Nhật Bất Thăng Quốc Vương

Chương 13: Phiên ngoại - Pháo hoa bí mật của Quốc vương



*v*

Vương triều Charcor dưới sự cai trị chăm chỉ của Caillar Clovis Sa Aotuo Quốc vương, quốc lực cường thịnh chưa từng có, nhân dân an cư lạc nghiệp, giàu có đông đúc an khang, mà sự kính yêu dành cho Quốc vương cũng cao đến độ chưa từng có từ xưa đến nay.

“Bệ hạ, năm nay là dịp mười năm ngài đăng cơ, Vương triều Charcot dưới sự thống trị của Bệ hạ cực kì phồn thịnh quang vinh, vì vậy thần lớn mật đề nghị xin Bệ hạ tổ chức một khánh điển* thật long trọng, để tất cả nhân dân trong thiên hạ cùng các nước láng giềng vì Bệ hạ mà nâng ly chúc mừng.”

“Khánh điển long trọng?” Caillar Clovis Sa Aotuo Quốc vương nhíu nhíu mày. Nếu là Quốc vương ưa ăn chơi hưởng lạc trước đây nghe được thứ đồ chơi tốt như vật còn không sung sướng đến nhảy lên! Nhưng dưới sự giáo dục của “người nào đó”, Quốc vương bây giờ nghe loại tin tức như thế, điều lo lắng đầu tiên chính là…

“Cần nhiều tiền không?”

“Đương nhiên cần rất nhiều tiền rồi, nhưng thần cho rằng cũng cần thiết thôi, dù sao dịp mười năm đăng cơ của Bệ hạ cũng là Quốc gia đại sự a.”

“Không cần không cần, nếu mà lãng phí như thế, người nào đó lại muốn lên tiếng can gián ngay đó.”

Nghĩ đến người đàn ông mà cậu yêu từ tận đáy lòng kia, khóe môi Quốc vương không nén nổi một nụ cười.

Các đại thần đương nhiên biết “người nào đó” mà Quốc vương ám chỉ là ai, không khỏi ha ha cười râm ran.

“Ha ha… Bệ hạ yên tâm. Công tước Hamilton đang đi sứ nước láng giềng, một hai ngày nữa mới về, Bệ hạ hôm nay phê chuẩn đi.”

Quốc vương nghe vậy không khỏi đảo mắt. Các ngươi là lũ đần! Bản vương nếu dám “tiền trảm hậu tấu” như vậy, Fister của ta lại còn không biết đường mà chỉnh ta sao? Vạn nhất anh ấy lại thất vọng bỏ đi như lần trước, các ngươi lấy gì đền cho Bản vương? Huống hồ Bản vương bây giờ chả có hứng thú gì với cái khánh điển ấy cả, ta còn nguyện để Fister của ta về sớm tí nữa đây này… Fister, không có anh bên cạnh Bản vương, tất cả đều tẻ nhạt vô vị a…

“Không, ta không muốn làm. Chúng ta nên tiết kiệm, không nên lãng phí ~~”

“Bệ hạ, điểm ấy thứ cho thần không thể đồng ý.”

Một người đàn ông cao lớn tuấn mỹ, phong độ hiên ngang đột nhiên đi từ ngoài vào – Fister! Fister của ta đã trở về! Hai mắt Quốc vương tỏa sáng, trong lòng điên cuồng la lên! Cậu phải cực lực khắc chế mới ngăn được chính mình lao vào lòng người mình yêu ~~

“Bệ hạ, thần đã trở về.”

Đôi mắt Công tước Hamilton say đắm nhìn Quốc vương cưng yêu, quỳ một gối, hôn nhẹ lên mu bàn tay cậu.

Caillar xin thề rằng, Fister của cậu vừa vươn đầu lưỡi lén liếm tay mình.

Thân thể khẽ run lên, hai mắt Quốc vương đăm đăm nhìn Công tước cậu yêu đến nỗi chớp lấy một cái cũng tiếc không muốn chớp.

“Anh… anh sao về sớm vậy?”

“Thần không đành lòng vì Quốc vương Bệ hạ. Thần tuy ở nước ngoài, nhưng trái tim ở hoàng cung, vì vậy vội vã xử lí xong xuôi hết mọi việc, liền ra roi giục ngựa vội vàng trở về.”

“Vậy chắc anh mệt lắm rồi phải không? Nào, mau ngồi xuống.”

