Nhẫn Đông

Chương 7



Khi bước chân vào đại bản doanh của Vu giáo đã là chạng vạng ngày hôm sau, không để hai người họ có thời gian nghỉ ngơi, Hoán Quy Ngôn lập tức bị giáo chủ thỉnh đi.

Nhẫn Đông ở dưới lầu ngẩng đầu chăm chú nhìn tấm mành trúc buông rủ trước phòng giáo chủ, hồi lâu không chịu rời đi.

Thẳng đến sáng hôm sau, Hoán Quy Ngôn mới từ bên trong nghênh ngang bước ra, thấy nàng hắn cười lớn, nói: "Vãng Sinh Cưu cũng chỉ như vậy, không làm khó được ta. Nếu năm đó thân thể ta cường kiện hơn chút, có nhiều thời gian hơn chút, khẳng định có thể hoàn toàn giải được độc trong người." Hắn vỗ vỗ vai Nhẫn Đông, nói: "Nương tử, từ nay trở đi nàng đã là người của ta, chúng ta cùng nhau rời đi." Nói xong, hắn ôm lấy Nhẫn Đông đi về phía bên ngoài Vu giáo.

Mới ngây ngốc đi theo hắn được vài bước, còn chưa kịp bình tâm lại chợt nghe phía sau có tiếng Tả hộ pháp gọi lại: "Thần y, chậm đã."

Hoán Quy Ngôn ôm Nhẫn Đông không buông tay: "Độc không phải đã giải xong sao ? Chỉ cần uống thuốc nghỉ ngơi đầy đủ chỉ hai ba ngày sau liền có thể khỏe hẳn."

"Không phải là chuyện này. Thần y cũng biết, Nhẫn Đông là người của Vu giáo chúng ta, từ nhỏ nàng đã là tử sĩ của bổn giáo, giáo chủ hiện có mấy lời muốn nói với nàng ấy."

Hoán Quy Ngôn bĩu môi, có chút không vui, tâm không cam lòng không nguyện buông tay, nhìn Nhẫn Đông theo sau Tả hộ pháp bước vào trong trúc lâu tối đen kia, bỗng nhiên hắn cao giọng gọi với theo: "Hoa Hoa tiểu nương tử, nàng đừng có sợ ! Nếu bọn hắn dám làm gì tổn hại đến nàng, ta liền hạ độc cả giáo hắn."

Tả hộ pháp mới bước được nửa chân lên bậc cầu thang, nghe thấy vậy sắc mặt chợt đen lại, trừng mắt oán hận liếc Nhẫn Đông một cái. Nhẫn Đông hơi rủ mắt xuống, mắt không chớp kiên định bước lên lầu, trong lòng thầm cười nhẹ.

"Đại phu kia thực thích ngươi." Người nửa nằm nửa ngồi phía sau mành trúc chợt lên tiếng, trong giọng nói mang theo vài phần tiếu ý. "Chỉ tiếc ..." Thanh âm trung tính nghe không ra là nam hay nữ cất lên, khiến người nghe đáy lòng một trận lạnh lẽo.

Ánh nắng rực rỡ xuyên qua màn trúc cửa sổ chiếu vào, trùm lên quang ảnh dần dần xuất hiện trên mặt đất. Nhẫn Đông cung kính quỳ một gối xuống, quang ảnh trên người theo từng động tác của nàng mà trở nên loan gãy.

"Kiến quá giáo chủ !"

"Ừm, lâu không gặp, vẫn còn nhớ mình là người của Vu giáo ?"

Sống lưng một phen lạnh toát, Nhẫn Đông rủ mắt nhìn xuống, lặng im không nói.

"Mới rồi đại phu kia hướng ta đòi ngươi. Ta đã đồng ý." Hắn nói chuyện rất thong thả nhưng vẫn khiến người khác cảm thấy như mình đang bị lăng trì[1]. "Nhưng ngươi cũng nên biết, Vu giáo chúng ta chưa từng có kẻ còn sống mà thoát thân ra ngoài."

Lông mi thật dài che khuất đi toàn bộ cảm xúc trong mắt, Nhẫn Đông lúc này giống như một con rối gỗ không có sinh mạng.

"Nhớ đến ơn cứu mạng của đại phu kia, ta đồng ý với hắn thả ngươi đi. Bất quá ... Nhẫn Đông, ta còn có một nhiệm vụ cuối cùng muốn ngươi đi làm. Sau khi hoàn thành xong, ta liền giao giải dược Phệ Tâm cổ cho ngươi, lúc ấy ngươi hoàn toàn được tự do, cùng bản giáo không chút quan hệ." Hắn hơi ngừng một chút. "Kẻ kia đã nhìn thấy khuôn mặt ta, hắn không thể sống. Khi hắn bắt mạch chẩn bệnh, ta cảm giác được hắn không phải là kẻ tầm thường, người ngoài muốn giết hắn chỉ e là không thể. Nhưng, hắn lại khá coi trọng ngươi, nếu là ngươi xuống tay, hắn nhất định sẽ không đề phòng. Người như hắn, trái tim chính là nhược điểm. Giết hắn, đem đầu về đây, ta liền giao giải dược Phệ Tâm cổ."

Ánh nắng rực rỡ bên ngoài chiếu xuyên qua hàng mi dài của Nhẫn Đông, khiến nàng cảm thấy thực chói mắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.