Nhất Bổn Nhật Ký Đích Phát Gian Tình

Chương 48



: Yêu đương là chuyện vừa vui vừa buồn

.

Thứ sáu ngày x tháng x. Thời tiết: trời trong xanh.

.

Hôm nau khi đi học, thầy Phương nói với bọn mình, tuần sau sẽ tiến hành đi thăm gia đình học sinh với bọn mình. Bọn mình vừa nghe toàn bộ phát ra tiếng kêu rền, mấy bạn thành tích không tốt đều nằm úp sấp trên bàn, đại khái các bạn ý sợ thầy giáo đến thăm sẽ nói xấu với ba mẹ.

Sau khi tan học, Tiểu Hoa nói thi giữa kỳ đã họp phụ huynh học sinh, vì cái gì bây giờ còn muốn đi thăm gia đình? Nếu như thầy giáo thấy được phòng của bạn ấy bẩn như vậy, nhất định sẽ mắng bạn. Tiểu mập mập nói cậu ấy không dám nói chuyện này với ba mẹ, còn nói phải nghĩ cách để hôm đó khiến ba mẹ đi vắng, không cho thầy giáo gặp mặt. Ân Dự ở bên cạnh lầm bầm: “Vậy thì cậu sẽ chết thảm hại hơn.” Mình đồng ý những lời này nha!

Lúc thầy Phương tới nhà mình có thể sẽ nói xấu mình không? Bằng không baba sẽ không cho mình chơi trò chơi, mình không thể gặp sư phụ rồi !!

.

Lời phê của giáo viên:

Kêu rên, về chép 10 lần. Mặc khác cám ơn con đã mật báo, tiểu mập mập sẽ rất biết ơn con~

===================================================

“Bà xã, dọn đến ở cùng anh đi~” Một người đàn ông vô sỉ ngồi xổm trên sô pha giả trang đáng yêu.

“Không muốn.” Một người đàn ông khác mặt lạnh làm lơ bộ dáng đáng yêu của người nào đó.

“Đừng vậy nha~ dọn đến ở cùng đi ~~” Thấy mình bị người trong lòng bơ, người đàn ông giả trang đáng yêu lập tức giả trang đáng thương.

“Không muốn.” Người đàn ông mặt lạnh không bị thuyết phục giương mắt nhìn máy tính, ngón tay không ngừng nhấp nhấp chuột.

“Hừ, em không dọn qua anh liền cưỡng chế!” Lúc này là giả trang kẻ bắt cóc.

“Anh dám?” Đáng tiếc, khí tức của con tin so với anh mạnh hơn, căn bản không thèm nhìn anh.

“Anh không dám…” Kẻ bắt cóc trong nháy mắt nhụt chí.

Giang Thiên Dự có phần bất đắc dĩ ngã trên ghế sô pha, nhìn chằm chằm lưng tình nhân âm thầm cắn răng, bà xã nhà mình thế nào cũng không chịu dọn đến ở cùng anh, phải làm sao mới được đây. Lần trước thật vất vả hai người xảy ra tiếp xúc thân mật, vốn định thừa dịp tình thế tốt lành này tiếp tục tiến lên đánh toàn bộ thành lũy, đáng tiếc đối phương không hề mắc mưu.

“Ài… Chúng ta đã xác định quan hệ, sao em vẫn không muốn dọn qua chứ…” Giang Thiên Dự khó chịu thì thầm.

Phương Hãn nghe vậy, tay ngừng chơi game, xoay người giương mắt nhìn người nào đó đang nhụt chí: “Tại sao anh muốn tôi dọn qua?”

“Đương nhiên là tăng tiến tình cảm!” Giang Thiên Dự rất nhanh trả lời câu hỏi, chỉ mất một giây.

“Vậy anh có nghĩ tới Tiểu Vũ thấy tôi dọn qua sẽ nghĩ thế nào không?” Phương Hãn liếc xéo anh ta, người này chỉ biết để tình ái làm choáng váng đầu óc, lại quên mất rất nhiều vấn đề thực tế.

“Nhóc con kia thích em như vậy, nó còn ước gì em dọn vào đấy chứ!” Vấn đề này anh đã sớm hỏi con trai, đương nhiên sau khi được cho phép anh mới dám đưa ra với Phương Hãn.