Quốc vương lập tức xót xa đứng dậy nhường chỗ.  

Thấy Quốc vương đứng dậy tính đưa bảo tọa cho mình ngồi, Công tước Hamilton giật thót trong lòng, vội vã hung hăng lườm cậu một cái – Nga nga, không xong! Bản vương lại chọt vào điều mà Fister kị nhất rồi! Ô… phen này chết chắc rồi!

“Ha ha… Bản vương nói đùa ấy mà. Mọi người xem khiếu hài hước của Bản vương có phải ngày càng tiến bộ không?”

Quốc vương vừa giả bộ khôi hài, vừa đưa ánh mắt cầu xin liếc nhìn Fister.

“Đúng đúng, Quốc vương đúng là ngày càng hài hước a, ha ha…”

Các đại thần bị dọa cho một phen toàn thân đầy mồ hôi lạnh lập tức thở phào một hơi, vội vã phối hợp cười gượng hai tiếng.

“Bệ hạ, khánh điển mười năm đăng cơ của Bệ hạ mà các đại thần vừa kiến nghị, thần nghĩ là nên long trọng cử hành. Như vậy không chỉ có thể chương hiển thực lực vương chiều Charcot của chúng ta, cũng có thể gia tăng cảm tình với các nước láng giềng. Vì vậy thần mong Bệ hạ có thể phê chuẩn chuyện này, để thần mau chóng bắt đầu chuẩn bị.”

Công tước Hamilton vẻ mặt nghiêm túc nói.

“Fis… ách, Hamilton Công tước nghĩ vậy, Bản vương đương nhiên không có ý kiến. Cứ theo ý của ngươi làm đi.”

“Vâng, thưa Bệ hạ.”

“Bản vương muốn thảo luận chuyện đi nước bên của Công tước Hamilton, các khanh đi xuống trước đi.”

“Vâng, thưa Bệ hạ.”

Chờ được mọi người lui hết, Quốc vương sốt ruột khó nhịn từ lâu lập tức phi người vào lòng người yêu, điên cuồng hôn hít ~~

“Hanh ân… Fister, Bản vương nhớ anh chết được! Fister của ta…”

“Bệ hạ, bảo bối của tôi…”

Công tước Hamilton cũng khát khao hôn trả. Anh cũng nhớ nhung Quốc vương cưng yêu của mình đến sắp điên rồi đây.

“Fister… xin anh, mau đến ~~ Bản vương không nhịn được nữa ~~”

Quốc vương tôn quý ngồi trên bảo tọa, mở rộng hai chân đang mặc chiếc quần bó sát màu đen~~

“Mau vào đây ~~”

Caillar dùng hai ngón tay cố gắng đâm vào tiểu huyệt của mình qua lớp quần!

“Nó nhớ anh đến sắp chết ~~ Fister~~”

“Bệ hạ dâm đãng, ngài đang dụ dỗ Bản tước xé tan cái quần của ngài nữa đó sao?”

“Hanh ân… anh biết rõ Bản vương thích anh làm như vậy đến mức nào… Mau đến đây, Fister! Xé rách quần ta đi! Hung hăng cắm vào! Fister~~”

Cailllar khó nhịn giãy giụa cái mông.

Công tước Hamilton xoa xoa mái tóc vàng âu yếm, nở nụ cười tà ác.

“Được rồi, vậy thì dù có mất sạch hết tiền lương của năm nay thì tôi cũng sẽ tận lực thỏa mãn cái ham mê biến thái này của Bệ hạ.”

“Ô… Fister lại mắng ta biến thái. Hừ, Bản vương có thể tự trả tiền mà.”

“Đây là Bản tước tự tay xé rách, đương nhiên tôi trả tiền.”

Công tước Hamilton sủng nịch nhéo nhéo mũi cậu.

Nguyên lai là Công tước vốn là người công tư phân mình cũng không thể nào lãng phí tiền công, nhất nhất trả tiền cho những cái quần mà anh đã xé rách.

Theo cái tốc độ xé quần của hai người, tích lũy lại cũng được một khoản tiền kha khá rồi.

“Vậy… vậy mình đừng xé nữa, ta cởi là được mà.”

Không muốn Fister nghĩ mình là một hôn quân lãng phí xa xỉ, Caillar vội vã đổi ý. Thấy hành động của Quốc vương, Công tước Hamilton nhướn mày.

“Dừng lại cho tôi. Tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện một chút.”

