Nhất Chân Tâm 3

Chương 24: Vấn đề uy tín của Kim Lục Phúc



Edit: Ishtar

Còn chưa kịp vui mừng thì cảm thấy có tiếng xé gió phóng tới, Kim Lục Phúc nhanh chóng kéo Quý Bạch Ngạc sang một bên, Tiểu Mộ Dung này… đúng là không có lễ giáo bằng lão Mộ Dung kia.

Tránh rồi lại tránh, Kim Lục Phúc một mực không buông tay Quý Bạch Ngạc ra, mà Mộ Dung kia ra chiêu càng thêm sắc bén, tư thế giống như bắt quả tang lão bà cùng tình nhân trốn chạy. Kim Lục Phúc là ai chứ, luôn luôn nhàn tản, người không gây sự với ta thì ta quyết không chọc ghẹo tới người, nguyên tắc là đánh thắng được thì từ từ đánh, mà đánh không lại thì chạy, cho nên căn cứ vào khoảng cách chênh lệch này, hắn quyết định chạy, chỉ là Tiểu Mộ Dung nổi giận cũng không phải ngồi không, cả bảy tám người kia đều vây lấy bọn họ. Giờ chỉ có hai lựa chọn, phi lên trời hoặc độn thổ xuống đất, xuống đất thì khá là khó khăn đấy, hắn cũng không biết Xuyên Sơn Giáp (thuật độn thổ), mà phi lên trời… bị vây kín như vậy, kiếm chỗ làm điểm tựa để phi lên cũng khó khăn không nhỏ.

Đang suy đông tính tây, lại nghe Quý Bạch Ngạc nói: “Kim Tiểu Lục, bọn họ đông người bắt nạt chúng ta như vậy có chút quá đáng phải không?”

“Đâu phải có chút quá đáng, mà là cực kỳ quá đáng, không có đạo nghĩa giang hồ, không thấu tình đạt lý.” Hắn nói, sau đó nhìn nàng: “Nàng nói được à?”

“Tay của ta cũng đâu có bị quản đâu.” Quý Bạch Ngạc cười nói: “Kim Tiểu Lục, đánh lộn không tốt, ta đi kiếm thạch đầu.”

“Quý cô nương?” Tiểu Mộ Dung có chút kinh ngạc kêu lên, đồng thời ra hiệu cho thủ hạ dừng tay. “Nàng rõ ràng là Quý cô nương, vì sao lại không biết ta?”

“Không phân biệt tốt xấu đã động thủ đánh người, lại còn ỷ đông hiếp yếu, Mộ Dung công tử, ngươi đều đối xử với người khác như vậy sao?” Quý Bạch Ngạc nói, sau đó nhìn Kim Lục Phúc. “Tiểu Lục, chúng ta đi thôi.”

“Quý cô nương, nàng hiểu lầm rồi, ta sợ nàng bị người ta cưỡng ép, cho nên mới động thủ, vị tiểu huynh đệ này, đã thất lễ rồi.” Tiểu Mộ Dung nói.

“Đâu có, đâu có, coi như luận bàn võ nghệ một chút, dù sao cũng không muốn mạng của ta, nếu không ta còn tưởng ngươi nhân lúc trời tối gió lạnh định giết người cướp thê cơ.” Kim Lục Phúc cười lạnh nói. “Ngạc nhi, đi thôi.”

Quý Bạch Ngạc gật đầu, đi qua người Mộ Dung cũng không thèm ngoái lại.

“Quý cô nương ~~” Tiểu Mộ Dung kêu lên.

“Mộ Dung công tử, tiểu đệ họ Kim, ngươi có thể gọi Ngạc nhi là Kim phu nhân hoặc là Kim thái thái, …bằng không thì phải gọi là Kim Lục Phúc gia -.” Kim Lục Phúc nói.

“Kim Lục Phúc gia -? Có nghĩa là gì?” Quý Bạch Ngạc hỏi.

“Tức là thê tử của Kim Lục Phúc ấy mà.”

“Vậy cũng thể gọi ngươi là Quý Bạch Ngạc gia sao?” Nàng hỏi tiếp.

