Nhất Bổn Nhật Ký Đích Phát Gian Tình

Chương 59



: Mama Giang Tiểu Vũ

.

Thứ bảy ngày x tháng x. Thời tiết: u ám.

.

Hôm nay là cuối tuần, mình qua nhà tiểu Hoa chơi, vì thầy Phương đi thành phố B nên baba ở nhà bộ dáng buồn bực, dùng từ trên sách nói chính là muốn mọc nấm, mình không muốn cùng mọc nấm vậy nên mình ra ngoài chơi. Vừa ra khỏi cửa mình liền thấy một chiếc xe ô tô nhỏ màu đỏ xinh xắn, bên trong có một cô mang kính râm, cô ấy hỏi mình tìm đường, nhưng mà thầy dặn không được tùy tiện nói chuyện với người lạ, thế là mình chạy luôn, đến nhà tiểu Hoa mình len lén nhìn nhìn phía sau, không thấy chiếc xe kia, sau đó bọn mình chơi trò đánh trận.

Buổi chiều khi trở về, mình gõ cửa nhờ dì Thẩm mở cửa, kết quả cái cô kia cũng đi theo, mình có chút sợ hãi, cô này có phải là tên buôn người không? Sau đó cửa mở, cô kia đi tới, mình thấy được dì Thẩm ngây người, baba xuống tới lầu cũng ngây người, sau đó baba bảo mình về làm bài tập, mình liền trở về phòng.

Cô kia rốt cuộc là ai nhỉ?

.

(Phương Tiểu Hãn đi công tác, vì vậy nhật ký không có lời phê.)

========================================================

Giang Thiên Dự ngồi trên ghế sô pha màu trắng mềm mại vô cùng buồn chán mà chuyển kênh, đừng hỏi vì cái gì anh ngày nghỉ quý báu lại lười biếng nằm sấp ở nhà, cũng đừng hỏi vì cái gì anh lại giương mắt nhìn cái tivi nhàm chán như vậy, càng đừng hỏi bà xã yêu dấu của anh rốt cuộc ở nơi nào!

“Baba, thầy Phương đi đâu a?” Giang Tiểu Vũ cầm hộp sữa chua ngồi một bên nghiêng đầu hỏi.

Giang Thiên Dự chống cằm suy tư: “Con trai con có thể không ở khoảng thời gian này hỏi cái vấn đề này không?”

“Không thể.” Giang Tiểu Vũ mở to cặp mắt đen trắng rõ ràng, nghiêm túc nói: “Thầy dạy bọn con có vần đề phải hỏi, như vậy mới có thể tiến bộ, sau khi lớn lên mới có thể trở thành một người có ích.”

Giang Thiên Dự im lặng sờ cái đầu nhỏ của nó: “Bình thường sao không thấy con nghe lời baba.”

“Vì thầy Phương nói thầy kiến thức rộng hơn baba, nói con không cần nghe ba.” Giang Tiểu Vũ đầu đuôi gốc ngọn thành thành thật thật toàn bộ nói ra.

“…” Ngừng một chút, Giang Thiên Dự chà loạn tóc con trai: “Cái này cũng thật giống lời thầy con sẽ nói.” Sáng nay Hãn Hãn đón chuyến bay 9 giờ đi thành phố B, không cho anh đưa tiễn…

“Thầy Phương nói thầy cuối tuần sau là về, bảo baba đừng quá nhớ thầy.” Giang Tiểu Vũ uống xong sữa chua ngoan ngoãn bỏ hộp vào thùng rác, “Baba, con muốn qua nhà bạn chơi.”

“Ừ, đi đi, nhớ về trước giờ cơm tối.” Giang Thiên Dự vỗ vỗ cái mông nhỏ của con trai, tiếp theo nhét điện thoại vào balô nó, “Có gì liền gọi cho baba, biết không?”

“Dạ, baba con đi.” Giang Tiểu Vũ rất nghe lời đeo balô lên lưng, chào hỏi xong đi ra cửa.

