Nhà Tuck Bất Tử

Chương 14



Gia đình Tuck chẳng còn việc gì khác phải làm ngoài chuyện đi ngủ. Trời tối quá không thể xông qua ra ngoài tìm tên trộm ngựa, vả lại dù sao đi nữa, họ cũng chẳng biết hắn đã lấy ngựa vào lúc nào và trốn đi đâu.

"Mà cũng giỏi thiệt ba ha," Jesse nói, "đến nhà người ta còn chôm ngựa ngay trước mũi họ!"

"Cũng phải," ông Tuck nói. "Nhưng vấn đề là đây chỉ là một tên trộm bình thường hay ai đó có lý do đặc biệt nào khác? Ba chẳng thích ý tưởng này chút nào. Ba có linh cảm xấu về toàn bộ chuyện này."

"Thôi mà ông," bà Mae nói. Lúc này bà đang trải tấm mền bông lên chiếc ghế sofa cũ kỹ, làm thành giường ngủ cho Winnie. "Ông lo lắng quá rồi đó. Giờ mình cũng đâu làm gì được, chẳng nên nhặng xị lên làm gì. Dù sao cũng đâu có lý do gì mà ông cho là bất bình thường cơ chứ. Thôi mà, cả nhà mình đi ngủ một giấc thật ngon, sáng mai tỉnh táo rồi mới bàn tiếp đi nha. Mấy thằng bây, lên gác đi, mà không được nói chuyện đâu đấy - nói chuyện là tụi bây làm ba mẹ mất ngủ cho coi. Winnie, đi ngủ đi con. Con sẽ ngủ ở chỗ thượng hạng trên cái ghế sofa này nè."

Thế nhưng Winnie chẳng thể nào ngủ nổi lâu thật là lâu sau đó. Nệm ghế sofa gồ lên lổn nhổn và có mùi như báo cũ; còn miếng đệm ghế bà Mae đưa cho cô làm gối thì mỏng và cứng, thô ráp dưới má cô bé. Nhưng tệ hơn nữa là cô vẫn còn mặc nguyên quần áo ban ngày vì đã dứt khoát từ chối lời đề nghị mặc chiếc váy ngủ dự phòng của bà Mae, cái váy như một đống vải bông bạc phếch. Cô chỉ thích mặc đồ ngủ của mình và ngủ theo giờ giấc thường ngày; không có hai thứ ấy cô cảm thấy nhớ nhà kinh khủng. Niềm vui trên đường buổi sáng hôm nay đã hoàn toàn biến mất; thế giới rộng lớn dường như thu hẹp lại và những nỗi sợ hãi xa xưa nhất lại tràn ra tung tăng khắp tâm trí cô. Thật không thể tin được rằng cô lại phải ở nơi này; thật phẫn nộ. Nhưng cô bất lực vì không thể làm gì được, không thể kiểm soát được những chuyện đã xảy ra và kiệt sức vì buổi chuyện trò trên thuyền nữa.

Chuyện đó có thật không nhỉ? Có thật là họ không bao giờ chết không, gia đình Tuck ấy? Rõ ràng họ chưa từng cho rằng cô không tin tưởng họ. Họ chỉ quan tâm đến việc cô phải giữ bí mật thôi. Thật ra cô chẳng hề tin chuyện đó. Đúng là vớ vẩn. Phải không? Chà, phải không vậy ta?

Đầu óc Winnie quay cuồng. Nhớ đến người mặc đồ vàng là điều duy nhất giúp cô khỏi trào nước mắt. "Chắc giờ ông ấy đã kể cho nhà mình biết rồi," cô nghĩ, lẩm bẩm trong đầu. "Mọi người chắc đã tìm mình nhiều giờ rồi. Nhưng biết ở đâu mà tìm cơ chứ! Mà không. Ông ấy biết phương hướng tụi mình đi mà. Thế nào ba cũng tìm được mình cho xem. Chắc giờ này cả nhà đang lên đường kiếm mình đây."