“A? Nói chuyện gì?”

Bản vương gần đây lại làm chuyện gì xấu sao? Quốc vương nhanh chóng kiểm tra lại trong đầu.

“Bệ hạ..”

Công tước Hamilton ôm cậu vào lòng, nhìn cậu thật sâu.

“Em không cần phải luôn lo lắng tôi nghĩ gì, tôi mong em có thể làm mọi việc theo suy nghĩ của mình. Em là vua một nước, tôi mong em có thể tự mình gánh chịu. Bệ hạ không thể cái gì cũng phỏng đoán suy nghĩ của tôi, lo lắng xem có chọc tôi tức giận hay không, cứ như vậy, tôi sẽ trở thành chướng ngại vật cho em, tôi sợ đến một ngày… em sẽ mệt mỏi và chán ghét tôi.”

“Không! Fister! Anh đừng nói thế!”

Quốc vương sợ hãi ôm chặt lấy anh!

“Ta làm sao có thể mệt mỏi chán ghét anh được? Ta làm gì cũng lo lắng suy nghĩ của anh, sợ anh sẽ mệt mỏi chán ghét ta a! Ta không muốn bị anh chán ghét, nếu anh lại vứt bỏ ta đi, ta nhất định không sống nổi!”

“Bệ hạ… Bảo bối của tôi.”

Công tước Hamilton ôn nhu nâng gương mặt tuấn mỹ của cậu: “Tôi yêu em, dùng cả linh hồn và sinh mệnh để yêu một người vừa đáng yêu vừa bốc đồng là em, xin em hãy tin tôi, hãy là chính mình, đừng bỏ suy nghĩ mong muốn của mình đi như thế, có vậy em mới có thể hạnh phúc thực sự. Em có thể thỏa thích làm nũng, thỏa thích trêu chọc tôi, tôi luôn sẵn sàng chấp nhận tất cả của em.”

“Ô… Fister!” Caillar cảm động ôm chầm lấy anh!

“Sao anh lại tốt với ta đến như thế? Ta thực sự yêu anh! Rất yêu anh!”

“Bệ hạ của tôi… tôi cũng yêu em…”

“Fister, Bản vương thực sự có thể làm những gì mình thích sao?”

“Đương nhiên có thể.”

“Vậy… áo mặc của ta anh cũng xé luôn thể đi! Bản vương trước đây vẫn nghĩ, xé toạc quần có vẻ hơi rập khuôn nhàm chán, ngay cả áo cũng xé xem ra kích thích hơn nha! Anh xem sáng kiến của Bản vương có thông minh không?

“…”

“Fister? Sao anh lại không nói gì? Fister?”

“Trong đầu Bệ hạ toàn chứa những thứ sắc dục hạ lưu này sao? Xem tôi dạy dỗ Bệ hạ thế nào!”

“A a~~ Fister không giữ lời! Ô… anh lại đánh ta! Đau quá ~~ đau cái mông quá a~~”

***

Khánh điển Caillar Clovis Sa Aotuo Quốc vương đăng cơ mười năm được tổ chức long trọng. Hoàng thất các quốc gia cùng đại sứ đều tề tụ trong hoàng cung Lawrence, đông vui nhộn nhịp, náo nhiệt phi phàm.

“Pháo hoa chuẩn bị bắn, xin mời các quý khách đến hoa viên.”

“A, tốt quá đi, nghe nói pháo hoa lần này là do chính tay Công tước Hamilton dày công thiết kế đấy, nhất định là cực kì đẹp.”

“Đúng thế, Công tước Hamilton là đại thần mà Sa Aotuo Quốc vương sủng ái nhất, nghe nói hai người đó như hình với bóng, tình cảm quân thần thập phần thâm hậu a.”

“Thực ngưỡng mộ Sa Aotuo Quốc vương có một đại thần trung tâm tài giỏi như thế a. A, pháo hoa bắn rồi kia, chúng ta mau đi.”

Những thành viên hoàng thất các quốc gia vừa đi đến hoa viên vừa trò chuyện. 

Pháo hoa đủ màu sắc sáng òa trên bầu trời đêm, lộng lẫy vô ngần, dân chúng tụ tập ngoài hoàng cung đều phát ra những tiếng tán thưởng kinh ngạc. 

“Thị vệ, sao không thấy Sa Aotuo Quốc vương?”