Hai người hoàn toàn không thèm đếm xỉa tới đám người kia và vẻ “tình thâm ý dài” của Tiểu Mộ Dung

“Đương nhiên không thể. Ta là nam nhân, nhưng nàng có thể gọi ta là chưởng quầy Quý Bạch Ngạc gia, hoặc là chủ nhà Quý Bạch Ngạc.” Kim Lục Phúc nói.

“Không được, nếu như ta là Kim Lục Phúc gia – vậy ngươi sẽ là Quý Bạch Ngạc gia -, như vậy mới công bằng.” Quý Bạch Ngạc nói.

“À, được.” Kim Lục Phúc vừa cười vừa nói, không cãi với tiểu ngan ngu ngốc nữa, Quý Bạch Ngạc gia thì Quý Bạch Ngạc gia, cuối cùng cũng chỉ là một cái danh phận thôi mà.

Lại đi thêm vài bước, đột nhien Quý Bạch Ngạc nói: “Không đúng, Kim Tiểu Lục, ngươi không phải của ta, mà ta cũng không phải của ngươi, ngươi lại đào hố bẫy ta.”

“Này, nha đầu, nhiều người đã nghe nàng nói “Kim Lục Phúc là Quý Bạch Ngạc gia” rồi, chẳng lẽ nàng định nuốt lời? Ta mặc kệ, nếu như nàng dám chối bỏ, ta sẽ viết bố cáo khắp thiên hạ là nàng vứt bỏ trượng phu.”

“Như vậy sẽ lãng phí bao nhiêu giấy và mực a?” Quý Bạch Ngạc nói, rất tiếc của.

Kim Lục Phúc lắc đầu, lối suy nghĩ của gia cầm, người bình thường không thể đoán nổi, chỉ có hắn thông minh như vậy mà thôi.

Không hiểu vì sao Tiểu Mộ Dung lại không đuổi theo, có lẽ nhận đả kích quá lớn, không nghĩ tới nữ tử trong lòng chỉ xa cách một tháng đã gả làm thê tử nhà người khác, đương nhiên, có lẽ có việc quan trọng hơn cần hoàn thành. Nhưng… mấy chuyện này cũng chẳng liên quan gì tới Kim Lục Phúc, hắn cảm thấy đụng tới Mộ Dung gia cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.

Thành Lạc Dương.

Tháng bảy, mặc dù ánh mặt trời gay gắt chói chang, nóng tới mức không có chỗ để tránh, bởi vậy có rất nhiều người tránh nóng mà tới trèo thuyền trên hồ. Trong một con thuyền nho nhỏ buông lỏng tấm rèm lụa, có một đôi lão gia phu nhân ngồi đối diện nhau.

“Không hiểu sao trời lại nóng như vậy chứ? Lão đầu tử, chàng không nóng à?” Lão phu nhân hỏi.

“Tĩnh tâm tự nhiên sẽ lạnh.” Lão đầu tử đối diện nói.

“Tâm tư ta đây còn chưa đủ lạnh sao, nuôi nhi tử kiểu gì mà nó trốn không thấy bóng dáng đâu cả, còn làm phiền tới song thân phải đi khắp thiên hạ tìm nó nha. Tiểu tử thối, tốt nhất đừng để ta thấy mặt, bằng không… ta sẽ đánh gãy chân nó.”

“Được, đánh gãy chân nó xong, nàng lại tự mà vác cái thân già ra mà chăm cho nó.” Lão đầu tử cười nói.

“Lão đầu tử, chàng bấm thử ngón tay xem hỗn tiểu tử này chạy đi đâu? Hai, ba năm rồi không có chút tin tức nào cả.” Lão thái thái nói.

“Nếu gia bấm đốt ngón tay mà biết được thì cần gì phải đi khắp nơi chứ.” Lão đầu tử dường như có chút bất mãn, nhìn lão thái thái. “Dưa hấu tính hàn, ăn hai miếng là đủ rồi.”

Lão thái thái buông… miếng dưa hấu thứ ba xuống: “Lão đầu tử, con của ta sẽ không xảy ra việc gì chứ?”

