Nhà Tuck Bất Tử

Chương 5



Sáng hôm sau Winnie thức dậy thật sớm. Mặt trời chỉ mới vừa hé mắt nơi đường chân trời phía Đông và ngôi nhà vẫn im phăng phắc. Nhưng cô bé nhớ ra là suốt đêm qua đôi lúc cô đã quyết định: hôm nay sẽ không bỏ trốn nữa. "Rốt cuộc rồi mình sẽ đi đâu cơ chứ?" cô tự nhủ. "Đâu có chỗ nào khác mình thật sự muốn đi đâu." Nhưng tại một phần khác trong đầu cô bé, cái phần tăm tối nơi những nỗi sợ hãi xa xưa nhất của cô trú ngụ, cô biết rằng còn có một lý do nữa khiến cô muốn ở lại: cô sợ phải đi xa một mình.

Mong muốn được ở một mình, được làm những việc trọng đại là một chuyện, còn có gan làm chuyện đó khi có cơ hội hay không lại là chuyện khác. Nhân vật trong những câu chuyện cô đọc đều rũ áo ra đi mà không cần suy tính hay vướng bận, nhưng ngoài đời thì... ừm, thế gới bên ngoài đầy rẫy hiểm nguy. Mọi người luôn nói với cô như vậy. Cô sẽ chẳng thể nào xoay sở nếu không được che chở bao bọc. Họ cũng luôn nói với cô điều đó nữa. Chẳng ai chịu nói rõ cho cô biết những chuyện cô không thể tự mình xoay xở là chuyên gì. Nhưng Winnie cũng chẳng cần hỏi. Tự mình cô bé đã tưởng tượng ra biết bao nhiêu điều kinh khủng rồi.

Dù vậy, thật là bực mình khi phải thú nhận rằng mình sợ. Rồi cô cảm thấy còn nản lòng hơn nữa khi nghĩ đến con cóc. Nếu ngày hôm nay nó lại đến bên hàng rào nữa thì sao? Nếu nó âm thầm cười nhạo và cho rằng cô nhát gan thì sao chứ?

Thôi được, kiểu gì thì ít nhất mình cũng có thể vù ra ngoài, ngay bay giờ, cô quyết định, và đi vào rừng. Để xem cô có thể khám phá ra cái gì thật sự phát ra điệu nhạc tối hôm qua không. Chắc phải có cái gì đó chứ. Cô không cho phép mình xem xét cái ý tưởng muốn làm nên đôi chút khác biệt trên thế giới thì cần phải liều lĩnh mạo hiểm. Cô chỉ đơn giản tự an ủi bản thân rằng, "Dĩ nhiên, lúc ở trong rừng nếu mình quyết định không bao giờ quay trở lại nữa thì mới phải mạo hiểm thế." Cô tin được điều đó vì cô cần như vậy; và, niềm tin ấy lại một lần nữa trở thành người bạn đường chân thật, đầy hứa hẹn.

Lại là một buổi sáng nặng nề nữa, chưa gì đã nóng bức và ngột ngạt rồi, nhưng không khí trong rừng thì mát mẻ hơn và có vẻ ẩm ướt khó chịu. Winnie mới rụt rè đi dưới những cành lá đan xen chưa đầy hai phút thì đã tự hỏi sao trước kia mình chưa từng vào đây bao giờ. "Tại sao vậy nhỉ, ở đây dễ chịu quá mà!" cô kinh ngạc nghĩ.

Cả khu rừng ngập tràn ánh nắng, khác xa thứ ánh nắng mà cô từng biết. Nó có màu xanh lá và vàng hổ phách, sống động, rung rinh từng vệt lấp loáng trên đất mềm, luồn vào khe hở giữa những thân cây khỏe khoắn. Đây là những bông hoa bé nhỏ cô chẳng biết tên, màu trắng và phớt xanh; kia là hằng hà sa số dây leo xoắn xuýt; và đây đó lại có một cành cây gãy đã mục nát phân nửa nhưng mềm mại với hàng mảng rêu nhung xanh mướt mượt mà.

