Nhan Độ Thủy Nhu Tinh

Chương 4: Đệ tứ chương



Khách che mặt áo đen xuất hiện quỷ dị, bí mật mang theo sát khí dày đặc, kiếm khí xoáy , không thể làm cho người ta có dư âm thở dốc, Đường Ưng bị ép đến kinh hồn luống cuống trốn đến phía sau Đan Nhược Thủy.

Cho dù nhìn không ra y là ai, nhưng thanh kiếm kia, hắn cũng sẽ không quên mất!

Đan Nhược Thủy nghiêng người chợt lóe, mũi kiếm thẳng đến ót Đường Ưng, Đường Ưng hung ác lui lại.

“Mục tiêu của ngươi là hắn không phải là ta, nhìn đúng rồi chém.” Đan Nhược Thủy cười nói.

Đường Ưng ngẩn người, nhưng ngay sau đó lửa giận công tâm. Không nghĩ tới Đan Nhược Thủy không nể mặt như vậy, nói rõ muốn nhìn hắn chê cười.

Sát thủ che mặt tựa hồ không có ngờ tới Đan Nhược Thủy sẽ xuất hiện tại lần này, tròng mắt đen của y hơi lạnh, trong phút chốc, làm cho Đường Ưng trái phải kém cỏi, cơ hồ chống đỡ không được. Đường Ưng thấy Đan Nhược Thủy không vươn tay ra giúp. Hắn cuống quít né tránh thế công cường hãn của đối phương, lập tức tung mình tới một bên khác.

Đan Nhược Thủy nhướng mày. Võ công Đường Ưng thường thường, nhưng ám khí của hắn lợi hại vô cùng, nếu là hắn lấy ra độc môn tuyệt kỹ của hắn, trận chiến này rất có thể đổi cái nhìn.

“Trái!” Đan Nhược Thủy quát nhẹ.

Trường kiếm của khách che mặt hướng bên trái vung lên, “Keng” Một tiếng giòn vang, một ngân khí rơi xuống.

“Tới cửa, trong phủ.” Đan Nhược Thủy trầm giọng mở miệng.

Khách che mặt lấy kiếm đánh rơi xuống ngân khí hình sao bắn thẳng đến ót, quay lại thân phi cước, hiện lên chủy thủ xuyên qua bên chân, kiếm khí thẳng vào, cắt qua cánh tay làm Đường Ưng đối phó không kịp. Đường Ưng kêu đau, xòe ra một thanh ngân châm, xoay người lại bắn ra một thanh châm nhỏ trong tay.

Khá lắm, dám ám toán hắn! Thân hình Đan Nhược Thủy né qua ngân châm bay qua đầu vai hắn, đâm vào bên cột gỗ.

Khách che mặt lấy kiếm ngăn trở châm nhỏ công kích dầy đặc như lưới. Ám khí của Đường Ưng nhiều nên không phòng bị, lúc này hắn vừa bắn ra một cây ngân tuyến mảnh như lông trâu. Đan Nhược Thủy thấy thế, trúc xanh trong tay vung lên. Làm vỡ nát một bàn tay Đường Ưng, một mảnh lá trúc bay về phía khách che mặt huy kiếm ngăn chặn châm, nhưng cây ngân tuyến mắt thường khó có thể phát hiện, tốc độ cực nhanh, lá trúc của Đan Nhược Thủy ngăn chặn không kịp.

Thoáng chốc, Đường Ưng bi thảm chấn thiên, kinh động nhân mã của Thiên Đạo đàn. Đan Nhược Thủy thu hồi trúc xanh. Ám la không ổn. Hắn lập tức dời bước lên trước, kéo khách che mặt tung người nhảy, trong nháy mắt biến mất ở đại sảnh.

“Đàn chủ!” Người tới rối rít kinh la.

Đường Ưng cố nén đau đớn, trong mắt hiện lên hận ý bén nhọn. Đan Nhược Thủy, ta quyết sẽ không để ngươi sống khá giả !

Hai đạo nhân ảnh ở dưới màn đêm chạy băng băng rất nhanh, cho đến Đan Nhược Thủy phát hiện khác thường, hai người lập tức dừng ở một chỗ ven bờ hồ. Liền ở Nhạn Tử Dung quỳ một chân trên đất , Đan Nhược Thủy nhanh chóng vạch trần khăn che trước mặt y, miệng y liền phun ra máu đen. Một khắc kia, y tái nhợt cùng miệng đầy máu đen, lại hung hăng làm đau nhói trái tim hắn. Đan Nhược Thủy lập tức đưa y đỡ ngồi lên, xé mở áo đen nơi bả vai y.

Cánh tay y trắng nõn giống như trăng sáng, càng lộ ra chỗ ô tím kinh tâm khó coi. Hai hàng lông mày của Đan Nhược Thủy nhíu chặt. Ngân tuyến mắt thường khó thấy này lại chứa kịch độc!

Đan Nhược Thủy ngưng khí trong tay, dán tại trên lưng y đưa vào từng trận chân khí, lấy ổn định tâm mạch hỗn loạn của y. Trên trán y giăng đầy mồ hôi, một trận cháng váng làm cho cả người y nghiêng về một bên, lại phun ra một ngụm máu tươi.

“Nhạn. . . . . .” Đan Nhược Thủy đỡ y.

Nhạn Tử Dung miễn cưỡng khởi động thân thể suy yếu, cường ngạnh tránh ra ngực của hắn. Mái tóc dài của y xả ra bên vai, càng tôn lên da thịt như tuyết của y, tái nhợt làm cho người khác đau lòng.

“Thương thế của ngươi không nhẹ.” Đan Nhược Thủy nhăn lại lông mày.

