Nhất Chân Tâm 3

Chương 16: Ngõ bát đại



Edit: Ishtar

Ngự thiện phòng đang rất sôi nổi tất bật, mặc dù Càn Long gia chưa hồi kinh, nhưng trong cung vẫn còn rất nhiều đại chủ tử, tiểu chủ tử đang chờ ăn cơm, những tiếng la hét ồn ào, tiếng chửi bậy, tiếng dao sắc băm băm thái thái, tất cả những thanh âm hỗn tạp ấy lọt vào tai một người đang nấp ở trên nóc nhà, làm hắn ngủ cũng không ngon.

Vất vả lắm, ở dưới mới yên tĩnh một lát, rồi một đống người cầm thực hạp (hộp đựng đồ ăn) nối đuôi nhau đi vào, lại một hồi la hét ỏm tỏi, Kim Lục Phúc không khỏi hoài nghi, nếu Tứ ca hắn tự mình trông thấy cái khung cảnh ngự thiện phòng gà bay chó sủa như này, còn có thể ăn uống thoải mái nữa hay không?

Đợi, đợi thêm lát nữa, sắp chết vì chờ đợi.

Rốt cuộc các chủ tử đã có đủ đồ ăn, nhóm ngự trù (đầu bếp) đã chuẩn bị xong các món điểm tâm liền đi ra ngoài nghỉ ngơi, chỉ để lại vài người trông lửa, trông nước, việc này đối với Kim Lục Phúc mà nói chẳng có gì là đáng lo cả, chỉ cần dùng một chút kỹ xảo tắt hết nến, mấy cái người… đầu đất kia cuống hết cả lên, hắn cẩn thận nhảy xuống, nhanh chóng mở ra những khay đồ ăn thơm chết người này, lần lượt nếm thịt gà, thịt bò, … vốn đã được chia thành từng suất, không tệ nha, so với tiểu đầu bếp nhà hắn cũng không kém. Tổ tông nhà hắn đúng là có lộc ăn uống.

Chọn mấy món thích ăn rồi gói vào trong bọc giấy, thừa dịp trời tối thoát ra khỏi ngự thiện phòng, tìm một chỗ yên tĩnh ăn thoải mái. Cẩn thận tránh né đám thị vệ, cuối cùng cũng tìm được nơi tĩnh mịch, ngồi trên cây nhàn nhã ăn. Chưa đợi hắn ăn xong, một tiểu hài tử tầm khoảng bảy tám tuổi lôi theo một đống thái giám, cung nữ vây quanh.

“Chủ tử, ngài vẫn còn muốn tập võ sao?” Một thái giám hỏi.

Tiểu hài tử chỉ “ừ” một tiếng. Kim Lục Phúc cầm đùi gà, nhìn tiểu tử kia xuyên qua tán lá cây, đây là cháu hắn sao? Tiểu tử luyện kiếm, động tác không lưu loát, Kim Lục Phúc muốn nhảy xuống chỉ điểm cho hắn vài chỗ, nhưng hiện giờ mà hắn làm thế, chắc chắn sẽ bị coi là thích khách, mà giờ hắn vẫn chưa cơm nước xong a.

Nhìn một lát, có lẽ tiểu hài tử kia mệt mỏi nên dừng lại nghỉ ngơi, đám thái giám, cũng nữ lại bưng trà, dâng nước giúp hắn lau mồ hôi. Ngoài cửa vang lên tiếng: “Đại a ca cát tường.”, Kim Lục Phúc nhìn lại, lại có một tiểu hài tử nữa đi tới.

“Vĩnh Hoằng thỉnh an Thập thúc.” Tiểu hài tử mới tới cúi mình nói.

Thiếu chút nữa thì Kim Lục Phúc ngã lộn cổ từ trên cây xuống, hóa ra đây mới là nhi tử của Tứ ca hắn, còn tiểu hài tử luyện kiếm kia, nhìn kỹ lại, hóa ra đúng là đệ đệ cùng cha khác mẹ của hắn trong truyền thuyết, Hoằng Chiêm A Ca, khẽ tặc lưỡi, lão cha hắn đúng là lợi hại, lớn tuổi như vậy rồi, chốn lam điền vẫn còn gieo ngọc a.