Và ở đó chỗ nào cũng có sinh vật. Những hoạt động lúc tinh mơ của chúng khiến bầu không khí trong rừng chộn rộn hẳn lên: bọ hung, chim chóc, sóc, kiến, và còn vô vàn những sinh vật khác không nhìn thấy được, tất cả chúng đều hiền lành, cắm cúi vào việc của mình và chẳng hề đáng sợ chút nào cả. Ở đó thậm chí còn có, cô sung sướng khi trông thấy, chú cóc đó. Nó đang ngồi chễm chệ trên một gốc cây cụt và đáng lẽ cô đã không nhận ra, vì trông giống cây nấm hơn là một sinh vật sống đang ngồi đó. Tuy nhiên, khi cô đi đến bên nó, cóc ta liền chớp mắt và cử động đó khiến cô trông thấy nó.

"Mày thấy chưa?" cô reo lên. "Tao đã nói với mày là ngay sáng nay tao sẽ đến đây mà."

Chú cóc lại chớp mắt và gật đầu. Hoặc cũng có thể chẳng qua nó đang nuốt một con ruồi. Nhưng chú ta bỗng lùi dần ra ngoài gốc cây và mất dạng trong tầng cây thấp.

"Chắc là nó chờ mình nãy giờ đây, " Winnie tự nhủ, trong lòng cảm thấy hết sức vui.

Cô bé đi vơ vẩn loanh quanh một lúc lâu, nhìn ngắm mọi thứ, lắng nghe mọi thứ, tự hào vì đã quên được cái thế giới chật chội bị tỉa tót ở bên ngoài, miệng khe khẽ ư ử theo trí nhớ điệu nhạc hồi tối. Và rồi, ngay trước mắt, ở một chỗ nơi ánh sáng dường như rực rỡ hơn và mặt đất dường như thoáng đãng hơn, có cái gì đó đang động đậy.

Winnie dừng ngay lại và thụp người xuống. "Nếu đó là yêu tinh thật," cô nghĩ, "thì mình có thể xem chúng." Thế là, dù bản năng mách bảo hãy quay lui và bỏ chạy, cô hài lòng nhận ra trí tò mò của mình còn mạnh hơn cả nỗi sợ hãi. Cô bắt đầu rón rén tiến lên phía trước. Sẽ chỉ đến gần vừa đủ nhìn thôi, cô tự nhủ. Chỉ đến gần vừa đủ trông thấy thôi. Và sau đó cô sẽ quay lại và chạy. Nhưng rồi khi đã đến gần, núp sau một thân cây, và hé mắt nhìn ra, miệng cô há hốc kinh ngạc còn mọi ý nghĩ chạy trốn đều tan biến đi đâu mất.

Một khoảng rừng quang trải ra trước mắt cô, chính giữa là một cây cổ thụ khổng lồ, đám rễ mập mạp của nó làm nhàu mặt đất xung quanh đến gần ba mét về mọi hướng. Đang ngồi thư thả đó, lưng tựa vào thân cây là một cậu con trai, gần như đã là một người đàn ông. Và Winnie thấy cậu ta tuấn tú đến nỗi cô bé phải lòng ngay lập tức.

Cậu trông gầy và rám nắng, cái chàng trai tuyệt vời ấy, với mái tóc nâu quăn bù xù rậm rạp. Cậu mặc cái quần cũ kỹ hơi tả tơi và chiếc áo sơ mi cáu bẩn, rộng thùng thình nhưng dáng vẻ thì trông tự tin thoải mái như thể đang mặc đồ bằng lụa hay xa tanh vậy. Dây đeo quần màu xanh của cậu ta, để trang trí hơn là để xài, là phụ kiện cuối cùng trên bộ trang phục, vì chân cậu không mang giày, và giữa các ngón chân thò lên một mẩu cành. Cậu ngồi đó lơ đễnh phe phẩy nhánh cây, mặt ngửa lên đăm đăm nhìn tán lá trên cao. Nắng sớm vàng óng như rực sáng xung quanh cậu, và khi cành lá trên đầu câu rung rinh, bóng nắng rơi xuống đậu lên đôi bàn tay nâu rắn rỏi, lên mái tóc và khuôn mặt cậu.