“Được rồi, bây giờ nó tuổi còn nhỏ, không hiểu được quan hệ giữa chúng ta, vậy sau khi nó lớn lên anh định nói với nó chuyện của chúng ta thế nào? Nếu nó vì thế mà chán ghét chúng ta thì sao?” Phương Hãn nhíu mày, Giang Tiểu Vũ bây giờ còn nhỏ không hiểu chuyện, chưa chắc trưởng thành vẫn không hiểu, đến lúc đó có lẽ nó sẽ đối với chuyện bọn họ nãy sinh mâu thuẫn, hoặc bị bọn họ ảnh hưởng… Đây cũng không phải là chuyện nó nên tiếp xúc.

“Hãn Hãn, việc này anh cũng đã suy xét qua, nhưng anh cảm thấy chúng ta cần phải nắm chắc hiện tại, mà không phải cứ ở đây làm mặt đau khổ lo lắng tương lai, biến cố tương lai nhiều lắm, chúng ta ai cũng không nói rõ. Về Tiểu Vũ, anh tin tưởng nó là một đứa bé hiểu chuyện, có thể hiểu được chúng ta.” Giang Thiên Dự xích tới, vươn tay đặt trên mu bàn tay cậu, những vấn đề thực tế này không nên làm bọn họ phiền não.

“Được rồi, có lẽ anh nói đúng, nhưng tôi vẫn không thể dọn qua.” Cảm nhận được nhiệt độ truyền đến mu bàn tay mình, ánh mắt Phương Hãn không nén nổi thả lỏng, nhưng miệng vẫn phun ra lời từ chối. Cậu suy nghĩ nhiều thứ, ví dụ như, nếu dọn qua, vậy nhà cậu mới mua không bao lâu tiền thế chấp còn chưa trả xong làm thế nào đây? Nếu ba mẹ cậu đến thăm lại phát hiện cậu không ở tại nhà chính mình thì nên làm gì đây? Còn có chuyện cậu và anh ta làm thế nào nói với ba mẹ hai bên đây? Hay là cứ như vậy giấu giếm xuống? … Có lẽ sẽ có người nói cậu điên rồ, nhưng nếu quả thật bọn họ muốn ở cùng nhau, những vấn đề thực tế này không thể không nghĩ đến.

“A… Chán ghét a.. A ——!” Giang Thiên Dự ngã về phía sau, miệng phát ra thanh âm uể oải, kết quả vì sô pha có chút xa, anh không nắm khoảng cách liền thành thành thật thật nằm chết trên sàn, phát ra một tiếng ‘Bịch——’thật lớn, dọa Phương Hãn nhảy dựng, mà Giang Thiên Dự sau tiếng hét thảm thiết vẫn không nhúc nhích, Phương Hãn thấy vậy vội vàng đi qua ngồi xổm xuống tinh tế quan sát ‘thi thể’.

Vươn một ngón tay, chọt chọt: “Đã chết?” Không phản ứng, tiếp tục chọt chọt, chọt chọt chọt… Đột nhiên ‘thi thể’ chuyển động, người chọt bị kéo xuống một phen. Cái tên bị chọt kia ôm lấy chiến lợi phẩm trong tay, miệng thực không khách khí hôn lên. Phương Hãn bị hôn sững người, tiếp theo há mồm nhe răng muốn cắn môi đối phương, kết quả bị người nọ luồn đầu lưỡi vào, hết thảy tùy tiện quấy rối, hôn đến hai người đều thở hổn hển, hai gò má ửng đỏ. Vừa hôn xong, đôi bên đều có phản ứng, Phương Hãn bị ôm chặt ở phía trên Giang Thiên Dự, hai người trán chống trán, đôi bên cũng có thể cảm giác được đối phương rung động, cậu không khỏi đỏ mặt thấp giọng phỉ nhổ: “Cầm thú.”

“Ha ha, vậy cầm thú liền hoạt động~” Giang Thiên Dự sau khi được ‘khen ngợi’, rất tích cực phát huy ‘tinh thần cầm thú’. Nếu Hãn Hãn đã gọi anh là ‘cầm thú’, vậy anh cũng nên dốc hết sức một phen mới không phụ lòng ‘khen ngợi’ của bà xã nhà mình a!

==Tôi là tuyến phân cách cầm thú lần đầu tiên gặp mặt mọi người, cúi chào==

Phòng giáo viên trường tiểu học XX, thầy giáo Cù Châu khó chịu một buổi sáng, rốt cuộc tại thời gian nghỉ trưa hỏi ra nghi hoặc trong lòng mình: “A Hãn, tâm tình tốt như vậy, đang yêu đương?”

