Nhầm Thành Trò Vui Ngày Cá Tháng Tư

Chương 7



Chín năm sau

Diệp Tâm Lê buông tiểu thuyết trong tay xuống, vô lực ghé vào trên bàn.

Xem sách xong, mỹ nữ trên trang bìa vẽ rất không thực khói lửa nhân gian, câu chuyện rất đẹp mắt, văn tự cũng đủ hài hước, nhưng đối với cô lại không có bao nhiêu cảm xúc.

Nội dung quyển tiểu thuyết này, đại khái là nói về một chàng trai tuổi trẻ hết sức lông bông, gặp gỡ một cô gái thuần khiết như hoa sen. Vì muốn xứng với cô gái mà bắt đầu thay đổi triệt để, nỗ lực vươn lên……

Đề tài thật cũ, nàng ít nhất liệt ra hơn mười quyển cùng loại, nhưng mỗi lần xem loại truyện này, đều sẽ làm cho cô chua xót, rất muốn khóc……

Đúng vậy, quyển sách này làm cho cô nhớ tới một người, một chàng trai đã ở trong sinh mệnh cô yên lặng chín năm, lại thủy chung chưa từng phai nhạt, không, hiện tại xem như một người đàn ông.

Ai! Không biết Bùi Vũ Canh hiện tại sống như thế nào?

Những năm gần đây, cô chưa từng quên, trong thời niên thiếu thuần khiết không lo nghĩ nhiều , có một chàng trai, dùng tình cảm chân thành tha thiết toàn tâm toàn ý che chở cô……

Về sau, cô thuận lợi thi đậu đại học, trên bảng danh sách, tìm không thấy cái tên mong ngóng, cô lại rớt nước mắt, bởi vì hắn nói qua, muốn bồi cô lên đại học, ở đại học ức hiếp đồng học, hỗn ăn chờ chết……

Về từng chút từng chút của hắn, chưa từng đi theo năm tháng phai nhạt, cô nhớ rõ ràng từng cái biệt danh hắn kêu qua quỷ yêu khóc, người nhát gan, vận động ngu ngốc , thật không thế nào dễ nghe . Cũng nhớ hắn xả giọng rống cô như ác bá, càng không thể quên được biểu cảm khi hắn ăn điểm tâm cô làm. Còn có hắn rõ ràng một mặt muốn chết, nhưng mỗi ngày vẫn cưỡi xe đạp làm cho hắn cảm thấy sống không bằng chết chở cô về nhà……

Từ khi hắn đi, tóc của cô chưa từng cắt qua, độ dài sớm quá thắt lưng. Cô nhớ lần đó khi cô cắt tóc, khiến hắn tức giận chết khiếp, hắn không cho cô cắt, cô liền để……

Cô nói với mình, nếu còn có cơ hội gặp hắn, cô nhất định phải đem câu trả lời đã muộn chín năm, nhận thức nghiêm túc thực sự đối với hắn nói ra miệng!!

Kết thúc của quyển sách này là, nam nhân vật chính cùng nữ nhân vật chính gặp lại, lấy tư thái bạch mã vương tử xuất hiện, cứu vớt nữ nhân vật chính bên trong nước lửa…… Sau đó chính là happy ending, đại kết cục truyền thống tốt đẹp.

Cô sống rất khá, không cần hắn đến cứu vớt, thật muốn nói có cái gì, cũng chỉ là rất nhớ hắn mà thôi, cần bị cứu vớt, là tưởng niệm của cô.

“Hắc , Tiểu Diệp, thế nào không có tinh thần vậy ? Thất tình ?” Phía sau đồng sự vỗ vai cô.

Cô miễn cưỡng tươi cười lễ phép: “Tôi khi nào thì luyến ái qua .”

“Cũng đúng. Cộng sự lâu như vậy, chưa gặp người khác phái nào quan hệ thân thiết với cậu, cậu rốt cuộc thích dạng đàn ông nào?”

Cô thích dạng đàn ông nào? Diệp Tâm Lê hỏi lại chính mình.

Mấy năm nay, không phải không có ai theo đuổi cô. Nhưng trong vô thức cô vẫn đang tìm một người tính tình thẳng thắn, nói chuyện cuồng vọng không để ý ánh mắt người khác, bày ra bản chất chân thực nhất.

Chính là, người luôn luôn biểu hiện ra ngoài một mặt tốt đẹp nhất, những người tiếp cận cô, tất cả đều là tao nhã có lễ, không ai sẽ đoạt đồ ăn của cô, ác liệt kéo tóc cô, động bất động liền uy hiếp muốn đánh cô?

