Nhất Chân Tâm 3

Chương 20: Muốn “Lấy thân báo đáp “



Edit: Ishtar

Hoằng Trú ngơ ngác nhìn hắn, sau lại nghe được Kim Lục Phúc hô lên hai từ: “Cứu mạng!”

Một bóng trắng đạp hoa bay tới, nhẹ nhàng rơi xuống phía trước xe ngựa: “Kim Tiểu Lục?

“Tiểu Bạch Ngan, cứu mạng a, bọn họ sắp đem ta đi chôn.” Kim Lục Phúc giả vờ run giọng nói.

“À.” Tiểu Bạch ậm ừ một tiếng, rồi nói: “Chờ bọn họ chôn ngươi xong, ta sẽ đào ngươi lên.”

Hoằng Trú cười nhìn Kim Lục Phúc: “Tiểu Lục, nhân duyên của đệ đúng là kém lắm.” Nhảy xuống xe, đứng trước mặt thiếu nữ hỏi: “Ngươi quen biết Kim Lục Phúc sao?”

“Biết, không quen làm sao biết tên của hắn chứ?” Quý Bạch Ngạc nhìn người trẻ tuổi quý phái trước mắt, cao quý thì cao quý, nhưng hỏi một vấn đề rất ngu ngốc.

“Ngươi có cừu oán gì với Kim Lục Phúc không?” Hoằng Trú hỏi. Thiếu nữa này một thân bạch y, nhìn không giống người Trung Nguyên, có chút kỳ quái.

“Không có.” Quý Bạch Ngạc đáp.

“Vậy vì sao ngươi thấy chết mà không cứu?” Hoằng Trú hỏi.

“Không phải còn chưa chết sao?” Quý Bạch Ngạc hỏi lại

Sặc… có vẻ để tâm nhưng ngoài mặt lại ra vẻ không quan tâm.

“Tiểu Bạch Ngan, cô còn không cứu ta? Nếu ta chết cô sẽ phải ở góa đấy.” Kim Lục Phúc nói.

Hoằng Trú nhìn thiếu nữ rồi lại quay đầu nhìn Kim Lục Phúc ngồi xổm trên càng xe đang ra vẻ cảm thương, ở góa à? Chẳng lẽ đây là đệ phụ(em dâu) của hắn?

“Ở góa cho ngươi chính là tiểu nương tử của ngươi á. À, suýt quên, Kim Tiểu Lục, đại miêu của ta đâu?” Quý Bạch Ngạc hỏi, đại miêu… thấy sắc quên nghĩa kia, tìm trở về rồi nhất định phải dạy dỗ lại.

“Đại miêu… bị bọn họ bắt mất, nghe nói đưa cho Hoàng thượng.” Kim Lục Phúc nói, lại càng ra vẻ đau thương.

Quý Bạch Ngạc suy nghĩ một chút, quét mắt nhìn mười người thị vệ, lại nhìn Hoằng Trú. “Các ngươi, những người dưới núi đều là kẻ đáng ghét.” Vừa nói, vừa nhanh chóng chuyển động, trong tay cầm một thanh nhuyễn kiếm, vẻ mặt tràn đầy uất ức. Mục tiêu chỉ thẳng Hoằng Trú, mặc dù Hoằng Trú phản xạ nhanh, nhưng trên người lại không mang binh khí, không, là vật phòng thân, cho nên không thể làm gì khác hơn là chật vật né tránh. Kim Lục Phúc cũng không nhàn rỗi, còn có đám thị vệ cần giải quyết nha.

Một mình hắn không thể quật ngã toàn bộ đám thị vệ, nhưng hiện giờ có Tiểu Bạch Ngan hỗ trợ thì sẽ không thành vấn đề. Nhưng, ngự tiền thị vệ cũng không phải vật trang trí bàn ghế, thu thập bọn họ xong mất không ít sức lực. Nhìn Hoằng Trú và tất cả thị vệ đều đã bị đánh ngã, Tiểu Bạch Ngan chỉ thẳng kiếm vào Hoằng Trú: “Nói, đại miêu của ta đang ở đâu?”

Hoằng Trú trợn mắt nhìn Kim Lục Phúc, tiểu tử này…rốt cuộc đại miêu là vật gì chứ?

“Tiểu Bạch Ngan, cô hỏi hắn cũng vô dụng, không phải hắn bắt.” Kim Lục Phúc cười híp mắt, nhìn nhìn Ngũ ca hắn: “Ta nói…là một người khác bọn hắn hoàn toàn, hôm nay hắn chỉ phụng mệnh bắt ta thôi.”

