Nhân Ngư

Chương 2



Trong nháy mắt, hỗn hợp mùi nước biển nhàn nhạt từ cơ thể anh vây lấy chóp mũi Cửu Âm, mùi hương này kích thích giác quan quá lớn khiến cô ngẩn ngơ, bất giác ngừng thở. [Cái đó, phải vậy không?]

Người cá hài lòng nở nụ cười. [Tôi là Ngả Thụy Tư.]

Anh mở miệng ra, đọc lại tên mình một lần, sau đó mới nhìn cô.

[Em là Cửu Âm.]

Bữa tối ăn thịt nướng với tỏi, khoảng cách giữa hai người gần như vậy, bất luận giá nào Cửu Âm cũng không dám há miệng, càng không cần nói đến chuyện dùng giọng nói lặp lại tên mình một lần giống như Ngả Thụy Tư vừa làm.

[Mặt em rất nóng.] Người cá lấy ngón tay chạm vào mặt cô, xúc cảm kích thích thình lình xuất hiện phá tan lớp sương mù trong đầu cô, Cửu Âm bất giác lùi về sau.

Tay của Ngả Thụy Tư ngừng ở không trung, cô thấy thế bèn cười thẹn thùng, rồi dán mặt lên làn da lạnh buốt của đối phương.

Có lẽ cô thật sự bị chàng mỹ nhân ngư này mê hoặc, bây giờ cô vốn không hề có ý định chạy trốn về biệt thự, chỉ cảm thấy ảo não muốn phá vỡ sự im lặng kỳ lạ này.

Phải, phải nói điều gì mới tốt đây?

“Tại sao anh ở đây?”, “Nhà của anh ở đây ư?”, “Anh có phải thật không?”, “Anh có bạn bè không?”, “Anh thật là người cá à?”, “Các anh thường mang thai hay đẻ trứng?”, “Anh ăn thịt người sao?”, “Em mới hơn hai mươi một tý vẫn chưa lập gia đình và không có bạn trai.”, “Anh có bạn đời chưa?”… Á, á, không đúng, sao có thể hỏi những câu bất lịch sự như vậy chứ?

Nói đến người cá, chỉ cần tùy tiện search một chốc, trang tìm kiếm sẽ xuất hiện đủ loại tin tức liên quan đến việc “tìm thấy mỹ nhân ngư”, nội dung không có gì hơn chuyện xương cốt, xác chết khô quắc kinh khủng đáng sợ. Với tư cách cùng là loài người - sinh vật có trí khôn cao nhất địa cầu nên Cửu Âm tin chắc rằng họ đăng tải những tin tức ngụy tạo đó nhằm thu hút sự chú ý của công chúng. Hôm nay, cô lại có dịp chứng kiến người cá có đuôi thật sự sống sờ sờ trước mắt, đủ mọi vấn đề trên trời dưới biển ngổn ngang ào ạt tuôn trào trong trí tưởng tượng, cô cắn môi nghẹn nín cả buổi, cắt cắt giảm giảm rốt cuộc còn lại một câu: [Em, em có thể sờ cái đuôi của anh không?]

Chuyện này thật sự bất lịch sự vô cùng! Vừa thốt ra khỏi miệng, cô liền ra sức che kín gương mặt háo sắc đồng thời kiềm nén xúc động muốn trêu đùa, không ngờ đầu tiên Ngả Thụy Tư sửng sốt, sau đó liền gật đầu đồng ý.

Cái đó, bắt đầu sờ từ chỗ nào đây? Bắt đầu từ thắt lưng được không nhỉ?

Cửu Âm thề cô không hề có suy nghĩ gì khác, chỉ vì làn da phần thân dưới của anh biến thành vảy cá thật quá thần kì, dù biết rằng điều này rất khiếm nhã, cô vẫn vươn tay tới nơi mà cô ao ước.

Phần bụng của Ngả Thụy Tư rất săn chắc, ngón giữa vừa lướt qua ở phía trên, cô liền cảm nhận được đường cong của cơ bắp phập phồng, tiếp xuống phần dưới được bao phủ bởi vảy cá màu bạc, lạnh lẽo mà ẩm ướt, xúc cảm trên tay…

Rất mới mẻ!

Ngón tay chợt rụt lại, vì cô cảm thấy xấu hổ khi dùng ánh mắt xem đối phương là cá bán ngoài chợ mà mặc sức sờ vuốt lựa chọn. Đuôi cá màu bạc ở nửa thân dưới của Ngả Thụy Tư cũng vô cùng rắn chắc, cường tráng. Dường như vì cô nhẹ nhàng vuốt ve khiến anh cảm thấy nhồn nhột, Ngả Thụy Tư bật cười trầm thấp, đồng thời điều khiển chiếc đuôi cá ngoi lên khỏi mặt nước để cô vuốt ve dễ dàng hơn.

Đúng là đuôi cá! Cô từ từ di chuyển ngón tay, lúc sờ đến phần đuôi thì anh xấu xa ngọ nguậy vài cái, bọt nước bất thình lình văng tung tóe lên mặt cô. Cửu Âm kêu lên một tiếng, cô ngồi xổm không vững vàng nên đặt mông ngồi bệt xuống đất.

Đau quá! Mông vừa đặt xuống, cô định giơ tay ra xoa xoa, lại cảm thấy không nên có hành động khiếm nhã như vậy trước mặt chàng mỹ nhân ngư, đành cứng đờ người co chân đổi thành tư thế quỳ. [Ngải, Ngả Thụy Tư?]