Cô cũng không cố ý đợi cái gì, dù sao trên đời này chỉ có một Bùi Vũ Canh, cô rốt cuộc không gặp qua người thứ hai đi vào long cô, thật sâu ấm áp.

Cô cũng không thể nói với người ta, cô đang đợi loại người lãnh ngôn độc ngữ đùa cợt cô ngốc như heo, nhưng khi ăn những thứ cô làm, lại mang biểu cảm thiên đại hạnh phúc.

Người ta đại khái sẽ cho rằng cô bị điên.

“Tuỳ duyên đi!” Cô nhàn nhạt đáp.

“Cũng đúng.” Đồng sự cười cười nói.“Sắp giữa trưa, cùng đi ăn cơm đi!”

“Cậu đi đi, tôi…” Có lẽ là cá tính quá câu thúc, cô đối với ai đều ôn hòa có lễ, có thể khách khí tán gẫu vài câu, lại không có cách nào thâm giao, người như vậy nhân duyên không tính là tốt, năm đó nếu không phải Bùi Vũ Canh mặt dày mày dạn quấn lấy cô , ba năm trung học , chỉ sợ cô ngay cả một người bạn tri âm cũng không có.

Cô còn chưa nói hết, đồng sự đã nhanh chóng tiếp lời: “Đi, đi, nghe nói gần công ty mới mở một quán cơm cũng không tệ, cùng đi ăn với tôi đi!”

Không lay chuyển được đồng sự nhiệt tình, cô bất đắc dĩ gật đầu một cái.

Thời gian dùng cơm, chỉ cần là bán đồ ăn, chung quanh đều kín người hết chỗ, đây là nguyên nhân cô không thích đi ra ăn cơm. Một túi tiện lợi trở về liền giải quyết, cần gì phải ở trong này người chen người?

Thật vất vả đợi được chỗ ngồi, vừa mới ngồi xuống, còn chưa gọi cơm, bên cạnh đồng sự xưa nay hay kiếm bát quái đẩy đẩy cô, ý bảo cô nhìn sang chỗ kia: “Kìa, Tiểu Diệp, cậu xem, là tổng giám đốc chúng ta nha!”

“Tổng giám đốc có cái gì đẹp mắt ? Đã qua tuổi bán trăm, lại không suất.”

Đồng sự một mặt dùng biểu cảm xem người ngoài hành tinh, không thể hiểu nổi nói: “Tin tức của cậu thế nào lạc hậu a! Cậu không biết tháng trước hội đồng quản trị dự hợp, đã sớm chuyển giao quyền, biết không?”

“Ồ, giao cho ai?” Cô không có hứng thú, thuận miệng đáp.

“Hình như là con trai lớn của tổng giám đốc. Cậu mau nhìn, bọn họ ở chỗ tính tiền, sắp đi rồi !”

Con trai lớn tổng tại? Trái tim cô đập nhanh một nhịp.

Năm đó tốt nghiệp đại học, vừa vặn Bùi thị tuyển nhân viên, cô cơ hồ là nghĩ cũng không nghĩ muốn đi ứng tuyển, về sau mặc dù có càng nhiều cơ hội làm việc tốt hơn, cô đều từ bỏ, kiên quyết ở lại đây, không vì sao, chính là ôm chặt suy nghĩ ngu đần, Bùi thị là cơ nghiệp nhà Bùi Vũ Canh, bất luận hắn đi bao xa, cuối cùng vẫn sẽ về đây, cô chờ nơi này, luôn có một tia hy vọng gặp lại hắn, nói cho hắn lời năm ấy không kịp nói ra miệng

Bất kỳ có thể có được cái gì, chính là sự tiếc nuối khi tuổi trẻ, đây là cô thiếu hắn.

Mỗi lần chỉ cần nhớ tới lần cuối cùng bọn họ gặp mặt. Mỗi một câu hắn nói với cô, cô đều rơi nước mắt.

Đây là tiếc nuối lớn nhất của cô, cô rất hối hận khi đó không có thể kịp nói lời thật lòng, nếu cô biết, những lời này không còn có cơ hội nói, cô sẽ ở lúc ấy lớn tiếng nói cho hắn:“Bùi Vũ Canh, tớ cũng thích cậu, rất thích!”

