Nhân Ngư

Chương 6



[Để tôi làm.] Như bữa trước, anh lấy mảnh vỡ vỏ sò trên bờ biển, cầm một con tôm hùm dùng sức cậy một cái ở chỗ nào đó, rồi nhúng vào trong nước, sau đó anh dễ dàng rạch một đường trên thân tôm, bất kể con tôm xanh đang gắng sức giãy giụa, anh dùng hai tay tách ra, dễ dàng lột vỏ cứng bên ngoài.

Sức hấp dẫn của thức ăn lớn hơn cả sự đồng cảm mà cô dành cho chúng, bơi lội trong nước từ sáng sớm cho đến tận trưa, bụng cô đã sớm kêu vang. Cửu Âm mặc niệm một tiếng A di đà phật, đồng thời lấy một con dao cắt con tôm thành miếng nhỏ bỏ vào bát salad lớn rồi trộn đều.

[Đây là thức ăn của loài người?] Vỏ tôm hùm trên tay anh bị ném xuống biển, anh nghiêng người cúi đầu nhìn một mớ hỗn hợp có lòng đỏ trứng sềnh sệt cũng không phân biệt được đó là cái thứ gì. [Có vẻ như… rất hỗn tạp.]

[Đây là món salad. Gồm có khoai tây, dưa leo, cà rốt, rau xà lách, bắp, ớt… Còn có một chút dầu ô liu, hạt tiêu, nước cốt chanh, lòng đỏ trứng,… Anh muốn nếm thử không?]

[Được.]

Vừa dứt lời, Ngả Thụy Tư không trông thấy cái dĩa mà cô đưa đến bên môi mình, anh cúi đầu thè lưỡi ra liếm, bất cẩn liếm đầu ngón tay Cửu Âm một vòng.

Hả? Hả hả hả!?

Dây thần kinh dày đặc trên đầu ngón tay bị kích thích bởi đầu lưỡi liếm vòng quanh của anh, cảm giác man mát, mềm mại đó truyền đến đại não. Tấm lưng cô cứng đờ, suýt chút nữa làm rơi bát salad trên mặt đất.

[Cửu Âm?]

Trông thấy gương mặt của cô trong nháy mắt cực kỳ đỏ bừng, người cá nhẹ nhàng gọi một tiếng.

[A, ôi chao, a a…] Rất khó để thoát khỏi tình trạng hiện tại, Cửu Âm quát to một tiếng, nhét bát salad vào lồng ngực anh, [Em phải mở cái dù ra mới được, mặt trời trên biển thật là gắt quá!]

Cô luôn tay luôn chân cầm lấy chiếc dù cỡ lớn dưới đất mở tung dưới ánh mặt trời, đặt nó ở ven biển, cô lại mở hộp giữ ấm, rót cho anh một ly nước trái cây. [Đây là nước chanh… Ừm, là một loại trái cây, vắt nước pha với đường mà uống.]

Quãng thời gian tiếp theo cũng giống như tối qua, cô và anh nhàn nhã ngồi trên bờ biển chia nhau món tôm hùm và nước si-rô đá bào, trò chuyện câu được câu chăng không hề có chủ đề. [Ngả Thụy Tư…]

[Hử?]

[Các anh thật sự dùng tiếng hát của mình để mê hoặc các anh thủy thủ, rồi kéo bọn họ xuống biển mà ăn tươi à?]

[… Hơn phân nửa là đúng.] Anh do dự một chút, không biết trả lời thế nào cho phải. [Thịt người ăn không ngon.]

Vậy là anh từng thử qua…

Phát giác được ánh mắt của cô, Ngả Thụy Tư lập tức nói: [Tôi chưa từng thử… Người trong tộc của chúng tôi đều không có thói quen ăn thịt người!]

Ồ, thật tốt qua. [Anh nói là bộ tộc của mình à? Người cá rất đông nhỉ?]

[So với loài người hiển nhiên là cực kỳ ít ỏi.]

[Bọn anh đều ở Đại Tây Dương sao? Các anh ẩn náu ở nơi nào?]

[…Thật xin lỗi, tôi không thể nói.]

“Á…” Cô vội vàng khoát tay, [Không phải vậy, thật xin lỗi, em đã hỏi chút chuyện không thích hợp! Chẳng qua em thấy nước biển đã bị con người khai phá, khai thác tài nguyên quá độ để môi trường bị ô nhiễm, nhất định các anh, ừm, sinh sống không dễ dàng.]

Nghĩ đến việc môi trường biển và các vùng lân cận bị ô nhiễm mà trong đó con người đã “đóng phần” không nhỏ, Cửu Âm đột nhiên cảm thấy hổ thẹn không dám ngẩng đầu lên nhìn anh, trong phút chốc, ngay cả nói cũng không dám nói.

[Mà này, loài người đều nghĩ chúng tôi như vậy sao?]

[Nghĩ cái gì hả?]

[Kéo họ xuống biển ăn tươi.]

[A, ha ha… Đúng là có những giả thuyết như thế này. Họ nói bọn anh là hải yêu, chuyên dùng tiếng hát để mê hoặc con người.] Cô nhìn chăm chú đường cong xinh đẹp trên mặt Ngả Thụy Tư, [Hơn nữa đêm qua còn tưởng sẽ bị ăn tươi nuốt sống rồi ấy chứ. Chẳng qua theo như lời nói của anh, cũng có thể xem như chết vì một đóa hoa mẫu đơn…] làm quỷ cũng phong lưu. Dù có bị kéo xuống đáy biển cũng không hề hấn gì.