Giang Thiên Dự lại bắt đầu như cưỡi ngựa xem hoa chuyển kênh, trong lòng suy nghĩ chuyện Phương Hãn nói với anh. Hóa ra nhóm nghiên cứu phương án dạy học của thầy Phương đạt được thành quả, trường kết nghĩa ở thành phố B liền mời bọn họ tới dự buổi tọa đàm bàn bạc thảo luận với nhau, theo nguyên văn Phương Hãn nói, có thể còn phải tham cái quan, ăn cái cơm, du cái lịch vân vân vân, vậy nên có lẽ sau một tuần mới có thể trở về. Giang Thiên Dự nghe xong đương nhiên có chút khó chịu, nhưng công tác thì không thể tránh được, anh cũng thường xuyên phải đi công tác, nghĩ như vậy cũng thấy khá hơn. Nhưng anh vẫn rất cố chấp muốn đưa người yêu ra sân bay, đáng tiếc đối phương nói nhóm bọn họ đi cùng nhau, không cần phiền anh.

Đang nghĩ ngợi, di động vang lên, Giang Thiên Dự nhìn hiển thị cuộc gọi đến biểu hiện trên mặt chuyển thành nhu hòa: “Alô, em đến rồi?”

Tuy đối phương đang ở nơi cách trăm ngàn dặm, nhưng thông qua điện thoại Giang Thiên Dự vẫn có thể cảm thấy đối phương tâm tình không tệ: “Ừ, vừa mới xuống sân bay, giờ đang trên đường tới trường học kia.”

Hai người trò chuyện mấy câu, vì Phương Hãn đã tới nơi mà cúp, đứng lên duỗi người vặn eo, cảm thấy tâm tình khôi phục không ít. Lúc này có người mở cửa vào, ra là dì nhà họ Giang. Tay dì xách một túi đồ ăn, nhưng không vội tiến vào phòng bếp bỏ xuống mà đang ở cửa nhìn ra.

Giang Thiên Dự nhìn hành vi dì hơi khác thường, lên tiếng hỏi: “Dì sao thế?” Đối phương lấy lại tinh thần đóng cửa, có chút chần chừ nói: “Dì lúc mới về hình như nhìn thấy…” Nhíu mày không nói tiếp, Giang Thiên Dự không hiểu sao trong lòng bỗng đập mạnh: “Nhìn thấy gì?” Dì cẩn thận nhìn anh một cái, mở miệng nói: “Hình như là… mẹ Tiểu Vũ.”

Giang Thiên Dự sửng sốt mấy giây, sau đó cười nói: “Không thể nào đâu, cô ta đang ở Mỹ, sao mà xuất hiện ở đây, hơn nữa năm đó cũng là cô ta nói không bao giờ trở về nữa, chắc dì nhìn nhầm đó.” Mặc dù miệng nói lời thoải mái nhưng trong lòng lại bất tri bất giác kéo căng lên.

“Có lẽ dì nhìn nhầm rồi.” Dì nghĩ xong, cười theo xin lỗi, xách một túi đồ lớn vào phòng bếp.

Tâm tình vừa khôi phục lại dường như bị làm hỏng, Giang Thiên Dự sờ sờ ngực, cảm thấy có điểm buồn phiền, anh tự nhủ: “Đi chơi game thả lỏng đi.”

Đợi trong game đánh xong một phó bản, Giang Thiên Dự nâng tay nhìn đồng hồ mới phát hiện đã 4 giờ chiều, anh lấy di động ra thấy con trai nhà mình một cú điện thoại cũng không gọi tới, thầm nghĩ có phải nên giục nó về không. Đang nghĩ ngợi, bên tai nghe được tiếng dì mở cửa dưới lầu, giọng nói đáng yêu đặc trưng của con trai mình vang lên: “Dì Thẩm, con đã về.” Anh kéo lên một mạt cười, chuẩn bị xuống lầu, lại bị giọng nói truyền đến sau đó khiến kinh ngạc đến ngây người.

“Dì, đã lâu không gặp, thân thể có khỏe không?”

Nghiêm chỉnh mà nói, giọng nói này vô cùng mê người, hẳn là của một phụ nữ thành thục sở hữu, nhưng chính giọng nói quen thuộc này khiến anh thoáng cứng ngắc tại chỗ, sau đó lao ra khỏi phòng. Người phụ nữ dưới lầu nghe được tiếng vang, ngẩng đầu nhìn người đàn ông đứng ở cầu thang, nở ra một nụ cười.

“Thiên Dự, đã lâu không gặp.”

Lúc này Phương Hãn đang ở thành phố B vừa dự xong một buổi họp mặt ngắn, lãnh đạo trường kết nghĩa kéo đoàn người đến nhà hàng, ngồi trong tiệc rượu Phương Hãn khẽ mỉm cười, lịch sự thoái thác những ly rượu không ngừng đặt trước mặt mình, lấy cớ đi vệ sinh trốn, cuối cùng ra ghế lô lấy hơi.

