Nhất Chân Tâm 3

Chương 26: Vướng mắc



Edit: Ishtar

Mấy người này… giống như từ dưới đất chui lên vậy, quay đi quay lại đã không thấy bóng dáng đâu nữa. Kim Lục Phúc càng thêm căng thẳng, chắc chắn mấy người này… không phải người lương thiện.

“Tiểu Lục, ta cảm thấy đầu hơi choáng.” Quý Bạch Ngạc nói. Hắn đỡ lấy nàng, bản thân cũng cảm thấy không thoải mái, trong lòng càng lo lắng có chuyện gì đó xảy ra, hắn cảm giác được hôm nay sẽ phải trải qua một cửa ải khó khăn, đúng là sơ suất quá.

“Tiểu Bạch Ngan, Đỗ mỹ nhân có dạy nàng thủ thuật che mắt không?” Kim Lục Phúc hỏi, cũng không ôm hy vọng, thủ thuật che mắt kia giả thần giả quỷ, có lẽ Đỗ mỹ nhân cũng không biết.

Quả nhiên Quý Bạch Ngạc lắc đầu.

“Tiểu Bạch Ngan, lát nữa nếu có người tới bắt ta, nàng cứ giả vờ như không quen biết ta, sau đó chạy nhanh một chút, tới Trần gia ở Hàng Châu tìm một người.”

“Không chạy.” Quý Bạch Ngạc cười cười: “Kim Tiểu Lục, nhiều người như vậy chỉ dựa vào một mình ngươi cũng không thoát được đâu, ta cũng không chạy, đó là hành động không trượng nghĩa.”

Híc…

“Nói hay lắm! Tiểu Lục, ánh mắt ngươi không tệ a!” Một giọng sang sảng lạnh lùng vang lên.

“Cảm ơn vương gia quá khen!” Kim Lục Phúc nói, đảo mắt bốn phía, từ chỗ này có thể mơ hồ nhìn thấy đám người ngày một vây lại gần, dường như không ít, lần này có lẽ Tứ ca và Ngũ ca hắn quyết tâm ra tay rồi.

“Còn rảnh rỗi bẻm mép sao? Hử?” Hoằng Trú cười cười, nhìn hai người đứng trước mặt: “Đầu có chút choáng váng, cả người không có khí lực đúng không? Vậy được rồi. Hôm nay bổn vương nhất định phải để các ngươi muốn chạy cũng không thoát, Tiểu Lục, món nợ lần này chúng ta trở về tính toán trước mặt Hoàng thượng chứ nhỉ?”

“Đâu có, đâu có. Nhưng mà vị cô nương này không có liên quan tới chuyện giữa hai chúng ta, nàng muốn đi tìm song thần, ngài có thể giơ cao đánh khẽ thả nàng chứ.” Kim Lục Phúc nói.

“Kim Lục Phúc, hắn sẽ không thực sự đem ngươi đi chôn sống đó chứ?” Quý Bạch Ngạc đột nhiên hỏi.

“Không chắc lắm, bọn họ có rất nhiều cách tra tấn người khác, nhiều tới mức nàng không thể tưởng tượng nổi.” Kim Lục Phúc nói, xin lỗi ca ca, tại các huynh ép đệ…

“Vị tiểu thư này không cần lo lắng, mặc dù Kim Lục Phúc từng có lỗi với ta, nhưng cũng không đáng tội chết, chỉ cần hắn chịu nghe lời, mai sau không chỉ đường quan lộc rộng mở, đến lúc đó tiểu thư như ngươi lại được cáo mệnh (phụ nữ được phong tước hiệu trong thời phong kiến) gì đó.” Hoằng Trú nói, trừng mắt liếc nhìn Kim Lục Phúc. Chôn sống? Đều là hắn tự quyết định.

“Cáo mệnh là là gì? Nghe giống như đi kiện vậy.” Quý Bạch Ngạc hỏi.

“Cáo mệnh chính là trên đầu cắm một đống giấy vàng, gặp ai cũng quỳ, còn giống như bị lôi lên công đường thẩm vấn vậy.” Kim Lục Phúc nói.

Quý Bạch Ngạc gật đầu: “Không có ý nghĩa.”