Dưới sự thúc giục của đồng sự , cô vội vàng quay đầu, vừa vặn thấy hắn đi ra cửa tiệm, cùng một cô gái sánh vai rời đi, mặc dù chỉ nhìn thoáng qua một cái, cũng đủ để cô khẳng định, là hắn, là hắn đã trở lại!

Một khắc đó, cô không cách nào nghĩ nhiều, theo bản năng chạy theo!

“Ê, Tiểu Diệp, cậu đi đâu, cơm còn chưa có ăn a!”

Đồng sự kêu gọi, cô đã nghe không lọt, vội vàng chạy ra ngoài cửa, dùng hết khí lực hô to:“Bùi vũ Canh –”

Khom người đang muốn tiến vào chỗ tay lái, giọng nói làm cho người xương cốt mềm yếu 0204, khắp thiên hạ rốt cuộc tìm không thấy người thứ hai !

Bùi Vũ Canh kinh ngạc, chần chờ quay người lại.

Chín năm! Đằng đẵng chín năm, một đoạn thời gian dài như vậy gặp lại, nói không nên lời giờ khắc này trong cảm xúc phức tạp thành phần noà chiếm đa số……

Không biết cô đang luống cuống cái gì, vội vàng chạy về phía hắn, sau đó, tình huống thực xấu hổ cứ như vậy đã xảy ra –

Ai phát minh thành ngữ “lỗi trong vội” này ? Chết tiệt chuẩn xác cực kỳ, cô vướng chân một cái thành tư thế ngũ thể sát đất đầu hướng ra ngoài.

Thần kinh vận động của cô thế nào…… Càng kém?

Bùi Vũ Canh kinh ngạc sau một lúc lâu, không chút nào che giấu trực tiếp cười to ra tiếng, đi qua, ngồi xổm trước mặt cô chế giễu:“Có vàng sao? Nhặt gấp như vậy.”

Vẫn ác bá như vậy, một chút cũng không hiểu tôn trọng thục nữ!

Diệp Tâm Lê nhụt chí nâng không nổi đầu dậy.“Có a, ngã vàng thỏi đầy trời, nhưng bắt không được nữa thổi.”

“Ha ha ha!” Hắn cười càng thêm làm càn, hoàn toàn chưa cho cô mặt mũi.

Có một quyển sách nào nam nữ chính gặp lại trường hợp sẽ buồn cười như vậy không ? Xem nhiều cảnh tượng gặp lại lãng mạn trong tiểu thuyết cô thực sự từng chờ mong qua bọn họ sẽ có nhiều cảm động, ít nhất cũng phải ôm hắn khóc một chút –

Có rồi, bây giờ cô rất muốn khóc, mất mặt muốn khóc!

Cô vỗ vỗ tro bụi, tự mình đứng lên, nếu người này thói hư tật xấu không thay đổi, vậy cô không cần trông cậy vào hắn lương tâm phát hiện, giơ tay giúp cô.

“Cô vẫn không cao à, bí đao lùn.” Một chưởng vỗ vào ót cô, Bùi Vũ Canh ghét bỏ thở dài.

“Cậu cũng không có tiến bộ gì.” Cô tức giận, hắn thế nhưng vừa thấy mặt đã đánh cô.

Đã bao lâu không có người đối đãi như vậy với cô ? Cũng chỉ có hắn dám không hề cố kỵ động thủ động cước với cô, thực hoài niệm.

Hắn nhún nhún vai: “Không có biện pháp, có người chính là chậm hiểu, nhìn thấy tay thực ngứa.”

Cô sờ đầu, không cùng lời nói độc địa của hắn so đo, hắn nếu khách khí với cô, vậy không phải Bùi Vũ Canh.

“Cậu! Có khỏe không?” Cô cố gắng muốn hòa giải xu hướng suy tàn, xây dựng chín năm gặp lại nên có sắc đẹp sầu não!

Bùi Vũ Canh muốn cười không cười liếc mắt nhìn chỗ bẩn trên quần áo lúc cô bị té.“Hơn cô.”

“Tôi!” Cô vừa mới muốn há mồm –

“Vũ Canh, gặp gỡ người quen sao?” Mỹ nữ trên xe chờ lâu đi xuống xe, nhìn nhìn bọn họ.

Bùi Vũ Canh nhìn đồng hồ, thời gian hẹn bạn tốt Cảnh Phàm Nghệ sắp tới, khó trách có người nóng vội.

“Anh biết em chờ không kịp !” Hắn cười hừ, bị hắn chế nhạo cô gái lộ ra một tia quẫn chát.