Lấy di động ra cậu đột nhiên rất muốn gọi điện cho Giang Thiên Dự, lật dãy số đối phương, cậu nhấn gọi đi, nhưng đáp lại trước sau vẫn là âm máy bận. Cậu cúp đi nhìn màn hình di động tối xuống: “Chẳng lẽ không mang điện thoại mà ra ngoài sao?”

Mà giờ phút này trong nhà Giang Thiên Dự ở thành phố H đang bị một loại không khí yên lặng bao phủ, hai người cách xa ngồi trên ghế sô pha, Giang Thiên Dự ngồi một bên, đối diện là người phụ nữ không mời mà tới, Giang Tiểu Vũ bị anh kêu vào phòng, dì lấy cớ làm cơm tối trốn trong bếp.

“Làm gì mà bày ra bộ mặt như vậy, không chào đón em?” Người phụ nữ đối diện gỡ kính râm xuống, lộ ra một đôi mắt nhỏ dài.

“Cô về làm gì.” Giang Thiên Dự nhìn cô ta, mày không tự chủ nhíu lại.

“Tốt xấu gì em cũng là vợ trước của anh, mẹ Tiểu Vũ, thái đội anh đối với em không thể dịu dàng chút sao.” Người phụ nữ làm ra một bộ mặt đau lòng, nhưng chỉ có Giang Thiên Dự biết, vẻ mặt này chắc chắn không nằm trong đáy mắt cô ta.

“Nếu nói em về chỉ đơn thuần muố n nhìn Tiểu Vũ và anh, anh tin sao?” Giờ phút này người phụ nữ đã thu hồi vẻ mặt, nhướng cao một bên mày hỏi.

“Cô nói như vậy, đã nói lên mục đích cô tới đây không hề đơn thuần.” Giang Thiên Dự nhìn người đối diện, cảm giác vừa lạ lẫm vừa thân thuộc, “Cứ nói thẳng ra đi, Địch Linh.”

Người phụ nữ đối diện cũng chính là Địch Linh không lên tiếng, chỉ từ trong túi xách tay bên người lấy ra một gói thuốc, rút một cây, hướng Giang Thiên Dự nhướng mày: “Có lửa không?”

Giang Thiên Dự liếc nhìn cô một cái, lấy bật lửa đưa qua, đối phương nhận bật lên, động tác ưu nhã đặt thuốc bên môi hút, nhả ra một ngụm khói trắng, phát hiện vẻ mặt đối phương nhìn cô có chút phức tạp, cười nói: “Thấy em hút thuốc rất kỳ quái?”

“Mấy năm không gặp, cô thay đổi rất nhiều.” Nhìn người bạn đời ngày trước, nói trong lòng không xúc động là giả, Giang Thiên Dự thở dài một câu, lập tức nhớ đối phương không tự nhiên mà tới, vẻ mặt liền nghiêm túc: “Nói đi, lần này cô về rốt cuộc vì cái gì.”

Địch Linh nhấp nhấp tàn thuốc: “Anh ngoại trừ câu này, không còn câu khác hỏi em sao? Ví dụ như, mấy năm nay em sống thế nào, vui vẻ không.”

Giang Thiên Dự nhíu mày, người phụ nữ đối diện này càng khó hiểu hơn mấy năm trước, trước đây cùng cô ta đi đến hôn nhân chính là bị luồng khí thế cứng rắn trên người cô hấp dẫn, kết quả ở cùng nhau không mấy năm cũng bởi vì vấn đề xung đột tính cách gay gắt, cuối cùng dẫn đến tình trạng chia tay, nhớ lại ngày chia tay, anh nhìn về đối phương: “Đi vòng vèo không phải là phong cách của cô, cô vẫn nên nói thẳng mục đích của mình đi.”

Người phụ nữ đối diện lẳng lặng hút mấy hơi thuốc, mang phân nửa còn lại ấn trong gạt tàn: “Rất đơn giản, tôi muốn Tiểu Vũ.”

“Không có khả năng!” Mặc dù mơ hồ đoán được tâm tư đối phương, nhưng khi đích thân tai nghe được câu này, Giang Thiên Dự vẫn kích động.

