Nhạc Phi Diễn Nghĩa

Chương 80: Hồi thứ tám mươi



Tây Vân tiểu muội làm lơ trước lời kêu gọi giúp đỡ của Hoàn Nhan Thọ, dẫn đến cái chết của y, nhưng trước nỗi đau đớn của Quận chúa lại làm ra vẻ thương cảm đến đỡ Quận chúa dậy, khuyên:

- Xin Quận chúa bớt cơn bi lụy; để mai tôi ra trận bắt cho hết lũ Nam man để báo thù cho lệnh tôn công. Nói rồi lại lấy khăn lau nước mắt cho Quận chúa rồi sai tỳ nữ dìu Quận chúa về phủ.

Tây Vân trở về dinh, lòng mừng thầm, bảo Thế Hồng ra sau dinh nói rõ cái chết của Hoàn Nhan Thọ cho Ngũ Liên hay.

Tỳ nữ Thế Hồng vâng lệnh chạy ra sau dinh nói cho Ngũ Liên chuyện Hoàn Nhan Thọ đã chết:

Ngũ Liên nói:

- Nếu tiểu thư đã báo thù cho ta được rồi, tất nhiên tiểu thư là ân nhân của ta, lẽ nào ta chẳng bằng lòng? Ngặt vì việc vợ chồng là việc lớn, há lại không có mai mối để đi thầm lén vụng trộm như vậy tránh sao cho khỏi miệng thế cười chê? ước gì có một người nào bên dinh Tống theo qua đây đứng làm mai mối thì mới thuận tình đạt lý Nếu âm thầm thành thân với nhau không ai hay biết thì xấu hổ lắm, ta quyết không chịu đâu!

Thế Hồng đến thuật lại ý kiến Ngũ Liên cho tiểu thư nghe, Tây Vân nghĩ thầm:

- Làm thế nào ta cũng cố gắng mời được người bên dinh Tống đem về đây buộc hắn làm mai thì xong.

Trọn đêm hôm ấy, tiểu thư lo lắng mãi không ngủ được chờ đến sáng, lập tức dẫn binh ra thành thẳng đến dinh Tống khiêu chiến.

Bên dinh Tống, Nguyên soái Nhạc Lôi tuy vừa rồi thắng được một trận, giết chết Hoàn Nhan Thọ, song vẫn còn lo lắng nhiều phần vì trong thành Mục Dương hãy còn Tây Vân phép thuật dị thường, lại thêm Ngũ Liên bị bắt, không biết lành dữ thế nào, nên thường sai kẻ tâm phúc trèo non vượt núi, cố vào cho được trong thành dò thăm tin tức Ngũ Liên, song chưa thấy ai điều tra được về báo lại, phần thì Phàn Thành và Nhạc Đình bị trọng thương nằm liệt trên giường hôn mê bất tỉnh chưa biết sống chết ra sao!

Nguyên soái nóng lòng như lửa đốt vội hỏi Gia Cát Cẩm. Gia Cát Cẩm nói:

- Xin Nguyên soái hãy an tâm vì đêm qua tôi đoán một quẻ biết thế nào Ngũ huynh cũng có thiên hỉ đến cứu mạng, không hề gì đâu. Tôi lại xem thiên văn thấy những vì tinh tú phía trên quân Kim mờ tối lắm, còn bên ta thì tỏ rạng hưng vượng lạ thường, chắc chắn nay mai đây sẽ có cao nhân đến giúp ta. Thiết tưởng, ngày trước yêu tăng lợi hại biết bao nhiêu mà không cản trở được quân ta, huống hồ hôm nay có một đứa con gái như vậy có nghĩa gì?

Hai người còn dang bàn luận, bỗng có quân tiểu hiệu chạy vào phi báo:

- Tây Vân tiểu muội lại đến trước dinh khiêu chiến nữa.

Nghe báo, Nguyên soái lập tức truyền lệnh tập trung quân sĩ Bắp thành đội ngũ rồi bản thân dẫn binh ra trước trận. Tây Vân hét lên the thé:

- Tống tướng hãy mau mau bó tay ra đây chịu chết cho rồi.

Nguyên soái nhìn vào đám chư tướng, hỏi:

- Ai dám ra bắt con tiện tỳ ấy?

Nói chưa dứt lời, Kiết Thành Lượng đã bước ra, nói:

- Tôi xin lĩnh mệnh đi bắt nó cho.

Vừa nói, vừa vỗ ngựa xông tới vung búa chém liền.

Tiểu Muội cũng vung đao đón đánh. Cuộc giao phong chưa đầy hai hiệp đã thấy Tây Vân Tiểu muội thò tay vào túi lấy viên dương đạn ra nhắm ngay mặt Kiết Thành Lượng ném tới. Dương đạn vừa thoát khỏi lòng tay, đã thấy tỏa ra một đạo hồng quang quét vào mặt Kiết Thành Lượng, khiến Lượng bị tối tăm mày mặt té nhào xuống ngựa. La Hồng thấy vậy quất ngựa vọt tới vung thương chặn Tây Vân lại đánh, còn chư tướng thì áp tới khiêng Kiết Thành Lượng về dinh.

Tây Vân đánh với La Hồng được bảy tám hiệp rồi cũng lấy viên dương đạn ném vào mặt La Hồng, cháy cả đôi lông mày và cũng bị ngã xuống ngựa bất tỉnh. Tây Vân vừa vung đao chém La Hồng, bỗng thấy Ngưu Thông bước tới gạt văng cây đao của Tây Vân ra, hét lớn:

- Tiện tỳ chớ có hỗn láo.

Tây Vân bị Ngưu Thông đỡ văng ra bất ngờ phải thối lùi ra sau mấy bước, nổi giận nhìn thẳng vào mặt Ngưu Thông mắng:

- Ôi chao, con quỉ này ở đâu mà chạy đến đây nhanh vậy?

