Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Chương 71: Phản kháng lại



Rốt cuộc phát tiết chính mình **, Phàm Ngự nhận được khoan khoái, xoay nhẹ sang nhìn thân thể lạnh lẽo của An Tuyết Thần. Nhìn gò má trắng bệch như tờ giấy, cùng với đôi môi bị cắn rách, có vài vệt máu li ti. thoải mái phàm ngự, nhẹ nhàng chuyển qua An Tuyết sáng sớm lạnh lẽo thân thể. Nhìn nàng trắng bệch như tờ giấy gò má của, cùng này bị cắn rách nát đôi môi, có chứa vết máu ti ti . Phàm ngự lòng của bị chặt nhéo lại với nhau. Hắn lại mất khống chế. Đối với cái này nữ nhân, hắn luôn là dễ dàng mất khống chế.

Một đôi bàn tay đau lòng vuốt ve gương mặt không có chút huyết sắc của cô. Choàng lên người bộ âu phục, quấn quanh cơ thể cô.

Tại biệt thự Phàm Ngự ——

An Tuyết Thần nằm trên giường lớn mềm mại trong phòng Phàm Ngự. Đầu giường chạm khắc màu đỏ. Cao quý mà thanh nhã (đẹp mắt).

"A, không cần, cầu xin đừng" An Tuyết Thần thét chói tai với thầy thuốc rồi tỉnh lại, đầy đầu mồ hôi lạnh. Mở to mắt, nắm chặt cái chăn, nhìn một chút thấy bản thân mặc đồ ngủ, từ từ đảo mắt nhìn xung quanh, quen thuộc như vậy, nhưng lại không phải gian phòng của cô.

Rắc rắc ——

"Tỉnh" Là hắn, cái thanh âm này luôn nhắc cô nhớ đến hắn. Trầm thấp lại khàn khàn, như âm thanh ma quỷ, làm người khác bị hủy hoại.

Toàn thân Phàm Ngự mặc quần áo thể thao màu trắng đơn giản, có vẻ lãnh đạm lại thoải mái, nhưng An Tuyết Thần làm gì có thời gian thưởng thức. Hắn bưng một bát cháo, chầm chậm tiến lại gần cô.

An Tuyết Thần thấy hắn đi về phía mình, ôm chặt người, phẫn nộ - sợ hãi lùi về phía sau, mãi cho đến khi không còn chỗ có thể lùi nữa.

Phàm Ngự ngồi bên giường, nhìn thấy An Tuyết Thần sợ hãi hắn, bất đắc dĩ thở dài.

"Ngoan. Húp một chút cháo." Nói xong bắt đầu kéo An Tuyết Thần.

"A - - a - -" Toàn thân An Tuyết Thần run rẩy, hét lên, "Đừng - - đừng tới - - đừng tới đây, tránh ra."

An Tuyết Thần dùng hết sức đẩy hắn ra, ngã nhào xuống sàn nhà.

Phàm Ngự muốn tiến lên trấn an cô, nhưng không nghĩ tới cô ngược lại dung hết sức phản kháng.

An Tuyết Thần ôm chặt ga trải giường, lăn vào góc phòng, đôi mắt nhỏ sợ hãi nhìn Phàm

Ngự. Chỉ sợ hắn tới đây.

Phàm Ngự thấy bộ dạng như vậy của cô, đau lòng không thôi. Muốn đi qua bế cô lên giường.

An Tuyết Thần nhìn thấy Phàm Ngự đang tiến lại gần, kịch liệt phản kháng, nói.

"Ác ma, ma quỷ, không được, không được tới đây."

Phàm Ngự kinh hãi - sững sờ một chút.

"Thiếu gia, đủ rồi." Vú Trươn đã đi vào rồi, nhìn An Tuyết Thần cuộn tròn trong chăn, ngồi trong góc phòng đau lòng không thôi.

Phàm Ngự liếc mắt nhìn vú Trương, sau đó lại chuyển ánh mắt sang nhìn An Tuyết Thần.

"Thiếu gia, lần này cậu cũng hơi quá đáng, An tiểu thư, cô ấy ** xé rách. Rất nghiêm trọng." Vú Trương nhìn thiếu gia, bất đắc dĩ nói.

Phàm Ngự nhìn thân hình nhỏ nhắn xinh xắn - dễ vỡ trong góc phòng, trong lòng giống như bị đạn bắn vậy.

"Tôi, tôi không cố ý."

Vú Trương rất dễ nhận thấy, lấy làm kinh hãi. Nhìn thiếu gia, rồi lại nhìn An Tuyết Thần một chút, thiếu gia chính là thích tiểu nha đầu này, chỉ là cách thức không đúng.

Vú Trương vỗ vỗ bả vai Phàm Ngự, thở dài, khẽ lắc đầu.

"Thiếu gia, cậu đi ra ngoài trước đi, tôi mang thuốc cao tới đây bôi cho An tiểu thư, tôi sợ cô ấy nhìn thấy cô sẽ không đồng ý trị liệu."

Lông mày Phàm Ngự nhíu chặt, liếc nhìn người đang ngồi dưới đất, thở dài bước ra khỏi phòng. Còn lại hai người là vú Trương và An Tuyết Thần.

"Thật là cô gái đáng thương"

An Tuyết Thần thấy Phàm Ngự rời đi rồi, nghẹn ngào nhìn vú Trương khóc nức nở.