“Thưa Bá tước Levy, Quốc vương Bệ hạ cùng Công tước Hamilton đang ở trên tháp cao ngắm pháo hoa ạ”

Nhìn theo hướng mà thị vệ chỉ, chư vị thành viên hoàng thất ngước nhìn lên tòa tháp cao nhất trên cung điện ~~ Nhưng họ không nhìn thấy Sa Aotuo Quốc vương, chỉ nhìn thấy Công tước Hamilton một mình trơ trọi đứng đó.

“Ý? Kì ghê? Quốc vương đâu?”

Nếu như họ biết Caillar Clovis Sa Aotuo Quốc vương tôn quý đang ở chỗ nào, chắc chắn sẽ lăn ra bất tỉnh hết ~~

“Chết tiệt! Mau đứng dậy cho tôi!”

Trên tháp cao, Công tước Hamilton vừa cố gắng duy trì biểu tình bình tĩnh, vừa thấp giọng mắng Quốc vương ngu ngốc của mình.

“Hanh ân… không muốn… Bản vương còn chưa có ăn đủ mà…”

Clovis Sa Aotuo Quốc vương biến mất mà mọi người tìm mỏi mắt đang quỳ gối trên sàn nhà là những phiến đá thô ráp, say đắm dùng miệng hút đại nhục bổng âu yếm, vì Công tước mà cậu yêu điên cuồng khẩu giao~~

“Úc úc ~~ trời ạ! Bệ hạ, đừng có bốc đồng như thế… Hô… Hô… Hôm nay là khánh điển trọng yếu của ngài a… Mau đứng dậy…”

Công tước Hamilton cố nén sự sung sướng được khẩu giao, thở dốc nói.

“Hanh ân… Bản vương mặc kệ đấy, Fister nói là ta có thể làm những gì mình muốn a… Để ta hút a… Ta muốn tinh dịch của Fister bắn trong miệng ta, coi như lễ vật anh tặng Bản vương!”

Đây là cái lễ vật biến thái gì a a a? Công tước Hamilton quả thực là chẳng biết làm gì cho phải với Quốc vương Bệ hạ bốc đồng của mình hết.

Biết anh đã thua mình một chiêu rồi, Quốc vương đắc ý cười, cầm cự bổng nóng rực thô to liếm một đường dài từ hai quả trứng đến quy đầu, rồi liếm khiến Công tước đại nhân sung sướng không dứt, kìm không nổi muốn bắn ra ~~

“Nga nga~~ Fister, đại nhục bổng của anh nhảy thật lợi hại, muốn bắn sao? Nào, bắn trong miệng ta, bắn cho Quốc vương cưng yêu của anh không sót một giọt nào ra ngoài ~~”

“Úc úc ~~ Bệ hạ ~~ chết tiệt ~~ Bắn ~~ a a ~~”

Một dòng tinh dịch trắng đục nồng nồng tựa như pháo hoa bắn ra, Quốc vương vội vã mở lớn miệng, say sưa nuốt xuống…

“Hanh ân… vị “pháo hoa” ngon quá đi a…”

Thấy Quốc vương chép miệng thèm thuồng đầy hư hỏng, Công tước Hamilton không khỏi cười khổ.

“Có ai dùng vị ngon để tả pháo hoa sao?”

“Hi, “pháo hoa” mà Fister tặng ta vị ngon a!”

“Được, được, Bệ hạ vui là được rồi.”

Công tước Hamilton bất đắc dĩ đảo mắt.

“Vậy bây giờ ngài đã có thể đứng dậy chưa? Một đống người đang chờ thấy Quốc vương tôn kính của họ đấy.”

“Ô… ta không đứng dậy! Fister xấu xa a…” Caillar bắt đầu cúi đầu lau lau nước mắt.

“Tôi làm gì? Tôi xấu xa chỗ nào?”

Hamilton thấy Quốc vương ưa diễn trò lại bắt đầu diễn nữa, quả thực khóc không ra nước mắt.

“Xin Bệ hạ có thể nói rõ lỗi của thần được không?”

“Làm thần tử, sung sướng chán chê là không thèm quan tâm sự sống chết của Quốc vương, đó có phải lỗi không?”

“Ngài ~~ rõ ràng ngài làm ta ~~”

“Bản vương làm anh sao nào?”

“Được được, coi như tôi không nói lại ngài.” 

Để khánh điển thuận lợi tiến hành, Công tước Hamilton luôn luôn kiên trì nguyên tắc cũng phải nhượng bộ.

