Nhẫn Thuật Trà Trộn Dị Giới

Chương 327: Lê Ân Tĩnh ra mặt



Uy Thống, thủ tịch quản sự của Thanh Thủy Lưu Yên, cao tầng chính thống của Uy gia, thời còn trẻ cũng từng tung hoành bảng cao thủ của học viện, thậm chí năm hai lăm tuổi còn dùng tu vi Võ Thánh cấp một tiến vào chung kết hội tranh tài hàng năm. Hiện giờ hắn cũng đã hơn tám trăm tuổi, tích lũy bao nhiêu năm như vậy, lại luôn điệu thấp làm người, không ai biết rõ được rốt cuộc hắn đã mạnh đến mức nào.

Thân phận như vậy, so sánh ra thì cao hơn Anton không chỉ một bậc hai bậc, mà là cả một đoạn dài. Dù sao Anton ở trong Uy gia còn chưa tính là một quản sự, còn đối phương xác xác thực thực là thủ tịch quản sự a! Hai chữ thủ tịch này cũng không phải là trưng cho đẹp, mà là đại diện cho quyền lực cai quản cả một địa phương. Nhất là cái nơi nhạy cảm và cung cách như Thanh Thủy Lưu Yên này, chức vụ đó lại càng thêm chứng minh đối phương không đơn giản.

Đương nhiên, đối phương không đơn giản là một chuyện, muốn khiến Lâm Hàn phải e ngại lại không chỉ như vậy là đủ.

- Ồ! Quản sự đại nhân cũng đến sao?

Trong mắt Sofia chợt lóe lên một vẻ kinh ngạc, nhưng ngay sau đó lại bình tĩnh, niềm nở tiếp đón đối phương.

Uy Thống là một người trung niên hơi mập, vẻ mặt hiền hòa, còn Uy Lam thì là một gã chừng ba mươi tuổi, ăn mặc một thân tây trang trắng đầy lịch thiệp, mắt còn đeo kính nhìn qua thập phần trí thức và bảnh bao. Chỉ là, cái ánh mắt hằm hằm hắn dành cho Lâm Hàn khiến cho người sau cực kỳ khó chịu.

- Anton tiên sinh, Sofia phu nhân, hôm nay chúng tôi tới có vẻ hơi đường đột, nhưng cũng là do thằng nhóc nhà tôi quá nóng lòng muốn kết duyên với Altar tiểu thư, sống chết cũng muốn tôi tới định rõ chuyện này trong ngày hôm nay. Hôm nay chúng tôi đã mang đồ cưới đến đủ, còn mong quý gia nhận cho!

Uy Thống ra hiệu cho con mình đừng làm loạn, một mặt lại cười ha hả nói với một nhà Anton. Thái độ cực kỳ hào sảng tiêu sái, phong cách lôi lệ phong hành, hoàn toàn không cần nhìn tình huống trước mắt, muốn trước hết cứ định quan hệ ra trước rồi tính.

Lâm Hàn trợn mắt nhìn hai cha con nhà này, thầm mắng một tiếng cáo già. Mắt thấy Anton sắc mặt dù hơi lúng túng, nhưng lại có vẻ như muốn đáp ứng ngay tắp lự, hắn không thể nhịn nổi mà đứng dậy, nhíu mày nói:

- Này này hai người kia! Làm gì cũng có thứ tự trước sau! Các người đây là thái độ gì vậy? Đến sau thì bình tĩnh xếp hàng, chờ bọn ta nói xong chuyện hôn sự với chị… Altar tiểu thư đã rồi tính!

Uy Thống còn chưa nói gì, Anton đã lạnh mặt đứng dậy:

- Lâm công tử, còn mong cậu tự trọng! Đây là khách quý nhà chúng tôi, tới muốn nói chuyện hôn sự với Altar. Còn chuyện của cậu, tôi tuyệt đối không đáp ứng, mời cậu về cho!

Đạ mấu!

Lâm Hàn rất muốn tiến lên quất Anton một trận. Nhìn cái vẻ hèn mọn như chó vẫy đuôi của hắn kìa, vậy mà còn dám há mồm muốn định hôn sự của Lê Ân Tĩnh? Cái thứ người gì vậy?

