Nhẫn Thuật Trà Trộn Dị Giới

Chương 305: “Người quen cũ”



Oành oành oành!

Những tiếng oanh kích vang dội liên tục truyền tới, Lâm Hàn mặc dù nằm im, nhưng tâm hồn hắn vẫn có thể cảm nhận rõ mồn một từng trận rung chuyển dưới thân. Nếu tình trạng này cứ tiếp diễn như vậy, cái mộc trận đơn giản mà hắn bố trí cũng chỉ chịu đựng được tối đa là mười phút mà thôi!

Chịu đựng mười phút công kích của Võ Thánh, đối với người khác đã là một trận pháp cực kỳ lợi hại rồi, nhưng đối với Lâm Hàn bây giờ, mười phút thực sự chẳng thấm vào đâu!

Hắn còn không biết mình phải đợi bao lâu mới có thể tỉnh lại đây!

Lâm Hàn lo lắng một, vậy thì Hạ Cơ còn lo lắng gấp mười! Trong căn phòng lúc này đã ngổn ngang đầy đồ vật, thập phần lộn xộn, không những thế, những cơn rung chuyển liên tiếp khiến sự vật bị rơi vỡ ngày càng nhiều, những âm thanh chát chúa của đồ gốm sứ vang lên giống như những hồi chuông thúc giục giáng vào lòng Hạ Cơ, khiến nàng đã bối rối lại càng thêm bối rối.

Một phút trôi qua!

Hạ Cơ vẫn chỉ là bối rối nắm chặt tay Lâm Hàn, trên mặt tràn ngập khó khăn.

Ba phút trôi qua!

Hạ Cơ biến sắc nhìn lỗ hổng trên mộc trận đang khép lại, trên mặt thoáng hiện một tia giãy dụa!

Năm phút trôi qua!

Mộc trận một lần nữa bị phá ra một lỗ lớn gấp đôi vừa rồi, giọng nữ kia một lần nữa vang lên:

- Tiện nhân, cho ngươi một cơ hội cuối cùng! Ra đây dập đầu chín lần, thành thực khai báo âm mưu của ngươi, ta cho ngươi được toàn thây!

Hạ Cơ lạnh lùng nhìn ả đàn bà đầy âm ngoan kia, cái thần sắc oán độc giận dữ kia không phải là giả! Đi ra ngoài chắc chắn phải chết, nhưng không phải chết toàn thây, mà sẽ bị dằn vặt đến sống không bằng chết!

Nhưng… nếu nàng đi ra, có lẽ còn có thể kéo dài thêm được ít nhiều, Lâm Hàn vẫn còn cơ hội…

Thần sắc do dự trên dung nhan Hạ Cơ càng thêm dày đặc! Nàng biết, mình ra ngoài đó sẽ gặp phải nguy hiểm khôn cùng, cái mạng này khó giữ! Nàng liên tục tự hỏi, làm vậy có đáng không?

Bảy phút trôi qua!

Mộc trận run lên bần bật, một chậu cây hoa nhài bên góc trái phòng đột ngột nổ tung, chất gỗ bao quanh căn phòng cũng héo rút đi hai phần, trở nên suy yếu và thiếu sức sống. Hạ Cơ cắn chặt răng, nàng biết, nếu mình còn do dự nữa, vậy thì không còn bất cứ cơ hội nào cả!

Nhìn Lâm Hàn vẫn tĩnh mịch mê man nơi đó, trong mắt Hạ Cơ thoáng lóe lên một vệt ôn nhu! Tên ngốc này, mặc dù thân phận của nàng, quá khứ của nàng không tốt, hắn cũng chưa từng hiềm khích. Lúc nàng gặp nạn, trong đầu vẫn luôn chỉ nghĩ rằng chắc chắn hắn sẽ đến cứu nàng, và sự thực là hắn đã tới! Hắn chưa từng làm nàng thất vọng, vẫn luôn “dại gái” một cách đáng yêu như vậy! Nàng làm sao có thể bỏ mặc hắn vào thời khắc này?