“Lần khác lại tán gẫu.” Thuận miệng đối với cô bỏ xuống một câu.

Sau đó ngón trỏ của hắn hướng tiểu mỹ nhân ngoắc một cái.“Còn không đi?” Cảnh Phàm Nghệ còn nói cái gì gương vỡ khó lành, theo hắn thấy, thật tròn a!

Diệp Tâm Lê ngẩn ngơ nhìn bọn họ rời đi, hắn cứ như vậy…… Rời khỏi ?

Nàng rất muốn tư tưởng của mình thuần khiết một chút, nhưng câu “Anh biết em chờ không kịp !” rất có không gian tưởng tượng lớn!

“Cô gái đó chính là lý do anh về Đài Loan?” Sauk hi lên xe, Đỗ Nhược Thường tò mò hỏi hắn đang lái xe.

Bùi Vũ Canh liếc nhìn cô một cái, không đáp.

“Xem, chính là bộ dạng này làm cho người ta muốn đấm mấy cái, anh đối với ai đều nhàn nhạt, lạnh lùng. Nhưng đối với cô ấy có thể cãi nhau ầm ĩ, cho tới bây giờ em chưa từng thấy qua anh cùng cô gái nào tự tại như vậy, đó là thái độ người một nhà , anh không phòng bị cô ấy.”

“Đó là bởi vì cô ấy ngốc.” Ngay cả đi đường đều không nên thân, ngốc muốn chết, không biết có bị thương hay không…… Chậc, ngốc ngốc ngốc, ngốc làm cho người ta phiền chết !

Đỗ Nhược Thường cười khẽ.“Người được Bùi đại thiếu gia coi trọng, có thể thông minh sao?”

Hắn miễn cưỡng nhướng mi.“Nếu đây là điều kiện kén vợ của anh, vậy vị hôn thê yêu dấu, em sẽ là lựa chọn tốt nhất.” cô gái trước mắt này cũng không có bao nhiêu thông minh, kẻ tám lạng người nửa cân cười cái gì chứ?

“Làm trò. Anh đã nói lý do về Đài Loan giống em, về sau em phải đi hỏi Quý Vân, anh ấy nói lúc anh mười tám tuổi, từng rất thích một cô gái, chính là cô ấy đúng hay không? Anh vì cô ấy mới trở về ?”

Ngay cả việc vớ vẩn tám trăm năm trước cũng đào ra ?

“Nó quả nhiên nên đầu thai thành đàn bà!” Bùi Vũ Canh lại một lần nữa khẳng định. Có đủ tố chất tam cô lục bà!

“Rốt cuộc có phải hay không?”

“Liên quan gì tới em? Em lại la lối làm phiền, anh sẽ một cước đá em xuống xe, cho em gặp ‘lý do’ về Đài Loan.”

Vẫn ti bỉ như vậy, giảng không thắng người ta cứ như vậy!

Đỗ Nhược Thường ngoan ngoãn ngậm miệng. Cô cũng không muốn thực sự bị đá xuống xe.

Làm xong mọi chuyện, Bùi Vũ Canh mệt đến cơ hồ sắp đứt hơi.

Về Đài Loan gần nửa tháng, mỗi ngày hắn đều đến công ty sớm nhất, cũng là người rời đi trễ nhất, Bùi Quý Vân tên tiểu tử chết tiệt kia, học vị cao như vậy, kết quả chạy tới đại học hỗn ăn chờ chết.

Hắn thật sự hối hận, hối hận, hối hận muốn thắt cổ a! Lúc trước làm chi phải hờn dỗi nói câu “một núi không thể có hai hổ “ chứa? Đều tại cẩu huyết phim truyền hình tám giờ gạt hắn, hại hắn tin là thật, cũng nhập cảnh tùy tục đến tiết mục một tay tranh gia sản, độ phối hợp có đủ cao, kết quả à? Một đám ngu ngốc tưởng thật, hắn lại được cái gì? Kết cục là cơ hồ sắp mất mạng già!

Ai thèm cái công ty rách nát này chứ? Biên kịch bất lương đừng để hắn tóm!

Cảm thán 3 phút, miễn cưỡng khởi động thân mình rời đi văn phòng, đi vào thang máy chuyên chúc, nhìn chữ số tầng trệt rơi xuống, một trận cảm giác trống rõng cường đại ập tới.

