Nhất Chân Tâm 3

Chương 8: Ngoài ý muốn



Edit: Ishtar

Cát bụi càng ngày càng gần, những bóng đen cũng dần dần phóng đại, hóa ra đúng là thổ phỉ đang cưỡi ngựa. Kim Lục Phúc nhìn cảnh này muốn cười, nhìn cứ như bọn thổ phỉ bị oanh tạc bằng thuốc nổ mà thoát ra vậy.

Hai thương đội tập trung một chỗ, hắn cảm giác có người ở rất gần mình, nghiêng đầu nhìn, là một cái đầu bịt kín như cái bánh chưng, chỉ lộ đôi mắt và một mùi thơm thoang thoảng.

Chờ đội kỵ mã tới gần, hai thương đội đã bị vây quanh ở giữa, Kim Lục Phúc cảm giác đầu bánh chưng kia càng ngày càng sán lại gần mình, nếu không phải còn cách lớp y phục thì nhất định đã da thịt gần gũi. Cúi đầu nhìn, đầu bánh chưng lại cúi thấp đầu hơn không nhìn hắn, dường như trốn tránh gì đó.

Tạ Mộc Tạ Nhĩ nói bi bô gì đó với đầu lĩnh của đội kỵ mã, mặc dù Kim Lục Phúc nghe không hiểu, nhưng từ biểu hiện nét mặt và khoa chân múa tay kia cũng đoán được là đàm phán không thuận lợi. Ước chừng Tạ Mộc Tạ Nhĩ khiêng ra Bồ Tát cũng không đủ trấn trụ bọn côn đồ này.

“Cứu ta.” Đầu bánh chưng cúi đầu, nhỏ giọng nói, dùng sức túm tay áo hắn.

Đầu lĩnh đội kỵ mạ quét đôi mắt hung hiểm nhìn hai đoàn người, rồi dừng lại trong chốc lát trên người đầu bánh chưng ở bên cạnh Kim Lục Phúc, giơ roi ngựa trong tay chỉ về phía nàng, nói cái gì đó, theo như lẽ thường mà phán đoán, Kim Lục Phúc cảm giác được nên để bánh chưng ngẩng đầu lên.

Lúc này Kim Lục Phúc đã hiểu ra, thổ phỉ này yêu mỹ nhân, không thích tài vật, nhưng mà, bánh chưng này từ lúc gặp tới giờ đều cúi thấp đầu, bịt kín chỉ lộ đôi mặt, sao hắn lại biết nàng là mỹ nhân nhỉ? Đầu bánh chưng lại túm tay áo hắn, không cẩn thận véo cả vào thịt hắn làm hắn đau kêu thành tiếng. Sau đó lại phát hiện roi ngựa kia đang chỉ về phía mình, đôi mắt kia lộ rõ vẻ ác độc.

Trời ạ, hắn đau mà ngoác miệng, chứ có cười đâu…

Già Ngả Sơn quay đầu nói gì đó với đầu lĩnh cường đạo, đáng tiếc gã đó nghe không lọt tai, roi ngựa hết chỉ vào Kim Lục Phúc lại chỉ sang đầu bánh chứng, ý bảo bọn họ “bước ra khỏi hàng”.

“Già Ngả Sơn, hắn bi bô tiếng điểu ngữ gì vậy?” Kim Lục Phúc hỏi. Không ngại học hỏi chính là thói quen đạo đức tốt.

“Hắn muốn ngươi và Cổ Lệ đi theo hắn.” Già Ngả Sơn nói nhỏ, lo lắng nhìn hắn.

“Nhưng mà ta có quen hắn đâu?” Kim Lục Phúc than thở. Hắn cũng không phải người nổi tiếng, sao đi tới đâu cũng có người đi đường Giáp Ất Bính Đinh mời hắn về làm khách thế nhỉ?

Đầu lĩnh thổ phỉ rống lên cái gì đó, Kim Lục Phúc nhún vai, bĩu môi nói: “Già Ngả Sơn, già giúp ta hỏi hắn, vì sao hắn muốn ta về làm khách nhà hắn đi?”

Già Ngả Sơn thiếu chút nữa đầu đầy hắc tuyến.

Mắt thấy hai gã thuộc hạ đã chạy tới muốn kéo hai người bọn họ, Kim Lục Phúc lại nói: “Già Ngả Sơn, già giúp ta nói với bọn chúng, ta không quen biết cô nương này, muốn bắt nàng ta đi thì cứ bắt.”

Già Ngả Sơn nhìn hắn, dường như có chút thất vọng.

