Nhật Ký Anne Frank

Chương 5



Thứ Năm , ngày 19 tháng 11 , 1942 .

Quả đúng như vậy , ông Dussel là một người rất tử tế . Ông ấy muốn ở chung phòng với mình mặc dù mình thật sự không thích chia sẽ cái gì với một người lạ . Nhưng ở đây mọi người phải nhượng bộ một cái gì đó . "Nếu chúng ta có thể cứu giáuo một người bạn nào đó của chúng ta , chúng ta phải làm một cái gì để giúp " . Bố bảo thế . Bố đúng .

Ông Dussel đã kể cho chúng tôi nghe nhiều chuyện về thế giới bên ngoài . tin tức thật là khủng khiếp ! nhà cầm quyền đẽ bắt đi nhiều bạn bè và nhiều người mà chúng tôi đã quen biết và đưa đến trại tập trung . Xe ôtô quân đội chạy khắp đường phố để bắt người . Bọn chúng tìm bắt người Do Thái có sống ở đó không . Khi chúng tìm thấy một gia đình người Do Thái , chúng bắt đi tất cả mọi người . Chúng cũng dùng tiền để lấy tin tức . Vào những buổi tối mình thường thấ những dòng người vô tội đi thành hàng dài . Người ốm yếu , người già cả , trẻ em , trẻ sơ sinh - tất cả đi vào cõi chết .

Chúng tôi rất may mắn được ở nơi đây . Mình cảm thấ đau khổ , vì trong khi mình đang ngủ trên chiếc giường ấm áp , các bạn bè thân thiết của mình phải chịu đựng bao điều tồi tệ . Chỉ vì họ là người Do Thái

.

Thứ Bảy , ngày 28 tháng 11 , 1942

Ông Duseel than phiền về mình luôn . Thế mà họ nói ông ưa thích trẻ em ! Ông than phiền với mẹ mình , khiến mẹ mình cũng đâm ra giận mình . Mình nghĩ về chuyện đó luôn khi mình nằm trên giường lúc về đêm . Mình có quá tệ chăng ? Mình đột nhiên cười to hoặc khóc , sau đó mình thiếp ngủ , muốn mọi sự khác đi . Thật là phức tạp .

Thứ Ba , ngày 22 tháng 12 , 1942

"Ngôi nhà bí mật" bừng vui khi nghe trong dịp lễ "Giáng Sinh" chúng tôi được nhận thêm phần tư cân Anh bơ . Mỗi người sẽ nấu nướng cái gì đó với bơ .

Ông Dussel luôn miệng nói với mình suốt đêm :"Im , im đi! " ngay cả khi mình trở mình ở trên giường . Thế nhưng ông ta lại dậy sớm vào những ngày Chủ Nhật , đốt đèn sáng trưng để tập thể dục .

Ở đây chúng tôi phải sống có ý thức và không nổi giận . Nhưng tôi rất muốn khoá cửa , giấu quần áo của ông ta , hoặc làm cái gì đó cho hả giận .

Thứ Tư , ngày 13 tháng giêng , 1943

Nhiều điều khủng khiếp xảy ra bên ngoài . Người ta bị lôi ra khỏi nhà và bị bắt đi . Họ phải ra đi chỉ với một túi nhỏ và một ít tiền , nhưng rồi cũng bị lấy đi . Gia đình bị phân tán . các đứa trẻ đi học ở trường về , cha mẹ chúng đã bị bắt mất tiêu . Con cái các gia đình Thiên Chúa Giáo tại Hà Lan cũng bị giử sang Đức . Mọi người khiếp đảm . Mỗi tối đều có những cuộc oanh tạc . Hàng mấy trăm chiếc máy bay , bay qua Hà Lan và ném bom xuống các thành phố của Đức . Mỗi giờ , hàng mấy trăm người hoặc hàng mấy ngàn người bị giết tại Nga hoặc ở Phi Châu . Toàn thế giớ lâm trận . Mặc dù đồng minh đã khá hơn , nhưng còn xa mới kết thúc chiến tranh .

Chúng tôi may mắn hơn hàng triệu người khác . Nơi đây yên tĩnh và an toàn . Chúng tôi có tiền để mua thức ăn . Chúng tôi ích kỷ - Chúng tôi bàn về việc "Sau chiến tranh" và nói về những bộ quần áo , những đôi giầy mới . Nhưng chúng tôi nên dành dụm tiền để chia sẻ với những người khác sau này .

Bọn trẻ ở quanh đây chỉ có đồ sơ mi mỏng và giầy bằng gỗ - không có áo khoác và bít tất - không có một ai giúp đỡ chúng . Chúng luôn luôn bị đói và xin người đi đường bánh mì để ăn . Mình có thể kể cho bạn nghe nhiều điều đau khổ do chiến tranh gây ra , nhưng điều đó làm cho mình quá đau buồn . Mọi điều mà chúng tôi có thể làm là kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi chiến tranh qua đi .

Thứ Bảy , ngày 27 tháng 2 , 1943

Bố nghĩ sắp có cuộc đổ bộ của Đồng Minh vào bất cứ lúc nào trong lúc này . Churchill (Thủ tướng Anh ) bệnh nặng , nhưng bây giờ đã khá hơn . Lúc này chúng tôi chia bơ bằng một cách khác . Mỗi người được một phần của mình trên đĩa riêng của mình . Nhưng không phải hoàn toàn đúng như vậy . Ông bà Van Daan lo bữa ăn sáng cho mọi người , đã dành phần bơ nhiều nhất cho riêng mình . Bố Mẹ mình lại ngại cãi cọ , thật vô cùng bất hạnh .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.