Lão đầu tử gật đầu: “Con của nàng là tai họa, yên tâm.”

~~~

Đợi cho tới khi bớt nóng, thuyền lại gần bờ, trên bờ đã có xe ngựa sớm chờ. Lão thái thái nói thật vất vả mới mát mẻ được một ít đã phải trở về, ngồi trong xe ngựa thật khó chịu.

Xe ngựa đi theo sau, hai người chậm rãi bước, vừa đi vừa nhìn ngắm cảnh vậy.

“Chủ nhân, Đại tiểu thư gửi thư về, hỏi gia và ngài vẫn khỏe chứ, hỏi bao giờ chủ nhân quay về phương nam?” Một phụ nhân chừng năm mươi tuổi hỏi, trên mặt mang theo ý cười.

“Trở về cũng vẫn nóng, để tính sau. Bách Hợp, thê tử của Mạnh Ân có bầu rồi phải không?” Lão thái thái hỏi

Bách Hợp cười gật đầu.

“Ngươi đã sắp làm nãi nãi (bà), còn ta thì ngay cả nhi tử cũng không tìm thấy. Ai nha… Bách Hợp, ngươi trở về Hàng Châu đi thôi, nhìn Tôn nhi (cháu nội) mới ra đời thật tốt, ngươi và Ba Lỗ Đô về đi.” Lão thái thái nói.

“Chủ tử, ở nhà đã có người chăm sóc chúng, vả lại còn có Đại tiểu thư ở đó.” Bách Hợp nói.

“Được rồi, biết nói cũng không làm ngươi đi được, cùng nhau trở về thôi, tiểu tử chết tiệt bao giờ muốn về thì về.” Nói xong, lại nghiến răng nghiến lợi.

“Không tìm nữa sao?” Lão đầu tử hồi lâu không lên tiếng, buột miệng hỏi.

“Không tìm nữa, cũng may ta đã có hai người khuê nữ (con gái) và hiền tế (con rể) hiếu thuận.” Lão thái thái nói, trong giọng nói tràn đầy vui vẻ.

Ngày thứ hai, đoàn người lên đường trở về.

Lại nói về Kim Lục Phúc và Quý Bạch Ngạc sau khi thoát khỏi Tiểu Mộ Dung thì lên đường chạy như điên, rốt cuộc cũng tới một nơi tự cho là an toàn, Quý Bạch Ngạc mới nhớ ra một vấn đề: “Kim Tiểu Lục, cha nương ta đang ở đâu?”

“Đương nhiên là ở Giang Nam Kim gia.” Kim Lục Phúc vừa cười vừa nói: “Nàng nghĩ thử xem, một hiền tế như ta, Đỗ mỹ nhân có thể dễ dàng buông tha sao? Không tóm được ta thì phải tới Kim gia đối phó với lão cha và lão nương ta, tới lúc đó ta còn có thể phản kháng được sao?”

Quý Bạch Ngạc nhìn trời: “Ta không đi cùng ngươi đâu, ta tự đi tìm.”

“Ngạc nhi, sao có thể như vậy chứ? Sao nàng có thể bội tình bạc nghĩa như vậy?” Hắn túm tay nàng, ra vẻ thương tâm đau khổ.

“Lại loạn cái gì?” Nàng trừng mắt nhìn hắn: ‘Miệng lưới trơn tru, nói hươu nói vượn, chỉ giỏi trêu hoa ghẹo nguyệt.”

“Tiểu Bạch Ngan, nàng không thể thiển cận chỉ nhìn bề ngoài như vậy, nàng nhìn tâm tư ta xem chân thành cỡ nào?” Hắn cười hì hì.

Quý Bạch Ngạc xoa tay nói: “ Thể hiện chút coi, còn chưa từng thấy chân thành là cái dạng gì.”

Chưa dứt lời đã bị Kim Lục Phúc cầm tay: “Quý Bạch Ngạc, tuy rằng nàng rất ngốc, còn chưa xem qua bao nhiêu sách, nhưng có một câu tục ngữ, chắc chắn nàng từng nghe qua, đó là “Lộ dao tri mã lực, sự cửu kiến nhơn tâm” (Đường dài mới biết sức ngựa, việc lâu mới thấy lòng người), biết không?

“Bao lâu? Hai tháng có đủ không?” Quý Bạch Ngạc hỏi.

Trời ạ ~~~ đầu óc củ cải ~~

“Cả đời.” Kim Lục Phúc nói.

Quý Bạch Ngạc chớp mắt, dường như rất cảm động. Kim Lục Phúc nhếch miệng cười chưa được một nửa đã nghe Quý Bạch Ngạc nói tiếp: “Cả đời có phải quá dài lắm không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.