Ngưu Thông cười gằn:

- Mi chê ta xấu phải không? Vợ ta ở nhà cũng đẹp như mi vậy... và nó cũng biết dùng pháp thuật, hay lấy thạch nguyên bửu đánh người ta, còn mi cũng có phép thuật, thật là tương xứng, vậy mi hãy theo ta về làm vợ bé cho đủ cặp chẳng hay hơn sao?

Tây Vân nổi giận, hét:

- Loài quỉ sứ chớ nói bậy, hãy đỡ cây đao của ta đây?

Hét rồi lướt tới vung đao chém liền, Ngưu Thông cũng vung đao đón đánh, ước chừng mười hiệp, Tiểu Muội đã đuối sức, vội lấy dây "Bạch long đái ra quăng lên trên không trung, nạt lớn:

Tên quỉ, hãy coi chừng bửu bối của ta.

Ngưu Thông ngước mặt ngó lên thấy một con rồng bạch bay sà xuống quấn chặt cứng, Ngưu Thông vùng vẫy không nhúc nhích, may nhờ có bọn Thi Phụng, Thang Anh, Hàn Khởi Long, Hàn Khởi Phụng bốn tướng xông ra cứu được Ngưu Thông về dinh mình.

Nhạc Lôi vội truyền quân sĩ dùng cung tên bắn ra ào ào như mưa, nên Tây Vân không tiến tới được, đành phải đánh trống đắc thắng kéo binh về thành.

Khi tướng Tống đem Ngưu Thông về dinh rồi, xúm nhau mở sợi dây Bạch long đái nhưng không tài nào mở ra được, hình như sợi dây đã bám rễ trong mình Ngưu Thông rồi vậy, hễ kê dao vào cắt thì tự nhiên con dao tàn rụi ngay.

Nguyên soái không biết làm sao phải treo bảng rao khắp xa gần, nếu ai mở được thì thưởng vàng ròng mười lượng.

Trong thành Mục Dương, Tây Vân tiểu muội một mình chong ngọn đèn ngồi đứng không yên, vì tuy đắc thắng song không bắt được viên tướng Tống nào cả, lấy ai làm mai mối để kết duyên châu trần với chàng Ngũ Liên?

Thế Hồng thấy vậy bước tới khuyên giải:

- Nếu tiểu thư cứ đánh như vậy thì cũng không thể bắt họ được vì binh tướng họ nhiều, hễ đánh bại người này thì người kia nhảy ra cứu, không tài nào bắt nổi. Chi bằng tiểu thư giả thua chạy tuốt vào rìjng dẫn hắn vào chỗ vắng vẻ mới có thể ra tay mà không sợ người khác cứu. Có như vậy thì tiểu thư mới có người làm mai mối.

Tây Vân tiểu muội bấm trán suy nghĩ hồi lâu, đoạn nét mặt bỗng tươi hẳn lên, cất tiếng khen con nữ tỳ:

- Mi bày mưu ấy hay lắm, để mai ta sẽ thực hiện.

Nói về Ngũ Liên tuy bị cầm giữ tại hậu dinh song vì Tây Vân tiểu muội có ý kết đôi, nên những kẻ coi giữ chẳng dám câu thúc cho lắm mà lại còn phải đem rượu thịt lên dâng thường thường. Tuy vậy Ngũ Liên vẫn nóng lòng, nên ngày nào cung hỏi thăm sự việc xảy ra bên ngoài.

Hôm ấy, tên giữ ngục bước vào, Ngũ Liên hỏi:

- Hôm nay tiểu thư ra trận thế nào?

Hắn đáp:

- Hôm nay tiểu thư đả thương hai tướng, rồi toan bắt một tướng nhưng binh Tống đông quá nên giựt lại được, vì vậy ngày mai tiểu thư phải đi đánh nữa.

Ngũ Liên nói:

- Phải chi tiểu thư bắt sống được một người đem về làm mai mối để ta được nên chồng nên vợ với tiểu thư, thế nào các ngươi cũng được ban thưởng. Nay ta tạm ở đây lẽ ra các ngươi phải dâng rượu thịt cho thường mới phải.

Ngũ Liên nói vừa dứt lời, bọn giữ ngục dạ lia lịa và lên tiếng nói:

- Có chứ, chúng tôi ở tại Mục Dương này thiếu chi rượu ngon để chúng tôi đem về vài hồ cho ngài dùng. Ngày mai ngài được kết đôi với Nữ soái của chúng tôi, rồi thế nào ngài cũng lên làm Nguyên soái, chừng ấy xin ngài nhớ đến chúng tôi với.

Ngũ Liên vui vẻ, đáp:

- Việc ấy thì nhất định rồi, lúc ấy ta sẽ phong cho các ngươi làm Thiên tổng hay ít ra cung làm chức Bá hộ, sung sướng nhất đời.

Bấn tên quân giữ ngục lấy làm đắc ý, nhảy nhót reo hò, rồi đứa đi mua thịt, đứa đi mua rượu, mở xe tù thả Ngũ Liên ra.

Ngũ Liên nói:

- Ta rất cảm ơn các ngươi đã có lòng tốt đối với ta, vậy thì xúm nhau lại đây ăn uống cho vui.

Bốn tên quân khép nép đáp:

- Dạ, thưa chúng tôi đâu dám.

Ngũ Liên nói:

- Không hề chi, hiện nay ta còn là người bị bắt, các ngươi cứ việc cùng ta ăn uống cho vui chớ nên khép nép làm gì.

Bốn tên quân vui mừng vô cùng, xúm nhau lại ăn uống vui cười hỉ hả.Uống nết một hồi đứa ngã nghiêng, đứa ngã ngửa nằm sóng sượt.

Ngũ Liên thấy thế, nghĩ thầm: "Lúc này ta không trốn còn đợi lúc nào".

Nghĩ rồi, đứng phắt dậy, lén chạy ra phía sau dinh, ngặt vì chàng không thuộc đường, quen nẻo, nên không biết phải thoát ra ngả nào cho tiện.

