Nhà Tuck Bất Tử

Chương 19



Người mặc đồ vàng bước vào gian phòng khách ngập tràn ánh nắng. Gã đứng đó một lúc, nhìn một lượt xung quanh, từ bà Mae, Miles, Jesse, ông Tuck và cả Winnie nữa. Khuôn mặt chẳng biểu lộ cảm xúc gì, nhưng có vẻ gì đó khó chịu ẩn đằng sau nó mà Winnie cảm nhận được ngay, cái gì ấy khiến cô lập tức nghi ngờ. Tuy vậy giọng nói vẫn thật dịu dàng khi gã cất lời, "Giờ con được an toàn rồi, Winnifred. Bác đến đây để đón con về nhà."

"Tự tụi tôi cũng đang tính mang cô bé về nhà ngay đây," Ông Tuck nói, chậm rãi đứng dậy. "Nó không gặp nguy hiểm gì đâu."

"Tôi đoán ông chắc là ông Tuck?" người mặc đồ vàng nói.

"Phải, là tôi đây," ông Tuck trịnh trọng nói, lưng thẳng hơn bình thường.

"Vậy thì ông cũng nên ngồi xuống như cũ đi. Cả bà nữa, bà Tuck. Tôi có nhiều thứ cần phải nói lắm nhưng lại chẳng còn nhiều thời gian nữa."

Bà Mae ngồi xuống trên mép chiếc ghế đu, ông Tuck cũng vậy nhưng hai mắt ông thì nheo cả lại.

Jesse nói, không thoải mái lắm, "Ông nghĩ mình là cái quỷ gì mà..."

Nhưng ông Tuck ngắt ngang lời cậu. "Yên nào, con. Để ông đây nói đi."

"Vậy là khôn ngoan đó," người mặc đồ vàng nói. "Tôi sẽ nói ngắn gọn hết sức." Nói rồi gã bỏ mũ ra, đặt lên bệ lò sưởi và đứng nhịp chân trước nền lò sưởi bề bộn, đối diện họ. Khuôn mặt trông thật là trơ tráo và vô cảm. "Tôi sinh ra ở phía Tây nơi này," gã bắt đầu, "và trong suốt thời thơ ấu, bà tôi hay kể chuyện cho tôi nghe. Đó là những chuyện kỳ lạ và hoang đường nhưng tôi tin chúng. Chúng kể về một người bạn thân của bà, người đã lấy phải người trong một gia đình hết sức kỳ quặc. Lấy người anh cả trong hai anh em, và họ có với nhau hai đứa con.

Nhưng sau khi sinh con rồi bà ta mới bắt đầu nhận ra gia đình đó kỳ quặc như thế nào. Người bạn của bà tôi đã sống với chồng được hai mươi năm nhưng điều lạ là ông chồng ấy chẳng hề già đi chút nào. Bà ta thì già đi còn ông ta thì không. Cả mẹ, cha và em trai ông ta cũng vậy nốt. Người ta bắt đầu đặt dấu hỏi về gia đình ấy, còn bạn của bà tôi thì sau cùng đã kết luận rằng họ là phù thủy, hay tệ hơn nữa. Bà bỏ chồng, mang theo hai đứa con đến sống ở nhà bà tôi một thời gian ngắn. Rồi bà đi về miền Tây. Tôi không biết sau đó bà ta thế nào nữa. Nhưng mẹ tôi thì vẫn còn nhớ chuyện đã từng chơi với đám trẻ con nhà ấy. Họ trạc tuổi nhau, một đứa con trai và một người con gái."

"Là Anna!" Miles thì thào.

Bà Mae òa lên, "Không ai khiến ông đến đây mang đau khổ cho chúng tôi!"

Và ông Tuck chêm vào, giọng đanh cả lại, "Ông có điều cần nói, tốt hơn hết là ông đi thẳng vào vấn đề đó đi."

"Đây, đây, giờ đến rồi đây," người mặc đồ vàng nói, xòe mấy ngón tay dài trắng bệch ra hiệu hãy bình tĩnh. "Nghe tôi nói hết đã nào. Như tôi đã nói đó, mấy câu chuyện của bà tôi đặc biệt cuốn hút tôi. Những con người bất lão! Thật là tuyệt. Nó chiếm hữu cả tâm hồn tôi. Tôi quyết định mình sẽ dành trọn cả đời này tìm hiểu chuyện đó có thật hay không, và nếu có thì bằng cách nào và tại sao như vậy. Tôi đi học, tôi vào đại học, tôi học triết học, siêu hình học và cả một chút y khoa nữa. Nhưng chẳng thứ gì giúp ích cho tôi cả. À, cũng có vài truyền thuyết xa xưa, nhưng chỉ thế thôi. Tôi gần như đã bỏ cuộc. Việc đó bắt đầu trở nên lố bịch và mất thời gian. Tôi trở về nhà, lúc này bà tôi đã già lắm rồi. Ngày nọ tôi tặng bà một món quà, đó là một chiếc hộp nhạc. Và khi tôi đưa nó cho bà, nó làm bà nhớ lại một thứ: người đàn bà, người mẹ trong cái gia đình không bao giờ già đi đó, bà ta có một cái hộp nhạc."