Cậu lơ đễnh xoa xoa tai, ngáp, và vươn vai. Khi dịch chuyển vị trí, cậu để ý thấy một đống đá cuội nhỏ kề bên. Trong khi Winnie vẫn nhìn đến nín cả thở, cậu ta cẩn thận dời đống đá sang bên, từng viên từng viên một. Bên dưới đóng đá, nền đất lộ ra ướt loáng. Cậu nhấc viên đá cuối cùng lên và Winnie trông thấy một dòng nước trào ra, tuôn vồng lên rồi trở lại thấm ngược vào trong lòng đất, giống như một đài phun nước vậy. Cậu cúi xuống, ghé môi vào dòng nước, lặng lẽ uống, rồi ngồi dậy đưa ống tay áo lên quệt ngang miệng. Khi làm thế, cậu day mặt về phía Winnie – và mắt họ gặp nhau.

Họ im lặng nhìn nhau một hồi lâu, tay cậu ta vẫn đang đưa lên miệng. Không ai nhúc nhích. Sau cùng cậu bỏ tay xuống. "Em ra ngoài đây được rồi đấy," cậu nói, cau mày.

Winnie đứng dậy, xấu hổ, và vì xấu hổ nên bực bội ra mặt. "Em không cố ý nhìn anh đâu," cô quả quyết nói khi bước ra khoảng rừng trống. "Em không biết là lại có người ở đây."

Cậu lom lom nhìn cô bước tới. "Em làm gì ở đây vậy?" cậu lạnh lùng hỏi.

"Đây là rừng nhà em." Winnie đáp ngạc nhiên vì câu hỏi. "Em có thể vào đây bất cứ khi nào em muốn. Trước đây em chưa đến đây bao giờ, nhưng đáng lẽ em phải vào rồi mới phải, lúc nào mà chẳng được."

"À," cậu nói, nghe thoải mái hơn một chút. "Vậy em là con nhà Foster."

"Em tên là Winnie," cô nói. "Còn anh là ai?"

"Anh là Jesse Tuck," cậu nói. "Chào em." Rồi cậu chìa tay ra.

Winnie bắt bàn tay ấy và nhìn cậu chằm chằm. Nhìn gần trông cậu còn đẹp trai hơn nữa.

"Anh sống gần đây à?" sau cùng cô mới nặn ra một câu, miễn cưỡng buông tay cậu. "Trước đây em chưa từng gặp anh. Anh có thường đến đây không? Nhưng mà đâu có ai được phép vào đây. Đây là rừng nhà em mà." Rồi cô thêm vào thật nhanh, "Nhưng anh đến đây thì không sao. Ý em là với em thì không sao."

Cậu cười toe toét. "Không, anh không sống gần đây và cũng không đến đây thường xuyên. Anh chỉ đi qua đây thôi. Và cám ơn em, anh mừng là với em thì không sao."

"Tuyệt lắm," Winnie nói, không ăn nhập lắm. Cô lùi lại và đoan trang ngồi xuống cách xa cậu một chút. "Mà anh bao nhiêu tuổi vậy?" cô hỏi, nheo mắt nhìn cậu.

Yên lặng một chút. Sau cùng cậu lên tiếng, "Tại sao em muốn biết vậy?"

"Em chỉ băn khoăn thế thôi," Winnie nói.

"Được rồi, anh một trăm lẻ bốn tuổi," cậu nghiêm trang đáp.

"Không phải, ý em là tuổi thật của anh kìa," cô khăng khăng.

"Vậy thì," cậu nói, "nếu em cứ khăng khăng muốn biết, anh mười bảy tuổi."