"A, a, ô ô" Từng tiếng, từng tiếng khóc, toàn bộ đều lọt vào tai của Phàm Ngự đang đứng ngoài cửa.

Vú Trương mụ nhìn người trước mắt khóc thút thít, thật sự đau lòng, đặt bát cháo xuống, đi tới bên cạnh, ôm cô vào lòng. Cảm nhận được tình thương ấm áp của người mẹ khi được ôm trong ngực, khóc càng to hơn. Trút hết những phẫn nộ trong lòng, cùng bất mãn, hơn nữa là sợ hãi.

Vú Trương ôm người trong ngực, nhẹ nhàng vỗ vỗ. "Được rồi, được rồi, không sao nữa, tất cả đều đã qua."

Vú Trương vỗ về người trong ngực, để cô cảm nhận được tình thương giống như người mẹ đã chết của cô. Rời khỏi cái ôm ấm áp, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ngập tràn nước mắt, ngước lên nhìn người phụ nữ trung niên.

"Trương, vú Trương." Run rẩy nói xong, những giọt nước mắt vẫn theo gương mặt rớt xuống sàn nhà.

"Ừ, là vú Trương, đến, ăn một chút cháo, có sức lực mới có thể hồi phục, mới có thể chiến thắng mọi việc." Vú Trương đau lòng nói.

An Tuyết Thần nhìn vú Trương, điềm đạm gật đầu, vú Trương mững rỡ bưng bát cháo lại. Múc từng muỗng từng muỗng cho An Tuyết Thần ăn. Mà cô cũng rất nghe lời húp.

Đúng vậy, cô muốn khỏe mạnh, mới có thể có tự tin chiến thắng, mới có hy vọng thắng lợi, cô sẽ không yếu ớt như vậy . .

Rắc rắc ——

"Thiếu gia, tại sao cậu lại ở đây." Vú Trương bước ra khỏi phòng, nhìn thấy Phàm Ngự đứng dựa vào tay vịn cầu thang, dưới đất đã có không ít tàn thuốc. Xem bộ dáng hình như đã đứng rất lâu rồi, sao vẫn chưa rời khỏi?

Phàm Ngự ném điếu thuốc trong tay còn chưa châm lửa, nhìn vú Trương, lạnh nhạt mở miệng hỏi.

"Cô ấy, cô ấy thế nào rồi."

Vú Trương hướng về phía Phàm Ngự gật đầu một cái. "Ừ, đã ăn xong rồi. Đang nằm ngủ"

Phàm Ngự khẽ gật đầu, sau đó bước vào thư phòng. Vú Trương nhìn thao bóng lưng Phàm Ngự, thở dài thật sâu.

Phàm Ngự ngồi trên ghế tựa, nhìn màn hình máy tính. Cô cũng không ngủ, mà đang ngồi trước gương, sững sờ nhìn chính mình. Không nhúc nhích. Giống như linh hồn đã bị rút cạn. Giống như đứa trẻ không hiểu biết.

Phàm ngự nhìn chằm chằm hình ảnh đó, nhìn gương mặt không có chút huyết sắc kia. Trong lòng buồn phiền không thôi. Cầm điện thoại lên.

"A lô, ra ngoài, gặp ở Đế Vương." Cúp điện thoại, cất bước rời đi.

Tại Đế Vương ——

Phàm ngự ngồi bên trong phòng Vip, cầm trong tay một ly Voltaire. Lắc lắc nhẹ, nhìn xuyên qua ly rượu lấp lánh.

"Ngự, thế nào, có tâm sự sao?" Một người đàn ông đôi tay không an phận chu du trên người một cô gái, chọc cho cô gái vang lên tiếng rên rỉ . . . . . .Tán dóc với người lớn lên từ nhỏ - Phàm Ngự, cùng một gia tộc, nhưng họ không giống nhau. Tên là Lạc Trạch.

"Trạch, cậu khi nào thì nhiều lời như thế?" Phàm Ngự tức giận nói qua.

Rắc rắc ——

"Hôm nay, Phàm Ngự mới tới đây, tất cả đều là chỗ quen biết, các em xem" Quản lý giả tạo của mấy cô em nói.

Phàm Ngự nhìn thoáng qua: "Toàn bộ đều ở lại"

"Đúng, đúng, dạ dạ" Không biết liên tục nói mấy câu dạ xong, mới chịu đi ra khỏi phòng.

Em gái ngượng ngùng đến bên cạnh Phàm Ngự, không biết nên làm cái gì. Khóe miệng Phàm Ngự hiện ra một nụ cười tà ác - mị hoặc.

"Lại đây."

Cô gái từ từ đến gần Phàm Ngự, Phàm Ngự không hề câu lệ, duỗi tay chạm vào ngực cô gái, ra sức xoa nắn. Chọc cho cô gái phát ra tiếng rên rỉ, cùng cầu xin tha thứ.

Phàm ngự căm tức, đưa tay ra, xé rách quần áo trên người cô gái, không chút do dự tiến vào cơ thể cô gái, quả nhiên vẫn là xử nữ.

"A, đừng mà. . . . . ."

Phàm Ngự điên cuồng luật động, như muốn xuyên thủng cơ thể cô gái. Đúng lúc này, cửa bị đá văng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.