“Cho nên nàng đừng để bị người ngoài lừa cái gì cáo mệnh, giống như… Giang công tử kia, lão bà tương lai của hắn cũng là cáo mệnh.” Kim Lục Phúc nói.

Hoằng Trú đứng bên cạnh cảm thấy buồn bực, đang nói đi đâu vậy?

“Giang công tử? Thì có liên quan gì?” Quý Bạch Ngạc nói, dường như đầu óc càng lúc càng mơ hồ, dựa vào Kim Lục Phúc. “Kim Tiểu Lục, ta buồn ngủ quá, ngươi véo ta một cái.”

“Bên kia có xe ngựa đang chờ, vị tiểu thư này có thể tới đó nghỉ ngơi một lát.” Hoằng Trú nói, cười tươi rạng rỡ.

Vừa dứt lời, chỉ thấy Quý Bạch Ngạc giơ tay lên cắn một cái, đau tới mức nhăn mặt mũi lại nhìn Kim Lục Phúc. “Kim Tiểu Lục, ngươi đừng để bị hắn tóm được nha. Tìm cho ta mấy viên đá…” Vừa nói mấy câu đã trôi vào giấc ngủ.

Kim Lục Phúc cũng cảm giác hình ảnh trước mắt chồng chéo lên nhau, nhìn thấy Ngũ ca hắn đang tươi cười tỏ vẻ vô tội, đang nhếch miệng nói: “Còn muốn kỳ môn độn giáp thuật sao? Nhưng mà, tại sao nữ tử này lại cố chấp với ngươi như vậy chứ? Trong cung…cái người A Y Nỗ Nhĩ kia còn hơn…phải không?”

“Có a!” Một giọng nói vang lên… nhưng chắc chắn không phải Kim Lục Phúc nói.

Tất cả mọi người (bao gồm cả Kim Lục Phúc đang mơ hồ buồn ngủ) nhìn về phía phát ra tiếng nói, trên cành cây cao, một nữ tử mặc tử y (y phục màu tím), trên mặt che bằng một tấm sa mỏng.

“Hai (nửa) mặt…” Kim Lục Phúc sau khi thốt ra mấy lời này cuối cùng cũng không chống nổi dược lực, lăn ra ngủ. Gối đầu rất thoải mái, chăn lại còn có một mùi thơm nhàn nhạt, Kim Lục Phúc hít sâu một hơi.

“Thoải mái chứ?” Một giọng nữ vang lên.

Kim Lục Phúc không cử động, rồi đột ngột ngồi dậy, một nữ tử mặc đạm tử y (y phục tím nhạt) đang khoanh tay ngồi cạnh bàn nhìn hắn cười … mặc dù là tím nhạt nhưng cũng không còn giữ nguyên màu sắc nữa, giống màu trắng nhiều hơn… khác biệt hoàn toàn với A Y Nỗ Nhĩ… mũi cao, khuôn mặt đẹp như tạc tượng, cô gái này mặt hoa da phấn, mỉm cười rất xinh đẹp, đẹp hơn nhiều so với với nét đẹp thanh tú đơn thuần của Quý Bạch Ngạc, đương nhiên, cũng có khí chất hơn.

“Tử Ngư cô nương?” Kim Lục Phúc hỏi, nhìn bốn phía xung quanh. “Ngạc nhi đâu?”

“Cứu ngươi đã mất hết phần lớn sức lực của ta rồi, Quý cô nương… không cứu được.” Tử Ngư nói.

“Ngạc nhi bị bắt đi rồi sao?” Trong lòng âm thầm thở dài, thà để hắn cùng bị bắt còn hơn, kế tiếp chắc chắn hắn phải “tự chui đầu vào lưới” à? Có lẽ Tứ ca và Ngũ ca đang cười toe toét.

Tử Ngư gật đầu.

“Tại sao cô lại cứu ta? Chúng ta đã thanh toán xong, không ai nợ ai.”

Tử Ngư cười khanh khách: “Nếu ta nói ta thích ngươi thì sao?”

“Ta không thích cô.” Kim Lục Phúc nói, xốc chăn nhảy xuống giường, đầu óc vẫn cảm thấy choáng váng.

“Thật thô lỗ. Ta kém Quý Bạch Ngạc ở điểm nào chứ?”