"Mười bảy à?"

"Đúng rồi."

"Ôi," Winnie thất vọng nói. "Mười bảy tuổi. Già thật."

"Em không tưởng tượng nổi đâu," cậu gật đầu đồng ý.

Winnie có cảm giác là cậu đang cười nhạo mình, nhưng rồi cô lại tự cho rằng đó là một kiểu cười nhạo thật đáng yêu. "Anh lấy ai chưa vậy?" cô hỏi tiếp.

Lần này thì cậu cười phá lên. "Chưa, anh chưa. Còn em?"

Giờ đến lượt Winnie bật cười. "Dĩ nhiên là chưa rồi," cô nói. "Em mới mười tuổi. Nhưng sẽ lên mười một sớm thôi."

"Sau đó em sẽ lấy chồng," cậu gợi ý.

Winnie lại cười nữa, đầu cô nghiêng sang một bên, ngưỡng mộ nhìn cậu. Rồi cô chỉ vào dòng nước. "Cái đó uống có ngon không vậy anh?" cô hỏi ."Em khát."

Khuôn mặt của Jesse Tuck đột nhiên nghiêm trang. "Ồ, nước đó hả? Không, không, không ngon đâu," cậu nói thật nhanh. "Em không được uống nước đó. Phun thẳng từ dưới đất lên. Chắc là dơ lắm." Và cậu bắt đầu lấp đá lên che lại.

"Nhưng anh uống nó mà," Winnie nhắc.

"Ơ, em thấy rồi à? " Cậu nhìn cô lo lắng. "À, anh thì cái gì cũng uống được hết. Ý anh là anh quen rồi nhưng mà nó không tốt cho em đâu."

"Sao lại không?" Winnie nói. Cô đứng bật dậy. "Dù sao đi nữa, nước đó là của em, nếu nó ở trong rừng. Em muốn uống. Em khát khô cả cổ rồi nè." Và cô đi đến chỗ cậu ngồi, quỳ xuống bên đống đá cuội.

"Tin anh đi mà Winnie Foster," Jesss nói, "em mà uống một chút xíu nước này thôi là kinh khủng cho em lắm. Kinh khủng thật mà. Anh không để em uống đâu."

"Nhưng mà em không hiểu sao lại không được," Winnie rầu rĩ nói. "Càng lúc em càng khát. Nếu anh uống được thì em cũng uống được. Ba em mà có ở đây thì ba sẽ cho em uống ngay."

"Em sẽ không kể cho ba em biết chứ?" Jesse nói. Mặt cậu tái nhợt đi dưới lớp da rám nắng. Cậu đứng dậy và kiên quyết đặt một bàn chân trần lên đống đá. "Mình biết việc này sớm muộn gì cũng xảy ra mà. Giờ mình phải làm gì đây?"

Cậu nói đến đây thì một tiếng ầm vang lên giữa những hàng cây và có tiếng gọi, "Jesse à?"

"Nhờ trời!" Jesse nói, thở phào nhẹ nhõm "Mẹ và anh Miles tới rồi. Họ sẽ biết phải làm gì."

Ngay lúc đó một người phụ nữ to lớn nhưng trông có vẻ dễ chịu xuất hiện, dẫn theo sau một con ngựa già mập mạp, bên cạnh bà cũng là một thanh niên cũng tuấn tú như Jesse. Đó là bà Mae Tuck và đứa con trai còn lại, anh trai của Jesse. Vừa nhác thấy bóng hai người, Jesse đang đứng đạp chân lên đống đá còn Winnie thì quỳ gối bên cạnh, bà đã lập tức hiểu ra ngay. Cánh tay bà vung lên ngực giữ chặt chiếc ghim cài áo cũ kỹ trên tấm khăn choàng còn khuôn mặt trở nên u ám." Mấy đứa à," bà nói, "nó đây rồi. Điều tồi tệ nhất cuối cùng đã đến."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.