“Em biết anh sẽ không đồng ý, vậy nên em đem đến mấy thứ tốt.” Khóe miệng Địch Linh kéo lên một nụ cười nguy hiểm, từ trong túi rút ra một túi giấy, ném tới trên bàn, “Không bằng anh xem mấy thứ này lại trả lời em thì tốt hơn.”

Giang Thiên Dự nghi hoặc liếc nhìn cô ta, mở túi giấy, một tấm ảnh chụp rớt ra, nhân vật chính bên trong lại là anh và Phương Hãn, hơn nữa là hình khiến người ta xem sẽ cảm thấy mập mờ, Giang Thiên Dự biến sắc, cao giọng nói: “Cô điều tra tôi?”

Địch Linh hai tay khoanh trước ngực, một bộ dáng không có gì đáng kể: “Em mời nhiếp ảnh gia tốt nhất, đương nhiên không chuyên nghiệp như bên Mỹ, nhưng tấm hình này cũng đủ rõ ràng, nhìn xem,” Cô gõ gõ tấm hình, “Chụp được góc độ hôn môi của hai người tốt thế này, em hẳn là nên cho cậu ta thêm ít tiền boa.”

“Cô rốt cuộc muốn thế nào!” Giang Thiên Dự một tay cầm hình ném đi, tấm ảnh bay lên rớt xuống đất.

Địch Linh bật cười: “Đừng nóng giận mà, em không phải đã nói, em chỉ muốn Tiểu Vũ, chỉ cần Tiểu Vũ theo em, những tấm hình này xem như không tồn tại, phim em cũng sẽ đưa anh.”

“Tôi cũng đã nói, không có khả năng.” Giang Thiên Dự cười lạnh, “Ban đầu chính cô bỏ quyền nuôi Tiểu Vũ, bây giờ lại muốn mang nó đi, cô xem nó là một món đồ sao, cô muốn thì lấy, không muốn thì ném?”

Địch Linh im lặng nửa ngày: “Anh cảm thấy một người phụ nữ đã ly hôn dẫn theo con nhỏ phải sống thế nào?”

“… Bất kể thế nào, Tiểu Vũ chắc chắn không thể cho cô.” Như đang nhớ lại chút chuyện cũ, thái độ Giang Thiên Dự có phần hòa hoãn, nhưng ở chuyện của con, anh tuyệt đối không buông lỏng.

Địch Linh thở dài: “Quả nhiên a… Khi em lấy ra những thứ này, anh hẳn biết em muốn làm gì chứ?” Cô nhặt tấm hình trên mặt đất: “Mùi vị khi cùng một người đàn ông hôn môi thế nào? Không nghĩ tới mấy năm không gặp, anh cả tính hướng đều thay đổi, không bằng mang những tấm hình này phát cho công nhân viên trong công ty anh được không? Để bọn họ càng thêm hiểu rõ sếp mình là một người thế nào.”

“Cô!” Giang Thiên Dự đứng lên, cơn giận chính thức bị khơi mào, “Sao cô trở nên hèn hạ như vậy.”

“Hèn hạ?” Địch Linh hừ nhẹ một tiếng, “Tôi còn chưa mang mấy tấm này gửi đến trường tiểu học XX đâu, phụ huynh học sinh của thầy Phương nhất định sẽ không vui vẻ khi thấy chủ nhiệm lớp con họ là một, đồng, tính, luyến, ái đi?”

‘Rầm ——!’ Giang Thiên Dự một tay đập xuống bàn, lớn tiếng quát: “Cô dám!”

“Hừ, sao tôi không dám?” Địch Linh ngẩng đầu lên, không mảy may sợ hãi người đàn ông dường như muốn ăn thịt người ở đối diện, “Hơn nữa tôi đã nói điều kiện, nếu không muốn tôi làm như vậy, anh hãy vui vẻ đưa Tiểu Vũ cho tôi.”

“…” Cơn giận của Giang Thiên Dự không duy trì được mấy phút, anh chán nản ngồi xuống, hình tượng bản thân không sao cả, nhưng Phương Hãn là một giáo viên, nghề nghiệp này đã định cậu ấy phải biểu hiện là một người có đức hạnh, có thể tưởng tượng, một khi cái mũ ‘đồng tính luyến ái’ chụp lên đầu, cả đời này cậu ấy sẽ không còn đường ở ngành giáo dục.