[Cái gì hả?] Anh có vẻ như không hiểu hàm ý trong câu thơ này, quay đầu lại hỏi.

Cửu Âm đột nhiên giật mình, chợt nhận ra suýt chút nữa đã thốt ra tiếng lòng của mình, cô vội vã lắc đầu lia lịa, [Không, không có gì đâu…]

[Em vừa nói có dính dáng đến tôi mà? Theo như lời tôi nói là thế nào? Kéo em xuống đáy biển cũng không sao à?] Đôi mắt sâu thẳm như mặt biển nhìn chằm chằm vào cô, khiến cô cảm thấy áp lực đè nặng, liền lập tức giả vờ như không hiểu gì cả, biểu lộ vẻ mặt mệt mỏi như muốn ngủ.

Thật ra đây cũng không tính là cái cớ, đại khái là tối qua nằm ở bãi cát bị gió biển thổi cả đêm, từ sáng sớm Cửu Âm đã bắt đầu cảm thấy hơi choáng váng, không chừng đã bị cảm lạnh. Càng nghĩ thế, cô càng cảm thấy khó chịu. [Em phải về.]

Người cá lập tức giữ chặt cổ tay cô. [Em có thể ngủ ở đây.]

[Nhưng, được không?] Cô mừng thầm, lại thoáng có chút do dự.

[Lại đây.] Ngả Thụy Tư đè gương mặt đỏ bừng của Cửu Âm xuống nằm trên người mình. [Ngủ đi.]

Lòng bàn tay lạnh buốt lại rất đỗi dịu dàng khiến mặt cô hơi nóng lên, vầng trán âm ấm, Cửu Âm thỏa mãn nheo mắt lại, nhanh chóng thiếp đi.

Nhưng dù sao cũng không quen thuộc nơi này, cô ngủ không hẳn là thoải mái. Tiếng sóng biển xô vào bãi cát, chạm vào ngón tay cô rồi rút lui. Gió biển thật to, thổi qua người bất giác rét run, thân thể giống như đang ở trong một đống lửa, nóng hừng hực. Cô khó chịu gắng gượng dậy, cọ mặt vào thân người phía dưới.

Cho dù một chút lý trí còn sót lại đang nhắc nhở cô đó chính là Ngả Thụy Tư, nhưng cô không còn tâm trạng quản nhiều như vậy, chỉ theo bản năng khao khát tìm một nơi mát mẻ.

Bàn tay Ngả Thụy Tư nhẹ nhàng vỗ về chơi đùa lọn tóc của cô, một hình ảnh khiến người khác cảm thấy khoan khoái biết bao. Nhưng đối với Cửu Âm đang lên cơn sốt cao, cô không nhịn được phát ra những tiếng nức nở nghẹn ngào, nắm chặt tay anh như đang làm nũng với cha mẹ.

Cửu Âm không biết cô duy trì trạng thái nửa tỉnh nửa mê này trong bao lâu, cho đến khi cô không thể chịu đựng được đầu đau như muốn nổ tung cùng với thân thể không ngừng nóng lạnh đan xen, cực kỳ khó chịu, cô mới cố sức mở đôi mắt trĩu nặng của mình, ngồi bật dậy.

Lúc này, trời đã chập tối, thủy triều bắt đầu lên, để cô không bị chìm, Ngả Thụy Tư ôm lấy Cửu Âm vào ngực lùi sâu vào bờ.

[Không thoải mái à?] Ngả Thụy Tư lo lắng áp tay của mình vào gò má như phỏng của cô. [Em có vẻ như không có sức sống mấy.]

[Ừm.] Cửu Âm chợt nhớ lại, cô chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng manh lại ngủ cả đêm ngoài bờ biển, hôm sau tỉnh lại đã đi bơi lội, sau đó lại mặc áo tắm ẩm ướt ngồi ở bờ biển ăn uống đồ lạnh, ngủ thêm một giấc ở ngoài bờ biển… Phát sốt gì đó, quả nhiên là chuyện hiển nhiên rồi.

Cô nhớ trong hòm thuốc của mình còn thuốc hạ sốt, dù lưu luyến cũng phải kéo cánh tay lạnh buốt của Ngả Thụy Tư ra. [Thật xin lỗi, em hơi khó chịu…]

[Bệnh rồi?] Anh nhíu mày, lo lắng hỏi. [Tại sao?]

Chẳng lẽ người cá không bị sốt bao giờ sao? Cô cố gắng giải thích ngắn gọn về đặc tính sinh lý của loài người chưa thích ứng với hoàn cảnh ra sao, giảng giải cho anh hiểu sốt là gì, tại sao mình phát sốt cho chàng người cá nghe. [Em phải về uống thuốc.]

[Em phải đi rồi hả?] Anh giữ chặt cổ tay cô không thôi.

[Nhanh thôi, chậm nhất là ba, bốn ngày là tốt rồi… Anh vẫn còn ở đây chứ?] Cửu Âm bất an cắn môi dưới.

[Dĩ nhiên rồi! Tôi sẽ luôn ở đây chờ em.] Anh gật đầu, khẽ hôn nhẹ lên lòng bàn tay cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.