cơn gió mát lướt qua gương mặt tái nhợt của cô, linh hồn cô đã bị rút cạn, chỉ còn lại thân xác này - một thân xác thật bẩn thỉu.

Gió nhẹ nhàng thổi, thổi qua gương mặt ưu phiền của cô, gió cuốn theo những phiền muộn trong lòng cô. Quá khứ đẹp đẽ ấy không còn dành cho cô nữa, cô không nên quay đầu lại để đuổi theo nó nữa, chạy về phía trước, một nơi nào đó trong tương lai cô có thể tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình.

An Tuyết Thần vuốt mái tóc dài của mình, phiền não như tơ vò, cũng như mái tóc lúc này.

Thời gian sẽ trôi đi và thời gian sẽ cuốn trôi mọi phiền não của cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.