Nhật Ký Anne Frank

Chương 9



Chủ Nhật , ngày 19 tháng 3 , 1944

Hôm qua là một ngày rất quan trọng đối với mình . Vào lúc 5 giờ , mình nấu khoai tây , và mẹ đưa mình một ít xúc xích để cho Peter . Nhưng anh không chịu lấy và mình nghĩ đó là vì chúng mình vừa cãi nhau dữ dội .Bỗng nhiên mắt mình đầy lệ . Mình đưa đĩa trả cho Mẹ và đi vào phòng tắm để khóc .

Mình quyết định nói chuyện với Peter . sau khi tắm rửa xong , mình đi lên phòng anh . Chúng tôi đứng cạnh cửa sổ khi trời dần tối , điều đó giúp dễ nói chuyện hơn . Anh không nhận xúc xích không phải vì cãi nhau mà vì anh không muốn tỏ ra mình ham ăn . Sau đó chúng tôi cùng nhau nói chuyện thật nhiều . Ôi sao dễ chịu , đấy là một buổi tối tuyệt vời mà tôi có được ở "Nơi trú ẩn" này .

Chúng tôi nói về cha mẹ chúng tôi , và các vấn đề liên quan đến họ . Mình thuật lại cho anh nghe mình khóc ở trên giường ra sao . Anh nói anh đi lên gác mái mỗi khi anh nổi giận . Chúng tôi nói cho nhau nghe mọi cảm xúc của mình . ôi thật đẹp như mình mơ tưởng !

Chúng tôi nói về năm 1942 , và giờ đây chúng tôi đã đổi khác biết bao . Lúc đầu ,anh nghĩ mình là một cô gái ồn ào , đáng chán! Còn mình nghĩ anh ấy chẳng có gì hay ho ! Mình bảo với anh chúng tôi giống như hai mặt của một đồng tiền . Mình ồn ào , anh lặng lẽ . Nhưng mình cũng thích sự thanh bình , yên tĩnh . Mình nói mình hiểu tại sao đôi khi anh lại bỏ đi để ngồi một mình . Và mình muốn giúp đỡ anh khi anh tranh cãi với cha mẹ .

- Nhưng em đã giúp anh rồi mà ! Anh nói .

- Thật ư . Mình ngạc nhiên hỏi .

- Do em luôn niềm nở !

Đấy là lời nói dễ thương nhất của anh trong đêm hôm ấy . Giờ đây anh ấy đã yêu thương mình như một người bạn , mình rất hạnh phúc và biết ơn .

Thứ Tư , ngày 22 tháng 3 , 1944

Mọi việc càng lúc càng tuyệt vời ở nơi đây . Mình nghĩ tình yêu thật sự có thể xảy ra tại "Ngôi nhà bí mật" này . Mọi người đã nói đùa với cúng tôi , bảo rằng chúng chúng tôi có thể sẽ thành hôn với nhau nếu ở đây đủ lâu . Có lẽ những lời nói đùa đó không có ác ý !

Mình nghĩ giờ đây Peter cũng đã yêu mình nhưng mình chẳng biết bằng cung cách nào . Phải chăng anh muốn mình là một người bạn tốt , một bạn tình , hay một người em .

Ôi , khi mình nghĩ về đêm thứ Bảy - nghĩ về những lời nói , giọng nói của chúng tôi - mình cảm thấy hài lòng với chính mình . Đây là lần đầu tiên , mình không muốn đổi thay những gì mình đã nói .

Thứ Năm , ngày 23 tháng 3 , 1944

Người lo việc thực phẩm của chúng tôi đã ra khỏi tù , do vậy giờ đây nhiều việc đã khá hơn .

Hôm qua một máy bay đã rơi gần chỗ chúng tôi , trên nóc một trường học . Rất may không có học trò trong đó . Có một ngọn lửa nhỏ , và hai người bị chết . Các phi công bên trong máy bay đã thoát ra kịp thời nhưng bọn Đức đã bắn họ ngay . Người dân địa phương rất tức giận - Điều đó thật hèn mạt , kinh tỏm . Chúng tôi - những người phụ nữ trong "Ngôi nhà bí mật" rất khiếp sợ . Tôi căm ghét tiếng súng .

Thứ Ba , ngày 28 tháng 3 , 1944

Mẹ cố ngăn mình không cho lên phòng của Peter . Mẹ bảo bà Van Daan không ưa . Có lẽ Mẹ cũng không ưa . Bố lại vui về điều đó , Bố vui hơn vì chúng tôi là bạn . Mẹ nghĩ Peter đã phải lòng mình . Mình mong đó là sự thật .

