Nhân Ngư

Chương 1



Bây giờ đã là xế chiều, Cửu Âm xách đôi dép lê trong tay, bước chân trần trên bãi cát mềm mại, ngắm mặt trời dần dần xuống biển, cô hít sâu một hơi, định trở về nhà.

Cái gọi là tuồng kịch biến hóa của cuộc đời, tựa như không hiểu thấu được điều ẩn chứa bên trong một số di sản lớn.

Ngoài một số tuyệt bút chỉ cần nghe số lẻ của nó cũng khiến người ta choáng váng bởi giá tiền, trong đó còn có hòn đảo nhỏ ở phía nam Thái Bình Dương.

Đảo nhỏ!

Cửu Âm cũng chỉ là thường dân nửa đời người nên khi nhìn thấy biệt thự sang trọng trên đảo nhỏ cả người liền vui sướng như vỡ ra từng mảnh vụn.

Đảo cũng không lớn, biệt thự được xây ở một đỉnh sườn núi cao nhất, bốn phía đều có thể trông ra ngoài biển, phía dưới là một rừng cây nho nhỏ, phía ngoài rìa còn có thể thấy bờ biển cát vàng nhẵn mịn.

Sau khi bàn bạc, cách bốn ngày sẽ có người đến đưa thức ăn đến một lần. Cửu Âm tiễn bọn họ đi, trên đảo có lắp đặt hệ thống mạng lưới internet, điện thoại cũng có thể gọi đi, khi không đủ đồ dùng có thể gọi điện thoại cho bọn họ mang đến cũng được.

Cho đến lúc này, Cửu Âm mới cảm giác được sự ngạo mạn của một kẻ có tiền.

Hoàn toàn chỉ có một thân một mình trên hòn đảo nhỏ khiến cô cảm thấy vô cùng tự do, rừng nhỏ trên đảo gần như không có động vật, ngoại trừ âm thanh sóng biển bên ngoài đánh vào, ở đây vô cùng yên tĩnh.

Bỗng nhiên lúc này theo tiếng sóng biển truyền tới một giọng hát trầm thấp làm cho cô chùn bước.

Ai đó?

Trừ cô ra trên đảo không còn người nào khác, tại sao gần đây lại vang lên tiếng hát?

Nghĩ đến đây, cô hẳn nên sợ chạy nhanh về khu nhà cao cấp khóa cửa trốn vào ổ chăn run rẩy, phái người lái máy bay đón mình về và không bao giờ… đến nữa.

Từ đảo nhỏ trở về thị trấn gần đây, ngồi máy bay chỉ hơn mười phút. Nhưng…

Nhưng… âm thanh của bài hát này quá êm ái.

Êm dịu làm cho cô không nhịn được bước chân đến gần, men theo phương hướng của giọng hát truyền tới.

Cô vốn định khám phá tìm tòi ở đảo nhỏ này hai ngày, để cho mình từ từ hưởng thụ niềm vui thú khám phá. Bãi biển mà cô chơi đùa hôm nay rất khác với những cái trước đó, bên kia đảo nhỏ lộ ra vài tảng đá ngầm to, sóng biển vỗ vào tảng đá cứng rắn làm bọt nước tung tóe trên cao cao. Đường hơi khó đi, may mà hôm nay là trăng rằm, ngược lại không gặp trở ngại nào.

Sau khi Cửu Âm vượt qua một tảng đá lớn, phát giác tiếng hát trở nên càng rõ ràng hơn một chút. Cô không hiểu khúc ca ngâm đó là loại ngôn ngữ gì, chỉ cảm thấy đó là một giai điệu vô cùng êm ái. Làn điệu mềm mại dìu dịu, âm thanh trầm thấp dịu dàng gần như muốn kể cho người nghe về một cái gì đó.

Tiến về phía trước vài bước, cô chợt nhìn thấy một bóng lưng ngồi trên tảng đá lớn.

Đàn ông sao?

Chẳng lẽ là người dân sống gần đây?

Tóc rối tung xoăn dài đen nhánh buông xõa trên lưng người đàn ông, anh chống hai tay bên người hơi ngửa mặt, dường như đang ngẩng đầu nhìn trăng rằm.

Như bị tiếng hát dụ dỗ, cô từng bước từng bước đi về phía người đó. Cửu Âm không mang giày, tiếng bước chân trên bờ đá ngầm bị tiếng sóng biển át đi.

Lại một đợt sóng vỗ trên bãi đá ngầm, bọt nước vẫn dội vào tảng đá rồi bắn cao tung tóe. Thể xác và tinh thần của Cửu Âm như đang đắm chìm trong tiếng hát, bất thình lình bị dội ướt cả người, cô vô thức khẽ kêu thành tiếng.

Tiếng hát chợt ngừng.

Sao lại không hát?

Đi về phía trước hai bước, cô có thể trông thấy nửa người dưới của người đàn ông đang ngâm mình trong nước biển.

Đó là một chiếc đuôi cá vừa dài vừa lớn. Chiếc vảy màu bạc ẩm ướt được ánh trăng rọi vào phản xạ ra những tia sáng óng ánh, gần như trong suốt, vây đuôi mềm mại như tấm lụa mỏng đong đưa, bồng bềnh theo dòng nước gợn.

Người… cá?