Cuộn mình trong tấm mền bông, cô cứ diễn đi diễn lại cảnh đó trong đầu, trong khi mặt trăng ngoài kia lên cao dần biến mặt nước hồ thành màu bạc. Trời đã mát hơn và có chút sương mù phảng phất, lũ ếch thảnh thơi tán gẫu. Chẳng mấy chốc mấy chú dế cũng nhập cuộc bằng khúc ca nhịp nhàng lảnh lót. Trong ngăn kéo bàn, chú chuột khẽ sột soạt, thưởng thức bữa khuya gồm mấy mẩu vụn bánh rán bà Mae cho vào cho nó. Và cuối cùng tai Winnie nghe thấy những âm thanh này rõ hơn cả tiếng nói của chính suy nghĩ trong đầu cô. Cô bắt đầu thư giãn và lắng tai nghe không gian thanh vắng ngập tràn âm thanh ấy. Rồi, ngay khi cô sắp sửa chìm vào giấc ngủ, cô nghe tiếng bước chân nhè nhẹ, và bà Mae xuất hiện ngay bên cạnh. "Nằm có thoải mái không vậy con?" bà thầm thì.

"Dạ con ổn mà, cám ơn bác," Winnie đáp.

"Bác xin lỗi con về mọi chuyện," bà Mae nói. "Chỉ vì bác không còn cách nào khác ngoài việc mang con về đây. Bác biết là phải ở lại đây con không được vui cho lắm, nhưng ... ừm ... mà con nói chuyện với bác Tuck hay không vậy?"

"Cũng bình thường ạ," Winnie nói.

"Vậy tốt rồi. Thôi, bác đi ngủ đây. Ngủ ngon nhé con."

"Dạ," Winnie đáp.

Nhưng bà Mae vẫn còn nán lại đó. "Cả nhà bác đã sống cô độc từ lâu lắm rồi," cuối cùng bà lên tiếng, "nên chắc là cũng không biết cách đối đãi khách khứa sao cho phải. Nhưng phải nói là ai cũng vui vì có con ở đây. Bác ước chi con là... người nhà bác." Nói rồi bà đưa tay ngượng nghịu vuốt mái tóc của Winnie. "Thôi," bà nói, "chúc con ngủ ngon"

"Bác cũng ngủ ngon nha," Winnie nói.

Và rồi một lát sau đến lượt ông Tuck đến, lo lắng nhìn xuống cô đăm đăm. Ông mặc một chiếc áo ngủ trắng dài còn tóc tai thì rối bù. "Ồ!" ông nói. "Còn thức hả con? Mọi thứ tốt chứ?"

"Dạ tốt," Winnie đáp.

"Bác không cố ý làm phiền con," ông nói. "Nhưng bác cứ nằm trong kia nghĩ hoài là phải ra ngoài đây với con cho đến khi con ngủ."

"Không cần phải vậy đâu bác," Winnie nói, vừa ngạc nhiên lại vừa cảm động. "Con không sao mà."

Trông ông không yên tâm lắm. "Ừ... nhưng mà nếu cần gì thì con cứ la lớn lên nhé? Bác ở ngay phòng bên - bác phóng qua đây liền à." Rồi ông nói tiếp, giọng thật trầm, "Đã lâu lắm rồi trong nhà bác mới lại có một đứa trẻ đang lớn bình thường..." Giọng ông nhỏ dần. "Thôi. Ráng mà ngủ nha con. Cái ghế sofa này chắc là con không quen lắm đâu nhỉ."

"Dạ được mà bác," Winnie nói.

"Cái giường cũng chẳng khá hơn mấy, nếu không bác đã đổi chỗ cho con rồi," ông nói. Có vẻ như ông chẳng biết làm cách nào kết thúc câu chuyện. Nhưng rồi ông cúi xuống hôn vội lên má cô rồi rút lui.

