Nhật Ký Anne Frank

Chương 8



Thứ Tư , ngày 12 tháng giêng , 1944

Vào lúc này mình mê khiêu vũ vô cùng ! Mình tập các bước nhẩy mỗi tối và mình lấy quần áo của Mẹ để tự may cho mình một áo đầm thời trang . Cố gắng sửa đôi giày đáng tennis thàng đôi giầy khiêu vũ , nhưng không được . Mọi sự tập luyện đã cho kết quả - giờ đây mình gần như không còn cứng đờ nữa .

Thứ Bảy , ngày 15 tháng giêng , 1944

Tôi sẽ không kể cho bạn nghe chi tiết những cuộc tranh cãi trong ngôi nhà bí mật này . Nhưng giờ đây chúng tôi không chia sẽ thức ăn cùng một cách - chúng tôi dự trữ thịt và dầu cho riêng chúng tôi , và chúng tôi cũng nấu khoai tây riêng cho chúng tôi . Mẹ đưa ra lời ước , "Tôi không muốn gặp ông Van Daan suốt cả hai tuần " . Thật không may , lời ước của Mẹ không thể thực hiện được . Phải chăng mọi người sống chung trong ngôi nhà này đều trở nên như thế ? Hay là do chúng tôi sống trong đau khổ nên dễ cau có ?

Thứ Ba , ngày 3 tháng 2 , 1944

Mọi người đều nghĩ đến việc đổ bộ của Đồng Minh ! Điều gì sẽ xảy đến cho chúng tôi nếu như Anh Quốc chiếm lấy Hà Lan . Bọn Đức bảo người Anh sẽ phá đê cho nước ngập ( Hà Lan nằm thấp hơn mực nước biển) .

Mọi người đều có ý kiến của riêng mình .

- Chúng ta phải lội nước để đi .

- Đừng ngu ngốc ! Chúng ta phải cố gắng lội . Chúng ta lặn dưới nước cho không ai thấy chúng ta là người Do Thái .

- Nói tầm phào ! Phụ nữ mà có thể lội khi chuột cắn chân à?

Câu kế tiếp : Khi Đồng Minh đến , nhà cầm quyền có buộc mọi người phải rời bỏ Amsterdam ?

- Chúng ta sẽ rời bỏ thành phố cùng những người khác .

- Không được , chúng ta không được ra ngoài ! Bọn Đức sẽ đưa mọi ngườ về Đức để giết .

- Thôi được , chúng tôi sẽ ở lại đây . Hãy hỏi Miep cho thêm mền và thêm thực phẩm . Chúng ta hiện đang có khỏang 65 cân Anh đậu và 50 hộp rau cải .

- Trong kho dự trữ có gì hở mẹ ! Nói cho chúng con nghe !

- Mười hộp cá , 40 hộp sữa , 3 chai dầu , 4 lọ bơ , 4 lọ trái cây , 20 lọ cà chua và 9 cân gạo . Thế đấy dự trữ của chúng tôi khá tốt . Nhưng chúng tôi còn phải cho người khác ăn nữa .

Hãy cất tiền vào cá túi nhỏ để có thể giấu trong quần áo một khi chúng ta rời khỏ đây .

Và cứ thế suốt cả ngày . Đó là tất cả những gì mình nghe thấy .

Xâm chiếm đổ bộ , xâm chiếm - mình rất vô tư với chuyện đó . Giờ đây mình không quan tâm đến sống hay chết . Mình vẫn tiếp tục công việc của mình và mong mỏi mọi việc sau này sẽ ổn .

Thứ Tư , ngày 16 tháng 2 , 1944

Mình phải đi lên gác mái , đi ngang phòng của Peter để lấy vài củ khoai tây cho ngày hôm nay . Khi mình đi lên lầu , anh đứng dậy và nắm lấy mình .

- Để anh đi cho , anh nói . Nhưng mình nói với anh là không cần . Lúc mình trở xuống , mình hỏi anh "Anh đang học gì vậy" .

- Anh đang học tiếng Anh , anh trả lời . Mình hỏi mình có thể xem bài vở của anh không . Và mình ngồi xuống ghế dài , bắt đầu giải thích vài từ Pháp văn cho anh nghe . Chúng tôi cũng nói chuyện vui vẻ về những câu chuyện khác , sau cùng anh nói về hình ảnh những diễn viên đóng phim treo trên tường phòng anh . Có một bức mình cho anh và anh thích tấm ảnh đó lắm .

- Anh có muốn em cho anh thêm vài tấm nữa không ? Tôi hỏi anh .

- Không , anh trả lời . Anh chỉ thích tấm này hơn cả . Anh nhìn nó mỗi bày và mọi ngườu trên đó đều trở thành bạn của anh .

Peter cũng cần tình bạn . Do vậy anh đã ôm con mèo Mouschi thật chặt .

Thứ Sáu , ngày 18 tháng 2 , 1944

Mỗi khi mình đi lên tầng trên , mình luôn có thể gặp anh . Giờ đây mình có cái gì đó để mong đợi , cuộc sống nơi đây có vẻ tốt đẹp hơn .

Mẹ không thích mình lên trên đó . Mẹ bảo mình phải để Peter yên ổn . Mẹ luôn nhìn mình với đôi mắt khó chịu khi mình vào phòng Peter . Mỗi khi mình đi từ trên lầu xuống , Mẹ hỏi mình đã ở đâu .

