Nhất Chân Tâm 3

Chương 25: A Y Nỗ Nhĩ lại xuất hiện



Edit: Ishtar

Thật vất vả mới dụ dỗ Quý Bạch Ngạc đi cùng hắn tới hạ lưu Trường Giang (Giang Tô), nhìn ngắm mai vàng trong mưa, Kim Lục Phúc miêu tả, thời tiết mưa dầm thế này giống như bao quát tất cả làn khói trong nước, lộ ra một ánh trăng mờ ảo, giống như một tầng lụa mỏng, lúc trời mưa phùn, cầm ô đi dạo trên Đoạn Kiều Tây Hồ chính là chuyện phong lưu của những văn nhân mặc khách. Nói một cách ngắn gọn, lúc mưa phùn cảnh đẹp Giang Nam rất mờ ảo, nhìn Quý Bạch Ngạc cứ ngây người nhìn cảnh mưa lại thầm lắc đầu, đứa nhỏ ngốc này từ nhỏ chưa từng thấy mưa sao, hận không thể lắp cánh bay ngay tới Giang Nam, cũng hận không thể làm cho Giang Nam quanh năm suốt tháng mưa phùn.

images

Đoạn Kiều - Tây Hồ

Đi về Giang Nam, Quý Bạch Ngạc bắt đầu hỏi kỹ càng về cảnh vật Giang Nam, hắn cũng không ngại phiền hà, còn thao thao bất tuyệt kể cho nàng nghe, coi như trò tiêu khiển giết thời gian.

Hành trình đi tới Giang Nam lãng mạn vừa bắt đầu một ngày thì lại gặp phải cảnh đánh nhau. Quý Bạch Ngạc nhìn hắn nói: “Kim Tiểu Lục, ngươi và mấy loại chuyện đánh lộn này đúng là có duyên nha.”

“Có lẽ vì ta tương đối trượng nghĩa, hoạt bát ấy mà. Bỏ đi, đánh thì đánh, cũng chẳng liên quan tới chúng ta.”

“Đúng là không liên quan tới ta, nhưng…” vươn tay lên chỉ. “Ngươi nhìn xem, người kia không phải là…mỹ nhân người Hồi sao?”

Theo hướng tay nàng chỉ, hắn cũng nhìn thấy, người đang quơ đao chính là A Y Nỗ Nhĩ.

Kim Lục Phúc mặt không đổi sắc. Hai bên đánh nhau, một bên chắc chắn là ngự tiền thị vệ của Tứ ca hắn, bên kia dù mặc trường bào khoác ngoài y phục, nhưng bộ dáng không giống, vừa nhìn đã có thể khẳng định là người Hồi, hơn nữa A Y Nỗ Nhĩ lại ra sức liều mạng, hắn đoán có lẽ là đám người quấy rối từ sa mạc tới thảo nguyên và đi theo tới tận đây, trước kia chúng có thù oán với A Y Nỗ Nhĩ, hiện tại, nếu để A Y Nỗ Nhĩ bị bọn họ bắt đi, Tứ ca sẽ cảm thấy mất mặt; nếu Tứ ca cảm thấy mất mặt sẽ lại gây phiền phức cho hắn, sau đó thế nào cũng nghiến răng nghiến lợi với hắn cho coi.

Nghĩ hậu quả trước sau liên lụy tới bản thân, hắn nhìn Quý Bạch Ngạc nói: “Tiểu Bạch Ngan, nàng đi tìm mấy viên đá vây đám người Hồi kia đi.”

“Được.” Quý Bạch Ngạc gật đầu, Kim Lục Phúc liền phi thân về phía trước, khinh công thật tốt, phóng người bay vào giữa vòng vây, A Y Nỗ Nhĩ nhìn thấy hắn liền thở phào nhẹ nhõm: “Kim Tiểu Lục!”

Kim Lục Phúc cũng không nói gì, từ dưới đất nhặt lên một trường thương vừa gia nhập hỗn chiến, vừa để ý động tĩnh của Tiểu Bạch Ngan. Đám thị vệ vừa thấy có người lạ liền rất căng thẳng, vốn đám người Hồi này đối phó đã đủ khó khăn rồi, nếu thêm cả người này nữa có lẽ lần này bọn họ sẽ không hoàn thành được nhiệm vụ, khó có thể giữ được cái đầu trên cổ, bọn họ nghe nói, Hoàng Thượng dường như rất thích nữ tử người Hồi này. Cũng may, thấy Kim Lục Phúc cầm trường thương đối phó với đám người Hồi, bọn họ mới yên lòng, có thêm trợ thủ cũng tăng thêm ý chí chiến đấu.