Vệt ôn nhu trong mắt chỉ thoáng qua rồi biến mất, thay vào đó là sự kiên định như sắt thép. Hạ Cơ nhẹ nhàng buông tay hắn, bình tĩnh đứng lên, từng bước từng bước đầy nặng nề tiến tới bên cửa.

- Không! Muội… con ngốc kia! Đứng lại! Chỉ cần chờ một chút… một chút nữa thôi!

Trong lòng Lâm Hàn yếu ớt gào thét, nhưng đáng tiếc Hạ Cơ không thể nghe thấy.

- Tiện nhân! Rốt cuộc ngươi cũng chịu xuất hiện!

Hạ Thái Long vẫn chưa từng lên tiếng, chỉ từ tốn ngừng tay, nhàn nhạt nhìn về phía Hạ Cơ, ánh mắt giống như nhìn một người chết. Người nói chuyện chính là giọng nữ đầy âm lệ kia!

Hạ Cơ trầm mặc không nói.

- Tại sao không nói? Ngươi cho rằng cứ như vậy là có thể kéo dài thời gian hay sao? Ta nói cho ngươi biết, tính toán của ngươi chưa tính là gì đâu! Gia chủ, chúng ta cần phá vỡ mộc trận này, bắt lấy tên kia xử lý trước! Ta muốn cho con tiện nhân này chết trong tuyệt vọng! Dám làm gián điệp ở Hạ gia, phá hỏng kế hoạch hoàn mỹ của ta, ngươi chắc chắn phải chết!

Giọng nữ kia một lần nữa đay nghiến.

Hạ Cơ thấy vậy đột nhiên nhoẻn miệng cười:

- Nói ta là tiện nhân, ngươi đã từng nhìn lại mình chưa? Một món đồ chơi rách nát ai cũng có thể thử mà thôi, còn cho rằng mình là thứ cao sang gì? Còn nữa, mấy thứ âm mưu của ngươi cũng chỉ là trò hề ngu xuẩn mà thôi! Ngươi cho rằng không có ta, ngươi có thể làm gì được hắn?

- Câm mồm!

Nữ nhân kia thịnh nộ tát Hạ Cơ một cái, khiến nàng không thể khống chế ngã nhào sang bên trái:

- Ngươi nghĩ mình là ai? Ngươi cho rằng mình trong sạch lắm sao? Được! Được! Vậy thì để ngay hôm nay, ta sẽ đánh ngươi về nguyên hình, đưa ngươi tới trước đại quảng trường, để một trăm tên ăn mày ti tiện chơi ngươi giữa thanh thiên bạch nhật! Để toàn thành Tứ Tượng này đều biết trên đời còn có loại tiện nhân như ngươi!

- Thật ngoan độc!

Hạ Cơ cũng cười lạnh một tiếng:

- Thật tiếc ngày đó không giết ngươi!

- Trên đời không có thuốc hối hận!

Nữ nhân kia nói:

- Cho ngươi một cơ hội cuối, chủ động phá bỏ mộc trận, giao Lâm Hàn ra đây, ta có thể cho ngươi được chết toàn thây và trong sạch!

- Đừng mơ!

Hạ Cơ phỉ nhổ một cái:

- Ngươi vừa rồi chẳng phải nói ta đi ra thì sẽ cho ta toàn thây sao? Ngươi nghĩ ta còn tin được sao?

Ngươi

Nữ nhân kia cũng cười khẩy đáp trả, hai tay vỗ lại, thoáng chốc đã có một tên trong bộ đồ vải thô xám bước lên lầu. Nếu Lâm Hàn còn thức, chắc chắn sẽ nhận ra tiểu nhị A Hùng của Tạ Thủy Hiên, cái tên hay bị Hạ Cơ quát mắng này!

Nữ nhân kia chỉ vào Hạ Cơ, đầy oán độc nói:

- Ngươi tới! Chẳng phải cả tháng nay ngươi vừa căm hận ả, vừa muốn chơi ả một lần cho biết mùi hay sao? Ta cho ngươi cơ hội! Ngay chỗ này, chơi chết được ả, ta có trọng thưởng!

- Tạ ơn tiểu thư! Tạ ơn tiểu thư!