“Chẳng kém gì cả, nhưng ta nhìn nàng ấy thuận mắt hơn.” Kim Lục Phúc nói. “Ơn cứu mạng, ngày khác sẽ báo đáp, tại hạ còn có việc, đi trước một bước, cáo từ.”

“Đừng nóng vội, ơn cứu mạng cứ từ từ trả sau cũng được, không phải sao?” Tử Ngư đi tới đỡ tay hắn. “Vẫn còn choáng sao? Đừng vội, dược vẫn chưa hết công hiệu. Ta đỡ ngươi.”

Tâm trạng Kim Lục Phúc bị đả kích nặng nề, đây là lần thứ hai trong đời hắn bị người ta dùng thế lực bắt ép, cảm thấy vô cùng khó chịu.

Tử Ngư đỡ hắn đi qua một dãy hành lang, đi một lát thì tới sảnh đường, ghế chủ vị (ghế chủ nhà) có hai người ngồi, dãy ghế bên cạnh cũng có người ngồi.

“Kim tiểu huynh đệ, ngươi tỉnh rồi.” Một vị lão giả vừa cười vừa nói.

“Mộ Dung đại thúc? Tửu quán chưởng quầy?” Quay đầu nhìn người trẻ tuổi kia: “Vị…này… Nói vậy nhất định là Mộ Dung công tử .”

“Lão phu là Vu Thiên Đường.” Hóa ra là tục danh (tên) của lão bản tửu quán.

“Cảm ơn ơn cứu mạng của các vị, nhưng hiện giờ tại hạ còn có chuyện cần làm, xin cáo từ.” Kim Lục Phúc nói, nghìn đường vạn đình, trăm nhà cũng không liên quan tới hắn, ân tình sau này nhất định sẽ báo đáp.

“Kim tiểu huynh đệ, ngươi có thể cho biết vì sao lại có thù oán với triều đình không?” Mộ Dung Huống hỏi.

“Còn có thể vì cái gì chứ? Không phải hắn muốn cướp nữ nhân mà Hoàng đế thích sao?” Người trẻ tuổi nói.

Kim Lục Phúc nhìn hắn một cái, ước chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, suy nghĩ đúng là giống đầu óc thiếu niên… quá đơn thuần, lại liếc nhìn mấy người khác, Kim Lục Phúc nói: “Đây là chuyện riêng của ta, không tiện nói rõ.”

“Chuyện riêng?” Người tuổi trẻ dường như rất tức giận: “Tại chuyện riêng của ngươi mà Quý cô nương mới bị liên lụy, hiện giờ nàng bị bắt, còn không rõ thế nào, Kim Lục Phúc, để xem ta trừng phạt ngươi thế nào.”

Cơn tức này… Tiểu Bạch Ngan cùng lắm chỉ đến nhà ca hắn ở vài ngày, chứ có liên quan gì tới Mộ Dung công tử chứ, y dựa vào cái gì mà nổi giận?

“Nàng có chuyện gì hay không cũng có liên quan gì tới Mộ Dung công tử chứ?” Kim Lục Phúc cười cười. “Ba năm trước đây, Ngạc nhi đã có đính ước với ta, người cần lo lắng cũng là ta mới đúng. Cáo từ.”

“Xin đợi một lát.” Mộ Dung Huống nói: “Tiểu huynh đệ, ngươi đi một mình có thể nắm chắc phần thắng sao? Hiện giờ dược lực trong người ngươi vẫn chưa hết, nơi này cách kinh thành hơn trăm dặm, ngươi cũng nên nghỉ ngơi hai ngày. Huống hồ, nếu ngươi lại bị bắt thì làm thế nào?”

Kim Lục Phúc suy nghĩ một chút: “Nếu Mộ Dung tiên sinh muốn nói tới chuyện này, tại hạ cũng không giấu diếm nữa. Thực ra tại hạ không có niềm tin với các vị, ta và Mộ Dung lão tiên sinh chẳng qua chỉ gặp gỡ vài lần, chính là các người không tiếc phải đối phó với Hòa Cung Thân Vương để cướp ta từ trong tay hắn ra, tại hạ tự hỏi vì sao mình chưa từng có giao tình gì để các vị ra tay giúp sức như thế, cho nên tại hạ rất muốn biết, các vị muốn thông qua Kim Lục Phúc ta để lấy những thứ gì?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.