Bánh chưng không cúi đầu nữa, ngẩng phắt lên nói gì đó với đầu lĩnh cường đạo, sau đó càng túm tay áo Kim Lục Phúc thật chặt, kẻ ngu cũng biết chắc chắn là nàng nói quan hệ giữa hai người bọn họ không rõ ràng.

Già Ngả Sơn mở to mắt nhìn: “Tiểu Lục, ngươi và Cổ Lệ ~~ các ngươi ~~”

“Chúng ta? Chúng ta là người đi đường thôi.” Kim Lục Phúc nói, nhưng hắn cũng biết, lần này không thể thờ ơ được rồi.

Hai gã thuộc hạ kia đã tới trước mặt bọn họ, không biết đầu lĩnh nói cái gì, bộ dạng hai gã kia liền cực kỳ hung dữ, đao trong tay vung lên, nếu như yên tĩnh thì đều có thể nghe thấy thanh âm xé gió, đao chưa chém tới, bỗng nhiên một gã ôm bụng lui về phía sau vài bước, có máu chảy ra từ kẽ tay hắn.

Kim Lục Phúc nhìn đầu bánh chưng, trong tay nàng đang cầm một thanh chủy thủ. “Không muốn chết thì phải giúp ta.” Bánh chưng Cổ Lệ nói, ánh mắt nhìn chăm chú vào gã còn lại.

“Cô đúng là không coi trọng chính nghĩa, làm gì có kiểu cầu người khác giúp đỡ như vậy… này này này…” không đợi hắn kịp dong dài, gã thuộc hạ còn lại đã đánh về phía sau gáy hắn, Kim Lục Phúc dễ dàng nhảy tránh hai bước: “Ta nói ngươi… tên thổ phỉ này, sao đánh lại không báo trước một tiếng hả? Sao không nói gì hả? Không biết trộm cũng có đạo lý sao? Mấy kẻ các ngươi muốn làm thổ phỉ cũng phải tuân thủ quy củ chứ, sao lại…” lại một đao chém tới, Kim Lục Phúc lại tránh, sau đó cau mày nói: “Trẻ nhỏ không thể dạy, phí nước bọt của ta quá.”

“Lải nhải lắm lời.” Trong đôi mắt sau của Cổ Lệ tràn ngập sự khinh thường.

Có lẽ đầu lĩnh thổ phỉ không nghĩ tới Cổ Lệ cô nương giống như đóa hoa mang đầy gai trên mình lại đi thích cái gã người Trung Nguyên lắm mồm như vậy cho nên tính tình chợt hung bạo như sa mạc nổi bão cát, roi ngựa vung lên phía trước, chắc là dùng tới “tốc độ cao nhất” để vung, sau đó chúng nhân xung qunh liền nhìn thấy hai bên thực lực cách xa nhau giao chiến cát bụi mù mịt.

Trận chiến đang diễn ra, bỗng nhiên, xuất hiện hai bóng trắng gia nhập vào hỗn chiến, một thì bay trên không, một thì dùng bốn chân chạy dưới đất. Trong lúc hỗn loạn, Kim Lục Phúc đối mặt với một bóng trắng nói: “Tiểu nương tử, ngươi đã đến rồi.” Cái bóng bốn chân kia cũng không để ý tới hắn, vội vàng xông lên cắn người kia.

Bởi vì có thêm quân tiếp viện, lại là hai kẻ lợi hại, cho nên trận chiến này cuối cùng lấy ít địch nhiều, nhiều năm sau này còn lưu truyền mãi vùng Tây Bắc, nổi tiếng là ví dụ cho cuộc chiến chính nghĩa, lấy ít địch nhiều.

Bọn thổ phỉ không chết đều chạy mất, nếu không chạy thì đối diện với mặt trời xin tha thứ, giống như cá nằm trên đất khô.

Rốt cuộc cũng yên tĩnh trở lại, yên tĩnh tới mức nghe được cả nhịp thở xung quanh.

“Rốt cuộc các người là ai?” Tạ Mộc Tạ Nhĩ hỏi, lại dùng tiếng Bắc Kinh hỏi.

“Ta là người Trung Nguyên, còn nàng ấy là người Côn Lôn, còn nó… ta cũng không biết.” Kim Lục Phúc vừa cười vừa nói, ngồi chồm hỗm xoa đầu báo tuyết.

“Đại miêu, chúng ta đi .” Bạch y nữ hài tử nói, trên mặt cũng dùng một tấm sa mỏng che lại.

“Tiểu nương tử, không cần đi.” Kim Lục Phúc ôm báo tuyết, báo tuyết để mặc hắn xoa nắn, giương mắt nhìn bạch y nữ hài tử sau đó cúi đầu.