“Chút thương nhỏ này không tính là cái gì.” Y quay đầu đi chỗ khác. Cự tuyệt nhìn cặp mắt ôn nhu kia.

“Phải không coi là cái gì, chỉ không bằng vết thương cũ của ngươi, chút thương nhỏ này cũng đủ để muốn mạng của ngươi.” Hắn nhìn y thật sâu.

Nhạn Tử Dung ngẩn ra. Y không sợ đau, lại càng không sợ chết, nhưng Đan Nhược Thủy nhìn y chăm chú, lại làm y không biết làm sao.

Đan Nhược Thủy lại một lần nữa gần sát y, đỡ thân thể y. Đau nhói truyền đến từ trên bả vai, làm cho y cắn răng một cái, sắc mặt cơ hồ từ trắng chuyển xanh, thế nhưng y lại thủy chung cúi thấp đầu. Không dám đi nhìn, không dám suy nghĩ, lúc này Đan Nhược Thủy, sẽ lấy dạng ánh mắt gì nhìn y.

Ánh mắt Đan Nhược Thủy không có gì bất đồng, hắn chỉ là lấy một loại ôn nhu quá đáng ngay cả chính hắn cũng không có phát hiện, lấy một loại thương đau ngay cả hắn cũng không tưởng được, bình tĩnh nhìn y thôi.

“Ta sẽ trị lành.” Đan Nhược Thủy nói, ngay cả giọng nói cũng tựa như nước.

“Ta không muốn thiếu ngươi nhân tình.” Y vẫn quật cường, trong quật cường mang theo một phần run rẩy rất nhỏ, phần run rẩy này, là đến từ chỗ sâu trong tâm y, hoảng hốt rung động.

Đan Nhược Thủy nhưng ôn nhu cười một tiếng.

“Ngươi đã thiếu ta.”

Đan Nhược Thủy thành công đưa tầm mắt y kéo lên. Đôi mắt sao rực rỡ của y có phần ngạo khí quen thuộc kia, lúc này lóe lên ở ban đêm, vô cùng mỹ lệ.

“Ta căn bản không cần ngươi cứu ta, nếu không phải ngươi cản trở, ta sẽ dễ dàng giết Đường Ưng.”

Cản trở? Nghe thật thương tâm. Đan Nhược Thủy cười một tiếng.

“Tại sao ngươi muốn giết hắn?”

Nhạn Tử Dung sửng sốt. Đây không phải là y gián tiếp thừa nhận mình là hung thủ? Hai hàng lông mày căng thẳng , y trợn mắt trả lời: “Vì đàn chủ Thiên Đạo đàn báo thù!”

“Ồ?” Đan Nhược Thủy giương nhẹ lông mày.”Nói như vậy, đàn chủ chết đi, là Đường Ưng hạ độc thủ? Nhưng ngươi cũng thấy đấy, võ công của hắn quá tệ.”

“Hắn dùng ám khí.”

Nụ cười của Đan Nhược Thủy có một phần hơi thở nguy hiểm, ánh mắt của hắn ở trong nháy mắt trở nên cuồng dã, trong lòng Nhạn Tử Dung không khỏi chấn động.

“Đàn chủ là bị lợi kiếm giết chết .”

Nhạn Tử Dung cứng họng, nặng nề quay đầu đi chỗ khác, tựa hồ đang cùng mình giận dỗi, cũng hận hắn lo chuyện bao đồng.

Đan Nhược Thủy nhìn y, ngoài ý muốn buông ra một tiếng thở dài, tiếng than nhẹ này sâu kín bay vào trong tai Nhạn Tử Dung, run sợ trái tim cuồng nợ luống cuống của y.

“Hiện tại trọng yếu nhất, là trước trị lành thương thế của ngươi.”

Cảm giác được hắn nhích tới gần, Nhạn Tử Dung chợt lui lại, bốc đồng kêu lên: “Ngươi đừng đụng ta!”

Đan Nhược Thủy hờ hững nhìn y.

“Ngươi muốn chết sao?”

“Không muốn!”

Y hung hăng bò dậy, vừa lảo đảo vừa lui, cả người bổ nhào nằm ở bên trên bờ đá, khe suối róc rách bắn tung tóe trên mặt y, đông lạnh tâm cảnh rối loạn của y. Y không muốn chết. Nhưng y sợ. Đúng, y sợ, y sợ hắn nhích tới gần y, hắn dựa vào gần y một chút, y liền cả kinh không biết như thế nào cho phải. Y nói không ra là loại sợ hãi muốn chết nào, ánh mắt kia, làm y hoàn toàn không biết ứng đối thế nào. Ngay cả lãnh ngạo y luôn luôn mang trên mặt, dưới cái nhìn chăm chú của hắn, đã thành tùy hứng một chút cũng không có để ý.

“Nếu không muốn chết, thì làm cho ta giúp ngươi.” Thanh âm Đan Nhược Thủy từ phía sau thân mà đến.

Nhạn Tử Dung ngoan tâm xuống, rút ra trường kiếm liền hướng trên vai mình chém xuống, Đan Nhược Thủy nhanh hơn vung ra mảnh trúc, kiếm sắc bén chống đỡ ở trên trúc xanh, không những cắt không được, còn bị một đạo khí công lớn chấn đến. Nhạn Tử Dung buông lỏng tay ra. Kiếm của y lập tức rơi xuống trên mặt đất.

Nhạn Tử Dung phút chốc ngẩng đầu lên, căm tức nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của hắn, rồi lại một lần nặng nề sửng sốt. Đan Nhược Thủy không cười, so sánh với nước đều lãnh khốc, nhưng giờ phút này, ánh mắt của hắn chỉ có bất đắc dĩ, cùng đau lòng rất sâu rất sâu.