Thấy đối phương ngồi trên ghế sô pha không nói gì, Địch Linh mở miệng: “Đương nhiên đây là biện pháp xấu nhất, em cũng không mong chuyện sẽ náo nhiệt như thế. Còn một con đường, xem anh có đồng ý không.”

Giang Thiên Dự ngẩng đầu: “Con đường gì?”

Địch Linh rút điếu thuốc đốt lên: “Chúng ta phục hôn.”

“Cái gì !?” Điều này khiến Giang Thiên Dự thật kinh ngạc, bất kể thế nào cũng không giống lời Địch Linh sẽ nói, trong hồ lô cô ta rốt cuộc bán thứ thuốc gì, thật khiến người ra khó có thể đoán ra, “Cô không phải đã tái hôn sao?” Theo anh biết, năm đó sau khi ly hôn khoảng một năm, Địch Linh đã gả cho một người ngoại quốc tóc vàng sau đó di cư qua Mỹ.

“Tôi đã ly hôn.” Địch Linh nhả một hơi thuốc, tuy cô hút chính là thuốc bạc hà dành cho phụ nữ, nhưng làn khói tạo thành vẫn không nhỏ, Giang Thiên Dự nghiêng đầu, cảm thấy thái dương ẩn ẩn đau, “Nguyên nhân em muốn con là do em có đầy đủ thời gian và tiền bạc để nuôi nó. Nếu anh không đồng ý vô điều kiện để Tiểu Vũ theo em, hoặc là anh không muốn để sự việc ồn ào không thể cứu chữa, khiến thầy Phương yêu dấu của anh nhận tổn thương, vậy chúng ta chỉ có phục hôn.”

“…” Giang Thiên Dự không lên tiếng, chỉ là mày sít sao khóa thành một chữ xuyên.

Chữ xuyên 川

“Vậy đi, anh suy nghĩ một chút, em đi trước, nhưng đừng để em chờ lâu.” Địch Linh mắt nhìn lên cầu thang, xách túi liền ra khỏi cửa.

Giang Thiên Dự vẫn duy trì tư thế ngồi trên ghế sô pha, sau nửa ngày không có động tĩnh, cho đến khi một giọng nói êm ái vang lên bên tai anh mới hoàn hồn.

“Baba, cô kia là ai a?” Giang Tiểu Vũ không biết từ khi nào đã ngồi bên người baba nói, giọng nói non nớt dường như mang theo điểm lo lắng: “Baba với cô ấy mới nói gì a? Con nghe tiếng rất lớn.”

Sờ sờ đầu con trai, Giang Thiên Dự ngập ngừng mở miệng nói: “Cô kia là mama con.” Có một số chuyện vẫn nên để con biết.

Giang Tiểu Vũ rõ ràng không tin: “Con cảm thấy cô ấy già hơn mama, cô ấy chắc chắn không phải mama con!” Nói xong xoay người chạy lên lầu. Giang Thiên Dự nhìn theo phía sau nó, trong lòng một trận lo lắng. Chuyện này thình lình xảy ra nên giải quyết thế nào, anh nên mở miệng thế nào với Phương Hãn đây? Nghĩ đến người yêu, anh mới ý thức có lẽ nên gọi điện cho cậu ấy, kết quả tìm di động nửa ngày cũng không thấy, lúc này mới nhớ tới, trước khi xuống lầu vội quá, bỏ quên trong thư phòng.

Chờ anh lên lầu lấy điện thoại thì thấy có hai cuộc gọi đến, là dãy số của Phương Hãn, Giang Thiên Dự nhanh chóng gọi lại.

“Alô?”

“Là anh, vừa rồi ra ngoài, không mang điện thoại theo.” Nghe được đầu bên kia truyền đến giọng nam trầm, thần kinh buộc chặt của Giang Thiên Dự cuối cùng thả lỏng xuống. Nhưng chuyện này nên mở miệng thế nào, anh còn chưa nghĩ kỹ.

“Ừ, cũng không có gì, chỉ là muốn hỏi anh và Tiểu Vũ ăn cơm chưa.” Phương Hãn mới nói không được hai câu, có người đến ghế lô tìm cậu trở vào uống rượu, cậu đành bất đắc dĩ chào đối phương rồi cúp máy.

Nhìn cuộc gọi đã ngưng kết nối, Giang Thiên Dự bất đắc dĩ cười, chỉ có thể đợi người yêu trở về rồi nói sau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.