Nhẫn Thuật Trà Trộn Dị Giới

Chương 325: Lòng phụ nữ, đoán chẳng ra



Nhưng không sao!

Lâm Hàn nghĩ không ra, không có nghĩa là người khác nghĩ không ra! Lâm Tuyệt thoáng chốc đã nhàn nhạt nói:

- Lâm Hàn! Có người quen nào đáng tin cậy một chút, nhờ đến giúp đi thôi!

Với người ngoài, đây có lẽ chỉ là một lời đề nghị thông thường, nhưng với Lâm Hàn, hắn lại nghe ra hàm ý khác của Lâm Tuyệt!

Lâm Hàn hắn, cũng đến lúc biết vận dụng sức mạnh của quan hệ rồi, chuyện này, nếu có quan hệ, thực sự rất đơn giản! Không phải mọi việc dùng sức mạnh giải quyết đều là tốt!

Đây là bài học mà Lê Ân Tĩnh muốn dạy hắn!

Lâm Hàn thoáng chốc hiểu được dụng ý của Lê Ân Tĩnh! “Dạy chồng từ thuở bơ vơ chưa về” a, câu này trước là mình tự nói với nàng lúc tán tỉnh, bây giờ thế nào lại có cảm giác như mua dây buộc mình?

Hiểu được hàm ý thực sự phía sau, Lâm Hàn thoáng chốc thoải mái hơn. Với thực lực của hắn bây giờ, nhờ vả một người không phải là khó, nhiều người hiện tại còn đang chờ mong hắn nhờ vả kìa!

Trước mắt có hai người có thể thử, một là Lâm Thế Gia, người này mặc dù vẫn luôn dùng tư thế thấp trước Lâm Hàn, nhưng thực tế địa vị và thực lực đều không đơn giản, có thể thử nhờ vả, một người khác là Uy Đức hôm qua vừa mới gặp! Tên này mặc dù dối trá một tí, nhưng nhờ vả vài chuyện coi như giao dịch cũng không vấn đề.

So sánh, Lâm Hàn vẫn tin tưởng Lâm Thế Gia hơn! Thân hình hắn trong tích tắc biến mất, nửa tiếng sau trở lại, đã dẫn theo một người đàn ông chừng ba mươi tuổi, tóc vàng mắt xanh, da trắng mũi cao, khí tức ôn hòa như gió xuân, khiến người ta nhìn mà cực kỳ thoải mái.

- Ồ! Thầy Lâm, từ lâu đã nghe phi lôi thần thuật trong truyền thuyết có thể xuyên phá không gian, đạt đến tốc độ người thường không thể sánh bằng, bây giờ được tự thân thử nghiệm, quả nhiên là danh bất hư truyền!

Người này có vẻ tán thán nói.

Lâm Hàn ngại ngùng sờ mũi:

- Chút tài mọn, cũng không dám khoe khoang vượt rào Thanh Thủy Lưu Yên này! Còn mong ngài William giúp đỡ một chút!

- Không có gì! Chút chuyện vặt mà thôi! Còn mong sau này thầy Lâm chiếu cố William Thịnh nhiều hơn, thằng bé đó từ nhỏ đã số khổ, người làm bác như tôi còn phải cám ơn thầy Lâm đã mang lại hy vọng cho nó mới đúng!

William Leo cười nhẹ khách khí một câu, hóa ra hắn là bác của Uy Liêm Thịnh, một trong số các học sinh của Lâm Hàn. Uy Liêm Thịnh sở dĩ vào lớp hắn chính là do Lâm Thế Gia giới thiệu với William Leo. Sau đó, Leo tiến lên nói vài lời với William Ken, hai bên thoáng chốc đã đạt được đồng thuận, đoàn người Lâm Hàn thuận lợi tiến vào. Leo cũng không hề đi theo, ngược lại chào hỏi Ken một tiếng rồi rời đi, hắn được Lâm Thế Gia giới thiệu với Lâm Hàn, hai bên chưa tính là quen thân, làm được đến đó là đủ rồi.

Đã vào được bên trong, Lâm Hàn một lần nữa giao cho Hải Ngọc dẫn đường. Đối với gã mù đường như Lâm Hàn, được một người dẫn đường tốt như Hải Ngọc đi trước coi như là phúc lớn.

Nhưng cái đặc khu Thanh Thủy Lưu Yên này cũng rộng lớn vô cùng, mặc dù được sử dụng xe gió bên trong, nhưng tốc độ di chuyển cũng cực kỳ chậm rãi, phải qua tiếp hai tiếng, di chuyển qua hơn một trăm dặm đường rẽ ngang rẽ dọc, cuối cùng cũng đến được địa chỉ chính xác.

Đó là một tòa biệt thự cực kỳ sang trọng, chưa vào đến nhà, chỉ riêng khoảng sân rộng mênh mông với bãi cỏ xanh ngát bên ngoài đã khiến người ta cảm thấy rộng lớn thoáng đãng. Một cái đài phun nước chính giữa sân dựng tượng một nữ pháp sư đầy uy nghiêm, tay cầm trượng ma pháp chĩa về phía trước, chính thẳng hướng cổng vào, khiến người mới tới như Lâm Hàn như cảm thấy một cỗ uy thế đang ập về phía mình.