Thứ Tư , ngày 23 tháng 2 , 1944

Thời tiết thật đẹp , và mình cảm thấy khá hơn . Gần như mỗi tối mình lên tầng gác mái để hít thở một ít không khí mát mẻ .- chúng tôi có thể mở cửa sổ nơi đây và nhìn ra ngoài . sáng hôm nay , Peter cũng lên đây . Anh đến chỗ tôi ngồi trên sàn . Cả hai chúng tôi nhìn ra ngoài , nhìn bầu trời xanh , nhìn cây cối và những con chim bay trên không trung . Cảnh đẹp quá khiến chúng tôi không nói với nhau lời nào . Chúng tôi ngồi yên như thế thật lâu .

"Mình làm sao có thể buồn rầu khi có mặt trời và bầu trời" Mình tự hỏi . Chúa muốn chúng ta hạnh phúc và ngắm nhìn cái đẹp của thế giới này . Điều đó giúp cho chúng tôi vượt qua mọi nỗi lo âu .

Chủ Nhật , ngày 27 tháng 2 , 1944

Mình nghĩ về Peter từ sáng đến tối . Mình mơ tưởng về anh và trông thấy gương mặt anh khi mình thức dậy .

Mình cảm thấy Peter và mình không thực sự khác nhau , mặc dù bên ngoài trông có vẻ như vậy . Cả hai chúng tôi bên trong đều có những cảm xúc mãnh lệt thật khó kiềm chế . Không một ai trong chúng tôi cảm thấy mình có một bà mẹ . Mẹ anh nghiêm khắc , còn Mẹ mình quan tâm đến cuộc sống nhưng Mẹ không hiểu gì về mình cả .

Thứ Bảy , ngày 4 tháng 3 , năm 1944

Đây là ngày thứ Bảy đầu tiên trong nhiều tháng không đáng chán . Ấy là vì Peter và mình tham dự buổi học tiếng pháp do bố mình dạy . Ngồi trên ghế của Bố , kề cận Peter , mìng nghe hồn lâng lâng .

Sau đó , chúng tôi nói chuyện với nhau đến giờ ăn trưa . Khi mình rời phòng sau bữa ăn , Peter nói : Được - chào tạm biệt Anne - Anh sẽ gặp em lát nữa" Không một ai nghe lời nói của anh !

Ôi ! Mình sung sướng quá ! Có lẽ anh ấy yêu mình ! Thật thích khi nói chuyện với anh !

Thứ sáu , ngày 10 tháng 3 , 1944

Lúc này đây chúng tôi gặp nhiều rắc rối lắm . Miep bị bệnh , ông Kleiman còn nghỉ việc do cái bao tử . Bep cố gắng làm mọi việc theo sức mình .

Đêm qua ,có ai đó gõ trên tường của nhà kế bên trong khi chúng tôi đang ăn tối . Chúng tôi bị căng thẳng suốt cả đêm .

Cảnh sát đã bắt ông M. đi . Ông là người bán cho chúng tôi khoai tây , bơ và mứt ở chợ đen . thật đáng sợ cho ông và cho chúng tôi . Ông có năm đứa con và sắp có một đứa khác .

Thứ Ba , ngày 14 tháng 3 , 1944

Mình ngồi tại bàn của ông bà Van Daan với một cái khăn tay che trên miệng . Tại sao vậy ? Để mình kể từ đầu . Bọn chúng đã bắt người mang sổ khẩu phần của chúng tôi , như thế chúng tôi không có mỡ và dầu ăn nửa . Miep và ông Kleiman lại đau , và Bep không thể đi mua sắm cho chúng tôi . Thức ăn thật khốn khổ . Bữa ăn trưa hôm nay chỉ có khoai tây và một mớ rau cải cũ . Chúng bốc mùi khủng khiếp , do vậy tôi phải lấy khăn che mũi . Thế mà chúng tôi phải ăn chúng - tôi cảm thấy muốn đau khi nghĩ đến điều đó ! Phân nửa khoai tây đã thối và chúng tôi phải quẳng chúng đi .

Nếu cuộc sống ở đây vui vẻ , thứa ăn không thành vấn đề gì nhiều . Nhưng nay đã là năm thứ tư của cuộc chiến , chúng tôi tất cả đều hay cáu gắt .

Thứ Bảy , ngày 18 tháng 3 , 1944

Mình đã viết quá nhiều về mình và những cảm nghĩ của mình , vậy tại sao mình lại không viết về giới tính . Cha mẹ có thái độ rất kỳ lạ về giới tính . Họ nên nói cho con trai và con gái họ về giới tính ở lứa tuổi mười hai . Nhưng thay vì như thế , họ đuổi các con ra khỏi phòng khi có ai đó nói về giới tính do vậy lũ trẻ phải cố tự tìm hiểu mọi điều . Rồi sau đó cha mẹ lại nghĩ rằng con mình đã hiểu biết hết tất cả , nhưng thường chúng chẳng biết gì cả !

Ngay khi mình được hơn 11 tuổi , Bố Mẹ nói cho mình nghe chuyện kinh nguyệt . Nhưng mình không hiểu máu từ đâu đến , và dùng nó làm gì . Khi mình mười hai tuổi rưỡi một người bạn của mình nói cho mình biết nhiều hơn . Bạn mình nói cho nghe chuyện một người đàn ông và một người đàn bà làm tình với nhau . Mình đã đoán thế mà ! Mình rất tự hào về mình ! Cô bạn cũng bảo trẻ con không ra từ bụng mẹ . Nơi mà mọi thứ đi vào là nơi trẻ con đi ra .

Con cái chỉ được nghe lõm bỏm về giới tình , điều đó không đúng . Mặc dù hôm nay là thứ Bảy , mình không buồn chán . Mình ở trên gác mái với Peter . Mình ngồi mơ màng nơi đây , đôi mắt nhắm nghiền . Thật là kỳ diệu !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.