Quý Bạch Ngạc suy nghĩ một chút, đột nhiên mũi kiếm thay đổi phương hướng: “Kim Tiểu Lục chết tiệt, ngươi lại gạt ta.”

Kim Tiểu Lục vừa la toáng lên “mưu sát chồng” vừa thi triển khinh công bay xa. Đám thị vệ giúp Hoằng Trú đứng dậy: “Ngũ gia? Bọn thuộc hạ sẽ đuổi theo.”

“Đuổi theo cũng không đuổi kịp đâu.” Hoằng Trú nói: “Đi thôi, trở về phục mệnh hoàng thượng đi.”

Ở gốc cây bên kia, người nọ vẫn không ngừng đi vòng quanh.

Một mạch đi thẳng, tới một sơn trang cổ kính, bọn thị vệ thấy là Hoằng Trú tới, liền vội chạy ra thỉnh an hắn, vượt dãy lầu trùng điệp, đi tới trong viện, có một người đang ngồi.

“Tứ ca, Tiểu Lục chạy mất rồi.”

“Lại chạy rồi sao?” Hoằng Lịch nhíu mày. “Tiểu tử này có khi là cá chạch đầu thai mất.”

“Lần này đi tới nửa đường còn gặp trợ thủ của hắn.” Hoằng Trú nói. “Một nữ hài tử.”

Mắt Hoằng Lịch lóe sáng: “Nữ hài tử? Tiểu tử này ở nơi đâu cũng va chạm với nữ hài tử.”

“Một nữ tử rất kỳ quái, y phục kỳ quái, tên cũng kỳ quái. Hơn nữa, xem ra, quan hệ giữa Tiểu Lục và nữ tử không… tầm thường, không chừng là đệ phụ.”

Hoằng Lịch làm đổ ít trà ra: “Đệ phụ?” Thanh âm cao bất thường.

“Nghe ý tứ của Tiểu Lục thì là vậy, nhưng xem ra nữ tử đó không có hứng thú với Tiểu Lục, quan tâm hắn không bằng cái gọi là đại miêu. À, đúng rồi, Tứ ca, huynh sai người bắt đại miêu của Tiểu Lục à?” Hoằng Trú hỏi.

“Là gì vậy?” Hoằng Lịch nghi hoặc.

“Tiểu tử chết dẫm này lại gạt người.”

Đại miêu, rốt cuộc là vật gì vậy?

Hoằng Trú kể vắn tắt chuyện xảy ra cho Hoằng Lịch nghe, nghe nói khuê danh của cô gái kia là Tiểu Bạch Ngan, Hoằng Lịch nhịn không được, bật cười.

Lại nói về hai người kia, chạy rất xa, Kim Lục Phúc ngừng lại dừng lại trên một nóc nhà, Quý Bạch Ngạc bất mãn nhìn hắn: “Kim Tiểu Lục, sao ngươi lại không lo lắng cho đại miêu?”

“Đại miêu không có việc gì, ta cố ý nói vậy, nếu không sao cô chịu giúp ta chứ.” Kim Lục Phúc đặt mông ngồi xuống mái nhà, mệt chết đi được.

“Kim Tiểu Lục!” Quý Bạch Ngạc hung hăng trừng hắn, lại lộ ra cặp răng khểnh hù dọa hắn: “Đại miêu đang ở đâu?”

“Ở một chỗ an toàn, cô chờ đó, ta lập tức đi đón đại miêu, sau đó ngươi theo ta về Giang Nam.” Kim Lục Phúc nói.

“Ta sẽ tự đi Giang Nam, ngươi mau đem đại miêu trả cho ta.”

“Ngươi biết nhà ta ở chỗ nào sao?”

Quý Bạch Ngạc lắc đầu.

“Vậy cô định đi thế nào?” Kim Lục Phúc hỏi tiếp.

Quý Bạch Ngạc nhìn hắn: “Ta đến nhà ngươi làm gì?”

“Con dâu xấu tới gặp cha mẹ chồng a, chẳng lẽ cái này cô… cũng không biết à? Đỗ mỹ nhân không dạy cô à?” Kim Lục Phúc cười hì hì.

“Đã dạy, đã dạy, nhưng ta không xấu.”

“Nàng xấu hay không cũng không phải chuyện quan trọng, quan trọng là về cho lão cha và lão nương nhìn, có hiểu không?” Kim Lục Phúc hỏi, nhà này đúng là toàn đầu óc gia cầm. (Từ đoạn này bắt đầu đổi xưng hô của Kim Lục Phúc nha.)

