Nhãn Ba Hoành

Chương 17




Sắc trời sớm tiếp tục tối sầm.

Hoắc Niệm Hoài sau khi rời khỏi khách điệm, đơn độc đứng trong bóng đêm nặng nề, nhất thời cũng không biết nên đi nơi nào mới tốt. Hắn vừa mới hại một người của Triệu gia, hắn rõ ràng phải nên thật khống khoái, nhưng đáy lòng lại là một mảnh mờ mịt.

Công phu Vô Ảnh cho dù tốt, sau khi trúng kịch độc như vậy, chỉ sợ cũng không sống nổi đi?

Từ nay về sau, trên đời không còn người này nữa.

Không còn người cùng hắn lục đục lẫn nhau, thử thách lẫn nhau.

Không còn người dùng động tác nhẹ nhàng thay hắn búi tóc.

Không còn người……mặt không chút thay đổi hôn lên hai má hắn……

Cáp!

Hoắc Niệm Hoài nghĩ như vậy, cước bộ nhưng lại lảo đảo, không tự chủ được nắm chặt mặt nạ màu bạc trong tay.

Trong lòng ẩn ẩn đau, tựa như bị người dùng lưỡi dao sắc bén từng nhát cắt xuống, đau, cũng không phải quá lợi hại, nhưng trong màn đêm yên tĩnh này, đau đớn kia lại dị thường rõ ràng.

Hiện tại trở về, hẳn là còn kịp đi?

Nhưng cứu người nọ lại như thế nào?

Chẳng lẽ tiếp tục hư tình giả ý?

Chẳng lẽ, tùy ý tên kia nhiễu loạn tâm của mình?

Nửa bên mặt che dưới tóc đen cũng bắt đầu nổi lên đau đớn, nơi từng bị hôn qua trở nên nóng hổi, mơ hồ lưu lại một xúc cảm mề mại.

Hoắc Niệm Hoài trong lòng hung hăng co rút một trận, cuống quít nâng tay che lại nửa bên mặt, nghiêng ngả lảo đảo hướng phía trước mà đi.

Không cần quay đầu lại!

Bên tai thanh âm như vậy vẫn vang lên, khiến hắn mại khai bộ tử, không ngừng không ngừng hướng phía trước mà đi. Thẳng đến khi ra khỏi cửa thành, ở vùng hoang vu dã ngoại đi được một đoạn đường thật dài, mới đột nhiên nhớ lại chiếc mặt nạ màu bạc trong tay.

Dưới ánh trăng, mặt nạ ngược sáng chiếu rọi quang mang băng lãnh, tựa như ánh mắt cực kì lạnh lùng của Vô Ảnh.

Hoắc Niệm Hoài tâm hoảng ý loạn, không rõ bản thân như thế nào lại đem thứ đồ vật này mang theo bên người, lại vì sao luôn nhớ tới người kia. Hắn nhìn quanh bốn phía, phát hiện phụ cận còn có một hồ nước không lớn không nhỏ, vì thế bước nhanh qua, dùng tay nặng nề quăng mặt nạ xuống hồ.

Bởi vì bỏ thêm nội kình, mặt nạ kia lập tức chìm vào trong nước, ngay cả vang cũng không vang một tiếng.

Hoắc Niệm Hoài ngơ ngác ở bên hồ, bên tai lại giống như vang lên thanh âm Vô Ảnh.

“Ta đối với ngươi nhất kiến chung tình.”

“Chỉ có người theo ta làm bạn cả đời, mới có thể thấy mặt của ta.”

“Ta cái gì cũng không cần, chỉ cần Hoắc Niệm Hoài.”

Hoắc Niệm Hoài tay hơi hơi phát run, đột nhiên bưng kín miệng mình, cách trong chốc lát, lại há mồm hướng ngón tay cắn lên. Hắn hầu gian khanh khách rung động, miệng rất nhanh nhiễm thượng mùi máu tươi, lại chết sống không dám nhả ra.

Rất sợ… không… lưu ý, sẽ kêu ra một cái tên.

Vô Ảnh Vô Ảnh Vô Ảnh Vô Ảnh……

Hoắc Niệm Hoài ở bên hồ suốt một đêm.

Thẳng đến sáng sớm ngày thứ hai khi ánh sáng mặt trời chiếu ở trên mặt, hắn mới giống đại mộng sơ tỉnh, thần hồn hoàn toàn quay về.

Ngón tay sớm được cắn đến máu tươi đầm đìa, hắn cúi đầu nhìn một cái, trên mặt nhưng lại lộ ra chút tươi cười, chậm rãi đem vết máu trên ngón tay sát lên mặt mình.

Đau đớn trong ngực càng ngày càng rõ ràng.

Hoắc Niệm Hoài lại giống như hồn nhiên bất giác, ngược lại cười lớn ra tiếng.

Hắn mới vừa giết chết một người họ Triệu, cách báo thù lại gần thêm một bước, có thể nào không cười? Cười không ngừng đến thanh âm khàn khàn, ngay cả khí đều suyễn, mới suy sụp ngã trên mặt đất, kịch liệt ho khan.

Nhìn thấy không?

Hắn mới là người chân chính tuyệt tình.

Chỉ có đủ độc đủ hung ác, mới có thể thắng một ván này.

Vô Ảnh từng nói qua cái gì? Muốn lấy tính mạng đến đổi tâm của hắn?

Thật sự là ngu ngốc!

Hắn vốn là kẻ vô tâm vô phế, làm sao đáng giá y dùng tính mạng đến đổi?