Kim Lục Phúc nhất tâm nhị dụng (Một tâm trí mà làm được 2 việc), nhìn Quý Bạch Ngạc đi vòng sau cái cây, cứ đi vòng quanh trận hỗn chiến này không ngừng khom lưng phóng đồ, động tác nhẹ nhàng nhanh chóng, mấy người Hồi định giơ đao chém nàng thì nàng đã nhanh chóng vọt sang một bên, raatst nhanh, nàng nhìn Kim lục Phúc cười cười: “Tốt rồi, một lát..”

Một tiếng kêu đau đớn vang lên, rồi lại nghe thấy thanh âm ngã phịch xuống đất. Trên mặt Quý Bạch Ngạc còn lưu lại mất giọt máy, nàng chớp chớp mắt, dường như có chút sợ ngây người.

Kim Lục Phúc một tay ôm lưng nàng, một tay linh hoạt sử dụng trường thương đối địch, vốn rất dễ dàng nhưng vì vướng thêm một người nên phải cố hết sức, nhưng miệng Kim Lục Phúc cũng không nhàn rỗi: “Tiểu Bạch Ngan, nàng không sao chứ? Sợ tới choáng váng sao? Hồi hồn mau, hồi hồn mau Tiểu Bạch Ngan.”

Một lát sau, nhìn thấy binh lính bị thương ngày càng nhiều, tình thế càng lúc càng không khả quan, Quý Bạch Ngạc hồi hồn kéo tay Kim Lục Phúc: “Đi theo ta.”. Đi theo bước chân nàng lại tìm được A Y Nỗ Nhĩ ra khỏi vòng kỳ môn độn giáp thuật.

Lúc này người trong trận pháp giống như… cá nằm trên dao dưới thớt, rất dễ giải quyết.

“Kim Tiểu Lục!” A Y Nỗ Nhĩ kêu lên, tay áo nhiều chỗ bị rách, nhưng cũng không ảnh hưởng gì tới khuôn mặt nàng, cười tươi rạng rỡ nhìn hắn.

“Ngạc nhi, nàng không sao chứ? Đến đây, đã làm nàng hoảng hốt rồi.” Kim Lục Phúc vỗ nhẹ đỉnh đầu Quý Bạch Ngạc.

“Kim Tiểu Lục, ngươi giết người.” Quý Bạch Ngạc nói.

“Không có, không tin nàng nhìn hắn xem, vẫn còn thở mà, chỉ không cẩn thận bị thương tí thôi.” Hắn cười híp mắt. “Ổn rồi chứ? Được rồi, chúng ta liền đi tiếp.”

“Kim Tiểu Lục!” A Y Nỗ Nhĩ lại gọi, trong lòng có chút chua xót, trước kia hắn hộ tống nàng tới thảo nguyên đều rất quan tâm, sao hôm nay lại dè dặt đề phòng như vậy.

“Kêu cái gì mà kêu, ta có nghe thấy.” Kim Lục Phúc nhìn nàng, rồi lại nhìn đám thị vệ vẫn còn đang giơ đao đề phòng. “Nhanh lên đường đi, mấy người Hồi này còn chưa chết, nhân lúc bọn họ vẫn còn bị vây trong trận pháp, các người còn không mau đi? Nhớ kỹ, không được dừng lại nghỉ ngơi, không ngừng phi ngựa trở về kinh thành đi.”

“Ta muốn đi cùng ngươi.” A Y Nỗ Nhĩ nói.

Đám thị vệ lại sột soạt di chuyển đao kiếm, Kim Lục Phúc lắc đầu, đột nhiên nhanh chóng lại gần nàng, tay vừa cử động đã làm người A Y Nỗ Nhĩ từ từ mềm nhùn, dường như đột ngột ngủ thiếp đi, Kim Lục Phúc ôm nàng vào trong kiệu, sau đó sặn dò binh linh nhất định phải nhanh chóng trở về kinh thành.

Bọn họ vội vã đi, Kim Lục Phúc kéo Quý Bạch Ngạc: “Chúng ta cũng đi thôi, đúng là không hợp bát tự với phương bắc mà, ngày nào cũng gặp đánh nhau, sau này gặp ít thì tốt hơn.”

“Tiểu Lục, sao ngươi không mang nàng cùng theo?” Quý Bạch Ngạc hỏi.

“Lạ nhỉ, sao phải dẫn theo nàng ấy? Nàng ấy và ta không quen không biết, cũng giống nàng và người Mộ Dung gia, dính vào sẽ không tốt.” Hắn cười hì hì.

“Nhưng mà nàng rất đẹp a?”

“Ta đã nói rồi, xinh đẹp ta nhìn không vừa mắt .”

“Kim Lục Phúc ——” Quý Bạch Ngạc véo hắn một cái: “Ý ngươi là ta cũng không vừa mắt ngươi sao?”

