Nhật Ký Anne Frank

Chương 11



Thứ Ba , ngáy 13 tháng 6 , 1944

Lại đến ngày sinh nhật của mình , giờ mình đã 15 tuổi . Mình được một ít quà , một quyển sách lịc sử , một món đồ lót , một khăn tay , một hủ mứt , hai cái bánh mật nhỏ , một quyển sách về thực vật do Bố Mẹ cho , kẹo của chị Miep , và vài đóa hoa đáng yêu của Peter .

Chiến tranh tiếp tục diễn biến tốt , mặc dù thời tiết khắc nghiệt - mưa to , gió mạnh và biển động .

Peter càng yêu mình hơn , nhưng có cái gì đó giữ chúng mình lại và mình không biết đó là gì . Đôi khi mình tự hỏi mình có muốn anh nhiều hay không ; mình nghĩ có lẽ điều đó không đúng . Nhưng sau đó nếu mình không lên phòng anh một hay hai ngày , mình lại thèm gặp anh ấy khủng khiếp . Peter tử tế và tốt , nhưng bằng một cách nào đó , mình không vui vì anh chưa phải là một người lớn . Chẳng hạn , anh không nghĩ nhiều về Chúa và mình không thích cách anh ấy nói về thức ăn . Và tại sao anh ấy không để mình gần giũ bên anh , thật sự gần gũi sâu bên trong con người anh . Giờ đây mình không được ở bên ngoài lâu để thấy mọi vật trong thế giới tự nhiên , chúng có vẻ tuyệt diệu đối với mình . Mình nhớ có một thời mình không nhận thấy bầu trời xanh , những đoá hoa hay nghe tiếng chim hót . Tất cả những cái đó đều thay đổi . Khi nào có thể , mình đều tìm cách ngắm mặt trăng và các vì sao , mình cảm thấy thật sự yên tĩnh và hy vọng . Đó là phương thuốc tốt nhất và mình khoẻ mạnh ngay sau đó .

Bất hạnh thay , mình thường phải cố nhìn qua những bức màn bụi bặm và những cánh cửa sổ dơ bẩn .

Thứ Ba , ngày 27 tháng 6 , 1944

Tình thế đã biến chuyển , và mọi việc bên ngoài đang tiến triển tốt . Đồng Minh đã chiến thắng ở Cherbourg , Vitebsk và Zhlobin . Trong vòng ba tuần lễ kể từ ngày D , trời có mưa và giông bão mỗi ngày , nhưng người Anh và người Mỹ đã chiến đấu quyết liệt .

Đến 27 tháng 7 , bạn nghĩ xem mặt trận còn cách chúng tôi bao xa ?

Thứ Bảy , ngày 15 tháng 7 , 1944

Mình biết mình đã được Peter như là một người bạn , không có cách nào khác .Mình là người đã cố gắng làm thế . Mình đã dựng lên hình ảnh của anh trong tâm trí của mình như là một chàng trai dịu dàng , bình lặng .Anh lại rất cần một người bạn yêu thương . Mình cần một người bạn để trao đổi , để nói ra tất cả những gì trong lòng mình . Mình cũng cần một người bạn giúp đỡ mình tìm ra cho mình một đường đi . Mình đã thành công , chậm chạp , chắc chắn , anh đã đến bên mình . Sau cùng , chúng tôi trở thành bạn , nhưng lại thân thiết quá . Giờ đây mình nhận thấy thật khó mà tin rằng chúng tôi quá thân thiết như thế . Chúng tôi nói đủ thứ chuyện riêng tư nhưng không bao giờ nói điều sâu thẳm trong lònh mình . Và mình vẫn không thể hiểu Peter . Anh ấy có thực sự e ngại hay có cái gì sâu thẳm trong anh . Nhưng mình đã phạm một sai lầm lớn . Mình đã muốn anh ấy thân thiết với mình và giờ đây chúng tôi không thể là bạn theo nghĩa bạn thường . Anh đang giữ chặt lấy mình . Giờ mình không thể biết có cách nào thay đổi được đây ! .

Thứ Sáu , ngày 21 tháng 7 , 1944

Sau cùng , mọi việc tiến triển tốt ! Tin tức hấp dẫn ! có người cố giết Hitler và vừa qua một sĩ quan quân đội Đức cố gắng làm điều đó . Sự việc chứng tỏ nhiều người lính Đức cũng thấy chán chiến tranh và muốn chấm dứt .

Thứ Tư , ngày 1 tháng 8 , 1944

Trong mình có hai con người - thật vậy - như mình thường nói với bạn . Một con người vui vẻ và nồng nhiệt , thích thú với một cái hôn hay một câu đùa thô thiển . Đó là cô Anne mọi người đều biết , cô Anne sẽ làm cho họ vui vui một buổi tối nhưng sau đó sẽ làm cho họ chán ngấy suốt cả tháng ! Không một ai biết con người kia của Anne , con người tốt đẹp hơn . Con người này sâu lắng hơn , tinh tế hơn ! . Nhưng cô Anne thứ nhất luôn xuất hiện , không cho cô Anne thứ hai lộ diện .Ấy bỏi vì mình sợ - sợ người ta cười mình . Giờ thiên hạ đã cười mình - mình cũng đã quen - nhưng họ cười Anne vui tính "nhẹ dạ" . Cô ta không quan tâm nhưng sâu thẳm Anne rất thấm thía về điều đó . Nếu mình cho cô Anne tốt lộ diện chỉ trong mười lăm phút , cô ta sẽ không nói và cho cô Anne kia nói . Và trước khi mình biết được , cô nàng biến mất .

Do vậy cô Anne dễ thương không bao giờ xuất hiện trước mọi người , nhưng cô luôn ở đây khi mình chỉ có mình .Mình muốn thay đổi , mình cố gắng thật nhiều nhưng thật là khó khăn . Nếu mình im lặng và nghiêm nghị , gia đình mình sẽ nghĩ là mình bệnh ! Nhưng mình vẫn cố gắng trở thành người mà mình mong muốn , con người thật của mình nếu như ..nếu như không ai khác trên thế giới .

Quyển nhật ký chấm dứt tại đây .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.