[Hử?]

[Anh ở gần đây à?]

Chủ nhân của hòn đảo nhỏ trước kia, khi ông còn sống, đã viết di chúc giao hết tài sản cho bề trên của cô nhưng ông không hề đề cập ở phụ cận gần đây sẽ có người cá xuất hiện. Nhưng mà, điều này cũng làm cho cô thở phào nhẹ nhõm, dù sao thì chàng người cá sống động trước mắt, thật sự… đẹp đến mức khiến người khác muốn độc chiếm.

[Không, tôi là từ…] Giọng nói trầm thấp đẹp đẽ nhẹ nhàng của anh thốt ra một danh từ, sau đó anh lập tức nhận ra Cửu Âm nghe không hiểu, bèn nói tiếp. [Con người gọi nơi đó là Đại Tây Dương.]

[Đại Tây Dương? Xa quá nhỉ.] Cô hơi lo lắng đáp, sau đó không nhịn được bèn hỏi: [Anh luôn hát ở nơi mà loài người có thể nghe thấy à? Chẳng may bị loài người chúng em bắt anh lại… Ấy?]

Người cá mỉm cười, bất thình lình bắt lấy cô dùng sức kéo, ôm trọn vòng eo Cửu Âm vùi xuống nước.

Dù trời đã tối, nhưng biển cả được mặt trời chói chang chiếu rọi hơn mười mấy giờ nên nước biển vẫn vô cùng ấm áp. Trong nháy mắt, cô không kịp đề phòng, chất lỏng mặn tanh tràn vào khoang miệng và mũi, khiến cô ho khan không ngớt. Người cá chỉ có ý trêu đùa một chút liền hoảng hốt, vội vàng ôm chặt lấy cô.

[Thực xin lỗi.] Anh thấp giọng khẽ khàng xin lỗi. [Tôi chỉ muốn chứng minh, chỉ dựa vào mình em sẽ không thể nào bắt được tôi thôi.]

Cửu Âm ho khan rất lâu mới xoa dịu được nỗi khổ khi nước biển tràn vào đường hô hấp, lát sau cô mới nhận ra bản thân đang bồng bềnh trên mặt biển sâu không thấy đáy.

Không có điểm tựa khiến cô cực kỳ hoảng sợ như con vịt mắc cạn, lập tức giơ tay quấn chặt cổ anh, đồng thời hoảng loạn quờ quạt hai chân, theo bản năng kẹp chặt thắt lưng người cá.

Ngả Thụy Tư thốt ra một chuỗi tiếng cười trầm thấp từ cổ họng, tay anh vỗ lưng an ủi cô. [Đừng căng thẳng, hãy tin tưởng tôi…]

Nước có sức nổi, qua một lúc sau cô mới nhận ra nếu mình không quấn lấy anh cũng sẽ không chìm xuống dưới đáy biển, bấy giờ mới bối rối thả lỏng hai chân, cứng ngắc duỗi thẳng. Ngoài việc cảm thấy mặt biển gợn sóng, cô còn cảm nhận được sự mềm mại, ẩm ướt từ chiếc đuôi của Ngả Thụy Tư đang cọ vào lòng bàn chân mình.

Cho dù đã đến gần quan sát, ngũ quan của người cá vẫn không chút tỳ vết như cũ, giọt nước nương theo từng lọn tóc của anh mà nhỏ giọt, chảy lượn vòng qua cằm cuối cùng nhỏ xuống trước ngực cô… Vì tư thế ôm của hai người quá sít sao, Cửu Âm thẹn thùng phát hiện bộ ngực của mình chỉ cách một tầng vải mỏng gần như không đáng kể dán sát lên người anh, không biết có phải là ảo giác không, cô cảm thấy đối phương đang dần dần cúi đầu xuống…

[Tốt nhất là anh… nên đưa em trở lên bờ…] Cô hít sâu một hơi, lắp bắp nói. [Chân của em bị chuột rút rồi.]

Không chuẩn bị kỹ càng mà chơi đùa ven biển đã trở thành một bi kịch, vẻ mặt cô đau đớn được anh đưa trở về bờ, cô thầm rơi lệ trong lòng đồng thời xoa bóp bắp chân nhỏ của mình. Sau khi bớt đau, cô ngẩng đầu lên liền thấy vẻ mặt Ngả Thụy Tư đang vô cùng áy náy nổi trên mặt nước mà nhìn cô.

Phù, vừa rồi thật là hù chết mình mà, suýt chút nữa tưởng rằng anh sẽ kéo mình xuống đáy biển mà ăn thịt…

Ban đêm, gió từ biển thổi vào, nước đọng lại trên người bốc hơi đồng thời hạ thấp nhiệt độ cơ thể. “A, hắt xì!” Cô che miệng hắt hơi một cái, Cửu Âm hơi xấu hổ kéo kéo chiếc T-shirt phong phanh, bởi vì trên đảo chỉ có một mình cô, nên cô cũng không mặc nội y bên trong, dù bây giờ đã tối, nhưng vẫn có thể nhìn xuyên qua lớp vải ướt sũng mà lờ mờ trông thấy đường cong cơ thể.

Bất luận là vì liêm sỉ hay sức khỏe, đều phải quay về biệt thự thay bộ quần áo khác. Hơn nữa, cô đã hứa với mẹ sẽ gọi điện về nhà vào buổi tối… Mặc cho lý trí nhắc nhở bản thân như thế, nhưng thật lòng cô không muốn trở về.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.