Đan Nhược Thủy thở dài. Y chẳng lẽ không biết bộ dáng mình giờ phút này có bao nhiêu mỹ lệ sao? Dung mạo tái nhợt của y, tóc đen đón gió phất phới, bờ môi mất màu cùng mạt đỏ sẫm chói mắt này, đều là mỹ kinh tâm động phách như vậy.

Vì sao y lại có một dung mạo so sánh với nữ tử thế gian lại càng tuyệt sắc? Y thậm chí so sánh với Dung nhi còn mỹ. Y kiêu ngạo, y giận, y điêu ngoa cùng tùy hứng; khắp nơi đều rung chuyển tâm linh của hắn. Đan Nhược Thủy là lần đầu mất đi tự tin, này hẳn là rơi vào mỹ lệ tuyệt trần của y rồi.

“Ngươi cho rằng cắt rụng một miếng thịt sẽ vô sự sao?” Thanh âm Đan Nhược Thủy giống như nước chảy, hết sức say lòng người.

Hắn chậm rãi ngồi xổm người xuống, chậm rãi vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào bộ ngực. Nhạn Tử Dung hung hăng run lên, cơ hồ ngừng thở.

“Nơi này mới là đả thương nặng nhất của ngươi.”

Nhạn Tử Dung chỉ có thể run rẩy, không thể suy tư, cũng không cách nào đáp lời. Y kinh ngạc ở tròng mắt đen nhìn thấy được thâm tình của Đan Nhược Thủy.

Đan Nhược Thủy thu tay lại, mới để cho y có thể thư hoãn tim đập mất tốc độ của y, nhưng thân thể y, vẫn run rẩy không cách kiềm chế.

“Nội thương quanh năm suốt tháng, tâm thương uất ức thành tật. . . . . Không trị tốt nó, ngươi không thể bay.”

Nhạn Tử Dung hung hăng run lên, trong nháy mắt trời rung đất chuyển, đoạt đi hơi thở y đã sớm dừng lại tự hỏi cùng bối rối, y ngất đi, cả người trượt xuống đến trong ngực Đan Nhược Thủy.

Trong nháy mắt Đan Nhược Thủy ôm y, tâm cũng vỡ vụn thành từng mảnh. Hắn hi vọng bao nhiêu, khi y ôm thân thể mảnh khảnh này, ôm lấy chính là thân thể một nữ tử chân chính. Nhạn chính là Dung nhi, Dung nhi chính là Nhạn, hắn cơ hồ xác định, song hắn hi vọng nhiều, Nhạn là một cô nương hàng thật giá thật, là sát thủ nữ giả nam trang, hắn cũng sẽ không bởi vì chính mình lại yêu Nhạn mà cảm thấy hoang đường. . . . . .

Đường Ưng đột nhiên viếng thăm, làm cho Mộ mụ tâm tình vốn không được tốt sắc mặt càng khó nhìn, nàng xuất ra mặt cười nghề nghiệp.

“Đường gia, ai nha! Ngài bị thương, sao không nghỉ ngơi tốt đi!”

“Ta có việc gấp cần nói.” Hắn cố ý giảm thấp thanh âm.

Ánh mắt Mộ mụ trầm xuống. Gọi nha đầu tới.

“Giúp ta chiêu đãi vị Vương đại gia kia.” Nhưng ngay sau đó xoay người cùng Đường Ưng biến mất ở đại sảnh.

Hai người ở một phòng bí mật, Đường Ưng lập tức nói rõ ý tới.

“Ta ra giá tiền gấp đôi, thay ta giải quyết một người.”

Mộ mụ vừa nghe. Che miệng nở nụ cười.

“Đường gia, ngươi phải biết Thu Nguyệt các cũng không tiếp nhận cùng một khách nhân làm giao dịch hai lần.”

“Giá tiền gấp ba!” Hắn hạ quyết tâm.

“Đường gia, ngài đã thuận lợi đi lên đàn chủ vị, còn có cái gì không biết đủ đây?”

“Năm vạn lượng hoàng kim như thế nào?” Hắn nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ.

Mộ mụ vung khăn tay, cười duyên nói:

“Không phải là vấn đề tiền. Đối tượng là ai?”

“Đan Nhược Thủy!” Ngắn ngủn ba chữ cơ hồ là từ giữa hàm răng hắn phun ra.

Mộ mụ ngẩn ra, đôi mi thanh tú căng thẳng , thanh âm cũng trầm xuống .

“Hắn là một cao thủ.”

“Mười vạn lượng.”

“Ngươi nghĩ táng gia bại sản sao?” Mộ mụ cười một tiếng.

“Chỉ cần có thể lấy tánh mạng của hắn, giao ra bao nhiêu đại giá cũng đáng giá!” Hắn oán hận nói.

“Đường gia, ngài thật làm khó ta.”

“Hai mươi vạn lượng hoàng kim, không thể nhiều hơn nữa.”

“A.” Mộ mụ lạnh lùng cười một tiếng. “Mạng Đan Nhược Thủy không đáng giá tiền như vậy sao?”

Đường Ưng rõ ràng mất đi tính nhẫn nại, hắn âm trầm gầm nhẹ: “Chỉ cần ngươi giúp ta trừ đi cái đinh trong mắt này, bí mật tiền đàn chủ chết vĩnh viễn cũng sẽ không có người biết.”

Ánh mắt Mộ mụ hơi lạnh. Lão gia nầy, dám đe dọa nàng! Nàng vẫn cười duyên.

“Phải biết rằng, xuất tiền sai giết người , nhưng là đại gia ngài a!”