Nhưng hắn vẫn phải bình tĩnh, bởi Lê Ân Ninh vẫn còn ngồi bên cạnh đây. Cố nén phẫn nộ, hắn hằm hằm nhìn William Anton nói:

- Tại sao?

Gằn từng chữ:

- Chuyện này là chuyện của Lê Ân Tĩnh, ông đã nói chuyện với chị ấy chưa?

Anton cũng phẫn nộ nói:

- Tôi nhắc lại một lần nữa, đây là chuyện nhà tôi! Ở cái nhà này, cha mẹ đặt đâu thì con ngồi đấy! Tôi nói nó cưới ai thì nó cưới người đó! Người ngoài như cậu có tư cách gì xen vào? Bây giờ thì mời cậu về cho, nếu không tôi sẽ gọi phòng vệ đội tới!

Lâm Hàn thoáng chốc nhìn thật sâu Anton, hắn thực sự không ngờ, mọi chuyện cuối cùng lại thành thế này! Theo hắn mọi chuyện đáng lẽ ra phải là chuyện vui, ai nấy đều cười mới phải!

Trên thực tế, nếu suy xét nguyên do, vậy thì chính hắn mới là kẻ mang lỗi lớn nhất! Ai bảo hắn ngày thường không tới nhà Lê Ân Tĩnh thăm hỏi, bây giờ đùng một cái lại tới hỏi cưới, nếu hai bên môn đăng hộ đối, tình hình thuận lợi thì cũng thôi, đằng này lại có một bên thứ ba xen vào, hơn nữa thế lực còn lớn như vậy, Anton lựa chọn bên nào, dường như không khó để nghĩ.

Nhưng mặc kệ nguyên do trước đây là gì, nhưng Anton này từ nhỏ đến lớn không nuôi dạy gì Lê Ân Tĩnh cũng thôi, bây giờ lại dám giở giọng gia trưởng ra định đoạt mọi chuyện, Lâm Hàn tuyệt đối không thể chấp nhận được. Hắn không biết áy náy sao? Không biết xấu hổ sao? Hắn coi Lê Ân Tĩnh là món đồ vật hắn muốn sao thì vậy chắc?

- Được rồi!

Lâm Hàn trầm mặt xuống, tính cách của hắn không thích vòng vèo làm việc, càng không cần phải vòng vèo với loại người như Anton:

- Gọi Lê Ân Tĩnh ra đây, tôi muốn gặp cô ấy!

Ngữ khí cực kỳ trầm ngưng, thậm chí giống ra lệnh hơn là yêu cầu!

Đối với loại người như William Anton, Lâm Hàn tuyệt đối không cần khách sáo với hắn thêm nữa. Muốn vẫy đuôi đúng không? Để hôm nay ta cho ngươi biết cái gì mới thực sự là cường giả!

Anton nhướng mày quát:

- Làm càn!

Thái độ của hắn cực kỳ tức giận! Thấy như vậy nhưng Lê Ân Ninh vẫn chỉ bình tĩnh ngồi một bên, không hề nao núng. Còn hai cha con họ Uy thì lại mỉm cười đứng một bên, coi như xem hài kịch nhìn tình huống này.

Uy Lam thậm chí còn thầm khinh thường:

“Ra vành ra vẻ! Ngươi cho rằng đây là nhà mình, để tên công tử bột như ngươi chỉ tới bảo lui sao?”

Đúng, trong mắt hắn, Lâm Hàn tuyệt đối là loại công tử bột ăn sung mặc sướng, hò tới hét đi đã quen, vì vậy thái độ mới không chịu nổi như vậy.

Nếu là Uy Lam hắn, ít nhất có hơn mười cách để xoa dịu Anton, sau đó từ từ thuyết phục. Hắc hắc, chẳng phải như bây giờ, Anton đang tuyệt đối ủng hộ hắn sao?

- Ta nhắc lại lần nữa! Gọi Lê Ân Tĩnh ra đây!