Vẫn còn đang kinh ngạc, không may làm rơi xương đùi của con gà xuống đất, may mắn là không ai để ý. Kim Lục Phúc tiếp tục ăn, nhìn đệ đệ hắn và thằng cháu, hai tiểu tử đứng dưới gốc cây vẽ vẽ vạch vạch.

Ăn uống no say rồi mà hai tiểu tử kia vẫn chưa có ý định dừng lại, hắn đành lau miệng, lặng lẽ leo tường rời đi. Đi bộ tới ngõ Bát Đại (phố đèn đỏ ở Bắc Kinh) nổi danh, Kim Lục Phúc khiêm tốn thuê một gian, gọi hai nữ tử có chút sắc suy (sắc đẹp giảm sút => mấy bà này chắc gái già), sống ở chỗ này đã không dễ dàng gì, mà mấy người buôn phấn bán hương lâu năm, sắc đẹp mỗi lúc lại tàn phai lại càng sống không dễ dàng, tú bà thấy hắn đưa ít bạc như vậy, cũng chẳng thèm coi trọng hắn, đẩy cửa đi ra.

Hai nữ tử rót rượu cho hắn, bỗng nhiên cửa đẩy ra, một nữ tử mặc áo đỏ quần trắng tiến vào, mặt đã đỏ hồng, đứng chắn ở trước cửa nói: “Vãn Thanh không biết hôm nay Lục gia tới, thiếp nghe tin vội vàng tới bồi tiếp.” Vừa nói vừa lảo đảo đi về phía bàn. Hai nữ tử nhìn nhìn Kim Lục Phúc.

“Biết hôm nay nàng bận việc, cho nên gọi cô nương khác, Vãn Thanh không giận chứ?” Kim Lục Phúc mỉm cười, đêm nay Vãn Thanh là ai? Hình như đi nhầm phòng rồi thì phải?

“Gia, ngài đã tới, Vãn Thanh vui mừng còn không kịp nữa là.” Rốt cuộc Vãn Thanh cũng đi tới cạnh bạn, cặp mắt say lờ đờ, mơ hồ nhìn hai nữ tử: “Còn không mau đi ra ngoài?” Vẻ mặt kiêu căng.

“Từ khi nào Vãn Thanh lại ăn nói như thế?” Kim Lục Phúc cố ý lạnh giọng. Vãn Thanh liền cười, đẩy một nữ tử ra, ngồi bên cạnh Kim Lục Phúc, cánh tay mềm mại gác nhẹ lên vai hắn.

“Vãn Thanh sai rồi, lần sau không dám nữa, Vãn Thanh bồi tội với ngài.” Cầm lấy ly rượu trước mặt Kim Lục Phúc, một hơi uống cạn sạch. “Ngài đừng giận nữa có được không?”

Hắn từ chối cho ý kiến, không nói thì không nói. Vãn Thanh lảo đảo đứng dậy bắt đầu nhảy múa, còn kích động gỡ đóa hoa đỏ thẫm cài trên búi tóc xuống, cầm trong tay, vô cùng vui vẻ, hai nữ tử đứng bên cạnh trừng nàng, Vãn Thanh nhảy múa xong liền trở lại bên cạnh Kim Lục Phúc, cười duyên dáng cài đóa hoa lên trên vạt áo hắn: “Vãn Thanh bồi tội với ngài, ngài đừng giận nữa.” Hai cánh tay như con rắn mềm mại bò lên trên cổ hắn, Kim Lục Phúc bảo hai nữ tử đi ra ngoài, nàng liền cười.

“Gia cài đóa hoa này, nhìn giống tân lang nha.” Vãn Thanh vừa cười vừa nói, còn không phát hiện ra mình nhận nhầm người.

“Gia là tân lang, chẳng lẽ nàng không phải tân nương sao?” Hắn kéo nàng ngồi xuống: “Hôm nay còn cố ý mặc hồng y, là thế nào? Tính kế với ta từ lâu rồi sao?”

Vãn Thanh cười duyên, tay lại đưa lên chạm vào đóa hoa đỏ thẫm: “Gia nhìn hoa này có đẹp hay không?”

“Đẹp thì có đẹp, nhưng mùi hương quá nồng, có chút áp lực.” Hắn lấy đóa hoa, cài lên tai nàng: “Nhưng có người nhìn giống như một đóa hoa, thật đẹp.”

“Miệng lưỡi gia thật ngọt nha…” Nàng vừa cười vừa nói.