“Hừ! Lấy danh vọng, địa vị hiện tại của ta. Ngươi nói thế nhân sẽ tin tưởng Thiên Đạo đàn chủ hay là lời của một tú bà kỹ nữ?

Đường Ưng muốn cắn ngược lại nàng một ngụm, không khỏi quá xem nhẹ năng lực của nàng! Mộ mụ thần sắc bất vi sở động.

“Ta có thể đáp ứng ngươi, nhưng không thể nóng lòng nhất thời, Đan Nhược Thủy là con hồ ly, hơn nữa, giá tiền phải đề cao nữa.”

Đường Ưng mạnh đè xuống lửa giận không cam lòng, trầm giọng nói:

“Bao nhiêu?”

“Ngươi nói hai mươi vạn, trước hết đưa cho ta, coi là tiền đặt cọc.” Mộ mụ tuyệt không khách khí cười nói.

“Giết Đan Nhược Thủy là một việc khó khăn, khó bảo toàn sẽ không hy sinh người của ta.”

Hảo một cái công phu sư tử ngoạm. Đường Ưng giận đến cả người phát run.

“Lấy được đầu Đan Nhược Thủy, giao dịch ba mươi vạn.”

Dùng năm mươi vạn lượng hoàng kim mua một cái mạng, Đường Ưng lộ ra vẻ hết sức giãy dụa. Nhưng chỉ cần Đan Nhược Thủy sống một ngày, hắn liền một ngày không được an bình. Đan Nhược Thủy âm trầm đơn độc khẳng định biết tiền đàn chủ chết cùng hắn có quan hệ, hắn thậm chí hoài nghi tên sát thủ che mặt kia là hắn phái tới . Hắn thật vất vả nắm quyền cầm lợi, có thể nào dễ dàng buông ra? Đan Nhược Thủy coi là cái gì, hủy hắn một cái tay, hắn thề nhất định phải muốn tính mệnh của y!

“Ba ngày sau, hai mươi vạn lượng hoàng kim ở thượng nhai lâu!” Đường Ưng giọng căm hận bỏ lại một câu, phẩy tay áo bỏ đi.

Sắc mặt Mộ mụ lập tức âm trầm xuống. Ba ngày sau sẽ phải hành động, nhưng. . . . . . Dung Nhi đã mất tích hai ngày rồi. Nhiệm vụ của y thất bại, mới có thể để cho hôm nay Đường Ưng còn mạng tới cửa uy hiếp. Dung Nhi sẽ đi đâu?

Là bởi vì không có giết chết Đường Ưng mà thấy thẹn không dám trở lại với nàng sao? Không thể nào! Dung Nhi luôn luôn tẫn trách. Hai ngày này mất đi tung ảnh của y. Liên đới cũng ảnh hưởng tới làm ăn của Thu Nguyệt các, những phú đại gia kia xếp hàng chờ thấy Dung nhi vừa cậy mạnh vừa khó khăn hầu hạ, cộng thêm Đan Nhược Thủy rời đi, làm một đám nha đầu đều lộ ra vẻ tinh thần sụt héo. Đan Nhược Thủy này thật đúng là họa thủy, hắn vừa xuất hiện, cả Giang Nam đều không được yên ả.

“Vân nhi, ra đi.” Mộ mụ phiền não mở miệng.

Mộ Vân núp ở ngoài cửa giật mình, sợ hãi đi vào.

“Nương. . . . . .”

“Đừng nói nữa.” Tay nàng vung lên, xoay người liền muốn rời đi.

“Nương, ngươi thật muốn Tử Dung đi giết Đan Nhược Thủy?”

Mộ Vân lo lắng đuổi theo một bước, Mộ mụ quay đầu trừng mắt, bén nhọn lạnh lẽo trong mắt làm nàng bối rối lui xuống.

“Ai giết ai còn không biết đâu!” Mộ mụ lạnh lùng trả lời, cất bước đi.

Mộ Vân bị làm cho sợ đến ngã ngồi ở trên ghế, vỗ về bộ ngực bất an. Là ai giết ai? Ai lại đáng chết? Nàng sợ hãi không dứt, một lòng lo lắng cho Nhạn Tử Dung rơi xuống không rõ.

Nhạn Tử Dung giống như đã ngủ mê mệt một trăm năm, y chậm rãi mở mắt ra, một cỗ đau nhức lan tràn toàn thân. Trong mơ hồ khôi phục thị giác, y trước ngửi được một cỗ vị dược thảo thanh nhã, sau đó nhìn thấy một bóng lưng có hơi nhỏ xinh.

Tóc bạc đến eo, trang phục bố y cực kỳ bình thường. Nhìn như một lão giả tuổi tác đã cao. Y nhíu mày nhìn chung quanh cái phòng ngủ đơn sơ này, phát hiện nơi này tự hồ chỉ có mình cùng lão nhân tóc bạc kia mà thôi, thoáng chốc, y lại có một trận mất mát không hiểu.

Đối phương tựa hồ phát hiện y đã thức tỉnh, xoay người lại, nhưng làm Nhạn Tử Dung cả kinh thật mạnh.

Tóc trắng xoá tựa như bạc, dung mạo nhưng non nớt như trẻ sơ sinh. Đây là địa phương nào? Vì sao có kỳ nhân này? Nhạn Tử Dung hoang mang không dứt.

Thiếu niên tóc trắng vừa thấy y tỉnh lại, lập tức lộ ra vẻ cười thân mật. Hắn tựa hồ rất hưng phấn y bình an tỉnh lại, vui vẻ chạy đến trước giường múa tay múa chân.