Lâm Hàn hơi nhíu mày một cái, biệt thự này mặc dù nhìn sang trọng, nhưng bố cục lại rất là bất ổn, bức tượng kia là điển hình nhất, tạo uy áp như vậy, là muốn hạ mã uy khách tới nhà sao? Rốt cuộc là mới bố trí để đùa hắn chơi hay là vốn dĩ căn biệt thự này bố trí như vậy?

Lắc lắc đầu, Lâm Hàn dứt khoát gõ chuông cửa, chẳng mấy chốc đã có một thiếu phụ trong trang phục hầu gái chạy ra, cực kỳ lễ phép hỏi:

- Xin chào mấy vị, xin hỏi mấy vị tìm ai?

Lâm Hàn há mồm, định nói tên Lê Ân Tĩnh, nhưng Lâm Tuyệt đã giành trước, tiến lên nói:

- Xin hỏi ngài William Anton và phu nhân Alny Lê có nhà không? Tôi là người nhà họ Lâm, Lâm Tuyệt, còn đây là con trai tôi, Lâm Hàn, hôm nay đến quý gia muốn gặp ngài Anton có chuyện quan trọng cần bàn.

- Ồ! Ra là khách quý từ Lâm gia! Mời các vị vào nhà trước! Hôm nay William tiên sinh không có nhà, tôi sẽ vào gọi nhị phu nhân ra tiếp đón các vị!

Hầu gái cực kỳ có lễ nghi mời đoàn người Lâm Hàn vào nhà, mặc nhiên không hề có chút nghi ngờ nào. Nhưng nghĩ lại, có thể vào được Thanh Thủy Lưu Yên này đều là người có thân phận, cần thiết phải chơi trò mèo gì sao mà đề phòng?

Theo chân hầu gái bước vào biệt thự, càng tiến, Lâm Hàn lại càng cau mày chặt hơn. Cả biệt thự này, nhìn đâu cũng thấy sang quý, sang quý đến phát hoảng, cả cái bố cục nhà cửa hầu như chỉ muốn phô ra cho người ta biết nhà ta có tiền, nhìn khắp nơi đều bóng loáng không vàng thì bạc, thậm chí cả kim cương, minh châu cũng có thấy. Nhìn mà còn tưởng đây không phải biệt thự riêng, mà là cái resort phục vụ khách nào đó.

Đây… nơi này vốn dĩ không hợp với thân phận và tính cách của Lê Ân Tĩnh! Chẳng lẽ mình đến nhầm địa chỉ? Không phải! Chủ nhà rõ ràng là William Anton và Alny Lê, chính là tên cha mẹ Lê Ân Tĩnh, không sai được! Vậy cái bố cục này là thế nào? Hay trong nhà có người tu luyện hệ Quang, cần có ánh sáng vô tận để thời khắc đều tu luyện? Lâm Hàn cũng chỉ có thể tạm thời tự giải thích như vậy.

Theo chân hầu gái tiến vào đại sảnh, một căn phòng cực kỳ rộng lớn, vẫn cái phong cách sang trọng thái quá ấy, chính giữa là một chiếc bàn gỗ lim đen tuyền dài đến bốn mét, chạm trổ cực kỳ tinh mỹ, cả mặt kính trên bàn hoàn toàn làm bằng thủy tinh ma pháp, không những rắn chắc, mà còn có thể phát hình, giống như một màn hình lớn vậy.

Trước bàn lúc này đang ngồi một người, là Lê Ân Ninh (Alny Lê), mẹ ruột Lê Ân Tĩnh. Nàng có vẻ ngoài chừng ba mươi tuổi, có bảy tám phần giống Lê Ân Tĩnh, đặc biệt là mái tóc tím cùng đôi mắt nâu kia, không khó để nhận ra quan hệ mật thiết giữa hai người.

- Xin chào Alny phu nhân! Chúng ta lại gặp mặt!

Lâm Tuyệt mỉm cười ôn hòa, tiến lên bắt tay với Lê Ân Ninh. Đối phương cũng mỉm cười đáp trả, hai bên phân chủ khách ngồi xuống, người hầu dâng trà thơm, trò chuyện rất vui vẻ.

Hai người hầu hết đều nói chuyện đời thường, cuộc sống bản thân sau khi rời khỏi thành Băng Nguyên năm năm trước. Lại hỏi tình huống gia đình hai bên hiện tại. Lâm Hàn thế mới biết, chuyện nhà Lê Ân Tĩnh có chút rắc rối, ít nhất là rắc rối hơn hắn vẫn tưởng tượng.

Lâm Hàn vẫn cho rằng, do Lê Ân Tĩnh là cô gái mạnh mẽ và tài năng, cha mẹ không cần lo nghĩ nhiều nên luôn để nàng tự do hoạt động, cha mẹ Lê Ân Tĩnh hẳn phải là người rất thoáng và rộng lượng mới đúng.