“Tiểu Lục, ngươi? Nàng cũng là nương tử của ngươi sao? Vậy còn Cổ Lệ ~~” già Ngả Sơn hỏi.

“Già không nói, ta cũng quên mất, già Ngả Sơn, vừa rồi nàng mới nói gì vậy?” Kim Lục Phúc hỏi.

“Nàng nói… nàng là phu nhân của ngươi.” Già Ngả Sơn nói.

Lúc này Kim Lục Phúc mới nhìn về phía Cổ Lệ, chỉ thoáng ngạc nhiên. Cổ Lệ lại nói gì đó, hắn nhìn về phía già Ngả Sơn, không đợi già Ngả Sơn mở miệng, bạch y nữ hài tử đã cười nói: “Kim Tiểu Lục, người ta nói người ta và đăng đồ tử nhà ngươi không có quan hệ.”

“Này, Cổ Lệ, nói rõ ràng đi, không quan hệ là sự thật, nhưng cô cũng phá danh tiếng trong sạch của ta, ta là người luôn giữ mình trong sạch.” Hắn nói.

Cổ Lệ quay đầu đi, nhặt lên cái mũ bị rơi, rồi lại cuộn bản thân thành cái bánh chưng. Đoàn người lại tiếp tục hành trình, nhưng hai thương đội chia mỗi bên đi một ngả, bởi vì Tạ Mộc Tạ Nhĩ cảm giác được bọn thổ phỉ sẽ quay trở lại, không thể vì một nữ nhân và một người Trung Nguyên mà làm ảnh hưởng tới sinh mạng của toàn thương đội.

Ở một góc, mấy người trong đội bắt đầu nhìn Kim Lục Phúc bằng ánh mắt căm thù, nhưng đầu lĩnh khuyên can mãi, nói cho hắn lưu lại một đêm, tới Ngọc Môn Quan thì tách ra.

Kim Lục Phúc cười híp mắt, nói bản thân không vào thành, hắn muốn tới thảo nguyên, mọi người cũng bỏ qua chuyện cường đạo vừa rồi, hắn đi về phía Cổ Lệ,… Cổ Lệ này chính là A Y Nỗ Nhĩ, nàng từng xuất hiện trong Trác phủ, lại còn làm người trong Trác phủ bị thương, hôm nay hóa trang để trốn chạy, ai biết được là người nhà kẻ đã chết kia có truy bắt nàng về đền mạng hay không? Hắn xin lỗi coi như xong, cũng giải thích cho thỏa đáng, tín ngưỡng mỗi người khác nhau, cũng không cần xen vào quá nhiều.

Đầu lĩnh còn chưa nghĩ ra lý do gì thuyết phục hắn, A Y Nỗ Nhĩ đã nói: “Dù sao thì ngươi ở đâu, ta sẽ theo đó.”

“Tại sao?” Kim Lục Phúc tỉnh bơ hỏi. Cũng biết bản thân rất được nữ nhân yêu thích, nhưng cũng chưa có ai “quấn quýt không buông” thế này.

“Ngươi phải có trách nhiệm với ta.” A Y Nỗ Nhĩ nói.

“Phụt…” Kim Lục Phúc đang uống nước liền phun hết ra, dùng tay áo chùi miệng, nói: “Cô nương, cô không nên nói bậy bạ như vậy.”

“Ta đâu có nói hươu nói vượn, ngươi đã nhìn… thân thể ta, cho nên phải có trách nhiệm với ta.” A Y Nỗ Nhĩ cúi đầu nói, dường như xấu hổ.

“Kim Tiểu Lục, ngươi đúng là đăng đồ tử.” Bạch y nữ hài tử vừa cười vừa nói.

“Ta ta cũng không phải cố ý…, ai bảo cô coi sông suối là bồn tắm của nhà cô chứ?” Kim Lục Phúc nói, hắn nhìn thấy cái quỷ gì chứ, hắn rất quân tử nha, lập tức xoay người mà.

“Ta thường đi tới đó tắm rửa, chưa từng bị ai nhìn lén, chỉ có ngươi.” A Y Nỗ Nhĩ nói.

“Kim Tiểu Lục, ngươi nhìn nửa thân trên hay nửa thân dưới, hay là toàn thân nàng?” Bạch y nữ hài tử chất vấn.

“Không biết, nhìn lướt qua liền xoay người .” Kim Lục Ohúc nói, trong ấn tượng hình như chỉ có thấy được bờ vai —— phía sau là nước sông hắn cũng xoay người .

“Vậy đơn giản thôi, ngươi tự thoát y cho nàng nhìn, như vậy coi như nàng đã chiếm được tiện nghi của ngươi, ngươi cũng không cần có trách nhiệm với nàng, thế có phải tốt không?” Bạch y nữ hài tử nói.