Nhạn Tử Dung càng hồ nghi hơn. Chẳng lẽ hắn không biết nói?

“Ngươi là ai? Đây là địa phương nào?”

Thiếu niên tóc trắng hơi dừng lại, ngốc nghếch nở nụ cười. Hắn xoay người dùng giấy mực chuẩn bị tốt ở trên bàn viết chữ. Một lát, hắn đem trang giấy chuyển qua trước mặt y ——

Nơi này là Trúc Ánh Hồ, ta tên là Mạc Ngôn.

“Mạc Ngôn? Ngươi không biết nói?” Chân mày Nhạn Tử Dung nhíu chặt hơn.

Mạc Ngôn không phải là không biết nói, là không muốn nói. Ta chính là nói quá nhiều, cuối cùng sẽ thật không nói được nữa. Thiếu niên tóc trắng viết thật nhanh.

Nhạn Tử Dung không giải thích được.

“Vì sao ta lại ở chỗ này?”

Công tử dẫn ngươi tới. Hắn viết.

“Công tử?” Nhạn Tử Dung trừng lớn mắt.”Đan Nhược Thủy?”

Y kích động khó nhịn, vén chăn lên liền muốn xuống giường, Mạc Ngôn vội vàng đỡ y. Độc của y mới vừa giải, rất suy yếu, vạn nhất lại té xỉu, hắn không thể đảm nhận nổi a.

“Lúc này ta phải đi thôi.” Sắc mặt Nhạn Tử Dung trắng xanh, cấp bách vỗ ngực, nhất thời toàn thân mất đi khí lực.

Mạc Ngôn đem y đè lại xuống giường, bận rộn khoa tay múa chân ra dấu tay. Thấy y không phản ứng, hắn kêu một tiếng, xông về trước bàn vội vàng viết xuống —— độc của ngươi vừa tốt, không thể lộn xộn.

“Nếu đã tốt, ta liền không cần thiết ở nữa.” Nhạn Tử Dung nhíu trán lại, quật cường trả lời.

Y cố chấp làm Mạc Ngôn sắp mắt trắng dã.

Độc thương là chuyện nhỏ, nghiêm trọng chính là nội thương của ngươi.

Nhạn Tử Dung sửng sốt.

“Ngươi rốt cuộc là ai?”

Mạc Ngôn nở nụ cười, nụ cười của hắn ngây thơ ngốc nghếch, không giống nụ cười tràn đầy tự tin của Đan Nhược Thủy, tích chứa rất nhiều tâm tình.

Ngươi nằm xuống, không thể trộm đi đó! Ta đi bưng thuốc . Mạc Ngôn viết xong thật nhanh, rồi nhanh như chớp chạy ra phòng ngủ.

Hắn vừa đi, Nhạn Tử Dung lập tức xuống giường, y tốn — một khắc mới ổn định lại trừng trận choáng váng, cố chấp tự mình chấn khởi tinh thần, rời đi gian nhà trúc này.

Đi ra khỏi ngoài phòng, thế nhưng y lại không cất bước được.

Cảnh sắc trước mắt thật đẹp, thật hư huyễn, hoàng hôn mông lung, phương xa chiếu đến từng đám mây chiều; hồ nước xanh ngắt, lộ ra hai bên rừng trúc , tiên cảnh nhân gian như thế, làm người nhất thời quên mất Hồng Trần.

Đây rốt cuộc là chỗ thần bí gì, vì sao y chưa bao giờ nghe nói?

“Trúc Ánh Hồ không phải là thuộc cảnh trong Giang Nam.” Thanh âm Đan Nhược Thủy đột nhiên xuất hiện.

Nhạn Tử Dung chợt quay người, nhưng thiếu chút nữa mất đi thăng bằng mà lảo đảo một cái.

Đan Nhược Thủy nhanh đưa tay chặn ngang ôm một cái, trên mặt hắn bày lên nụ cười, làm cho khuôn mặt tái nhợt của Nhạn Tử Dung phút chốc bị lây đỏ hồng. Trong lòng y giật mình, muốn tránh ra ngực hắn.

“Ngươi đem ta dẫn tới nơi này để làm gì?” Đáng giận! Y thật tức chết phản ứng không giải thích được của mình. Sao hắn vừa xuất hiện, mặt của y sẽ đỏ không nghe lời, trái tim của y sẽ cuồng loạn không tự chủ được?

“Chữa bệnh.” Hắn cười nói.

“Hoang đường.” Nhạn Tử Dung không chút nào lĩnh tình.”Ngươi đem ta mang rời Giang Nam, còn kêu, một thiếu niên câm cổ quái chữa bệnh cho ta, ta xem ngươi căn bản nghĩ giam lỏng ta!”

“Ngươi muốn nghĩ như vậy, ta cũng không có biện pháp.” Thanh âm Đan Nhược Thủy hơi trầm xuống, nụ cười cũng lui, cả Trúc Ánh Hồ trong nháy mắt lạnh xuống.

Trong lòng Nhạn Tử Dung chấn động, quay đầu đi chỗ khác cự tuyệt hắn nhìn chăm chú. Hắn luôn là làm cho y có cảm giác mình là một đứa trẻ cố tình gây sự.

“Mạc Ngôn kia . . . . . Rốt cuộc là người thế nào?”

Đan Nhược Thủy lại cười.

“Ta dù chán ghét thế nào, nhất định cũng hơn ngươi mấy tuổi, ngươi không tôn trọng ta cũng coi như xong, nói chuyện với tiền bối, cũng đừng ở xưng “Mạc Ngôn” kia a!”

Nhạn Tử Dung quay đầu lại, mày nhíu lại thật chặt.