Người mệt quá, bụng rất đói, hắn bận đến bây giờ còn chưa có ăn, nhưng hắn không muốn về căn phòng lạnh như băng kia, trong tiềm thúc, đã bay về nơi ấm áp khát vọng –

Tiểu ngu ngốc kia có lẽ vẫn chưa ngủ đi?

Hắn xem thời gian, thang máy rơi xuống ở bãi đỗ xe, bộ pháp hắn kiên định ngồi trên xe, hướng địa chỉ đã sớm ghi nhớ trăm ngàn lần trong đầu.

Hôm nay nhìn thấy cô kỳ thực cũng không có bao nhiêu bất ngờ, này vốn là kế hoạch đầu tiên hắn về Đài Loan, hắn chỉ không mong muốn sẽ nhanh như vậy.

Cô thế nhưng làm ở Bùi thị, này đại biểu cái gì? Là trùng hợp? Hay là……

Mặc kệ có phải hay không, hắn tình nguyện tin tưởng cô đang đợi hắn! Bằng không, dựa vào tấm bằng đại học hạng ưu, không khó tìm được công việc tốt hơn, vì sao thà rằng đại tài tiểu dụng ở Bùi thị làm một tổng đài nho nhỏ?

Tuy rằng cuối cùng cô không có thực sự nghe đề nghị năm đó của hắn, đi làm điện thoại viên tình dục 0204, bất quá, với giọng nói thủy thủy ngọt ngào đảm đương tổng đài, cũng coi như vật tẫn kỳ dùng.

Mấy năm nay tìm tìm kiếm kiếm, phiêu phiêu đãng đãng rất lâu, ý đồ tìm ấm áp hắn muốn, lại phát hiện không còn có một cô gái nào, có thể như ký ức năm đó lúm đồng tiền tinh thuần gây cho hắn cảm động, lòng của hắn luôn đóng băng vào ngày chia ly năm mười tám tuổi ấy, tìm được rồi, mới có thể ẩn ẩn nhảy lên.

Phía trước không xe đèn tín hiệu thành màu vàng, hắn thong thả đạp phanh xe giảm tốc độ, khi chuyển thành đèn đỏ chuẩn xác dừng trước vạch trắng. Nếu là trước kia, hắn sẽ tăng tốc vượt qua, kiêu ngạo dường như cục giao thông là nhà hắn mở, lấy hóa đơn phạt làm gối đầu nằm ngủ……

Từ khi quen cô, hắn chưa một lần vượt đèn đỏ, mỗi khi lái xe, bên tai tổng sẽ vang lên tiếng nói dịu dàng của cô dặn dò:“Không thể vượt đèn đỏ, phải tuân thủ quy tắc giao thông, cẩn thận an toàn nha!”

Hắn cười khổ, tự giễu nghĩ, mấy năm nay trình độ hắn tuân thủ quy tắc giao thông, đại khái ngay cả cục trưởng giao thông đều phải cảm động trao giải cho hắn !

Đậu xe xong, hắn nhìn lên, vị trí lầu 3 lộ ra mấy ánh sáng.

Hắn lên lầu, ấn chuống, nhìn đồng hồ đếm. Mười giây, hai mươi giây, bốn mươi giây, 1 phút –

Cửa mở.

“Thật chậm, chân ngắn nên đi nhanh một chút, tôi sắp ngủ rồi đây.”

Đêm đã khuya, không thể tùy tiện cho người lạ tiến vào. Nhưng vừa thấy người ngoài cửa là hắn, cô ngây ngốc, tay bất tri bất giác mở cửa sắt ngăn ở giữa.

“Cậu, cậu, cậu!” hắn làm sao biết cô ở đây?

“Thật đói, tôi muốn ăn cơm.” Hắn một bộ dạng đáng thương bị ngược đãi.

“Ách, nha!” Cô gật đầu, lăng lăng đi vào bếp, lợi dụng tủ lạnh hiện có nguyên liệu, chiên một đuôi cá vàng, một mâm rau cải thìa, một trứng ốp lếp, hâm nóng lại canh xương bí đao buổi tối chưa ăn hết.

Cuối cùng, cô đứng nhìn ba món một canh ngẩn người, hậu tri hậu giác hỏi chính mình, hắn đói bụng thì liên quan gì cô, sao cô phải ngoan ngoãn nấu cho hắn ăn chứ.

Phòng tắm truyền ra tiếng nước, cho thấy hắn đang tắm, hơn nữa trước đó không thông báo với co, này, này thật sự là!!