Còn đang ngơ ngác, bỗng nghe phía trước có quân canh đi lại. Ngũ Liên hoảng kinh, ngó thấy phía bên tả có chỗ bờ tường không cao lắm bèn rón rén trèo qua. Té ra chỗ ấy là một vườn hoa rất lớn, bốn phía đều có đền đài, lầu các Ngũ Liên bước nhanh vào trong xó hè ngồi nấp, bỗng thấy phía sau có ánh đèn rọi tới, chàng phải lẻn vào trong nhà.

Vào trang, Ngũ Liên thấy bàn ghế rất sang trọng, trưng bày lộng lẫy. Còn đang xem xét, bỗng nghe phía ngoài có tiếng người nói chuyện và đi vào. Ngũ Liên bí thế phải chui nấp dưới gầm giường.

Giây phút sau đó ba người bước vào, người đi trước là Quận chúa Thoại Tiên, đi sau có hai con a hoàn xách đèn. Quận chúa vào ngồi ngay giữa phòng, hai hàng nước mắt chảy ròng ròng, có lẽ nàng vừa ở tại miếu đường cúng tế về nên mới sầu thảm đến thế.

Con a hoàn bước tới khuyên nhủ:

- Xin Quận chúa hãy bớt bi thương, Vương gia đã chết rồi dù Quận chúa có khóc cho lắm cũng không sống lại được Tôi được biết con Tây Vân tiểu muội độc ác lắm. Mới hôm trước đây hắn bắt được một viên Tống tướng đẹp trai, muốn để làm chồng, nên chẳng chịu giải đến cho Vương gia, vì vậy Vương gia tức mình ra trận đến khi Vương gia đuối sức kêu nó ra trợ chiến nhưng nó làm ngơ không chịu ra nên Vương gia mới bị hại như vậy Nay Quận chúa có khóc cũng chẳng ích gì. Chi bằng lo kế báo thù thì hay hơn.

Quận chúa nghe nói tức giận, nghiến răng nói:

- Ta sẽ tâu cho chúa công hay, rồi phân thây xé thịt con tiện tỳ ấy ta mới hả dạ.

Lúc ấy Ngũ Liên nấp ở dưới giường trông thấy Quận chúa mặt hoa mày liễu, da trắng như ngà, môi thắm như hoa đào chớm nở, đôi mắt bồ câu điểm một vài giọt lệ càng tăng thêm vẻ đẹp mỹ miều. Nhìn hồi lâu, chàng có cảm tưởng như Hằng nga dời nguyệt điện, hay tiên nữ xuống trần gian.

Ngũ Liên chép miệng, nói thầm:

- "Người sao mà đẹp đến thế kia''.

Hai con a hoàn khuyên giải hồi lâu rồi bưng cơm lên mời Quận chúa, nhưng Quận chúa vẫn sụt sùi không ăn, chúng phải năn nỉ hết sức nàng mới dùng đôi miếng lấy lệ. Sau một hồi than khóc, Quận chúa cảm thấy

mệt, liền khiến a hoàn lui ra rồi đóng cửa phòng lại, lên giường nghỉ ngơi.

Ngũ Liên chờ cho Quận chúa ngủ rồi, len lén chui lên, trông thấy Quận chúa trên giường nước da trắng phau phau, con tim chàng nghe rạo rực, lửa dục tình nổi dậy không sao ngăn cản nổi.

Ngũ Liên cởi hết y phục, nhảy lên giường ôm Thoại Tiên chặt cứng và hôn lấy hôn để. Thoại Tiên giật mình thức dậy song bị Ngũ Liên ôm chặt quá không cựa quậy được vô cùng kinh hãi toan la lên, thì Ngũ Liên đã vỗ về vuốt mái tóc nàng nói:

- Quận chúa chớ la, ta không phải là kẻ địch của nàng, mà là kẻ đến đây giúp nàng một tay để giết Tây Vân tiểu muội, báo thù cho cha nàng. Nếu nàng la lên tất nhiêu ta sẽ giết nàng trước.

Quận chúa nói:

- Ngươi là ai, hãy nói cho minh bạch, nếu hiếp bức ta thì ta thề chịu chết chứ nhất định không chịu nhục.

Ngũ Liên nói:

- Nàng nói rất phải, thôi, để ta phân tỏ minh bạch cho mà nghe.

Dứt lời, chàng buông Quận chúa ra rồi đứng dậy mặc quần áo lại. Quận chúa liếc thấy Ngũ Liên tướng mạo khôi ngô, nước da bánh mật, hình dung tuấn tú, cốt cách phi phàm. Đang tuổi dậy thì, nàng cũng cảm thấy trái tim rung động, song vẫn dằn tâm đứng phắt dậy, rút gươm ra lướt tới toan chém Ngũ Liên và gằn giọng nói:

- Ngươi là ai, dám cả gan vào phủ hãm hiếp ta? Nếu nói không minh bạch, ta quyết liều sống thác với ngươi.

Ngũ Liên dịu giọng, nói:

- Xin Quận chúa bớt giận, tôi đây chẳng phải là người nào, vốn là đại tướng Ngữ Liên ở bên dinh Tống, hôm trước ra trận bị con Tây Vân tiểu muội dùng phép yêu bắt đem về đây, tôi quyết liều sống chết, song hắn lại sai con thị tỳ đến dụ tôi ưng làm vợ chồng với thị.Tôi thấy thị không kể gì mối thù cha, tham lam điều dâm dục nên ý không muốn, nên mượn cớ trả thù cho Tùng Thiện rồi tôi sẽ ưng. Bởi có đòi phải ấy nên hôm trước lệnh tôn bại trận, Tây Vân chẳng tiếp ứng, cố làm cho lệnh tôn không còn con đường sống. Hôm nay, tôi có ý trốn thoát, không ngờ lại đi lạc vào đây gặp Quận chúa, thiệt quả là lương duyên trời định, nay Quận chúa đã thất thân với tôi rồi, có nói ra cũng không tốt, chi bằng kết nghĩa với nhau, tôi sẽ giết Tây Vân tiểu muội rồi chúng mình dắt nhau về đầu Tống. Như vậy Quận chúa đã trả được thù cha mà còn vẹn chữ lương duyên có phải vẹn toàn không?