Bởi vì không còn tiếng hát làm say lòng người, lý trí của Cửu Âm dần dần trở lại.

Người người người người người cá a a a!!!

Điều xuất hiện đầu tiên trong đầu cô chính là hình ảnh nàng tiên cá, đại não cảm nhận được mối nguy hiểm lập tức truyền đến những thông tin như hải yêu dùng giọng hát mê hoặc dụ bắt loài người trong truyền thuyết, khiến cô suy nghĩ xa xăm.

Người này… thật sự là người cá ư? Không phải là hạng lừa bịp trâu nước gì đó… Tuyệt đối không phải!

Vừa thấy đối phương ngoảnh đầu lại, hình ảnh người đàn ông đầu trâu mặt ngựa trong đầu cô nhanh chóng biến mất.

Đó là người đàn ông… cá.

Ánh mắt của cô dừng lại trên cơ bụng cường tráng của đối phương, sau đó không tự chủ được đảo qua từng múi từng múi cơ, dời mắt xuống phía dưới bụng. Làn da màu đồng ở chỗ đó dần dần bị vảy bạc thay thế. Đường nét trên cơ thể anh chỉ đến phần thắt lưng là của con người, bộ phận vốn đặc trưng cho nam giới lại hoàn toàn bị bao phủ bởi vảy cá. Ánh mắt cô tiếp tục dời xuống, đó là một cái đuôi cá lóe lên ánh sáng bạc dưới ánh trăng.

Chết tiệt, sao mình ngốc quá vậy, đó là người cá đấy!

Ánh mắt Cửu Âm đang chìm trong sương mù, lập tức tỉnh táo lại, dùng sức lắc đầu, cô thận trọng lùi về sau, nhưng lại có một luồng sức mạnh gì đó ngăn cản cô. Lảo đảo vài cái mới đứng vững, lúc này Cửu Âm chợt phát hiện người cá đang bắt lấy cổ chân cô!

Từ cánh tay nhìn lên, cô chống lại ánh mắt của người cá.

Một luồng sóng điện, từ não dọc theo xương sống, chạy tán loạn xuống dưới.

Ánh mắt của người cá giống như màu xanh lam thăm thẳm của biển cả, mi mắt anh thật dài, trên đó còn đọng lại vài giọt nước nhỏ. Sóng vỗ vào khiến mái tóc đen xoăn xốc xếch ngoan ngoãn vào nếp ở hai bên đầu anh. Vì ngửa đầu để nhìn cô, bờ môi nhạt màu ướt át hơi mở ra…

Người đàn ông ẩm ướt, ướt rượt gợi cảm thế kia đang nắm lấy chân mình, phải làm sao đây, muốn bị ăn sạch sao, vậy thật hạnh phúc, nếu không phải thật không cam lòng… TAT

Đủ loại ý nghĩ trong nháy mắt đè sập lý trí của Cửu Âm lần nữa, chỗ cổ chân bị đối phương nắm dường như càng ngày càng nóng, thậm chí làm cho cô đứng không vững.

Ngoài dự tính, trận giằng co cũng không duy trì quá lâu, vô số ý nghĩ đen tối xô sát vào nhau rồi tụ lại thành năm chữ: Chết dưới hoa mẫu đơn!

Cô đột nhiên hiểu rõ nỗi lòng của người bị người cá kéo xuống dưới nước ăn tươi trong truyền thuyết là thế nào.

“Anh là ai? Anh là người cá sao?” Gương mặt căng phồng đến đỏ bừng trong lúc nói lời chào hỏi, Cửu Âm nói năng hơi lắp bắp. Cô ngồi xổm xuống bên người cá, ở cự ly gần trông anh càng thêm mê người, cô không thể không cố ngăn sự ham muốn của ngón tay đang dần dần di chuyển, tránh cho chúng thoát khỏi sự kiểm soát của mình, cô nâng tay xoa gò má của đối phương.

Lời nói vừa ra khỏi miệng, cô lập tức nhận ra mình hơi ngốc khi dùng tiếng Trung để hỏi, người cá này từ đâu đến? Vùng duyên hải phía nam Trung Quốc, tiếng địa phương của bọn họ cô biết chút ít, nhưng chỉ giới hạn ở mức độ chào hỏi, giống như tiếng Nhật. Cô cũng chẳng biết tiếng địa phương của các quốc gia Đông Nam Á hay ở nam Thái Bình Dương… Nếu như có thể nghe hiểu được lời nói của đối phương, biết đâu có thể không bị ăn thịt?

[Xin chào.] Người cá cũng không mở miệng, nhưng Cửu Âm lại cảm giác mình “đã nghe thấy” giọng nói trầm thấp êm ái tựa như tiếng hát đó.

Dường như… dường như anh đang kề sát bên tai cô nhẹ nhàng thì thầm vậy.

Ơ? Ơ, ơ, ơ? Đang lúc quan trọng thế này mà cô bị ảo giác sao? Hay là mật ngữ truyền âm?

“Anh, anh…”

Nhìn thấy cô có phản ứng, người cá mỉm cười che miệng cô. [Tôi không hiểu ngôn ngữ của em.] Trông thấy cô không kháng cự, anh hơi nghiêng người về phía trước, dán trán anh lên trán cô. [Nghĩ đến tôi, em có thể trò chuyện với tôi.]

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.