Nửa đêm gõ cửa nhà cô, dùng phòng tắm của cô, còn quang minh chính đại hướng cô xin cơm, thái độ tự tại như ông xã tăng ca về trễ……

Hai mắt đẫm lệ nhìn nhau? Sầu não không nói gì? Xúc động ôm nhau? Này đó không phải xa cách gặp lại nên có sao? Tốt nhất ở dưới mưa bụi tinh tế……

Vì sao toàn bộ đều không có?

Bọn họ…… Tựa hồ nhảy vọt qua một đoạn rất dài, dài đến làm cô không rõ ràng tình huống, hiện tại diễn đến giai đoạn nào ?

Hắn biểu hiện tựa như giữa bọn họ không có chín năm chia cách, hắn vẫn là một Bùi Vũ Canh năm đó cùng cô cười cười nháo nháo, hết sức lông bông……

Ánh mắt cô dời về phía tạp chí trên kệ, đó là khi đồng sự biết được cô và Bùi Vũ Canh từng là đồng học, cho cô mượn mang về nhà xem, nhân vật trên bìa mặt chính là hình ảnh hắn cùng vị hôn thê ra vào nơi công cộng, cô nhận ra cô gái xinh đẹp kia, là người đi cùng hắn lúc trưa.

Cô ấy, thật khá, có loại khí chất tiểu thư khuê các ôn nhã.

Hắn hiện tại, cũng không còn là thiếu niên xem thường mọi thứ , trải qua năm tháng tôi luyện, hiện thời hắn đã là một thanh niên tài tuấn, bọn họ đứng chung một chỗ, thật xứng đôi: Mà cô, ngược lại ngay cả cùng hắn làm bạn cũng thành trèo cao……

Chín năm thời gian quá dài, vừa đến rất nhiều chuyện đã khác xưa.

Lời năm đó chưa kịp nói, hiện tại xem ra, cũng không cần thiết nói.

“Ngẩn người cái gì?”

Cái trán bị gõ một cái, cô hoàn hồn, lại lại một lần nữa xem há hốc mồm.

Hắn hắn hắn, chỉ quấn một cái khăn lông đi ra?

“Có ý kiến?” Hắn nhíu mày, thực dân chủ chờ cô lên tiếng.

“Kia, kia, khăn long kia…… Là của tôi……” Lắp bắp nói ra miệng, liền lập tức ảo não muốn cắn đứt lưỡi. Trọng điểm không phải khăn long ai, mà là “ăn mặc “ của hắn không thoả đáng!

“Vô nghĩa, chẵng lẽ là của tôi?” Nói được thật hào phóng, một chút tự giác thổ phỉ chiếm đồ dùng của người khác cũng không có.

Có lẽ cô nên kháng nghị, nếu không nữa thì cũng nên báo nguy đem tên thổ phỉ xâm nhập nhà dân bắt đi, nhưng nhìn hắn dùng tốc độ kinh người cướp sạch đồ ăn trên bàn, lời định nói biến thành:“Cậu chưa ăn buổi tối sao?”

“Ừ.”

“Vì sao?” Hiện tại đã hơn mười giờ nha! Khó trách hắn đói thành như vậy.

“Ngại gì khi tôi giảm béo?” Bùi Vũ Canh không khách khí cho cô một ánh mắt xem thường. Hỏi cái vấn đề ruồi bọ này.

Hắn thường xuyên bận đến không có thời gian ăn cơm sao? Trái tim cô nhàn nhạt đau đớn.“Không thể như vậy, có hại sức khoẻ, về sau ba bữa phải ăn đúng giờ.”

Đang chém giết cùng cá vàng chém giết chiếc đũa ngừng một giây.“Bản tính lảm nhảm vẫn không sửa.”

Ba món một canh rất nhanh lần lượt bỏ mình, Bùi Vũ Canh đạt được thắng lợi áp đảo.

Cô thu dọn chén đũa, cảm giác so với mình ăn thỏa mãn hơn. Chẳng qua là mấy món ăn gia đình đơn giản, cũng không đặc biệt mỹ vị, hắn lại ăn thật ngon……

“Vũ Canh, về sau cậu muốn tới thì tới, tôi sẽ nấu cho cậu ăn.”

“Này còn cần phải nói?” Đáp một chút cũng không nhục nhã.

Nhưng cô lại nở nụ cười.

Đây là Bùi Vũ Canh a, đối với cô chưa từng biết cái gì kêu khách khí.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.