Ngũ Liên thuyết cho một hồi. Quận chúa cứ việc lặng thinh, cúi đầu nghe và suy nghĩ: "Hắn ta nói có lý lắm".

Nghĩ rồi liếc nhìn Ngữ Liên đoán biết người này không phải bậc tầm thường, thế nào ngày sau cũng nên trang lương đống, huống chi nay Kim chúa hoang dâm vô đạo khí số đã hết, chi bằng ưng phắt người này cho rồi.

Nghĩ đến đây, Quận chúa buông tiếng thở dài, quăng gươm xuống đất rồi nói:

- Nếu như báo thù cho tôi được thì tôi nguyện theo chàng về Tống, bằng giết không được con Tây Vân tiểu muội thì tôi thề không sống trên cõi đời này.

Ngũ Liên mừng rỡ, nói:

- Thế nào ngày mai con Tây Vân tiểu muội cũng ra thành nghênh chiến, Quận chúa giả vờ đem gia tướng ra nghênh chiến cùng nó. Tôi sẽ trà trộn trong đám gia tướng xuất kỳ bất ý nhảy ra chém quách nó đi, rồi dâng phắt cái Mục Dương thành này cho Nguyên soái Nhạc Lôi, chắc chắn triều đình sẽ phong thưởng.

Quận chúa gật đầu khen:

- Kế ấy hay lắm.

Đêm ấy hai người chuyện vãn với nhau rất tâm đầu ý hợp, quả là một cặp uyên ương xứng đôi vừa lứa.

Nhắc lai bốn tên giữ ngục say rượu ngủ li bì, khi tỉnh dậy, nhìn dáo dác không thấy Ngũ Liên đâu cả, chúng kinh hồn hoảng vía, nhưng chẳng dám nói với ai, lập tức dắt nhau trốn biệt!

Qua bữa sau, Tây Vân hay được Ngũ Liên đã trốn mất, trong lòng buồn bực, sai quân sĩ đi lục kiếm khắp thành nhưng không tìm ra tông tích. Tây Vân không biết làm sao bèn mang giáp lên ngựa dẫn binh ra thành đến trước dinh Tống khiêu chiến.

Quân vào phi báo, tứ công tử Nhạc Lâm xin ra quân.

Nguyên soái Nhạc Lôi nói:

- Con yêu phụ ấy có tà phép vô cùng lợi hại, tứ đệ có đi phải cẩn thận mới được.

Nhạc Lâm vâng lời cầm thương lên ngựa xông ra trận, nạt lớn:

- Loài yêu phụ, có ta là tứ công tử đến đây, hãy dâng đầu lập tức

Tây Vân Tiểu muội liếc thấy Nhạc Lâm mặt như trăng rằm, diện mạo khôi ngô tuấn tú khác phàm, lửa tình nổi dậy, nàng nghĩ thầm: "Người này đẹp trai không kém gì Ngũ Liên, xem đi xem lại còn có phần nho nhã hơn nữa, sao bên Tống lại có lắm chàng trai đẹp thế Thôi, để ta bắt sống đem về làm chồng mới thỏa chí ta!"

Nghĩ rồi liếc mắt đưa tình và điểm một nụ cười duyên dáng, nói:

- Ta nhắm tướng quân tuổi còn trẻ lại đẹp trai thế kia sao lại đến đây chịu chết? Hãy đầu hàng ta đi sẽ được phong quan tước và nếu ngươi bằng lòng có thể kết nghĩa châu trần với ta.

Nhạc Lâm nghe nói nổi giận xung thiên, hét như sấm nổ:

- Dâm phụ, đừng nói lời xằng bậy, hãy xem cây thương của ta đây!

Nói chưa dứt lời đã vung thương đâm thẳng, Tây Vân cũng vung đao đón đánh. Hai bên đánh nhau chừng bảy tám hiệp, Tây Vân liền quay ngựa chạy tuốt vào rừng, Nhạc Lâm giục ngựa đuổi theo. Chạy ước chừng mười dặm đến một chỗ vắng vẻ, hai bên đá dựng chập chùng, Tây Vân lấy sợi "Bạch long đái'' ra ném lên không và kêu lớn:

- Tiểu Man tử, hãy xem bửu bối của ta.

Nhạc Lâm biết bửu bối ấy lợi hại lắm, toan quay ngựa

bỏ chạy, bỗng nghe trên núi có người kêu vọng xuống:

- Nhạc Lâm đừng sợ, có ta đây.

Nhạc Lâm ngước mắt ngó lên trông thấy một vị đạo nhân đầu đội cửu lương quan, mình mặc thất tinh đạo bào, cười con trâu nước, tay cầm cây cổ định kiếm, dáng điệu tiên phong đạo cốt, từ trên thủng thẳng bước xuống. Đạo nhân giơ tay ngoắc ngoắc mấy cái tức thì sợi "Bạch long đái" ở trên không quay một vòng rồi bay thẳng vào tay áo lão đạo nhân mất dạng.

Tây Vân tiểu muội nổi giận liền thò tay vào túi lấy viên dương đạn ra nhắm đối phương ném tới, vị đạo nhân chỉ cần ngửa bàn tay phải, viên đạn ấy bay vụt tới ngoan ngoãn nằm gọn trong bàn tay, ông bình tĩnh bỏ vào túi.

Tây Vân tiểu muội chỉ còn một viên âm đạn cũng nhắm ngay đầu đạo nhân quăng nốt, nhưng cũng bị thu mất. Bấy giờ tiểu muội chỉ còn hai tay trăng, hồn vía rụng rời quay ngựa chạy tuốt về thành, Nhạc Lâm và đạo nhân lập tức đuổi theo.