A Hùng cuống quýt nịnh nọt đáp, một đôi mắt dâm tà lại chưa từng rời khỏi thân ảnh của Hạ Cơ!

- Khặc khặc!

A Hùng cười lạnh liên tục:

- Hạ đại tiểu thư! À không, có lẽ ta không nên gọi nàng như vậy. Nhưng không sao, không cần biết nàng là ai, quan trọng nhất là, hôm nay tâm nguyện của ta sắp được hoàn thành! Khà khà…

- Cút!

Hạ Cơ siết chặt nắm tay, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm A Hùng quát. Khí chất trên người nàng đột ngột biến đổi, khiến A Hùng không tự chủ được lui lại một bước, chật vật nuốt nước miếng một cái.

- Phế vật!

Nữ nhân kia tức giận mắng một tiếng, hằm hằm tiến lên giáng cho Hạ Cơ một cái tát nữa, băng lãnh nói:

- Tiện nhân này là điển hình cần ăn đòn! Ả không nghe lời, ngươi đánh cho ả mềm thịt ra thì khắc phải nghe lời! Yên tâm, có ta và gia chủ bên cạnh, ngươi không cần phải lo ả lật lên sóng gió gì!

- Dạ vâng vâng!

A Hùng lại cuống quýt vâng dạ, thần sắc một lần nữa trở nên châm chọc, nhìn Hạ Cơ giống như mèo nhìn chuột vậy!

A Hùng một lần nữa tiến tới, Hạ Cơ có chút cúi đầu, che giấu vết đỏ bỏng rát trên má. Nàng cuống quýt đứng lên, từng bước từng bước lùi lại. Nhìn phản ứng của nàng, thần sắc của nữ nhân kia càng thêm châm chọc! Để ta xem ngươi còn cứng rắn được đến lúc nào?

Đồng thời, Hạ Thái Long cũng nhàm chán nhìn qua bên này một cái, sau đó lại tiếp tục oanh kích mộc trận của Lâm Hàn, tranh thủ sớm phá vỡ trận pháp, bắt lấy Lâm Hàn, lập công chuộc tội!

Kịch!

Hạ Cơ dừng chân, không phải nàng không muốn lùi, mà phía sau đã là bức tường, không đường lùi tiếp. Nàng ngẩng đầu, tràn đầy lạnh lùng nhìn A Hùng nói:

- Ngươi thử tiến lên nữa xem?

A Hùng lúc này có người chống lưng, nghe nàng nói vậy thần sắc lại trở nên hung lệ, phốc một cái, hắn nhào tới giống như một con sói đói vồ mồi, tràn ngập tham lam.

Trong tay Hạ Cơ không biết từ đâu xuất hiện một con dao găm, mũi dao nhọn hoắt cực kỳ xảo quyệt đâm ra, nhằm thẳng tới trái tim A Hùng trong thần sắc hoảng sợ của hắn.

Phịch! Leng keng!

Hạ Cơ cảm thấy cổ tay tê rần, dao găm cũng theo đó rơi xuống! Nữ nhân kia lạnh lùng đứng bên nhìn nàng, tiếp tục ra lệnh:

- Tiến lên! Không cần phải lo! Để chờ đến lúc ngươi lột sạch ả ra, ả còn có thể giở thủ đoạn gì?

Hạ Cơ cố nén đau đớn trên tay, không nói một lời, đột ngột xoay người bỏ chạy!

Nhưng trước sau, trong mắt nàng vẫn là một mảnh bình tĩnh đến lạnh giá như vậy.

Phịch!

Lại một âm thanh vang lên, đầu gối của Hạ Cơ khụy xuống, thân thể nàng mất thăng bằng, thoáng chốc bổ nhào xuống đất, cực kỳ chật vật.

A Hùng tranh nanh lao tới, nắm lấy vai Hạ Cơ lật ngửa nàng lên, thân hình theo đó cũng đè ập xuống, điên cuồng nói:

- Để ta xem ngươi còn chạy đường nào? Ngươi là của ta, ha ha ha ha!

Roạt!