“Bọn họ cũng không phải là cha mẹ chồng của ta, vì sao ta phải tới cho bọn họ nhìn?”

“Đỗ mỹ nhân đem nàng gả cho ta, ta phải có trách nhiệm với nàng.”

“Không cần.” Quý Bạch Ngạc kiên quyết cự tuyệt. “Mẹ ta nhàm chán như vậy, ngươi cũng nhàm chán theo à. Còn nói, ở trên núi, ngươi cận kề cái chết cũng nhất quyết không chịu cưới ta cơ mà.”

“Bây giờ đang ở dưới chân núi, phải dựa theo tình hình cụ thể chứ.” Hắn nói, ra vẻ đương nhiên là phải thế.

Quý Bạch Ngạc đưa tay sờ trán hắn: “Kim Lục Phúc, ngươi không bị bệnh đấy chứ?”

Kim Lục Phúc nghiêng đầu nhìn nàng, thở dài: “Ai nha, người dưới chân núi chúng ta, ai cũng biết tri ân báo đáp, ơn cứu mạng sẽ lấy thân báo đáp. Tiểu Bạch Ngan, hôm nay nàng cứu ta, ta chỉ có thể lấy thân báo đáp mà thôi.”

Quý Bạch Ngạc cười, lộ ra cặp răng khểnh càng thêm xinh đẹp. “Mấy ngày nay ta còn biết người dưới chân núi các ngươi còn có quy củ khác, nam nhân nhìn thân thể nữ nhân thì phải có trách nhiệm, không phải ngươi còn có trách nhiệm với nữ nhân người Hồi kia sao?”

“Nàng còn nói…” Kim Lục Phúc ra vẻ ủy khuất: “Ta nghe lời nàng xong, cởi hết ra cho nàng ấy nhìn, xem như thanh toán xong. Hơn nữa, chuyện nhìn thấy đó làm sao quan trọng bằng ơn cứu mạng.”

“Kim Tiểu Lục, vừa rồi không phải ta cứu ngươi, ta cảm giác ngươi bị người ta đem đi chôn cũng tốt, chẳng qua ta ra tay là vì đại miêu mà thôi, ngươi đừng tự mình đa tình. Bớt nói nhảm đi, nhanh đi tìm địa miêu về cho ta.”

“Người này ngay cả một chút đồng tình cũng không có, tình ý chúng ta nhiều năm như vậy chẳng lẽ còn kém một đại miêu sao?” Kim Lục Phúc hỏi, trong mắt lóe ra một tia chờ đợi.

Quý Bạch Ngạc gật đầu. =))

Kim Lục Phúc nằm vật xuống, đưa tay vỗ vỗ ngực: “Xong rồi, tự ái bị tổn thương nghiêm trọng.”

Quý Bạch Ngạc vươn tay véo má hắn đùa giỡn. Bởi vì người xem không có hứng thú, Kim Lục Phúc đứng dậy nói: “Nhanh lên, nếu không lát nữa đại miêu sẽ bi Hoàng thượng tóm mất.”

Để Quý Bạch Ngạc chờ ngoài thành, Kim Lục Phúc nhanh nhẹn chạy về ngõ Lưu Hải, len lén trèo tường nhảy vào, len lén để lại một mảnh giấy, sau đó mang đại miêu trèo tường ra ngoài… bởi vì tường rất cao, nên còn tốn ít sức lực, nhân lúc trời tối đen, lén lút chuồn ra khỏi thành, không ngừng phi ngựa một mạch về hướng bắc, hơn nữa chuyên chọn đường rừng nhỏ mà đi, giống như là hai người rủ nhau bỏ trốn vậy. Vất vả lắm mới dừng lại nghỉ ngơi một lát.

“Kim Lục Phúc, Giang Nam là đi về phía bắc sao?” Quý Bạch Ngạc hỏi.

“Nàng không biết Giang Nam là vùng đất nằm ở phía nam Trường Giang sao?” Kim Lục Phúc nhìn nàng một cái: “Tiểu Bạch Nga, đêm khuya nàng cùng với một nam nhân xa lạ đi tới vùng hoang vu kia làm gì?” Khẩu khí như lão bà của hắn hồng hạnh xuất tường không bằng.

“Không làm gì cả, chỉ tìm cho hắn cái cây để hắn đi vòng quanh chơi thôi.” Quý Bạch Ngạc nói. Nam nhân dưới chân núi đều háo sắc, mẫu thân nói không sai. (đã hiểu vì sao thằng cha kia đi vòng quanh cái cây ;) ) )

“Nàng biết Kỳ môn độn giáp thuật sao?” Không ngờ… không ngờ nàng lại biết.