Khi Tây Vân tiểu muội chạy về đến cửa thành, Quận chúa lật đật thả điếu kiều xuống, nhưng khi Tây Vân vào khỏi cửa thành, Ngũ Liên đã nhanh như chớp rút gươm nhảy tới chém đứt làm hai đoạn.

Khi Nguyên soái Nhạc Lôi nghe tin Nhạc Lâm rượt theo yêu nữ trong lòng lo ngại vội thống lãnh đại binh kéo theo tiếp ứng. Khi đến trước thành lại thấy Ngũ Liên xách đầu Tây Vân tiểu muội, đứng bên Ngũ Liên có một giai nhân tuyệt sắc, nàng ta nói to:

- Ta đã đầu thuận Tống triều rồi, nếu ai theo ta thì khỏi chết.

Quân Phiên nghe nói đều hô rập lên một lượt:

- Chúng tôi tình nguyện đầu hàng.

Nguyên soái thấy vậy liền đốc quân vào thành: Ngũ Liên dắt Quận chúa đến ra mắt Nguyên soái rồi bước thẳng vào soái phủ. Nhạc Lâm cũng dắt đạo nhân đến ra mắt Nguyên soái và kể lại việc vị đạo nhân cứu mình.

Nguyên soái bước xuống tạ ơn rồi hỏi:

- Chẳng hay tiên trưởng ở đâu, danh hiệu là chi?

Đạo nhân đáp:

- Ta ở Bồng Lai, tên Thi Sầm, nhân đi vân du khắp xứ vừa đến đây gặp lệnh đệ mắc nạn, ta phải ra tay cứu giúp, và ta cũng có thể cứu được hết những tướng sĩ rủi bị thương.

Nguyên soái nghe nói mừng quá vội thúc quân khiêng Nhạc Đình, Phàn Thành, Kiết Thành Lượng, Ngưu Thông và La Hồng đem ra giữa đại đường cho vị tiên trưởng cứu chữa.

Thi Sầm vừa trông thấy, mỉm cười nói:

- Những người này toàn là bị trúng âm dương đạn cả.

Nói rồi lấy ra bốn viên linh đơn đem bỏ vào miệng bốn người, chỉ trong giây phút cả bốn tướng lành mạnh như xưa.

Ngưu Thông thấy vậy la lớn lên:

- Còn tôi bị cái dây này nó trói chặt quá xin tiên trưởng hãy cứu tôi với.

Thi Sầm lấy tay chỉ một cái tự nhiên sợi dây được cởi ra liền. Ngưu Thông lồm cồm ngồi dậy chộp sợi dây nắm trên tay nói:

- Không biết nó dùng sợi dây gì đây mà trói tay chân tôi đã sưng hết, để tôi chặt ra xem dây gì cho biết.

Nói rồi lấy đao chặt lia ha đến nỗi mẻ cả đao mà sợi dây không hề hấn gì cả.

Nguyên soái thấy thế, làm lạ hỏi:

- Thưa tiên trưởng, sợi dây ấy bằng gì mà chắc quá vậy?

Thi Sầm cười xòa rồi thò tay vào túi lấy một sợi Bạch long đái nữa ném ra mà nói:

- Còn một sợi dây nữa đây này, có phải bửu bối gì đâu, ấy chỉ là hai sợi dây cột giày nó luyện ra đó thôi.

Nói rồi lấy hai viên đạn trao cho Nguyên soái xem. Thì ra là hai cục phấn chì, hắn dùng âm dương luyện ra, ai nấy nhìn đều sửng sốt rồi quỳ lạy tạ ơn tiên trưởng. Sau đó lại mời tiên trưởng lên tây phòng nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau, Nguyên soái truyền lệnh điểm tra lương thảo rồi treo bản chiêu an, khao thưởng tướng sĩ, lại truyền sắm sửa chỗ huê chúc cho vợ chồng Ngũ Liên hợp cẩn. Nguyên soái còn bày tiệc ăn mừng cho thao luyện quân sĩ đang tiến quân đến Huỳnh Long phủ.

Nói về Ngột Truật lên Vạn Cẩm sơn Vào Thiên Hoa động cầu xin Ô Linh Thánh Mẫu xuống phò Kim diệt Tống.

Nguyên Ô Linh Thánh Mẫu này là con gái ông Giả Sứ Quân ở đất Trường Sa đời Đông Tấn, bị con yêu tinh hóa ra một tên Tú tài lấy tên Thuận Lang vào làm rể Giả Sứ Quân. Nàng ta ăn ở với con yêu ấy lâu ngày chầy tháng cũng nhiễm lấy yêu khí, hóa ra con giao long sinh được ba đứa con. Về sau, Hứa Chân Quân bắt được Thuận Lang trói vào cây cột sắt và chém chết hai đứa con. Nhờ có Giả Sứ Quân cầu xin lắm, nàng mới được tha sống để nuôi đứa con thứ ba.

Nàng lên Vạn Cấm Sơn tu thành chánh quả, xưng hiệu là Ô Linh Thánh Mẫu, người con thứ ba' trốn xuống sông Hoàng Hà tu luyện thành ra con Thiết Bối Cù Long, chẳng dè bị Đại Bàng điểu (kiếp trước của Nhạc Phi) mổ trúng làm mù mắt, hắn tức giận dâng nước tàn hại cả huyện Thang Âm phạm vào thiên điều bị chết chém.

Về sau hắn đầu thai làm Tần Cối, vì vậy Ô Linh Thánh Mẫu muốn báo thù cho con, ngày nọ sai Phổ Phong xuống giúp Ngột Truật, chẳng dè bị Bảo Phương lão tổ hóa phép giết đi. Thánh Mẫu lại càng tức giận hơn, quyết đích thân xuống báo thù, nay Ngột Truật đến cầu, tất nhiên bà ta chấp nhận đi ngay.