Tiếng quần áo bị xé rách, nó giống như những tiếng sấm nổ vang trong đầu Lâm Hàn, khiến nộ diễm trong lòng hắn ngày càng trào dâng, hắn ngày càng gấp gáp, đầu óc ngày càng trở nên táo bạo. Trên người hắn, từng đợt từng đợt sương mù đỏ như máu tỏa ra, theo hình xăm hoa tuyết trên mu bàn tay xâm nhập vào cơ thể, ngón tay hắn cũng giật giật liên hồi, mí mắt nhúc nhích, nhưng thủy chung vẫn không thể tỉnh lại!

Bốp!

Không biết đã là lần thứ bao nhiêu A Hùng tát Hạ Cơ, đến mức hai má nàng đã trở nên bầm tím, hắn đầy bệnh hoạn cười dụ dỗ:

- Nằm im như vậy chẳng phải dễ hưởng thụ hơn sao? Bây giờ chịu khó hầu hạ ta, ta còn có thể ôn nhu hơn một chút! Sau này ngươi bị bán vào kỹ viện, ta còn có thể chịu khó kiếm tiền chuộc ngươi ra nha! Thế nào?

Phụt!

Đáp trả hắn chỉ là một ngụm nước bọt pha máu tươi:

- Đê tiện! Sao ngươi không đi chết đi?

Giọng nói của Hạ Cơ đã trở nên run rẩy, nhưng vẫn quật cường không khuất phục!

A Hùng không tức, thậm chí còn càng thêm sảng khoái cười:

- Ha ha ha! Để ta xem lát nữa rên rỉ dưới thân ta ngươi còn có thể cứng như vậy nữa không? Ta tới đây! A… không! Ngươi…

Tiếng cười đắc ý còn đang, A Hùng thoáng chốc rên lên thống khổ, miệng trào máu, hơi thở dần trở nên mỏng manh nhìn Hạ Cơ dưới thân, không biết từ bao giờ, trong tay nàng đã nắm một thứ gì đó trong suốt đầy băng lãnh xuyên qua ngực hắn. Nữ nhân kia cũng có chút không phản ứng kịp, kinh ngạc nhìn nàng.

Nhưng sau đó! Nữ nhân lại càng trở nên bạo nộ, tức giận gầm lên:

- Tiện nhân! Ngươi còn dám ra tay giết người? Để ta trước hết phế đi tứ chi của ngươi, rồi lại ném ngươi vào giữa đám đàn ông bẩn thỉu bị uống xuân dược!

- Chết đi!



Chết đi! Chết đi! Chết đi!

Âm thanh chát chúa của nữ nhân kia cứ như thế vang vọng trong tinh thần đầy dồn nén của Lâm Hàn, giống như một giọt nước làm tràn ly, cuốn lên vô vàn sóng lớn, sương máu đang thu lại kia thoáng chốc trầm ngưng, trở thành một lớp sương bao phủ lấy thân thể Lâm Hàn.

Hai mắt hắn đột ngột mở ra, là màu đen, nhưng lại lóe lên hào quang màu vàng kim đầy quỷ bí. Hắn dữ tợn nhe hàm răng trắng bóc ra, nghiến chặt lại như đang gồng mình làm cái gì đó, hai mắt cũng càng ngày càng cau lại, giữa mi tâm nổi lên khí tiêu sát khủng bố vô biên!

Gào!

Trong miệng hắn phát ra âm thanh gầm gào như dã thú! Hai tay đột nhiên đập xuống, khiến chiếc giường dưới thân vỡ vụn thành từng mảnh.

Gào… gào…

Đứng bên ngoài, Hạ Thái Long kinh hãi gần chết nhìn cảnh tượng trong phòng! Tên này trước đó vẫn còn nằm im bất động, khác nào người thực vật, nhưng tại sao lại nổi điên một cách đột ngột như vậy?

Nhìn sát khí kinh thiên trên người Lâm Hàn một lần nữa bộc phát, Hạ Thái Long không nói một lời, thoáng chốc xoay người bỏ chạy!

- Chết đi!