Phương Hãn liếc cậu một cái: “Cậu ở đâu nhìn ra tớ tâm tình tốt?”

“Tâm tình cậu không tốt thì sao lại mặt mày hồng hào? Đừng nói với tớ cậu chỉ là do say rượu nha.” Cù Châu bất mãn trả lời, làm bạn thân nhiều năm, lại mỗi ngày ở dưới cùng một mái hiên, nếu cả tâm tình của đối phương tốt hay không tốt cũng nhìn không ra, sau này cậu liền đổi tên thành ‘Cù Câu’!

[Phương Hãn: Ừ, tên này rất thích hợp với cậu.]

‘câu’ = cống rãnh

“Đó là tớ khí sắc tốt, cậu mới say rượu.” Phương Hãn đang phê bài tập của học sinh, vừa sửa vừa nhíu mày, mấy đứa nhóc này càng ngày càng có tài, ghép từ đặt câu đều có thể làm ra mấy thứ buồn nôn như vậy.

“Khí sắc tốt? Tớ nhìn một chút, ừm, mịm màng hồng hào sáng bóng, uống nhiều Dưỡng Sinh Đường Quy Miết Hoàn?” Cù Châu làm bộ nâng mặt Phương Hãn lên, tinh tế quan sát, sau đó ra kết luận, kết quả lọt vào ánh mắt bắn cắt kim loại, tim gan nhỏ bé của cậu run rẩy im lặng dời móng vuốt.

Dưỡng Sinh Đường Quy Miết Hoàn: thuốc bổ thận tráng dương làm từ mai rùa

“Ài, không nói thì thôi, trừng tớ làm gì, nhớ trước kia lúc tình ý mặn nồng thì gọi người ta anh yêu, nhưng bây giờ…” Cù Châu ai oán quay lưng đi, lau nơi khóe mắt căn bản không tồn tại nước mắt.

“Tớ là đang yêu đương.” Không đợi cậu ai oán xong, Phương Hãn liền mở miệng cắt đứt màn biểu diễn của cậu.

“Cái gì !?” Thầy giáo Cù quay đầu lại thật nhanh, kinh hãi cực độ, bổ nhào bắt lấy cánh tay đối phương, “Tớ không nghe nhầm chứ! Cậu đang yêu đương !? Ai tới nói cho tớ biết đây rốt cuộc là nghe nhầm hay là cậu nói sai đi!!”

“Cậu nhẹ chút coi!” Phương Hãn bị cậu ta không hề báo trước bổ nhào tới, thiếu chút nữa té xuống ghế, cậu ổn định thân thể xong đẩy mắt kính trừng người. May mà lúc này văn phòng chỉ có hai người bọn họ, nếu không lấy cái họng to của Cù Châu, chắc trước giờ tan học hôm nay giáo viên đều biết cậu, Phương Hãn, đang yêu đương.

“A, là thật sao?” Cù Châu bị trừng cứng người, nhanh chóng hạ thấp giọng, nhưng vẫn không thể tin được, Phương Hãn lúc đại học từ chối hoa khôi hệ, sau này dạy học từ chối hoa khôi giảng đường, thật sự đang nói chuyện yêu đương? Rốt cuộc là dạng phụ nữ gì mà lại có thể đánh động tâm của khối băng lớn (hòa thượng?) họ Phương?

“Đúng là như vậy.” Mặc dù nhìn tên bạn độc mồm bị hù đến sững sờ là chuyện rất thú vị, nhưng Phương Hãn không muốn lại tiếp tục đề tài này. Cho dù là bạn thân, cậu vẫn chưa chuẩn bị để tuyên bố, có lẽ cứ để tự cậu ta từ từ phát hiện thì tốt hơn.

“Ô ô, vậy lúc nào dẫn đến cho tớ gặp a!” Cù Châu cuối cùng tiêu hóa được cái tin này, ngược lại hưng phấn lên, cậu nhất định muốn gặp người phụ nữ trong truyền thuyết này!

[Giang Thiên Dự: Ông không phải phụ nữ!]

“Thời cơ chưa đến.” Phương Hãn nhàn nhã đóng một cuốn tập, tiếp tục phê cuốn tiếp, không cho cậu câu trả lời rõ ràng.

