Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Chương 89: Bỏ qua đau đớn rời đi



Thời điểm An Tuyết Thần tỉnh lại lần nữa đã là hai ngày sau rồi, thân thể của cô rất suy yếu. Cộng thêm sinh non và không đủ dinh dưỡng, mỗi ngày Lãnh đều truyền dinh dưỡng vào cho An Tuyết Thần.

An Tuyết Thần mở mắt, nhìn chất lỏng màu trắng chảy xuôi trên mu bàn tay mình. Khóe miệng vì vậy mà kéo ra mụ cười cảm kích, cô biết cậu ấy vẫn chăm sóc cô, mặc dù ở trong trạng thái hôn mê nhưng cô vẫn cảm nhận được.

Gặp được Lãnh, cô thật sự cảm thấy may mắn, cô tuyệt không hối hận khi đã cứu cậu ấy, cậu ấy thật sự coi cô là bạn, cô không muốn suy đoán hành động lúc đó của cậu đối với Phàm Ngự. Chỉ cần cậu ấy thật sự đối tốt với cô là đủ rồi.

"Cậu đã tỉnh?" Một thanh âm ấm áp truyền vào trong tai An Tuyết Thần. An Tuyết Thần nhìn Lãnh đẩy xe lăn đi tới. Hướng về phía cậu ấy mỉm cười, nói.

"Ừ, tớ ngủ rất lâu rồi sao?"

Lãnh đem xe lăn đẩy tới bên cạnh co, gương mặt cưng chiều vuốt đầu An Tuyết Thần. "Ừ, cậu ngủ thời gian dài rồi, tớ biết hôm nay cậu sẽ tỉnh, cho nê, chuẩn bị đẩy cậu ra ngoài tắm nắng."

An Tuyết Thần liếc mắt nhìn xe lăn bên cạnh mới biết là chuẩn bị vì cô, nhìn người đàn ông trước mắt hệt như ánh mặt trời, trong lòng cô ấm áp.

"Cậu thật sự là tri kỷ."

"Tớ ôm cậu."

Dọc theo đường đi, An Tuyết Thần cứ bị Lãnh đẩy đi như vậy, cảnh sắc nơi này thật chân thực. Tất cả đều là hoa bách hợp, mùi hương của hoa bách hợp rất rõ ràng trong không khí, hương thơm say lòng người. Hoa bách hợp có tác dụng an thần, cô thích nhất hoa bách hợp. Thế nhưng, đây giống như một biển hoa.

An Tuyết Thần nghi hoặc ngẩng đầu nhìn Lãnh, ánh mặt trời bao phủ trên người cậu ấy, không thấy rõ vẻ mặt của cậu ấy.

"Tuyết Thần, tớ biết cậu sẽ thích, cho nên sai ngườ trồng hoa bách hợp, cậu thích không?"

An Tuyết Thần nhắm chặt hai mắt, hưởng thụ hương thơm của biển hoa, ánh mặt trời, cùng dịu dàng của cậu.

"Ừ, vô cùng thích, Liệt, cám ơn cậu." Một tiếng Liệt này, khiến cho trong lòng anh rung động mạnh mẽ.

"Cậu, Cậu gọi tớ là gì?" Thanh âm của Lãnh không xác định.

An Tuyết Thần cảm thấy rất buồn cười. Nhìn Lãnh, lặp lại một lần nữa.

"Tớ gọi cậu là Liệt, Liệt, Liệt, Liệt, lúc này nghe rõ chưa? Hay là cậu không thích tớ gọi như vậy."

Lãnh ngồi xổm xuống, nhìn khuôn mặt tươi cười của An Tuyết Thần, anh rất thỏa mãn, có cô gái này cùng mình, cái gì cũng đều không quan trọng.

An Tuyết Thần buồn cười nhìn anh, một thân đồ thể thao màu trắng, tự nhiên như ánh mặt trời. Ấm áp giống như ánh mặt trời vậy.

"Liệt, ở trong lòng tớ, cậu chiếm vị trí quan trọng, cho nên gọi cậu như vậy, hy vọng cậu không cảm thấy không vui."

Lãnh nhìn An Tuyết Thần, nắm thật chặt đôi tay nhỏ bé của cô, "Làm sao có thể, tớ rất vui mừng."

Hai người cứ yên lặng hưởng thụ như thế. An Tuyết Thần đi dạo quanh biệt thư cả buổi chiều. Thật đúng là rất lớn, so với cái lạnh lẽo của nhà tù kia, nơi này có cảm giác giống nhà hơn.

Trên bàn ăn, Lãnh nhìn vẻ mặt đau buồn của An Tuyết Thần. Biết cô đang nghĩ gì. Đến bên cạnh An Tuyết Thần, chăm chú nhìn cô.

"Tuyết Thần, có muốn rời khỏi nơi này cùng tớ không, đi nước Mĩ, chúng ta đi bắt đầu cuộc sống hoàn toàn mới. Cậu không cần phải lo lắng cho ba mẹ cậu, mỗi tháng tớ sẽ đưa cho hai bác tiền phí sinh hoạt, cũng sẽ chụp cho cậu vài tấm ảnh, nói cậu ra nước ngoài học, sau khi ra nước ngoài cậu có thể tiếp tục lĩnh vực âm nhạc."

An Tuyết Thần nhìn vẻ mặt chân thành tha thiết của Lãnh, trong khoảng thời gian ngắn không biết nói gì.