Mình rất muốn vẫn là bạn của Peter . Chúng tôi có những khó khăn , nhưng chúng tôi chiến đấu để khắc phục và sau cùng chúng sẽ làm cho mọi điều tốt đẹp hơn . Khi anh ngồi gục đầu trên đôi cánh tay và nhắm nghiền đôi mắt , anh như còn là một đứa trẻ . Khi anh chơi với con mèo Mouschi , anh đáng yêu . Khi anh mang những bọc khoai tây nặng cho chúng tôi : anh mạnh mẽ . Khi anh ấy nhìn máy bay oanh tạc , hoặc đi khắp gian nhà tăm tối để tìm kẻ trộm : anh dũng cảm . Và khi anh hoàn toàn không biết xử sự ra sao : anh thật dịu dàng .

Thứ Tư , ngày 29 tháng 3 , 1944

Ông Bolkestein - một thành viên của chính phủ Hà Lan , đã phát biểu trên đài phát thanh từ London . Ông nói rằng sau chiến tranh , Nhà Nước muốn có được nhật ký và thư từ của mỗi người viết về chiến tranh - Những vật chứng này là một phần rất hấp dẫn của lịch sử . Mình có thể viết một cuốn sách tên gọi Ngôi Nhà Bí Mật . Người ta có thể tưởng đó là một câu chuyện trinh thám . Nhưng , nói một cách nghiêm túc , mười năm sau chiến tranh , người ta sẽ cảm thấy thích thú khi đọc chuyện về chúng tôi , những người Do Thái phải ẩn trốn . Chúng tôi sống ra sao , ăn cái gì , nói những chuyện gì . Nhưng mặc dù tôi kể cho bạn nghe cả lô chuyện về cuộc sống của chúng tôi , bạn vẫn còn biết rất ít về chúng tôi . Chẳng hạn , những người phụ nữ sợ hãi ra sao khi máy bay oanh tạc . Chủ Nhật rồi , 350 máy bay Anh đã bỏ bom ở Ijmuiden khiến cho ngôi nhà đã lắc lư như bị gió đùa .Hoặc những thứ bệnh khủng khiếp người ta mắc phải nơi đây .

Bạn không biết gì về tất cả những cái đó , và điều đó khiến mình phải mất cả mấy ngày để kể lể . Người ta phải sắp hàng chờ đợi để mua rau cải và tất cả mọi đồ vật khác . Bác sĩ không thể đi thăm bệnh vì xe ôtô hoặc xe máy của họ bị đánh cắp . Có rất nhiều kẻ trộm chung quanh đến đỗi bạn phải đặt câu hỏi điều gì đã xảy ra cho Hà Lan - tại sao người ta trôm cắp quá nhiều ? Bọn trẻ nhỏ - 8 và 11 tuổi - đập vỡ cửa sổ nhà người ta và lấy trộm đi cái gì chúng có thể lấy đi được . Người ta không dám rời nhà ra đi dù chỉ năm phút bởi vì mọi thứ trong nhà có thể ra đi khi họ quay trở lại . Điện thoại công cộng bị ăn cắp và mọi bộ phận của các đồng hồ điện ở các góc đường cũng bị mất .

Mọi người đều đói . Khẩu phần thực phẩm cho một tuần không đủ ăn trong hai ngày . Chúng tôi chờ đợi quân Đồng Minh đổ bộ , nhưng lâu quá . Đàn ông bị gửi sang Đức , trẻ con bị bệnh hoạn và đói , mọi người mặc áo quần cũ và rách . Quá đắt để đưa giày đi sửa và nếu bạn đưa giày đến người sửa giày , có thể bạn không bao giờ thấy chúng nữa .

Thứ Sáu , ngày 31 tháng 3 , 1944

Bạn hãy tưởng tượng xem , trời vẫn còn lạnh nhưng giờ đây phần lớn mọi người không còn gì để sưởi ấm suốt cả tháng . Nghe khủng khiếp , phải không bạn ? Chúng tôi hy vọng người Nga . Họ đã đến Ba Lan và sông Prut ở Rumani . Họ cũng đã đến gần Odessa .

Quân đội Đức đã xâm chiếm Hunggari . Một triệi người Do Thái đang sốn ở đây ; giờ thì họ không còn hy vọng gì nữa . Không có gì đặc biệt xảy ra ở đây cả . Hôm nay là ngày sinh nhật của ông Van Daan . Ông nhận được và món quà và một cái bánh sinh nhật . Bánh không hoàn chỉnh vì chúng tôi không thể mua đúng vật liệu cần , tuy vậy ăn cũng ngon tuyệt .