“Cậu, cậu cái tên ranh mãnh !!” Thầy giáo Cù cắn góc áo, nước mắt như bão.

Giữa lúc thầy giáo Cù bối rối, chủ nhiệm khoa đi đến, gõ gõ cửa: “Thầy Phương, thầy Cù, đợi các thầy cô khác đến đủ thì thông báo bọn họ cùng đến phòng họp họp.”

“Chủ nhiệm, họp gì thế?” Hai người hiếu kỳ hỏi, hôm qua cũng không nghe nói hôm nay sẽ họp.

“Về việc đi thăm gia đình học sinh.” Chủ nhiệm khoa nói xong bước đi, để lại hai người hai mặt nhìn nhau.

Đi thăm gia đình học sinh? Phương Hãn đau đầu, đây thật là một công việc phí sức không thu được kết quả gì a!

Ban đêm, trong Thiên Long Bát Bộ như trước là ban ngày, chính tây Nhĩ Hải bên cạnh NPC đứng một người, thoạt nhìn liền biết không phải người phàm!

.

[Đồng minh] [thiên biên nhất chi mai]: Lão đại anh không rên tiếng nào đứng đây muốn hù chết người !?

[Đồng minh] [thùy gia lam nhan]: A Hoa anh bị rút gân?

[Đồng minh] [thiên biên nhất chi mai]: Cậu mới rút gân !!

[Đồng minh] [cho ta một ánh nguyệt lượng]: Đồng chí Giang Thiên làm sao?

[Đồng minh] [mễ lạp lạp]: Oa khỉ, một đống lớn như vậy ngồi xổm ở cửa bang cậu muốn làm gì !?

[Đồng minh] [thiên biên nhất chi mai]: Chuyện là như vậy, lão đại không biết trúng cái bệnh gì ngồi xổm ở cửa bang bọn tôi hù dọa mỗi một người chạy thương qua.

[Đồng minh] [Tớ là bé ngoan]: Đại ca ca, đừng chặn đường thương em ~~~ 

[Đồng minh] [cho ta một ánh nguyệt lượng]: Ài, anh nói anh bao lớn rồi mà cứ đi dọa trẻ nhỏ, cho dù không dọa đến trẻ nhỏ, dọa đến hoa hoa cỏ cỏ cũng không tốt đâu! Ẩy, người kia, mau đưa nhà cậu dắt trở về !!

[Đồng minh] [tạp mị]: Báo cáo bang chủ, người kia không onl~

[Đồng minh] [Tiêu tiêu vũ hiết]: Người kia là ai?

[Đồng minh] [cho ta một ánh nguyệt lượng]: Chính là sư phụ nhóc a, cậu ấy không onl?

[Đồng minh] [Tiêu tiêu vũ hiết]: Sư phụ em giờ đang bận.

[Đồng minh] [thiên biên nhất chi mai]: Tiểu thiếu gia, mang ba của cậu dẫn về đi, mỗi lần truyền tống qua liền nhìn thấy một cái kim quang lóng lánh cắm bên cạnh, dọa người !!

[Đồng minh] [Tiêu tiêu vũ hiết]: Baba của em cũng đang bận a.

[Đồng minh] [thu vũ]: Hai người bọn họ đến tột cùng là bận cái gì?

[Đồng minh] [tạp mị]: ^_^ Động phòng ư?

[Đồng minh] [T’lan đạt na]: +1…

[Đồng minh] [cho ta một ánh nguyệt lượng]: Mây mưa Vu Sơn, chăn che màn rủ~ 

[Đồng minh] [thùy gia lam nhan]: Này này, nơi này còn có vị thành niên, chú ý một chút chú ý một chút!

.

Làm đồng minh đã mấy tháng, người của Sát biến thiên hạ đại khái cũng hiểu được bản chất của bang hội Mỹ nhân cốc, mặc dù bọn họ cảm thấy loài sinh vật hủ nữ này sẽ khiến người hoang mang, nhưng so với mấy nhỏ phiền phức, các cô ấy vẫn rất đáng yêu, ngoại trừ thỉnh thoảng miệng không che đậy, cũng giống như bây giờ. Thùy gia lam nhan có ý lên tiếng nhắc nhở, đáng tiếc ‘vị thành nhiên’ trong lời cậu một chút cũng không nhận tình cảm của cậu.