“Mạc Ngôn chính là một đại kỳ nhân đương kim võ lâm, niên kỷ hai chúng ta tăng lên, sợ rằng cũng chưa tới một nửa số tuổi thực tế của hắn đi!”

Nhạn Tử Dung trừng lớn mắt.

“Làm sao có thể! Hắn gọi ngươi công tử.” .

“Hắn chính là bướng bỉnh, không nhận già.” Đan Nhược Thủy thoải mái — cười.

“Thật ra thì ta cũng không biết hắn bao nhiêu tuổi, chỉ nhớ rõ hắn vẫn là giống như khi còn bé ta thấy hắn, chưa từng biến qua, bất đồng chính là, hắn trước kia có thể nói chuyện, hiện tại không thể rồi.”

“Vì. . . . . . vì sao?” Thiên hạ không thiếu cái lạ, Nhạn Tử Dung lúc này mới giật mình bởi mình bé nhỏ không đáng kể.

“Hắn là thần y đi! Luôn là thích lấy chính mình làm vật thí nghiệm, ăn một đống dược thảo ngổn ngang, kết quả là đem mình làm câm. Như vậy cũng tốt, hắn rất càm ràm.”

Nhạn Tử Dung nghi hoặc nhìn hắn.

“Hắn với ngươi là quan hệ như thế nào?”

Đan Nhược Thủy cười hỏi ngược lại y một câu:

“Ngươi là thật có hứng thú biết, tốt hơn theo miệng hỏi một chút?”

“Ngươi. . . . . .” Hắn cần phải làm người chán ghét như vậy sao? Nhạn Tử Dung tức giận trừng mắt.

“Hắn là sư bá ta.” Đan Nhược Thủy trả lời y.

Nhạn Tử Dung đầu tiên là sửng sốt, nhưng ngay sau đó lộ ra vẻ mặt không tin.

Thấy thế, Đan Nhược Thủy bật cười nói: “Ngươi nhất định phải kinh ngạc như vậy sao? Ta đương nhiên là người có sư phụ a! Mà Mạc Ngôn là sư phụ sư huynh ta, ta gọi hắn là sư bá không sai a!”

Y không phải là kinh ngạc, chẳng qua là. . . . . . Có một chút chua xót. Y từ nhỏ lưng đeo cừu hận lớn lên, vô sư tự học, không có ai dạy y kiếm thuật chính xác, cho dù bây giờ y là sát thủ, cũng là tiểu giác sắc không có danh tiếng gì, là mình kiến thức quá hạn hẹp. Trên thực tế, bước ra Thu Nguyệt các, rời đi Giang Nam, y căn bản không biết sinh tồn như thế nào.

“Tâm sự của ngươi, ta rất muốn hiểu rõ. . . . . .” Thanh âm Đan Nhược Thủy ôn nhu tựa như ảnh ngược ráng màu của Trúc Ánh Hồ giờ phút này, Nhạn Tử Dung nhưng lạnh đến phát run.

“Bao nhiêu người nghĩ muốn hiểu rõ Đan Nhược Thủy ngươi, mà ngươi lại muốn hiểu rõ một vô danh tiểu tốt?” Nhạn Tử Dung lạnh lùng trả lời. Ngữ khí của y không tự chủ thiếu nhuệ khí vốn có, y bây giờ, chỉ có thể dựa vào phân quật cường này tới duy trì tôn nghiêm của y.

“Ngươi cũng là một người trong đó sao?” Đan Nhược Thủy ôn nhu hỏi y.

Y sửng sốt. Hiểu rõ hắn? Đúng vậy, y vô cùng nghĩ muốn hiểu rõ hắn, nhưng này chỉ biết làm y ở trước mặt hắn hèn mọn hơn.

“Ta không biết. . . . .” Y không thể tự cảm thấy thái độ mình mềm hóa, thậm chí thanh âm cũng mang theo một chút run rẩy.

Y run rẩy làm cho hắn rất không nỡ. Đan Nhược Thủy không khỏi thở dài.

“Qua nhiều năm như vậy, ngươi là người thứ nhất xuất hiện ở Trúc Ánh Hồ.”

Nhạn Tử Dung chấn động, kinh ngạc nhìn hắn.

Nhìn chăm chú như vậy quá ái muội, Nhạn Tử Dung phút chốc đỏ mặt, chỉ có thể vội vàng cúi đầu. Y không cần hắn nhìn thấy y đỏ mặt luống cuống.

Đan Nhược Thủy dĩ nhiên sẽ không bỏ qua. Y ngượng ngùng giống như hoa sen mới nở, Đan Nhược Thủy tái bình tĩnh, tái tự tin, cũng không lừa được mình, càng sợ dọa mình. Hắn lại làm cho mỹ thiếu niên tuyệt trần này động tâm.

Mỹ nữ thế gian hắn duyệt vô số, cũng chưa từng có ý loạn tình mê như thế.

Nhạn. . . . . . Quả thật là sát thủ a!

“Đừng tưởng rằng nói như thế, ta sẽ cảm kích ngươi. . . . . .” Nhạn Tử Dung cắn môi, dốc sức hạ quyết tâm trả lời.

Nhìn y tóc dài phiêu dật, gió mát thổi qua cái cổ trắng nõn duyên dáng của y, lông mi dài của y dày đặc như quạt lông, ánh mắt ngạo khí như sương của y dừng ở trên mặt hồ sóng nhỏ lăn tăn, chiếu đến ánh mắt sao sáng ngọc của y. Giống như là ánh mắt của y đang lóe lên ánh sáng. Đan Nhược Thủy ngưng mắt nhìn y, lấy thâm tình trời đất đều động dung, song y không nhìn thấy, y cũng không có phát hiện.