“Còn nhớ miệng… gia… ngọt sao?” Hắn cười xấu xa, nắm tay nàng, mập mờ dẫn tới giường, vẻ mặt Vãn Thanh đã tràn đầy dục vọng còn vờ cự tuyệt, hắn cười thầm trong lòng.

Bên trong rèm thực yên tĩnh, mà cả căn phòng cũng rất yên tĩnh. Bỗng nhiên, rầm… rầm… hai tiếng nặng nề vang lên, không biết là vật gì.

Người trong màn ngồi dậy, vén sa màn lên, còn dụi dụi mắt nhìn xuống dưới đất: “Ai nha, Vãn Thanh cô nương, sao nàng lại ngủ dưới đất thế?”

Vãn Thanh trừng mắt nhìn hắn, không thèm để ý tới hắn, mặt càng đỏ.

“Thật là không lễ phép, nhưng, nàng thích ngủ thì cứ ngủ đi, vừa lúc ta cảm giác trên giường này mà chen chúc thì không hay đâu.” Buông màn xuống, một lát sau đã thấy người bên trong mơ màng lẩm bẩm gì đó.

Ở dưới đất, Vãn Thanh cô nương chăm chú nhìn chằm chằm vào người trên giường, ánh mắt lộ rõ vẻ oán hận.

Trong phòng ánh sáng yếu ớt, người trong màn lại nhảy ra, cười cười ôm Vãn Thanh đang ngồi dưới đất phóng lên giường, nhẹ nhàng đắp chăn, sau đó … buông rèm xuống. Đi hai bước, lại quay lại, cầm đóa hoa bên tai nàng đưa lên mũi ngửi ngửi: “Nàng đã không tiếc hy sinh nhan sắc tặng đóa hoa này cho ta, ta cũng không thể không nhận, ai, thật thơm, vừa thơm lại vừa đẹp giống gương mặt trẻ thơ của Vãn Thanh nha,..” giả vờ lưu manh cười, Kim Lục Phúc buông màn xuống, từ trong ngực áo lấy ra một khối bạc không nhỏ để trên bàn: “Cũng không thể để nàng phí công “bồi” ta ngủ cả đêm được, bạc này để mua hoa tươi nha.”

Nhẹ nhàng đẩy cửa đi ra ngoài. Trời vẫn còn chưa sáng, trên đường vẫn rất yên tĩnh, bóng dáng Kim Lục Phúc bay lên nóc nhà nhảy nhảy vài cái rồi biến mất.

Vương phủ.

Từ trên mái nhà nhảy xuống, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, chỉ thấy một gương mặt Bồ Tát đen sì đang ngồi trên ghế bành, chậm rãi uống trà.

“Vương gia cát tường, tiểu nhân thỉnh an Vương gia.” Hắn làm ra vẻ bộ dáng người Mãn thỉnh an.

“Tiểu tử chết tiệt, ngươi dám đi cả đêm không về?” Râu mép của Sách Lăng run lên.

“Vương gia, ngài cho cháu bạc không phải là để cháu đi tầm hoa vấn liễu sao? Chẳng lẽ cháu hiểu sai à?” Kim Lục Phúc tươi cười hỏi

“Ta để cho ngươi tầm hoa vấn liếu, nhưng không phải cho ngươi đi đêm không về.” May là tiểu tử này không phải con ông, nếu là con ông, ông nhất định sẽ nện chết nó.

“Đúng, đúng, là cháu sai rồi, lần sau cháu không dám nữa.” Hắn nhìn Sách Lăng: “Vương gia đợi cháu cả đêm sao?”

Sách Lăng liếc mắt trừng hắn, sau đó ánh mắt tập trung vào đóa hoa trên tay hắn: “Vật kia từ đâu vậy?”

“Một nữ nhân mặt dày mày dạn tặng cho…” Kim Lục Phúc cười cười, xem ra hoa này có chút kỳ quặc.

Sách Lăng nhìn đóa hoa, nhíu mày: “Tiểu Lục, cháu đừng có quan hệ linh tinh với mấy người này, rất phiền phức.”

“Cô phu, đây không phải cái gọi là đường ngang ngõ tắt à?”

Sách Lăng gật đầu, nói rõ ràng cho hắn hiểu. Hắn không nhịn được, cười cười: “Hồng Hoa Hội[7]? Vẫn còn mấy loại hoa cỏ màu xanh mà.”