Hắn ra vẻ tủi thân nhìn nàng, xoa xoa cánh tay nói: “Ta cũng chưa nói là nhìn nàng thuận mắt mà…”

Hai người vì lời này mà lại truy đuổi nhau trong rừng, giống như trước kia ở trên đỉnh Côn Lông. Lẽ ra phải tăng tốc, nhưng vì khí trời quá nóng nên đại miêu có chút khó chịu, mỗi ngày đều nằm gục, thè lưỡi ra sức thở, Quý Bạch Ngạc sợ nó xảy ra chuyện gì, liền ép Kim Lục Phúc vào thành mua dược cho nó ăn, mới khá hơn một chút.

Đi vài ngày, tính toán hành trình phải đi qua kinh thành, Kim Lục Phúc có chút lo lắng, hắn đã thả một đám người sống trở về cho Tứ ca hắn. Nhìn thấy thái độ dè dặt, bất an dọc đường đi của hắn khiến cho Quý Bạch Ngạc cảm thấy kì lạ, hỏi hắn có phải đeo án mạng trên lưng không, hắn liền nghiêm túc nói cho nàng biết, án mạng thì không có, nhưng trước kia hắn vô tình đắc tội với Hòa Cung Thân Vương (chính là Ngũ A Ca Hoằng Trú) nên đi ngang qua kinh thành đương nhiên phải cẩn thận một chút, hơn nữa kế tiếp bọn họ phải áp dụng kế sách vòng vèo, không thể đi đường thẳng. Quý Bạch Ngạc cũng không thắc mắc, đối với mấy vụ đất đai ở Trung Nguyên nàng có chút mơ hồ, cho nên cũng đồng ý.

Không biết là thần linh phù hộ hay do Kim Lục Phúc cũng thông minh, đi hơn mười ngày cũng không còn đụng tới truy binh của “Hòa Cung Thân Vương”, Kim Lục Phúc cũng buông lỏng đề phòng, quyết định lần này phải nướng chút đồ mặn để bồi bổ tâm can.

Ngày hôm trước mới đổ mưa, nên trong rừng có chút cảm giác“Sơn lộ nguyên vô vũ, không thúy thấp nhân y”[9], Quý Bạch Ngạc thích nhìn, hắn liền nói ở Giang Nam đều như vậy, nàng bán tín bán nghi, hắn liền đọc mấy câu thơ của cổ nhân để chứng minh, so với nương hắn thường nhớ nhung “Thảo trường oanh phi nhị nguyệt thiên” [10] linh tinh thì tốt hơn nhiều.

“Kim Tiểu Lục, ngươi có cảm thấy hôm nay có rất nhiều người tới đốn củi không? Nàng hỏi. Mỗi ngày chạy trong rừng, ngẫu nhiên mới gặp một hai người, thế mà hôm nay đã gặp ít nhất mười lăm người.

Kim Lục Phúc cười cười, làm gì có tiều phu đốn củi nào mà lại có ánh mắt lén lút như vậy. “Có lẽ mấy ngày trước trời mưa nhiều, hết củi đun rồi.”

Quý Bạch Ngạc gật đầu. Hắn cũng không biểu lộ gì cả, lặng lẽ quan sát bốn phía, trong lòng thầm suy đoán thân phận của bọn người kia.

[9] hai câu này trong bài Sơn Trung của Vương Duy.

Bản gốc:

荊谿白石出,

天寒紅葉稀。

山路元無雨,

空嵐濕人衣。

Hán Việt:

Kính khê bạch nhật xuất,

Thiên hàn hồng diệp hy.

Sơ lộ nguyên vô vũ

Không lam thấp nhân y.

Dịch Nghĩa:

Mặt trời mọc trên dòng suối hiểm trở

Trời lạnh, lá đỏ thưa thớt

Trên con đường núi không có mưa

Hơi núi làm ướt áo người

Dịch thơ: (Bản dịch thơ của Phụng Hà)

Khe quanh hửng nắng rạng đông

Bầu trời lạnh lẽo, lá hồng lưa thưa

Trên non đường vắng núi mưa

Giăng giăng hơi núi, áo ai ướt rồi

[10] Câu này trong bài Thôn Cư của Cao Đỉnh

Bản gốc:

村居

高鼎

草长莺飞二月天,拂堤杨柳醉春烟,

儿童放学归来后,忙趁东风放纸鸢。

Thôn cư

Cao Đỉnh

Thảo trường oanh phi nhị nguyệt thiên ,

Phất đê dương liễu túy xuân yên ,

Nhân đồng phóng học quy lai hậu ,

Mang sấn đông phong phóng chỉ diên 。

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.