“Ta không có muốn ngươi cảm kích. Ta biết ngươi không muốn thiếu nhân tình ta.”

“Ngươi nhưng vẫn ép ta thiếu ngươi.” Nhạn Tử Dung có chút bị tức giận.

“Ta chỉ làm chuyện ta muốn làm, ngươi không cần đem làm thành nhân tình đối đãi.”

“Ngươi cho rằng Nhạn Tử Dung ta chính là cái loại tiểu nhân tri ân không báo sao?” Y phút chốc ngẩng đầu, bật thốt lên, nhưng ngay sau đó sửng sốt. Y lại báo ra tên của mình!

“Nhạn, Nhạn Tử Dung, Dung nhi. . . . . .” Đan Nhược Thủy cười.”Ngươi đang ở đây ám hiệu ta cái gì sao?”

“Không có ám hiệu, Dung nhi là tỷ tỷ sinh đôi của ta, như thế mà thôi!”

Y càng kích động, nụ cười của Đan Nhược Thủy càng sâu.

“Ta tin tưởng cảm tình của ngươi cùng tỷ tỷ ngươi nhất định rất tốt, ngươi hôn mê ba ngày, Dung nhi cũng bệnh nằm ở giường ba ngày đâu!”

Nhạn Tử Dung sửng sốt. Y lại hôn mê lâu như vậy, mà hắn lại đến Thu Nguyệt các điều tra y!

“Ngươi không cảm thấy ngươi quản nhàn sự quá nhiều sao?” Nhạn Tử Dung nghiến răng nghiến lợi nói.

“Ta quan tâm Dung nhi, cũng quan tâm ngươi, ta cũng không cảm thấy đây là nhàn sự, là ngươi vẫn cự nhân xa ngàn dặm.” Hắn vẫn mang cười.

“Ta. . . . . .” Y cố nén tức giận, sửa lời nói: “Chúng ta không cần ngươi tới quan tâm.”

“Ta nói rồi, ta chỉ làm chuyện ta muốn làm, ngươi kháng nghị vô dụng. Huống chi trên đời này người quan tâm Dung nhi, cũng không chỉ một mình ta.”

Y đương nhiên biết trên đời này người có ý nghĩ không an phận với Dung nhi không phải chỉ mình hắn, nhưng chỉ có hắn nguy hiểm nhất. Không nghĩ tới hắn và nam nhân khắp thiên hạ giống nhau, ái mộ Dung nhi xinh đẹp, hắn yêu là Dung nhi, không phải là y!

Nhạn Tử Dung khiếp sợ với ý nghĩ của mình. Đan Nhược Thủy yêu Dung nhi, là chuyện hợp tình hợp lý, nhưng nếu hắn biết Dung nhi không phải là thân nữ nhi, lại sẽ như thế nào? Y lại là ghen tỵ với phân thân của mình như thế, y lại là quan tâm cảm thụ của hắn như thế. Làm sao có thể? Như thế nào như vậy? Y cùng hắn giống nhau. . . . . . Đều là thân nam nhi a. . . . . .

“Ban đêm trời lạnh, sắc mặt của ngươi rất kém, vẫn là đi vào nghỉ ngơi đi.”

Cùng mỗi một lần giống nhau, Đan Nhược Thủy dựa vào một chút gần y, y liền tay chân luống cuống. Nhạn Tử Dung lúng túng lui một bước, xoay người đưa lưng về phía hắn. Y còn kinh hãi với tâm tư hoang đường của mình, y hoàn toàn không biết đối mặt với hắn như thế nào.

Ánh mắt của hắn, lời của hắn, đều sẽ làm y không thể chống đỡ được, y chán ghét loại không biết làm thế nào này!

“Nhạn?”

“Ta muốn rời đi!”

“Thương thế của ngươi còn chưa khỏe.”

“Không tốt cũng không sao.”

“Ngươi nói như vậy. Là làm khó Mạc Ngôn.” Đan Nhược Thủy cười nói “Ta không có ý này.” Y bốc đồng kêu lên.

Đan Nhược Thủy trầm mặc ngắn ngủi. Hắn trầm mặc ngưng kết hơi thở bốn phía, làm Nhạn Tử Dung tựa hồ không thể hô hấp. Y không có dũng khí quay đầu lại nhìn biểu tình y, y hận mình không được tự nhiên, không biết làm sao, y sợ không biết như thế nào cho phải. Y là nam nhân, như thế nào đối với hắn cùng là nam nhân nhớ thương như vậy?

Y rốt cục nghe thấy hắn thở dài.

“Để cho hắn trị lành cho ngươi! Rồi ngươi hãy rời đi.”

Nhạn Tử Dung sửng sốt, chợt quay người lại, ven hồ bên đã mất đi tung ảnh của hắn. Hắn đi đến dứt khoát, ngay cả lá trúc rơi xuống mặt hồ cũng là lộ ra vẻ tiêu sái như vậy. . . . .

Nhạn Tử Dung cô thân đứng thất thần ở ven hồ. Vì sao y buồn bã mất mác như thế? Vì sao y mất mác bi thương như vậy?

Y hoàn toàn bị lạc ở trong thật sâu thương cảm. Ai có thể tới giải thích nghi hoặc, ai có thể nói cho y biết —— này nhất phân không khỏi có phiền muộn lại rung động vì cái gì?

Đêm khuya yên tĩnh, sao mênh mông giăng đầy trời, lộ ra ảnh ngược dưới nước. Trúc Ánh Hồ u tĩnh, lúc này chỉ có bóng trúc chập chờn, gió đêm nhu hòa,

Ngươi nha, càng lúc càng không giống Thiên Cơ thần toán rồi. Một bên ven hồ khác, thiếu niên tóc trắng ngồi xếp bằng, tự nhiên thả câu.