Đôi mắt đen láy kia chưa từng nhìn Hạ Thái Long, nhưng thân ảnh lão làm sao thoát khỏi tầm nhìn của hắn, Lâm Hàn gầm lên một tiếng, không cần kết ấn, cũng không cần rút kiếm, tay trái khép lại thành chưởng, hung mãnh đẩy ra một cái, nhắm thẳng tới lưng Hạ Thái Long.

Nhu quyền - Phách không chưởng!

Oành!

Hạ Thái Long kinh sợ vô bì, sau lưng hắn bị một luồng cự lực va lấy, nội tạng thoáng chốc nổ nát thành từng mảnh, nhưng thân thể hắn vẫn bất động tại chỗ, giống như chưởng lực này chưa từng chạm tới người hắn vậy. Nhưng thực tế, lực đạo càng ngày càng tích tụ một cách khủng bố lên người Hạ Thái Long! Tụ nhiều đến mức lão có cảm giác ngay cả thân thể xương cốt này cũng có thể toái thành tro bụi.

Oành!

Một giây sau, lực đạo dường như đã tích tụ đến cực hạn. Một tiếng nổ không quá vang vọng, thân thể Hạ Thái Long bị chưởng lực kinh hồn cuốn đi, sinh cơ dần dần biến mất!

Ầm ầm ầm…

Một chưởng xuất ra, nhưng uy lực của nó không chỉ dừng lại ở đó, nó giống như một quả đạn đạo lao mạnh về phía trước, nơi nó đi qua, nhà cửa, kiến trúc dồn dập vỡ nát thành từng mảnh, sinh vật cũng không chịu nổi mà tan vỡ thành từng luồng sương máu. Chưởng lực kéo dài tới ba dặm, cho đến khi đánh sập một tòa kiến trúc hùng vĩ rồi mới suy yếu ngừng lại.

Chưởng lực đã tan, nhưng một cái rãnh sâu đến năm sáu mét, rộng tới mười mét, kéo dài tới ba dặm kia vẫn giống như một cơn thảm họa, không chỉ là bách tính, mà tất cả tu luyện giả cũng trở nên kinh hãi, đây… rốt cuộc là ai làm.

Đó hoàn toàn là chưởng lực! Không hề gia trì đạo cảnh như Võ Thánh, chỉ thuần túy là chưởng lực mang theo sức công phá kinh hồn! Rốt cuộc trên đời này còn ai có thể xuất ra một chưởng như vậy? Nếu Võ giả nào cũng có thể xuất ra một chưởng này, miểu sát ma pháp sư chẳng phải trò chơi sao?

Nói giỡn! Phạm vi công kích của võ giả đều ở tầm ngắn, một vài võ kỹ đặc biệt lắm mới tăng phạm vi công kích lên mười lăm mét, như Lục Mạch Thần Kiếm thì là loại võ kỹ quá hiếm có, hơn nữa phát ra còn cần nội lực mạnh mẽ chống đỡ. Một chưởng như vậy, hoàn toàn dùng năng lượng nội tại, không một chút mượn nhờ đạo cảnh… Hiển nhiên là vượt quá giới hạn tưởng tượng của người thường!

Cảm nhận của những người này, Lâm Hàn không quan tâm, cái hắn quan tâm là cái cảnh tượng trước mắt, cảnh tượng mà hắn không muốn chứng kiến một chút nào!

Trước mắt hắn, Hạ Cơ đã biến thành một tòa băng côn, còn ả nữ nhân độc ác kia đang từng chút từng chút cầm thanh kiếm lam sắc đâm xuyên qua lớp băng ấy, đâm tới trái tim nàng.

- Phượng Sương Nghi! Ta phải giết ngươi!

Một giọt máu chảy ra từ ngực Hạ Cơ, Lâm Hàn cũng cảm thấy ngực mình đang chảy máu. Hắn điên cuồng hét lên một tiếng, căm thù lao về phía ả đàn bà độc ác phía trước!

- Đã là lần thứ mấy rồi? Lần trước là Lộ Bách Linh, lần này lại là Hạ Cơ! Băng Phượng! Phượng Sương Nghi! Ngươi nhằm vào ta thì cũng thôi! Sao còn hại người vô tội? Ta phải giết ngươi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.