Lãnh thấy cô không trả lời bất cứ câu gì. Lại tiếp tục nói: "Tuyết Thần, tớ biết với tính cách của cậu thì không dễ dàng bị đánh bại như vậy, cho nên đi nước Mĩ cùng tớ để bắt đầu cuộc sống hoàn toàn mới, chờ cậu thành công, chúng ta trở lại, quang minh chính đại đối mặt với ba mẹ của cậu. Có được không?"

An Tuyết Thần nhìn anh, trong đôi mắt lấp lánh nước mắt, "Tại sao, Liệt, tại sao đối tốt với tớ như vậy, tớ có đáng giá để cậu làm như vậy không?"

Đôi mắt xếch của Lãnh cực kỳ dịu dàng, "Tớ cho là đáng giá là được rồi"

An Tuyết Thần nhìn anh, dùng sức gật đầu. "Được, chúng ta rời đi, đi nước Mĩ"

Lãnh nhìn cô, lộ ra nụ cười thật to. Vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của An Tuyết Thần.

"Tớ đi chuẩn bị một chút, hai ngày nữa chúng ta sẽ xuất phát"

"Ừ" An Tuyết Thần nhìn anh, nụ cười chân thành kia sưởi ấm trái tim lạnh lẽo của cô, những ngày tháng sau này, anh đã vì cô mà trả giá.

Mấy ngày sau — —

An Tuyết Thần đi tới phi trường, nhìn máy bay tư nhân của Lãnh, biết cậu ấy không phải người bình thường. Bằng không sẽ không mạnh bạo lớn như vậy.

Lãnh ôm thân thể của An Tuyết Thần, một đôi mắt vô cùng chân thành, nói: "Tuyết Thần, tớ bảo đảm, đến nước Mĩ, cậu nhất định sẽ biết thứ cậu muốn biết. Tin tưởng tớ?"

An Tuyết Thần nhìn Lãnh, nhẹ gật đầu, cô thật sự cảm tạ trời xanh đã đưa cho cô một người đàn ông như vậy. Cũng là người bạn tốt.

'"Liệt, tớ tin tưởng cậu, cho dù xảy ra chuyện gì, tớ đều lựa chọn tin tưởng cậu."

Lãnh nghe thấy câu trả lời của An Tuyết Thần, ôm cô thật chặt, trong lòng vô cùng dao động. Rung động.

An Tuyết Thần ngồi trên ghế sa lon, nhìn máy bay từ từ cất cánh. Hẹn gặp lại, Trung Quốc, quê hương của tôi, chờ tôi, ba mẹ, chờ con thành công sẽ trở lại. Đến lúc đó chúng ta nhất định sẽ không rời xa nhau. Cái nhà tù làm người ta hít thở không thông kia, tạm biệt hoàn toàn.

Lãnh Liệt hướng về phía người ở nước Mỹ xuất hiện trong màn hình, dặn dò mấy câu sau đó lập tức tắt máy.

Lãnh ngồi xuống bên cạnh An Tuyết Thần, cầm cái đệm lông trùm lên người An Tuyết Thần.

Sau khi bay lên trên cao, nói."Đang suy nghĩ gì?"

"Không có gì, nghĩ tới ba mẹ?"

Lãnh vuốt ve mái tóc dài của An Tuyết Thần. Không nói, trong ánh mắt tràn đầy “ái mộ chi tình” (yêu thương).

"Liệt, đến nước Mĩ, tớ không muốn ở biệt thự, tớ muốn ở khu nhà trọ cao nhất, có thể mênh mông bát ngát như vậy, được không?" Vẻ mặt mong đợi của An Tuyết Thần nhìn Lãnh Liệt.

"Ừ, được, cậu nói gì đều được, chúng ta sẽ ở khu trung cư cao nhất thành phố."

"Liệt, có cậu thật tốt, cám ơn cậu." Nói xong, dựa lên bả vai Lãnh, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Lãnh nhìn An Tuyết Thần ngủ, hướng về phía máy vi tính gõ vào đó mấy từ khóa.

"Phong, giúp tôi mua một căn nhà trong trung cư cao nhất nằm ở trung tâm nước Mĩ, lớn một chút, cành nhanh càng tốt, tôi hy vọng lúc tôi đến nơi thì cậu đã chuẩn bị tốt rồi."

"Dạ, Liệt thiếu gia, thuộc hạ sẽ đi làm ngay"

Lãnh nhìn cô gái nằm trong ngực, trong lòng không khỏi cảm thấy thỏa mãn. Anh muốn bảo vệ cô cả đời.

Trong mơ, cô hướng Trung Quốc, nói hẹn gặp lại tất cả. Bao gồm cả người cô hận nhất, anh anh dễ dàng phá hủy cô, lại dễ dàng vứt bỏ cô đi như vậy.

Giành được hạnh phúc, không có con đường thứ hai là quý trọng thứ cô có, quên lãng người không sở hữu. Khi một người chính thức tỉnh ngộ, khoảnh khắc anh buông tha truy tìm của cải bên ngoài thế giới. Chỉ cần có lòng tin, con người vĩnh viễn sẽ không thất bại. Bất luận anh ta bắt đầu ở thời điểm nào, quan trọng là… Sau khi bắt đầu thì đừng dừng lại. Người mềm yếu chính là kẻ địch lớn nhất của mình. 『 không thể nào 』 Chỉ tồn tại trong tự điển của người ngu dốt. Ôm hy vọng lớn nhất, cùng cố gắng lớn nhất, chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất. Cảm giác mình làm đến cùng mà vẫn không làm được, thật ra chỉ tại một ý niệm. Trong cuộc sống, quan trọng không phải chỗ đứng, mà là phương hướng. Mình phải để ý mình trước, rồi mới để mắt đến người khác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.