“Tiểu Bạch Ngan, ta phát hiện suy nghĩ của cô rất méo mó nha -.” Kim Lục Phúc nói.

“Ta mặc kệ, dù sao ta cũng sẽ đi theo ngươi.” A Y Nỗ Nhĩ nói.

“Không sai không sai, đi theo hắn đến bao giờ hắn có trách nhiệm với ngươi thì thôi.” Bạch y nữ hài tử Quý Bạch Ngạc nói.

“Tiểu Bạch Ngan, rốt cuộc cô định đi đâu?” Kim Lục Phúc nhìn nàng, không ngờ lại học người dân nơi đây dùng sa mỏng che mặt, nhìn giống như tuyệt thế mỹ nhân vậy.

“Xem náo nhiệt chứ sao. Ta cảm thấy ở dưới núi có rất nhiều điều thú vị, còn náo nhiệt hơn trên núi nhiều.” Quý Bạch Ngạc nói: “”Hơn nữa, ta muốn nhìn xem ngươi định chịu trách nhiệm thế nào.” Rất nghiêm túc nói.

Đúng là đồ đầu óc gia cầm.

“Muốn có trách nhiệm, ta cũng phải… có trách nhiệm với cô sao? Dù sao trước kia chúng ta cũng đứng dưới bóng liễu ngắm trăng, nắm tay ngắm hoàng hôn a.”

“Không cần không cần, sau khi ngươi bỏ chạy, cái ước định vô lý… của nương ta cũng không cần tuân thủ nữa.”.” Quý Bạch Ngạc nói.

“Sao cô lại tới đây?” Kim Lục Phúc hỏi, Quý lão đầu và Đỗ Đại mỹ nhân lại yên tâm để Tiểu Bạch Ngan ra ngoài rong chơi sao?

“Ở nhà không có ai cả, cha nương ta đi truy bắt ngươi và đại ca, nhị ca, ta ở nhà một mình buồn chán nên muốn ra ngoài. Nhưng ngươi cứ yên tâm, ta cũng sẽ không mật báo…”

“Cô đi theo ta, ta mới tin tưởng cô.” Hắn nói. Dù sao cũng ở Côn Lôn một thời gian, hắn cũng nên thay Đỗ đại mỹ nhân quan tâm hài tử một chút mới phải. “Ta tới thảo nguyên xong, sẽ về Giang Nam.”

“Nhưng mà bây giờ ta muốn đi Giang Nam.” Nàng nói.

“Đầu óc gia cầm như cô không sợ bị người ta lừa bán sao? Tin ta đi, một mình cô sẽ không thuận lợi tới Giang Nam đâu.” Mặc dù Tiểu Bạch Ngan đầu óc gia cầm, nhưng dung mạo cũng không tồi, vừa nhìn qua đã biết… chắc chắn sẽ dễ dàng bị mấy kẻ xấu lợi dụng…

“Không đi… thì ta về nhà là được.” Quý Bạch Ngạc đứng dậy, túm lấy báo tuyết đi cách xa hắn một đoạn nói: “Đại miêu, mau ngủ đi, ngày mai chúng ta còn phải đi một quãng đường dài nữa.”

Nằm trên cát, Kim Lục Phúc nhìn ngắm những vì sao trên bầu trời, trông thấy những vì sao đó cứ chợt lóe, chợt lóe lên…

——— —————— —————— ————————–

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Kêu ca cái gì, ta nói rõ một chút là được chứ gì…

Mặc dù, theo lý thuyết, nhi tử của Ung Chính phong lưu phóng khoáng, niên kinh hữu vi (tuổi trẻ đầy triển vọng), nhưng mà… cái này chỉ là hư cấu. Ta không muốn quá nghiêm khắc xây dựng cho hắn một hình tượng sự nghiệp vĩ đại, chỉ muốn hắn giống như một gã lưu manh tự lực sống sót…thoải mái là tốt rồi…

Cho nên, có muốn nhìn nhi tử của Ung Chính trong chính sử… có thể đi vòng đường khác… Cảm ơn.

p/s: loại văn này cũng chưa đạt tới cấp bậc dã sử nha.

(Dã sử: Là ký ức lịch sử được lưu truyền trong dân gian. Khác với chính sử do nhà nước tổ chức hoặc các học giả biên soạn và ấn hành. Từ điển Tiếng Việt 1992, định nghĩa dã sử là: “Lịch sử ghi chép những chuyện lưu truyền trong dân gian, do tư nhân viết, phân biệt với chính sử”. [51, tr.245]. Nội dung có liên quan đến các nhân vật và sự kiện lịch sử.)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.