Nhưng sự thật không phải, cha Lê Ân Tĩnh là người bảo thủ, gia trưởng, hơn nữa tư tưởng trọng nam khinh nữ rất nặng! Bệnh này là di truyền từ ông nội Lê Ân Tĩnh, vốn là người mang huyết thống đông phương, sinh trưởng trong một tiểu quốc nho giáo hẻo lánh, lạc hậu.

Nhắc đến, cha mẹ Lê Ân Tĩnh cũng không phải nhân vật trung tâm như Lâm Hàn nghĩ, mà chỉ là một chi thứ không đáng để tâm ở Uy gia mà thôi! Mặc dù ra ngoài vẫn rất có thân phận, nhưng trong Uy gia thì cũng chỉ đến như vậy.

Trước đó, cái gia đình này cũng chỉ được ở trong phân viện của Uy gia rải rác khắp trong thành Cửu Long. Nhưng từ khi Lê Ân Tĩnh trở về, xác lập thân phận đại tiểu thư, Uy Thanh Liên mới để người chiếu cố cha mẹ nàng thêm một chút. 

Nhưng William Anton tuyệt nhiên không biết điều này! Thậm chí cả cái gia đình này, không ai biết tiểu thư mất tích hai mấy năm nhà mình, hiện giờ đã là đại tiểu thư cao cao tại thượng, đến cả lão tổ Uy gia cũng phải nghe lời, càng không biết được, vận may mấy năm nay chính là do vị tiểu thư ngày thường hay mất tích kia mang đến. Anton còn tưởng là do tài năng của lão đã được người nhận đồng rồi kia.

Đây cũng là do Lê Ân Tĩnh yêu cầu làm như vậy! Anton như mới thế này đã khoe khoang đắc ý, bộ dạng như nhà giàu mới nổi xây cái biệt thự chói lòe lòe thế này, nếu biết nàng là đại tiểu thư Uy gia, hắn còn đắc ý đến mức nào?

Hơn nữa, ở trong cái nhà này, Lê Ân Tĩnh cũng không có phải cô công chúa được yêu chiều như Lâm Hàn vẫn nghĩ, ngược lại, thân phận khá xấu hổ, gần như bị tách biệt! Anton có bốn người vợ, Lê Ân Ninh là thứ hai, nhưng đã mất tích nhiều năm, khi trở về lại là thất tiết một lần, địa vị cũng là kém nhất. Tương tự, Lê Ân Tĩnh cũng không có địa vị gì trong nhà, chịu hết mọi xa lánh.

Đương nhiên, Lê Ân Tĩnh cũng không so đo mấy cái này, với thân phận của nàng, còn phải bì tị gì trong cái nhà nhỏ bằng mắt muỗi này sao? Nàng thỉnh thoảng về nhà này cũng là vì mẹ nàng, nếu không, cái nhà rỗng tuếch này cũng chẳng có cái gì khiến nàng lưu luyến nữa.

Trò chuyện đầy đủ, Lâm Tuyệt cuối cùng cũng vào chủ đề chính sau ánh mắt thúc giục đầy nôn nóng của Lâm Hàn:

- Alny phu nhân! Hôm nay nhà chúng tôi tới đây, một là để thăm hỏi người quen cũ. Hai là để đặt vấn đề. Chẳng là, thằng nhóc con nhà tôi và quý nữ đã từng có hôn ước, mặc dù đã trải qua nhiều chuyện, nhưng hôn ước chưa từng giải trừ. Hai đứa cũng là lưỡng tình tương duyệt, nguyện ý kết tóc se tơ, còn mong Alny phu nhân tác thành cho đám trẻ được nên duyên đôi lứa.

- Chờ một chút!

Lê Ân Ninh há mồm định nói gì đó, nhưng lời còn chưa xuất, một âm thanh gấp gáp đã ngắt ngang lời nàng. Tiếng nói này rất vội vàng, rất nôn nóng, người chạy đến cũng là một bộ dáng hỏa khí tràn đầy, không phải là tức giận, mà là do nội hỏa gây nên.

Không cần nói, Lâm Hàn cũng đoán ra, chủ nhân nhà này về rồi.

William Anton, Pháp Hoàng cấp bảy – Hệ Hỏa! Cha Lê Ân Tĩnh. Tương tự nàng, người này cũng là tính cách nôn nóng hỏa bạo, lại thêm thiên tính bảo thủ, gia trưởng, ánh mắt nhìn người khác lúc nào cũng mang theo thần thái soi mói đắn đo, đúng là khiến người ta vừa thấy đã khó chịu!

Lê Ân Tĩnh là ý gì đây? Rõ ràng, với tính cách và tình huống hiện tại, nàng cũng chẳng có ưa gì William Anton, nhưng lại bắt hắn tới tận nhà hỏi cưới, nghĩa là phải được Anton đồng ý! Nàng muốn cái gì? Thử thách hắn? Hay là thử thách Anton? Hoặc là muốn hắn dạy cho Anton một bài học?

Mẹ kiếp, càng nghĩ càng không đoán ra nổi, ngay cả hệ thống cũng bó tay toàn tập! Cái gì là lòng phụ nữ sâu hơn đáy bể? Lâm Hàn bây giờ mới thấy có chút thấu hiểu a!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.