Bàn tay bà Mae luồn vào túi chiếc váy đang mặc. Miệng bà há hốc rồi ngậm lại ngay.

"Cái hộp nhạc đó có một giai điệu rất đặc biệt," người mặc đồ vàng tiếp tục. "Người bạn của bà tôi và con của bà ta - Anna? Đó là tên người con gái phải không nhỉ? - họ nghe nhiều đến nỗi thuộc lòng. Họ dạy lại cho mẹ tôi trong thời gian ngắn sống tại nhà. Chúng tôi cứ nói chuyện đó mãi, qua bao nhiêu năm trời, mẹ tôi, bà và tôi nữa. Sau mẹ tôi cũng nhớ ra giai điệu đó. Mẹ dạy lại cho tôi. Đến giờ cũng gần dược hai mươi năm rồi nhưng tôi vẫn luôn nhớ như in trong đầu. Đó chính là một manh mối."

Người mặc đồ vàng khoanh tay lại và khẽ lắc lư người. Giọng gã dễ chịu, gần như là thân thiện. "Suốt hai mươi năm nay," gã nói, "tôi đã làm biết bao nhiêu việc khác. Nhưng không thể nào quên cái giai điệu đó cũng như gia đình bất lão nọ. Chúng ám ảnh tôi cả trong những giấc mơ. Thế là mấy tháng trước đây tôi bỏ nhà ra đi và bắt đầu tìm kiếm họ, đi theo con đường mà họ đã đi sau khi rời khỏi trang trại. Chẳng có người nào tôi hỏi suốt dọc đường biết gì cả. Chẳng ai nghe nói về họ, chẳng ai nhận ra tên họ. Nhưng vào cái buổi chiều tối cách đây hai ngày ấy, tôi đã nghe được âm thanh từ chiếc hộp nhạc ấy, chính là giai điệu đó, và nó phát ra từ khu rừng nhà Foster. Và ngay sáng sớm vào ngày hôm sau, cuối cùng thì tôi cũng gặp được gia đình ấy, lúc họ mang Winnifred đi. Tôi đã đi theo họ và nghe toàn bộ câu chuyện, từng chữ một."

Khuôn mặt bà Mae cắt không còn hột máu. Miệng bà há hốc ra. Và ông Tuck nói giọng khàn đặc, "Ông định sẽ làm gì?"

Người mặc đồ vàng mỉm cười. "Gia đình Foster đã trao cho tôi khu rừng của họ," gã nói. "Để đổi lại việc tôi mang Winnifred trở về nhà. Ông thấy đó, tôi là người duy nhất biết chỗ con bé mà lại. Cho nên nó là một vụ trao đổi. Đúng đó, tôi đã đi theo bà, thưa bà Tuck, và tôi đã lấy con ngựa của bà rồi quay trở lại ngay."

Bầu không khí trong phòng lúc này căng thẳng tột cùng. Winnie cảm thấy mình không thể thở nổi nữa. Đó là thật sao! Hay là người đó cũng điên rồi?

"Đồ trộm ngựa!" ông Tuck quát lên. "Đi thẳng vào vấn đề đi! Mày tính làm gì?"

"Đơn giản thôi," người mặc đồ vàng đáp. Và khi nói ra điều này, vẻ trơ tráo trên khuôn mặt gã hơi dãn ra một tí. Cơn phấn khích màu đỏ nhạt trườn lên tận cổ và cao giọng hơn một chút, gã nói. "Như những điều tuyệt diệu khác cũng vậy thôi, rất chi là đơn giản. Khu rừng - và con suối - giờ đã thuộc về tôi" Gã vỗ vỗ túi ngực áo. "Tôi có giấy tờ đây, đã ký tên hợp lệ để làm bằng. Như ông thấy đó, tôi dự định sẽ bán thứ nước ấy."

"Mày không được làm vậy!" ông Tuck gầm lên. "Bộ mày mất trí rồi hả!"

Người mặc đồ vàng nhíu mày. "Nhưng mà đâu phải ai tôi cũng bán chứ," gã cãi lại. "Chỉ một số người nhất định thôi, những ai xứng đáng. Và nó sẽ rất, rất là mắc. Nhưng để được trường sinh bất tử thì ai chẳng bỏ ra cả gia tài cơ chứ?"

"Tao thì không," ông Tuck nói dứt khoát.

"Chính xác," người mặc đồ vàng nói. Đôi mắt gã lóe sang. "Bọn ngu dốt như mi thì chẳng bao giờ có cơ hội đó. Nước đó chỉ dành cho... một số người đặc biệt. Và cho cả ta nữa. Tuy nhiên, vì đã quá trễ để loại mi ra rồi nên cho bọn mi tham dự vào chuyện ta sắp làm cũng được. Chỉ cho ta chỗ con suối và giúp ta quảng cáo. Chúng ta sẽ tổ chức những cuộc trình diễn. Mi biết đó - đại loại như những thứ mà có thể làm chết người khác nhưng lại chẳng mảy may ảnh hưởng gì tới bọn mi. Dĩ nhiên là ta sẽ trả công rồi. Cũng chẳng phải quảng bá gì lâu la lắm đâu. Và rồi mi có thể đi đường mi. Vậy đó, mi nghĩ sao nào?"