“Cũng không biết nhiều lắm, chỉ một chút thôi.”

“Hắn đi vòng quanh đã bao lâu?”

“Mới có một buổi chiều.” Nàng nói xong, quay sang nhìn hắn: “Trước kia cảm giác mấy thứ mẹ dạy chả dùng đến, bây giờ mới phát hiện rất hữu ích, Kim Tiểu Lục, ngươi mà còn gạt ta lần nữa, ta sẽ cho ngươi đi vòng quanh như vậy.”

Trời đất…

“Ngạc nhi, không cần phải như vậy đâu, nàng nhìn xem chúng ta đồng cam cộng khổ có nhau, nàng nhẫn tâm vậy sao?”

“Kim Tiểu Lục, vừa rồi ngươi nói cái gì?” Nàng nhìn chằm chằm vào mắt hắn.

“Đương nhiên là thân mật mà, Tiểu Ngạc nhi a…” Hắn vừa cười vừa nói.

Da đầu nàng run run lên: “Nổi hết da gà.” Trừng mắt nhìn hắn. “Kim Lục Phúc, nhà ngươi ở phía nam thượng du Trường Giang (An Huy) sao?”

“Không.” Hắn cười cười. “Nhà ta ở phía nam sông Dương Tử.” [8]

“Vậy ngươi nói…” Nàng hừ một tiếng. “Kim Lục Phúc, ngươi chẳng nói câu nào thật cả.”

“Có mà, có nói thật.”

“Câu nào?” Nàng nghiêng đầu nhìn hắn, trên mặt rõ ràng là không tin tưởng.

“Ta sẽ lấy thân báo đáp.”

Bốn mắt nhìn nhau hồi lâu, nàng vuốt vuốt mắt, lắc lắc đầu, sờ trán mình, lẩm bẩm: “Người ở dưới núi thật kỳ quái, có lẽ ta về núi thì hơn.”

Kim Lục Phúc đảo mặt: “Được rồi, nói nàng đầu óc gia cầm quả nhiên đúng thật.” Vật người nằm xuống: “Gỗ mục còn không thể dùng được, gia cầm làm sao có thể biến thành chim cơ chứ…”

Nàng bĩu môi, xem xét bãi cỏ, vạt vạt cho bằng phẳng rồi cũng nằm xuống. “Kim Tiểu Lục, đầu óc gia cầm và chim cũng không khác nhau lắm phải không? Gia cầm biến thành chim thì có gì là tốt?”

Kim Lục Phúc nghiêng đầu nhìn nàng, rồi xoay người đi: “Ông trời ơi, vì sao cứu ta lại là một gia cầm cơ chứ….”

Á… kêu lên một tiếng đau thương.

“Kim Lục Phúc, ngươi bớt lải nhải đi, nếu không ngày mai sẽ để ngươi đi xung quanh chỗ này.” Nàng xoa xoa tay, lưng Kim Tiểu Lục cũng thật cứng, bĩu môi, cũng xoay lưng nằm ngủ.

[8]: Trong lịch sử, vùng sông nước Giang Nam là nơi phản ánh loại sinh hoạt mỹ hảo mà nhân dân hướng tới, là nơi thế ngoại đào nguyên trong cảm nhận của mọi người. Trong những nghiên cứu về nơi này, “Giang Nam” chẳng bao giờ có định nghĩa và tiêu chuẩn thống nhất. Nam Kinh, Tô Châu, Trấn Giang, Thường Châu, nam khu Giang Tô và Tô Châu, phần lớn đông bắc Giang Tây, trấn Cảnh Đức, phần lớn vùng Cửu Giang, Chiết Giang bắc bộ Hàng Châu, Gia Hưng, Hồ Châu, Thiệu Hưng, Vu hồ miền nam An Huy, núi Mã An, Đồng Lăng, Trì Châu (Cửu Hoa sơn) và vùng Huy Châu, nhưng nơi đó, xét theo diện hẹp đều tiêu biểu cho Giang Nam.

Theo diện rộng, Giang Nam bao quát Nhạc Duơng ở Hồ Nam, vùng phía bắc Trường Sa (thuộc tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc), Giang Tô, An Huy, Giang Bắc Lâm Giang Dương Châu, Trừ Châu, Nam Thông, Nam Kinh, những vùng to lớn như vậy, cùng với một phần phía Nam Hồ Bắc…

Thời nhà Thanh, An Huy là Thượng Giang (thượng du Trường Giang); Giang Tô là Hạ Giang, cùng với vùng đồng bằng sông Dương Tử đều thuộc phạm vi Giang Nam.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.