.

[Đồng minh] [ba nghìn ★ sát]: Giang đồ đần, làm bài tập chưa?

[Đồng minh] [Tiêu tiêu vũ hiết]: Đã xong sớm rồi, nhưng có một đề toán rất khó… Cậu mới là đồ đần!

[Đồng minh] [ba nghìn ★ sát]: Có cần tôi chỉ cậu không?

[Đồng minh] [Tiêu tiêu vũ hiết]: Vậy cậu gọi điện qua đi.

……

.

Cho ta một ánh nguyệt lượng khoái trá nhìn hai bạn nhỏ đấu võ mồm, tiếp theo càng khoái trá hơn phát hiện Thùy gia lam nhan chán nản ngồi xổm ở cách không xa hai bạn nhỏ. Tuy tư thế theo hệ thống tự có, nhìn không ra tâm tình gì, nhưng nhỏ đánh cuộc nhỏ tuyệt đối cảm nhận được oán khí! Chuyển chuyển cân não, nhỏ nở nụ cười gian trá phát qua cho nguyên thể oán khí cái mật tán gẫu: “Có phải cảm thấy bên kia phong cảnh thật tốt, vui vẻ hòa thuận, bản thân thì bị chặn bên ngoài?”

Tin hồi âm của Thùy gia lam nhan rất chậm, chậm đến mức Cho ta một ánh nguyệt lượng đã chạy xong một vòng thương mới nhìn thấy hàng chữ nhỏ lắc lư: “????”

Nhỏ bĩu môi, người này tính tình rất kém, miệng cũng không sạch sẽ, nhưng thực ra rất đơn thuần, tùy tiện nói một câu đã có thể kích thích ra ý nghĩ trong lòng. Nhỏ nghĩ một chút, lại phát qua mấy chữ: “Lam nhan đệ đệ, nếu ghen có phát hỏa cũng vô dụng thôi~” Lúc này đợi hồi lâu vẫn không thấy đối phương có động tĩnh, Cho ta một ánh nguyệt lượng nở nụ cười, hình như bị chọc trúng tâm sự thẹn quá hóa giận rồi~

Giang Thiên Dự cùng Phương Hãn giờ phút này quả thật là đang bận, có điều không phải cái ‘bận’ kia trong miệng chúng hủ nữ. Giang Thiên Dự một tay cầm điện thoại, một tay lật văn kiện, miệng “Ừ ừ”, thỉnh thoảng trêu ghẹo người đầu dây bên kia mấy câu.

“Tôi nói, Giang Thiên Dự, anh rốt cuộc có đang nghe không.” Giọng Phương Hãn xuyên qua ống nói lộ ra chút khó chịu.

“Đang nghe a,” Cảm giác được đối phương khó chịu, Giang Thiên Dự lập tực nghiêm mặt, “Em nói buổi tối tuần sau em phải đi thăm gia đình học sinh.”

“Ừm, vậy nên mấy buổi tối tôi sẽ không thể vào game.” Bên Phương Hãn lúc này cũng rất bận, bận sửa bài tập, cả bật máy tính cũng không có thời gian, “Vậy nên, anh phải phụ trách mang trồng trọt của tôi thăng lên cấp 10.”

“OK, không thành vấn đề, cứ để anh lo !!” Giang Thiên Dự rất sảng khoái đáp ứng, anh nhớ rõ trồng trọt acc Hồ ly đã cấp 9, bình thường cậu ấy luôn trồng một mảnh ruộng kiếm kinh nghiệm gì đó, nói vậy lên tới cấp 10 rất đơn giản!

Phương Hãn kéo môi cười, hiện tại cứ thoải mái đáp ứng đi, đến lúc đó đừng khóc nhè: “Được, cứ vậy đi, tôi cúp.”

“Từ từ, bà xã !!” Nghe được đối phương muốn cúp, Giang Thiên Dự vội vàng ngăn cản, nói giỡn, lời quan trọng nhất anh còn chưa nói mà! “Thầy Phương a, mời thầy nhất thiết phải sắp xếp gia đình Giang Tiểu Vũ là người cuối cùng!”

“Tại sao?” Phương Hãn cao giọng, người này đột nhiên trịnh trọng muốn gì đây?

“Đến lúc đó em sẽ biết~” Giang Thiên Dự hướng ống nói lộ ra nụ cười gian xảo.

——————————————————————————

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.