Winnie nằm đó với đôi mắt mở to. Cô cảm nhận được sự ân cần quan tâm và cả - ngượng nghịu nữa. Và rồi cô bất giác tự hỏi điều gì sẽ xảy đến với gia đình Tuck nếu ba cô đến. Ba sẽ làm gì cả nhà họ? Cô sẽ không bao giờ có thể giải thích nổi làm sao mà họ lại ở cùng cô và họ đã khiến cô cảm thấy thế nào. Cô cảm thất thật tội lỗi khi nhớ lại rằng trong bữa tối mình đã kết tội họ là tội phạm. Quả thật, đúng là như vậy. Nhưng mặt khác thì...

Và nữa vị khách cuối cùng đến khiến cô càng bối rối hơn bao giờ hết. Có tiếng cọt kẹt vang lên trên gác xép và rồi Jesse đang đứng đó nhìn cô, tuấn tú và hào hứng làm sao dưới ánh trăng xanh nhạt. "Này, Winnie Foster," cậu thì thầm. "Em ngủ chưa vậy?"

Lần này thì cô ngồi dậy, kéo mền đắp phủ quanh mình, đột nhiên trở nên ngưọng ngập, và đáp, "Không, em chưa ngủ."

"Vậy à, nghe anh nói nè." Cậu quỳ xuống cạnh cô, mấy lọn tóc xoăn rũ xuống và đôi mắt mở to. "Anh nghĩ kỹ rồi. Ba đúng về chuyện bảo em phải giữ bí mật. Cũng chẳng khó hiểu mấy. Nhưng chuyện là, em đã biết về thứ nước đó mà lại sống ngay cạnh nó nữa nên em đến đó lúc nào mà chẳng được, vậy thì, nghe nè, sẽ như thế nào nếu em chờ cho đến năm em mười bảy tuổi, bằng tuổi anh bây giờ đó - trời ạ, chỉ còn sáu năm nữa thôi - rồi em uống thứ nước đó và rồi bỏ trốn cùng anh! Hai đứa mình thậm chí còn có thể cưới nhau nữa. Như vậy tuyệt quá phải không nào! Mình sẽ có biết bao nhiêu thời gian cùng nhau đi khắp thế gian, ngắm nhìn mọi thứ. Nghe này, ba mẹ anh và anh Miles, họ chẳng biết cách tận hưởng những gì mình đang có. Tại sao phải như vậy, hả Winnie, đời là phải vui sống đúng không nào? Nếu không thì nó còn ý nghĩa gì nữa? Đó là những điều anh muốn nói. Rồi em và anh, chúng mình sẽ sống hạnh phúc mãi mãi, không bao giờ cạn. Như thế chẳng hay sao?"

Lại lần nữa Winnie ngưỡng mộ cậu, quỳ gối nơi đây bên cạnh cô dưới ánh trăng này. Cậu không điên. Làm sao mà điên được cơ chứ? Chỉ là - quá tuyệt vời mà thôi. Thế nhưng cô đã bị làm cho tê liệt. Cô chẳng biết làm gì khác ngoài nhìn cậu trân trân.

"Em cứ nghĩ kỹ đi, Winnie Foster," Jesse thầm thì vẻ chân thành. "Tiếp tục nghĩ về điều đó một chút nha, coi có được không. Dù sao thì , hẹn gặp lại em sáng mai. Được chứ?"

"Dạ được," cố gắng lắm cô mới thì thầm đáp lại. Cậu đi rồi, trở lên những bậc thang kêu cót két, nhưng Winnie vẫn còn ngồi đó, tỉnh như sáo, hai má nóng bừng. Chẳng biết làm thế nào với lời đề nghị bất ngờ này, chẳng thể "tiếp tục nghĩ về điều đó" được. Vì cô còn chẳng biết nên tin vào chuyện gì nữa. Sau cùng cô lại nằm xuống, đăm đăm nhìn ánh trăng thêm nửa tiếng trước khi chìm vào giấc ngủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.