Ô Linh Thánh Mẫu theo Ngột Truật hạ sơn còn dẫn theo ba ngàn ngự lâm quân suốt ngày đêm đi thẳng xuống Mục Dương thành cứu ứng.

Gần đến nơi, hay tin Mục Dương thành thất thủ. Ngột Truật kinh hãi vội bàn bạc với Thánh Mẫu lập kế chống lại.

Ô Linh Thành Mẫu nói:

- Tứ hoàng tử hãy an tâm, để bần đạo đến Trấn Hoa giang lập ra một trận tại mé sông xem thử Nhạc Lôi làm thế nào qua sông được?

Ngột Truật mừng rỡ, nội đêm ấy cùng Thánh Mẫu đến Trấn Hoa giang đóng dinh trại dọc theo mé sông, một mặt sai đi khắp xứ điều động binh mã Tam Xuyên, Lục Quốc kéo đến cứu ứng cho mau.

Nhạc Lôi chia quân thành bốn đội rầm rộ kéo đi.

Khi gần đến Trấn Hoa còn cách chừng năm mươi dặm, bỗng nghe quân thám tử về báo:

- Kim Phiên đóng hơn bấn chục cái dinh trại tại mé sông Trấn Hoa, chúng bố trí đâu đó nghiêm ngặt lắm. Nguyên soái nghe báo liền lựa chỗ trống trải, truyền lệnh an dinh hạ trại rồi sai Hàn Khởi Long, Hàn Khởi Phụng, Đổng Diệu Tông cùng Dương Kế Châu bấn người ở phía tả; La Hồng, Kiết Thành Lượng, Dư Lôi và Vương Anh ở phía hữu. Hữu tả chia làm hai dực, còn mình thì đại lĩnh chư tướng ở giữa kết làm ba cái trại lớn. Lại sai Vương Anh và Vương Bưu đi đốn cây làm bè cho sẵn sàng đợi đạo binh sau của Ngưu Cao đi đến sẽ xuất quân.

Cách vài hôm sau, quân tiếp viện của Ngột Truật đến cộng hơn mười vạn binh mã đóng dinh nối dài theo mé sông Trấn Hoa.

Ô Linh Thánh Mẫu đích thân ra lập xong thế trận rồi bảo Ngột Truật sai người đi hạ chiến thư hẹn ngày quyết chiến.

Nhạc Lôi tiếp được chiến thư liền lật phía sau phê hẹn hôm sau sẽ giao chiến...

Sáng hôm sau, hai bên đều phát pháo lệnh xuất quân. Ngột Truật giục ngựa xông tới trước trận kêu đích danh Nhạc Lôi ra cho mình nói chuyện. Nhạc Lôi dẫn chư tướng ra trước mặt Ngột Truật.

Ngột Truật nói:

- Người xưa có dạy: rượt người không nên rượt đến bước đường cùng. Xưa ta vào Trung Nguyên ba lần, thế mình như chẻ tre bởi vì Tống Triều của ngươi chúa tối, tôi gian nên mới bị nước mất nhà tan. Nay ngươi đã có tân Vương đường hoàng. Lẽ ra ai phải giữ bờ cõi nấy, sao ngươi dám đến đây thâu đoạt thành trí, giết chết đại tướng của ta, quả là ngươi to gan thật. Huống chi lúc chúa ngươi Huy Tông tức vị tại Lâm An đã sai Hà Tú vào Tào Huấn đến nước ta xin giảng hòa, nếu ngươi không thừa lúc này mà lui binh thì sau này ăn năn không kịp.

Nhạc Lôi đáp:

- Ngột Truật, ngươi nói vậy sai lầm rồi. Lúc trước vô cớ mà ngươi xâm phạm nước ta, thâu đoạt thành trì của ta, bắt Nhị Đế ta đem về nước giam cầm, người dân nước ta từ già chí trẻ ai mà không căm phẫn? Huống chi dòng họ Nhạc của ta mang danh trung nghĩa đã vang khắp thiên hạ lại làm ngơ hay sao? Vì vậy, hôm nay ta muốn đến đây phá tan nước Kim cho thành binh địa để báo thù cho Nhị Đế ta.

Ngột Truật nghe nói nổi giận xung thiên, lớn tiếng mắng:

- Loài nghiệt súc, ta đã lấy lời lẽ phải trái khuyên lơn để cho hai nước được hòa hảo mà ngươi lại lớn lối với ta, thế thì hãy đến đây cùng ta giao chiến.

Nhạc Lôi chưa kịp lướt tới đã thấy Quan Linh vỗ ngựa vọt tới trước, nói:

- Nguyên soái hãy dừng lại để tôi bắt nó cho.

Vừa nói vừa vung Thanh long đao chém Ngột Truật. Ngột Truật vung cây Kim tước phủ đón đánh, nhưng đánh chưa đầy mười hiệp Ngột Truật ngăn đỡ không lại? liền quay ngựa chạy, Quan Linh liền giục ngựa đuối theo bỗng nghe trong trận có tiếng chuông reo rồi thình lình xuất hiện một vị đạo cô cưỡi con Bích thủy Ô ngưu, tay cầm cặp thiết đao, thét to:

- Có ta đến đây, Nam man chớ cậy tài.

Quan Linh nhìn thẳng vào mặt đạo cô cười gằn, nói:

- Ngươi là đạo cô ở chùa nào, sao không lo phận tu hành lại đến đây làm gì?

Ô Linh Thành Mẫu nói:

- Vạn Cẩm sơn, Thiên Hoa động Ô Linh Thánh Mẫu là ta đây, chỉ vì chúng bay đem quân xâm lấn nước ta, nên ta phải ra tay trừ khử.