Đan Nhược Thủy không tiếng động từ rừng trúc hiện thân, ngồi trên chiếu bên cạnh hắn.

“Đan Nhược Thủy chính là đan Nhược Thủy, Thiên Cơ thần toán là danh hiệu trên đường cứng rắn đội lên, ta cũng không tự cho mình là thần toán.”

Phải không? Ta xem ngươi rất hưởng dụng cái tên này . Ta được người gọi là thần y, cũng cảm thấy nhận được không thẹn nha!

Đan Nhược Thủy cười một tiếng.

“Ngươi vốn chính là thần y.”

Hừ! Còn không biết ngươi đánh chủ ý gì, mang về một con nhạn bệnh tới khảo nghiệm y thuật của ta.

“Trên đời này còn ngươi ngươi cứu không sống sao?”

Có, người chết.

“Y không phải là người chết.”

Tâm đã chết, sống cùng người chết không sai biệt lắm.

Đan Nhược Thủy trầm tĩnh lại, nhìn ngân tuyến không nhập mặt hồ, sống cùng người chết không sai biệt lắm. . . . . . Nhạn Tử Dung cao ngạo xinh đẹp tuyệt thiên hạ, nhưng chỉ là một thân xác hư ảo vô thực. . . . . . Y cô độc, y phong bế, y sống lại như tâm muốn chết, nơi nơi làm hắn đau lòng.

Mạc Ngôn ranh mãnh nở nụ cười. Xem ra ngươi đối con nhạn mỹ lệ này tình hữu độc chung a! .

“Ta lừa không được ngươi.” Đan Nhược Thủy cười nhạt một tiếng.

Ngươi muốn giấu diếm, đừng nói ta, ngay cả sư phụ ngươi cũng giấu diếm được, trọng điểm là, ngươi giấu diếm không được mình.

“Không giấu được” hắn thản nhiên.

Đan Nhược Thủy chẳng những Thiên Cơ thần toán, võ nghệ cao cường, lại càng tuấn mỹ tuyệt luân, thiên hạ bao nhiêu giai nhan khuynh tâm ái mộ, cự tuyệt không thấy hồng phấn tri kỷ xuất hiện bên cạnh người.

“Ta từ trước đến giờ cùng hồng nhan hữu duyên vô tình.”

Ngươi cũng là thay mình tính rõ ràng.

“Không, ta cũng không thay mình tính.” Nhìn mặt nước bĩnh tĩnh, ngân tuyến đã có rung động, hồ nước nhẹ nhàng tràn ra từng vòng xoáy nước, giống như tâm hồ khẽ động của hắn.

“Mắc câu rồi. . . . . .”

Là ngươi? Hay là y? Hay là cá đây? Mạc Ngôn cười đến trêu tức, hắn cũng không có cử động kéo cần câu.

Đan Nhược Thủy nhẹ giọng trả lời: “Là kiếp số.”

Xem ra rất khó giải quyết đó, lại có thể làm cho ngươi tâm loạn như ma. Biểu tình Mạc Ngôn nhìn hết sức hả hê.

“Khó giải quyết a!” Đan Nhược Thủy thở dài, “Thiên Cơ thần toán Đan Nhược Thủy lại có đoạn tụ chi thân!”

Đây chính là chỗ ta thưởng thức ngươi. Mạc Ngôn cười.

Đan Nhược Thủy rốt cục đem ánh mắt dời về phía hắn.

Thân là danh nhân nổi danh thiên hạ, ngươi đủ thẳng thắn vô tư! Ánh mắt Mạc Ngôn có khích lệ.

“Đại giới thẳng thắn, chính là trở thành trò cười cho người trong thiên hạ.” Đan Nhược Thủy cười một tiếng, có chút ý vị giễu cợt.

Ngươi cho là yêu y rất buồn cười?

“Là buồn cười, chúng ta đều là nam nhân.”

Mỹ mạo của Nhạn không phân biệt trai gái a!

Đan Nhược Thủy liếc hắn một cái.

“Ngươi cho y chính là Dung nhi?”

Ngươi cũng cho là như thế?

Đan Nhược Thủy không đáp. Hắn xác định y là như thế, nhưng Nhạn Tử Dung không thừa nhận, hắn cũng không muốn vạch trần. Bởi vì, y có là Dung nhi hay không, , đối với hắn mà nói đã không trọng yếu; hắn xác định mình yêu chính là Nhạn Tử Dung. Yêu như vậy có lẽ sẽ hủy diệt cả đời anh danh của hắn, nhưng hắn không hề khổ não, hắn vốn là không màng danh lơi. Chẳng qua là trong lòng Nhạn Tử Dung có quá nhiều cừu hận, đó là hắn không muốn nhìn thấy .

Đây thật là kiếp số, chính hắn cũng không biết phá giải kiếp như thế nào. Bí mật ở trong Thu Nguyệt các, ở đáy lòng Nhạn Tử Dung, hắn có tự tin có thể phá Thu Nguyệt các thần bí, nhưng không hề nắm chặt đi vào trong lòng Nhạn Tử Dung.

Y quá quật cường, quá cô độc, tim của y quá hoang vu, tựa như Mạc Ngôn nói: tim của y đã chết. Người đã chết, như thế nào sinh tồn? Cho dù thông minh như hắn, cũng không biết trợ giúp như thế nào.

Nhạn cố cấp, lãnh ngạo lại đơn thuần, y là bình cảnh mà hắn gặp gỡ lớn nhất từ lúc hắn sinh ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.