“Đây chỉ là thủ đọa mà thế lực phản triều đình thường dùng, mặc dù Hồng Hoa Hội vẫn chưa làm gì đi quá giới hạn, nhưng tốt nhấn cháu đừng có dính líu với bọn chúng, cháu hiểu rồi chứ?” Sách Lăng hỏi.

“Hiện tại không phải cháu muốn dính líu, mà người ta tự tới câu kết với cháu đấy chứ, cô phu, hay là cháu giả bộ thông đồng nha?” Kim Lục Phúc cười hỏi.

“Làm càn. Đây là chuyện trọng đại của triều đình, tốt nhất cháu cứ vĩnh viễn tiêu dao tự tại đi, không cần liên lụy chuyện này, nếu không chỉ sợ dính vào thì dễ dàng mà tránh ra thì khó.”

Kim Lục Phúc cười gật đầu. Nếu dính vào mà bị Tứ ca hắn biết, chắc chắn sẽ tìm cách trói cổ hắn về, mất nhiều hơn được, suy nghĩ một chút, đám quân ô hợp ấy, giao cho hoàng đế anh minh thần võ giải quyết là được.

“Cô phu, cháu nghĩ hôm nay sẽ không về phủ ở nữa, cháu sẽ tự mình tìm chỗ ở.”

Sách Lăng nhướng mày.

“Trước khi tới đây, cháu đã dẫn về một mỹ nhân người Hồi cho Tứ ca, cháu sợ nhất thời Tứ ca muốn cảm tạ, đều là người một nhà, cháu không muốn huynh ấy cảm ơn, cho nên…”

Sách Lăng nhìn hắn: “Tiểu tử nhà ngươi, ngay cả người Hồi mà cháu cũng trêu chọc. Không muốn bị lão Tứ tóm được cũng đúng, vậy cháu cẩn thận một chút, nhưng cũng không cần quá lo lắng, lão Tứ giờ đang nghỉ hè ở sơn trang, chỉ có lão Ngũ ở kinh thôi.”

“Cô phu, lão Tứ và lão Ngũ cùng một phe nha.” Kim Lục Phúc cười cười

Sách Lăng cũng cười: “Ta sai người chuẩn bị cho cháu ít ngân lượng, cháu đi khắp nơi, ở kinh thành có không ít chỗ có thể dạo chơi.” Suy nghĩ một lát, lại hỏi: “Tiểu Lục, thế cháu định ở đâu?”

“À, ở nhà Tứ ca.”

Sách Lăng lắc đầu đi ra ngoài sai người chuẩn bị ngân lượng .

Bởi vì mang theo báo tuyết không tiện, cho nên Kim Lục Phúc đành gửi tạm nó ở vương phủ, bản thân cầm ngân phiếu và chút bạc vụn, tiếp tục lêu lổng trong kinh thành.

[7]: Thiên Địa hội, (tiếng Hoa:天地會 tiandihui) còn gọi là Hồng Hoa Hội là một hội kín bắt nguồn từ Trung Hoa vào thời Khang Hy với mục đích phản Thanh phục Minh, khôi phục lại giang sơn của nhà Đại Minh, đánh đuổi quân Mãn Thanh ngoại tộc.

Một số truyền thuyết trong dân gian, được tiểu thuyết hoá trong “Thanh cung mười ba triều” của Hứa Tiếu Thiên và “Thư kiếm ân cừu lục” của Kim Dung cho rằng ông không phải con của Ung Chính mà là con người Hán. Truyền thuyết kể rằng vợ Ung Chính kết thân với vợ của Trần Các Lão (Trần Thế Quan), hai người cùng có mang cùng lúc. Khi sinh ra thì con của Ung Chính là con gái, còn con Trần Các Lão là con trai. Vợ Ung Chính vì sợ thất sủng nên đã ép buộc tráo đổi, người con trai sau này là Càn Long. Còn Trần Các Lão và vợ im lặng đến chết.Trong truyện của Kim Dung thì Trần Các Lão chính là Tổng đà chủ của Hồng Hoa Hội.

Tuy nhiên đây chỉ là truyền thuyết, thể hiện mong ước của người Hán khi bị người Mãn đô hộ, tự ru ngủ mình rằng vua trên ngai vàng vẫn là người Hán.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.