Nói rồi, múa song đao lướt tới chém Quan Linh. Quan Linh cũng vung đao đón đánh, chưa đầy ba hiệp Thánh Mẫu liền giơ tay chỉ một cái, bỗng thấy trong trận có ba ngàn binh xông ra. Đoàn binh này thảy đều dùng da cá đuối làm giáp bao trùm tới trên đầu chỉ chừa có hai con mắt thôi nên đao thương gì đâm cũng không thủng, tên nào cũng cầm đao bén xông đến chém thật dữ dằn. Quan Linh thất kinh quay ngựa chạy dài. Thánh Mẫu xua quân đuổi theo chém giết quân Tống vô số. Chạy đến hai ba mươi dặm mới hạ trại. Kiểm điểm lại hao mất ba ngàn quân, lớp bị thương không biết bao nhiêu mà kể.

Nguyên soái Nhạc Lôi lòng buồn vô hạn. Còn đang thương nghị với chư tướng bỗng có quân vào báo:

- Đại binh sau của Ngưu lão tướng quân đã đến.

Giây phút sau, Ngưu Cao cùng Thi Sầm tiên đạo vào dinh ra mắt. Nguyên soái bèn đem việc bại trận thuật lại một hồi. Thi Sầm nói:

- Nguyên soái chớ lo, để ngày mai tôi bắt nó cho.

Hôm sau bình minh vừa xuất hiện, Nguyên soái Nhạc Lôi đã truyền quân nhổ trại kéo thẳng đến trước dinh Kim lập trận thế rồi sai Ngưu Cao đi khiêu chiến.

Ngột Truật vừa giục ngựa ra, trông thấy Ngưu Cao cười ngất rồi lớn tiếng mắng:

- Cái thằng mặt đen như nhọ chảo này chưa biết sợ ta sao? Thế thì hôm nay mi đã tới số rồi!

Dứt lời, Ngột Truật vung búa đánh liền, Ngưu Cao cũng đưa giản ra đón đánh. Hai tướng đánh nhau được mười hiệp thì trong dinh Tống xông ra sáu viên tiểu tướng, đi đầu là Quan Linh, Lục Văn Long và Địch Lôi rồi đến Nghiêm Thành Phương, Phàn Thành và Ngưu Thông. Sáu viên tiểu tướng vung binh khí xông vào một lượt, bên dinh Kim cũng xông ra năm viên đại tướng: Hấp Đồng Văn, Hấp Đồng Võ, Lê Minh Thắt, Ô Lợi Bột và Tán Lý Hổ. Hai bên đánh nhau bụi cát bay mịt mù. Chẳng dè Tống Lương ở đâu chạy vọt ra vung côn đánh trúng vai Ngột Truật khiến y gần ngã xuống ngựa, Ngột Truật rú lên một tiếng thất thanh rồi quay ngựa chạy dài.

Bọn tướng Phiên trông thấy Ngột Truật bị thương thảy đều khiếp sợ, Hấp Đồng Văn bị Quan Linh chém chết. Hấp Đồng Võ cũng bị Nhạc Lôi giáng một chùy vỡ sọ còn bao nhiêu quay ngựa chạy dài.

Tướng Tống rượt theo vừa đến Ô Long trận bỗng nghe tiếng chuông reo, rồi Thánh Mẫu cưỡi con Hắc ngưu xông ra, thét lên the thé:

- Chúng bay đừng vô lễ, hãy kêu Nhạc Lôi ra đây phá trận của ta. Ngưu Cao chẳng thèm nói năng gì hết cứ việc múa giản lướt tới đánh bổ xuống túi bụi. Thánh Mẫu thấy thế không xong liền giơ tay chỉ một cái, đột nhiên từ trong trận xông ra ba ngàn ngự lâm quân ào tới như ong bầy kiến lũ. Tống tướng vội quay ngựa chạy về Nhưng lúc ấy Thi Sầm đã cưỡi trâu nước từ từ bước ra tay cầm cây Tòng văn cổ định kiếm, khỏa tay nói:

- Chư tướng đừng sợ, đã có bần đạo ra đây!

Vừa nói, vừa giở chiếc hồ lô mở nắp trút ra, bỗng thấy bầy "Thiết chỉ hỏa nha'' bay ào ra, rồi cứ việc bay theo quân ngư lâm nhằm con mắt mổ lia mổ lịa. Bọn ngự lâm quân này đao thương cung tên gì chẳng sợ, ngặt vì bầy "Thiết chỉ hỏa nha'' cái mỏ dài như mũi dùi lại cứ nhắm con mắt mà mổ, hễ đuổi bên phải thì bay qua trái mà đuổi bên trái lại bay qua bên phải. Quân ngự lâm bị mổ một hồi mù cả hai mắt không thấy đường nào chạy nữa bị quân Tống bắt hết.

Thi Sầm liền thu Thần nha về. Thánh Mẫu nổi giận

giục con Ô ngưu lướt tới mắng lớn:

Mi là yêu đạo ở đâu dám đến đây phá trận ta?

Đạo nhân cười gằn, nói:

- Loài nghiệt súc, mi còn nhớ năm nọ tại chốn Trường sa sư phụ ta vẫn muốn chém mi, may nhờ ta xin mới khỏi chết, lúc ấy sư phụ ta có dặn mi ráng tu hành, đừng làm chuyện xấu xa mà mang họa, sao này mi dám đến đây chống ngăn binh trời? Nếu mi không dâng Ngột Truật ra đây thì chớ trách ta sao ra tay độc ác.

Thánh Mẫu nghe nói lạnh mình nghĩ thầm:

- "Té ra lão này là học trò của Hứa Chân Quân rồi! Thế thì làm sao ta đánh cho lại".

Tuy nghĩ vậy song việc đã lỡ rồi, chẳng lẽ làm thinh nên Thánh Mẫu gắng gượng nói:

- Thi Tiên sư lại lạ gì không biết Ngột Truật là người phụng ngọc chỉ Thiên đình hạ giới, còn Đại Bàng điểu vô cớ mổ con tôi đui mắt đến nỗi phải mạng vong. Nay Nhạc Lôi nghịch mệnh trời xua quân đến đánh Bắc lẽ nào tôi lại làm thinh? Hơn nữa, việc này không can dự gì đến Tiên sư, tại sao Tiên sư lại ngăn trở?