Jesse nói yếu ớt, "Những kẻ quái dị. Ông muốn biến chúng tôi thành một lũ quái dị. Trong một buổi trình diễn bán thuốc."

Người mặc đồ vàng nhướng mày lên và vẻ bực tức căng thẳng len lỏi vào giọng nói, "Dĩ nhiên, nếu bọn mi không thích ý tưởng này," gã nói, chớp mắt liên hồi, "thì không cần phải tham gia. Ta có thể tìm ra con suối đó và xoay xở tốt mà không cần bọn mi. Nhưng có vẻ như là một quý ông lịch thiệp thì phải đưa ra lời đề nghị như vậy đấy. Rốt cuộc thì," gã nói thêm, sau khi đã nhìn quanh căn phòng bừa bộn, "điều đó sẽ giúp bọn mi đủ tiền sống cho giống người trở lại thay vì làm heo."

Và đó chính là lúc sự căng thẳng bùng nổ. Cả bốn người nhà Tuck bật dậy ngay lập tức, còn Winnie, sợ hãi tột cùng, co rúm người trên ghế của cô. Ông Tuck la lên, "Mày là thằng điên! Thằng khùng! Mày không được cho ai biết về thứ nước đó hết. Mày không thấy chuyện gì sẽ xảy ra à?"

"Ta đã cho bọn mi cơ hội rồi," người mặc đồ vàng rít lên, "và bọn mi từ chối nó." Nói rồi gã thô bao giật lấy tay Winnie lôi cô bé ra khỏi ghế. "Ta sẽ đưa con bé này đi và bắt đầu chuyện làm ăn của ta."

Lúc này ông Tuck bắt đầu nổi xung, khuôn mặt căng lên vì kinh hãi. "Đồ điên!" ông thét. Và Miles và Jesse cũng bắt đầu thét lên theo. Họ túm tụm theo sau khi người mặc đồ vàng lôi Winnie xềnh xệch qua tuốt nhà bếp đến bên cánh cửa.

"Không!" cô gào lên, sau cùng cũng thấy được rằng mình ghét gã. "Tôi không muốn đi với ông! Không muốn!"

Nhưng gã đã mở cửa ra rồi đẩy cô ra ngoài. Đôi mắt gã như hai đốm lửa chói lòa, khuôn mặt gã méo mó.

Chợt tiếng la hét đằng sau lưng đột nhiên im bặt, và bầu không khí im lặng chết người ấy vang lên tiếng bà Mae, đều đều và lạnh tanh "Mày để yên con nhỏ đó."

Winnie nhìn trân trân. Bà Mae đang đứng ngay bên ngoài ngưỡng cửa. Tay bà đang nắm nòng khẩu súng săn bị-lãng-quên-đã-lâu của ông Tuck, như cầm một cây gậy.

Gã mặc đồ vàng nhếch một nụ cười rung rợn. "Tao thật không thể hiểu nổi tại sao bọn mày lại phải buồn khổ như vậy. Bộ tụi bây thật sự tin là có thể giữ thứ nước đó cho riêng mình được sao? Sự ích kỷ của bọn bây thật ngoài sức tưởng tượng, mà còn tệ hơn nữa, bọn bây là một lũ ngu. Đáng lẽ tụi bây phải làm cái điều mà tao sắp làm từ khuya rồi mới phải chớ. Còn giờ thì muộn rồi. Khi mà tao cho Winnifred uống nước đó xong, nó sẽ quảng bá cho tao cũng tốt chẳng thua gì tụi bây. Thậm chí còn tốt hơn ấy chứ. Dù sao thì trẻ con vẫn hấp dẫn hơn. Vậy tốt hơn hết là tụi bây cứ thoải mái đi vì tụi bây chẳng thể làm gì để ngăn được tao đâu."

Nhưng gã đã lầm rồi. Bà Mae nâng khẩu súng lên. Sau lưng bà, tiếng Miles thở gấp, "Mẹ! Đừng!"

Nhưng bà Mae đang đỏ mặt tía tai. "Không phải là Winnie!" bà rít lên giữa hai hàm răng khép chặt. "Mày không được làm chuyện như vậy đối với Winnie. Và mày không được nói ra bí mật này." Đôi cánh tay mạnh mẽ của bà vung khẩu súng vòng quanh đầu để lấy đà, giống như một vòng xoay vậy. Gã mặc đồ vàng giật mình bỏ chạy nhưng đã quá muộn. Với một tiếng rắc nhỏ, báng súng phang thẳng vào đằng sau hộp sọ gã. Gã đổ vật xuống như một cái cây, khuôn mặt hãy còn vẻ sững sờ, mắt trợn ngược. Và cũng chính ngay giây phút ấy, viên cảnh sát Treega xuất hiện, cưỡi ngựa vượt qua những hàng thông vừa đúng lúc chứng kiến toàn bộ cảnh trên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.