Sắc mặt Lâm Hàn càng trở nên dữ tợn, Byakugan đã phát động, lộ ra những đường gân đầy hung tàn bên thái dương, sát khí sặc mùi máu tanh cũng theo đó bùng nổ, khiến cả phòng khách thoang chốc như rơi vào hầm băng.

Gần như toàn bộ sát khí đều tập trung lên người William Anton, hắn không tự chủ được mà bình bịch lui lại ba bước, sắc mặt trắng xám như tờ giấy. Sát khí kia thực sự quá đáng sợ, chỉ một chút như vậy đã khiến hắn choáng đầu hoa mắt, khắp người đều sởn gai ốc, trong mũi mùi máu tanh nồng nặc, trong đầu lại như xuất hiện những hình ảnh chết chóc như tu la địa ngục, khiến hắn kinh sợ vô cùng.

Uy Lam đứng sau cha còn chưa thấy gì, nhưng Uy Thống thì lại đột ngột biến sắc, sắc mặt trở nên nghiêm trọng nhìn về phía Lâm Hàn.

Hắn thoáng chốc cảm thấy nhìn không thấu Lâm Hàn, tu vi nhìn qua mặc dù thấp, nhưng sát khí kia… chỉ một Võ Vương làm sao nắm giữ được? Chắc chắn không phải đơn giản như bề ngoài mà hắn thể hiện.

Thân là một Võ Thánh cấp tám, tu vi cũng vững chắc đến cùng cực, ánh mắt của Uy Thống cũng cực kỳ sắc bén. Hắn thoáng cân nhắc lại thực lực của Lâm Hàn, nhưng kết quả vẫn là nhìn không thấu, thậm chí hắn còn có ảo giác, có lẽ… mình còn không chịu nổi một đòn của đối phương.

Ảo giác! Tất cả chỉ là ảo giác! Uy Thống liên tục tự an ủi mình như vậy.

Hắn không tin một thằng nhóc chưa ráo máu đầu lại có thể vượt qua được mình! Hơn nữa còn là loại không có danh tiếng gì…

Khoan… khoan đã! Lâm Thế Hàn? Tên này có chút quen thuộc, ta đã nghe được ở đâu rồi?

Thoáng chốc trong lúc Uy Thống có chút ngờ vực không thôi, nhưng hắn nhất thời không nhớ ra đã nghe tên Lâm Hàn ở chỗ nào.

Cảm nhận sát khí trên người Lâm Hàn, Anton liên tục lùi về phía sau, trong mắt cũng lóe lên vẻ hoảng sợ, nhưng cũng cực kỳ cường ngạnh nói:

- Lâm Thế Hàn! Ta biết ngươi là đệ tử trực hệ của Lâm gia, cũng biết ngươi thực lực cao cường, nhưng đừng có ỷ thế hiếp người! Uy gia chúng ta cũng không phải sợ Lâm gia các ngươi!

- Câm mồm!

Lâm Hàn đập mạnh xuống bàn, khiến cái bàn rắn hơn cả sắt thép thoáng chốc gãy làm đôi, hắn đứng phắt dậy, chỉ thẳng vào mũi Anton mắng:

- Ngươi cho rằng mình là cái thá gì mà có thể lôi Uy gia ra dọa ta? Uy gia cũng không có người nào dám lên tiếng định đoạt hôn sự của Lê Ân Tĩnh như ngươi! Biết điều thì ngậm mồm vào gọi nàng ra đây! Ta không có thời gian nói nhảm!

- Hỗn trướng!

Nhận được ánh mắt cầu cứu của Anton, Uy Lam cười gằn một tiếng, cảm thấy trò vui cũng xem đủ rồi. Nhanh chóng đứng ra chắn trước mặt Anton nói:

- Lâm Thế Hàn! Ta nhắc lại một lần nữa, đây là địa bàn của Uy gia, do cha ta quản lý! Quy củ nơi này đã được định ra rõ ràng! Ngươi định làm cái gì? Muốn đe dọa bắt cóc con gái nhà lành sao?