Thi Sầm nạt lớn:

- Đừng nói bậy, Nhạc Phi mổ mắt con mi, đã báo ứng rồi, còn con mi làm dâng nước tàn hại cả huyện Thang Âm phạm vào "Thiên điều'' nên bị chết chém, mình làm mình chịu còn thù oán ai nữa? Đừng biện luận nhiều lời ta chém đầu lập tức!

Thánh Mẫu tức giận tràn hông, gằn giọng, nói:

- Tại sao ngươi lại không cho ta báo thù cho con ta, lại còn coi khinh ta đến thế ư? Được rồi, để ta quyết không cho quân Tống qua sông xem ngươi làm gì được ta?

Bây giờ Thi Sầm không thể chịu nổi giọng nói. khích của Ô Linh Thánh Mẫu nữa liền vung cây "cổ định kiếm" nhắm ngay đầu Thánh Mẫu chém tới, Thánh Mẫu cũng vung đao ngăn đánh. Hai bên đánh với nhau ước đặng ba bốn hiệp, Thánh Mẫu đỡ vọt ra rồi nói:

- Thi Sầm, ta nói với ngươi đã hết lời mà ngươi vẫn nằng nặc muốn đánh ta cho được, vậy ta thách ngươi dám phá trận ta không?

Dứt lời Thánh Mẫu quay ngựa trở về trận.

Thi Sầm cười gằn nói:

- Được rồi, ta vào trận cho mi coi.

Nói rồi giục con trâu nước vung gươm xông thẳng vào trận Ô Long. Thánh Mẫu vội leo lên trướng đài lấy cây cờ đem phất qua phất lại mấy cái, miệng đọc thần chú lâm râm. Trong giây phút đất bằng bỗng dậy phong ba, không biết được từ đâu chảy đến cuồn cuộn, binh tôm tướng cá kỳ hình, quái dạng, hiện ra vô số, đứa cầm gươm, đứa cầm giáo ào đến như ong bầy kiến lũ: Quân Tống thấy vậy hoảng kinh bỏ chạy tán loạn, nhưng Thi Sầm vẫn thản nhiên giơ tay chỉ một cái rồi đọc thần chú, bỗng nhiên trên trời tối sầm lại, sấm sét nổi dậy ầm ầm, binh tôm tướng cá sợ hãi trốn mất hết. Thi Sầm giục trâu rẽ nước đuổi theo Thánh Mẫu, vung đao chém mạnh. Thánh Mẫu thất kinh nhảy nhào xuống nước hóa ra một con Ô Long nhe nanh múa vuốt quyết chộp Thi Sầm, nhưng Thi Sầm đã nhanh như chớp lách sang một bên chộp cổ con Ô Long đè xuống vung gương toan chém. Thánh Mẫu năn nỉ xin tha mạng.

Thi Sầm thấy vậy không nỡ chém, lên tiếng nói:

- Thôi, ta cũng chẳng thèm chém ngươi làm gì, song ta phải đem về cho thầy ta cột ngươi vào cây cột sắt cho ngươi hết hung hăng.

Nói rồi quay lại kêu bọn tướng Tống nói:

- Các ngươi hãy bẩm lại với Nguyên soái ngươi biết rằng ta đã bắt được con yêu rồi và phải mang nó về phục mạng với sư phụ ta, nên không có thì giờ kiếu từ xin hãy miễn chấp cho!

Nói rồi lấy dây cột chặt Thánh Mẫu lại để nằm vắt ngang trên lưng trâu, độn thủy đi mất.

Lúc ấy quân Tống thấy trận Ô Long đã bị phá rồi nên thừa thế xông vào một lượt chém giết tứ tung, quân Phiên kinh hãi bỏ chạy tán loạn. Quân Tống đuổi theo đến bên sông, quân Phiên lật đật xuống thuyền không kịp, lớp bị quân Tống giết, lớp ngã xuống sông chết chìm không biết bao nhiêu mà kể.

Lúc ấy Ngưu Cao tung hoành trong trận, đụng ai giết nấy, bỗng gặp Ngột Truật đang thu góp tàn quân để trốn chạy, thấy Ngưu Cao vừa trở tới, Ngột Truật thất kinh quay ngựa chạy dài.

Ngưu Cao kêu lớn:

- Ngột Truật, mi còn chạy đi đâu nữa? Sao không bó tay chịu trói cho rồi?

Ngột Truật nổi giận hét:

- Ngưu Cao, ngươi đối với ta có nghĩa gì mà ngươi dám coi khinh ta đến thế?

Nói rồi quay ngựa lại đánh Ngưu Cao. Đánh được vài ba hiệp, vì cánh tay Ngột Truật bị bệnh chỉ còn một tay nắm búa nên bị Ngưu Cao bắt được cây búa nắm chặt cứng rồi quăng giản nắm hai tay giựt một cái thật mạnh làm Ngột Truật bị trật yên ngựa ngã nhào xuống. Ngưu Cao vì giật quá mạnh cũng bị mất thăng bằng ngã xuống chụp trên mình Ngột Truật. Ngưu Cao thừa thể chồm dậy ngồi cưỡi trên lưng Ngột Truật cười ngất, nói:

- Ngột Truật, lại có ngày mi bị ta bắt như vậy sao?

Ngột Truật ngẩng lên thấy mặt Ngưu Cao liền trợn mắt nghiến răng, hét lên giận dữ như sấm nó.

Ngột Truật phần thì uất quá, phần thì hét lớn nên hộc máu ra chết tươi, còn Ngưu Cao ngồi trên lưng kẻ thù thì vô cùng khoái chí, cười ngất, cười sằng sặc đến ngút hơi và cũng tắt thở luôn!

Đây quả là cọp cưỡi rồng. Ngột Truật chết rồi mà còn với níu Ngưu Cao để rồi cùng xuống Diêm La một lượt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.