“Đợi khánh điển kết thúc, tôi đồng ý với Bệ hạ, bỏ hết tất cả mọi công việc, vui vẻ chơi với ngài hai ngày, được chưa?”

“Không thèm! Bản vương muốn chơi bây giờ!”

“Bây giờ?”

Công tước Hamilton bị dọa nhảy dựng!

“Đúng thế, hôm nay là ngày quan trọng của Bản vương, Công tước Hamilton là ta tin tưởng nhất chẳng lẽ keo kiệt một tí “pháo hoa” độc nhất vô nhị, tuyệt vời vô song sao? Hắc hắc…”

Đường đường Quốc vương một nước mà cười còn hạ lưu hơn cả một thằng du côn lưu manh.

“Ngài, ngài ~~”

“Không làm sao? Không làm thì nói, Bản vương sẽ ngồi đây không đứng dậy! Để Fister vẫy tay với khách và nhân dân hộ ta là được rồi.”

“Điều này sao mà được? Vị trí này không ai có thể thay Bệ hạ được!”

Công tước Hamiton trung thành và tận tâm lập tức chối phắt.

“Hi, vậy Fister đồng ý rồi?”

“.. Được được! Coi như tôi thua!”

“A a a! Vẻ bất đắc dĩ trên mặt Fister của ta quả là gợi cảm a! Nhìn quả là dục hỏa đốt người!”

Quốc vương hưng phấn nhảy choi choi.

“Fister mau xé rách quần của Bản vương! Hung hăng cắm vào đi!”

“Không được! Xé rách rồi, lát ngài đi xuống kia thế nào? Ngài tính để cái mông trắng trơn tiếp kiến hoàng thất các nước bên sao?”

Công tước Hamilton lập tức nghiêm khắc từ chối.

“Hi, yên tâm đi, Bản vương rất là anh minh cơ trí, đã sớm chuẩn bị một cái dự bị rồi a!”

Thấy Quốc vương đắc ý dào dạt, Công tước Hamilton nhịn không được đánh một cái thật mạnh lên mông cậu.

“Ái ui!” Caillar hét thảm một tiếng!

“Tốt, thì ra toàn bộ anh minh cơ trí của Bệ hạ dùng cho cái chỗ đó sao? Thảo nào kêu ngài học thuộc một cái bản đồ, nửa ngày học cũng không nổi, đúng là thiếu đòn mà!”

“Ô… Fister, anh đừng giận mà…”

“Muốn xem “pháo hoa” của Bản tước hả? Được, Bản tước cho ngài xem đã luôn! Quay lưng lại! Nhếch cái mông lên!”

“Ô.. ta không nhìn! Không nhìn! Fister… ta lần sau không dám gây sự nữa, anh đừng giận mà…”

“Muộn rồi! Mau làm theo lời tôi!”

“Ô… ta làm là được mà…”

Quốc vương nghe lời quay người lại, cong mông nhếch lên, ghé người vào lan can ~~

“A a a! Quốc vương Bệ hạ xuất hiện rồi!”

“Quốc vương muôn năm!”

“Quốc vương muôn năm!”

Trong lúc tiếng hoan hô của dân chúng vang dội đến tận mây xanh thì cái mông Quốc vương tôn kính của họ đang bị côn thịt của nam nhân chọc mạnh vào~~

“Ô a a a~~ Thượng đế ơi~”

“Úc úc ~~ thao chết cái tên yêu tinh này! Thao chết cái mông hư hỏng này!”

Lợi kiếm cứng rắn không ngừng xuyên xỏ trong cái mông ướt đẫm, quy đầu to lớn không ngừng hung hăng đánh vào tử huyệt của Quốc vương ~~ Caillar bị thao đến dục tiên dục tử, hai chân mềm nhũn thiếu chút nữa không đứng vững nổi ~~

“A a~~ Fister ~~ sướng chết ta mất ~~ ta đứng không nổi nữa rồi ~~”

“Đứng yên cho ta!”

Hamilton lại vỗ mạnh lên mông cậu!

“Muốn cho khắp thiên hạ biết ngài là một Quốc vương dâm đãng sao? Còn không mau vẫy tay chào dân chúng đi!”

“Ô… Fister thật xấu xa…”

Quốc vương đáng thương vừa run run vẫy một cánh tay vô lực vừa bị cắm đến chết đi sống lại …

“A a a! Quốc vương vẫy tay với chúng ta kìa!”