Uy Thống không nói gì, chỉ đứng một bên khoanh tay dưỡng thần, thái độ hoàn toàn là thả mặc Uy Lam hành sự.

Hắn vẫn luôn biết con mình ăn nói rất giỏi, trắng có thể nói thành đen, huống chi Lâm Hàn đích thực đã vi phạm quy tắc.

Nhưng Lâm Hàn ngay từ đầu đã không định lý luận với loại người xảo trá như Uy Lam, một luồng khí thế còn mạnh hơn gấp bội ập đến, khiến Võ Đế như Uy Lam thoáng chốc trở nên run cầm cập, sắc môi tím tái, cổ họng như bị chặn ngang, Lâm Hàn gằn từng chữ nói:

- Ta nhắc lại một lần cuối! Gọi Lê Ân Tĩnh ra đây, chúng ta ba mặt một lời nói cho rõ! Rốt cuộc Lê Ân Tĩnh muốn lấy ai? Hoặc là ai cũng không lấy! Ta tuyệt đối sẽ tuân theo ý nguyện của nàng!

- Đủ rồi!

Uy Thống lúc này cũng không đứng nhìn được nữa. Hắn phất tay một cái, toàn bộ khí thế bị đè ép lên người Uy Lam nhất thời tiêu tán. Uy Lam vốn dĩ định tiếp tục lý luận, nhưng lại bị cha mình cản lại, Uy Thống nói:

- Được rồi! Vậy thì gọi Altar tiểu thư ra đây đi, ta cũng muốn nghe xem, đứa con gái thất lạc của nhà Aton thấy thế nào!

- Cha…

Uy Lam cuống lên, nhưng lại bị Uy Thống trừng mắt cản lại! Hắn đã nhận ra rồi, Lâm Thế Hàn này tuyệt đối là cao thủ! Ít nhất là có thể đứng ngang hàng với bản thân mình, dù có yếu hơn cũng không yếu hơn bao nhiêu! Nhân vật như vậy tuyệt đối là nhân vật trung tâm của Lâm gia. Hiện giờ hai bên có tranh chấp, dù ai đúng ai sai, hai đại tộc chắc chắn cũng sẽ khoanh tay cho hai người tự tranh đấu, bản thân mình không có chỗ dựa cường đại, cũng không đủ thực lực tuyệt đối để chèn ép Lâm Hàn, tỏ ra cường thế dọa dẫm gì đó hiển nhiên là cực kỳ ngu xuẩn!

Bởi Lâm Hàn còn quá trẻ tuổi! Thậm chí còn trẻ hơn cả Uy Lam, tiềm năng của hắn là quá lớn! Dù cho lần này có thắng, nhưng nếu Lâm Hàn vì thế mà ghi hận, nhằm vào Uy Lam… Uy Thống cũng không chắc mình có thể làm gì nữa.

Hiển nhiên, con cáo già như Uy Thống đã cảm nhận được tình thế không ổn, nhất thời sinh ý lui!

Hắn cũng không phải loại trẻ trâu sính anh hùng nhất thời, cái thời kỳ đó của hắn đã qua từ lâu rồi!

Lúc này, tiếng bước chân nhẹ nhàng cũng đã vang lên, một mùi oải hương thơm ngát theo đó mà lan tỏa trong không gian, thấm tâm tỉnh thần. Lâm Hàn và Uy Lam đều sáng mắt lên, xoay người nhìn lại, lập tức nhìn thấy Lê Ân Tĩnh đang đi theo bước chân Sofia tiến tới nơi này.

Thì ra, ngay từ lúc nãy, Sofia đã bí mật rời đi dẫn Lê Ân Tĩnh tới.

Lâm Hàn nhếch mép, nhìn Lê Ân Tĩnh trong bộ váy quý tộc sang trọng vô bì, khí chất đài các lung linh tỏa ra tứ phía đang tiến tới, hắn đúng là muốn thở phào rồi chửi bậy một tiếng! Cô nàng này… cuối cùng cũng biết mình chơi đủ rồi à? Còn tưởng định chờ hắn phá nát cái nhà này ra rồi nàng mới ra mặt?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.