“Quốc vương muôn năm!”

“Quốc vương muôn năm!”

Nhân dân hoàn toàn chả hiểu tình hình lớn tiếng hoan hô!

Tính khí mẫn cảm của Công tước Hamiton bị tiểu huyệt dâm đãng của Quốc vương cắn chặt, sướng đến không ngừng ồ ồ thở dốc, càng gắng sức điên cuồng thao mạnh, cuối cùng trong lúc pháo hoa bắn đến đoạn cao trào, đem từng dòng lửa nóng “pháo hoa” sảng khoái mà bắn ra ~~

“Úc úc ~~ Bệ hạ tôi yêu ~~ nhìn đi! Đó là pháo hoa đẹp nhất mà thần hiến tặng cho ngài ~~”

Trên bầu trời đêm, đột nhiên xuất hiện một hình pháo hoa trái tim màu đỏ thật lớn, đẹp đến khiến người ta nín thở!

Khi Caillar Clovis Sa Aotuo Quốc vương bị “pháo hoa” của người yêu bắn trong cơ thể đến muốn tan ra, thì trước mắt “trái tim pháo hoa” lung linh rực rỡ mê người càng khiến cậu cảm động đến trái tim cũng muốn tan ra~~

“Ô… Fister ~~ Ta yêu anh!”

Cùng với tiếng kêu của Quốc vương, một dòng tinh dịch trắng đục phun ra ~~ Bất kể là “pháo hoa bí mật” trong cơ thể Quốc vương hay là pháo hoa xán lạn trên bầu trời, đều là minh chứng cho tình yêu của hai người.

~Phiên ngoại hoàn~

---Toàn bộ văn hoàn---

Lời cuối sách

Ya hú, Dương tỷ tỷ cuối cùng cũng đối phó xong cái tên Quốc vương ngu ngốc này rồi! Mỗi lần viết đến đoạn Công tước chính trực làm sao đối phó với cái Quốc vương ngu ngốc này, Dương tỷ tỷ vừa viết vừa cuồng tiếu. 

Còn tên ngốc số 2 – Công tước Wayne, Dương tỷ tỷ cũng yêu vô cùng nha, xem tỷ tỷ phối cho một tiểu công “tài giỏi” như vậy, các cưng cũng biết tỷ tỷ yêu hắn nhiều thế nào ha! Ha ha… chuyện của hai người sẽ xuất hiện trong một bộ khác, thỉnh mọi người mỏi mắt chờ mong nha! Đúng rồi, thiếu tí nữa thì quên nói, bộ này là dưới sự chỉ đạo quản chế nghiêm ngặt của Lộng muội muội mới hoàn thành đó, mọi người nhớ cảm ơn nàng nha! Không có nàng bên cạnh Dương tỷ tỷ mặc bộ đồ ngủ in hoa đáng yêu, tay cầm roi và bản thảo.. Ách, kẹo, tỷ tỷ không thể viết hài lòng đến thế, ha ha…

Lần sau gặp mặt mọi người chắc là tháng mười hai rồi. Từ lần trước, cũng tháng mười hai ra “Mê Mê phiên ngoại đại tập hợp” xong, tỷ tỷ đã có một suy nghĩ mới. Mong từ đó tháng 12 hàng năm cố định ra những sách về những cặp diễn phối hợp.

Nói cách khác Dương tỷ tỷ sẽ theo những bộ đã ra trước đây, chọn những người có khả năng ghép thành đôi, rồi viết riêng chuyện của bọn họ, độ dài ngắn thường tùy vào tình tiết phát triển truyện mà quyết định.

Về chuyện viết cái gì, hiện nay tỷ rất muốn viết chuyện tình 3P của Tiểu lang và Tiểu báo, bất quá mọi người có thể viết thư nói cho tỷ tỷ biết ý kiến của mọi người nha! 

Cuối cùng là cảm tạ tạ ông xã thân yêu, Lộng Lộng, Tước Tước và Mộc Mộc vất vả đặt mua, SANA, khoai sọ và Pudding, cảm tạ mọi người giúp đỡ và thương yêu tỷ tỷ, càng muốn cảm tạ các độc giả và bạn bè ủng hộ, tỷ tỷ rất yêu rất yêu mọi người…

Chúng ta gặp lại tháng 12.

Yêu mọi người. Mê Dương tỷ tỷ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.