Giờ đây người ta ít nói về chuyện Peter và tôi . Chúng tôi là những người bạn thân . Chúng tôi dành nhiều thời gian ở bên nhau , và chúng tôi nói bất cứ cái gì và mọi thứ . Tôi hkông thể nói với những thanh niên khác như vậy . Chúng tôi cũng nói chuyện kinh nguyệt . Anh cho rằng phụ nữ khá đủ mạnh để chịu mất máu và mình cũng thế . Mình tự hỏi tại sao anh nghĩ thế ?

Cuộc sống của mình giờ đã khá hơn , khá hơn nhiều . Chúa đã không bỏ mình , và Người không bao giờ làm thế .

Thứ Hai , ngày 3 tháng 4 , 1944

Mình sắp mô tả khẩu phần ăn của chúng mình . Thực phẩm là vấn đề khó khăn và quan trọng không những đối với chúng tôi ở "Ngôi nhà bí ẩn" này mà còn đối với mọi người ở Hà Lan , ở toàn Châu Âu và ngay cả ở nơi khác .

Chúng tôi sống ở đây đã 21 tháng và thường ở một thời đểm nào đó , chỉ có một loại thức ăn nào đó để ăn . Chẳng hạn một loại rau hay xà lách . Chúng tôi ăn chúng với khoai tây , bằng mọi cách mà chúng tôi có thể nghĩ ra .

Nhưng giờ thì không còn rau cỏ gì cả . Chúng tôi ăn khoai tây và đậu nấu . Chúng tôi nấu xúp . Chúng tôi còn ít bịch dự trữ để nấu ăn , ăn cũng hơi hấp dẫn . Nhưng mà ăn đậu với mọi thứ , ngay cả bên trong bánh mì .

Lúc sôi động nhất là khi chúng tôi ăn một miếng nhỏ xúc xích , mỗi lần một tuần và để ít mứt vào bánh mì - dĩ nhiên là không có bơ . Nhưng chúng tôi vẫn sống và gần như mọi thức ăn , ăn nghe ngon .

Thứ Tư , ngày 5 tháng 4 , 1944

Đã lâu lắm rồi , tôi đã thực sự không quan tâm đến việc học hành . Chiến tranh có vẻ còn lâu mới chấm dứt . Nếu nó kéo dài hơn tháng 9 , mình không thể trở lại trường , mình không muốn trễ hai năm .

Peter lấp đầy các ngày tháng của mình , ngoại trừ Peter chứ không có cái gì khác . Không có gì ngoại trừ mơ mộng và suy tưởng , cho đến một đêm thứ Bảy bỗng mình cảm thấy khiếp sợ . Mình mặc áo ngủ ngồi trên sàn nhà và mình đọc kinh cầu nguyện . Sau đó mình lăn ra sàn nhà và khóc . Nhưng mình biết mình phải chiến đấu chống lại nó . Sau cùng lúc 10 giớ , mình đã leo lên giường , sự đau khổ đã đi qua ! .

Và giờ đây nó đã thực sự đi qua . Mình biết rằng mình phải học lại . Mình muốn làm một cái gì đó cho đời mình . Mình muốn mình là một nhà báo . Mình biết mình có thể viết . Một ít chuyện của mình cũng khá , một phần cuốn nhật ký của mình khá linh động và thích thú , nhưng ...mình không biết mình có thật sự là một nhà viết văn giỏi . Nhưng nếu mình không viết sách hoặc báo , mình có thể luôn viết cho mình . Mình không muốn sống như Mẹ , như bà Van Daan và như mọi người đàn bà khác , họ chỉ làm công việc gia đình của họ và sau đó bị quên lãng . Mình cần có nhiều hơn là một ông chồng và mấy đứa con . Mình muốn mình có ích và mang niềm vui đến cho tất cả mọi người , ngay cả những người mình chưa hề gặp . Mình muốn mình vẫn sống sau khi mình chết đi .

Mình cám ơn Chúa về việc viết lách của mình . Do vậy mình tiếp tục cố gắng , và mọi việc sẽ ổn cả bởi vì mình sẽ không bỏ cuộc .

Thứ Ba , ngày 11 tháng 4 , 1944

Mình không biết nên bắt đầu từ đâu - nhiều điều đã xảy ra từ Ngày thứ Năm - khi mình viết cho bạn đây - mọi việc vẫn bình thường . Thứ Năm và Thứ Bảy cũng vậy . Vào tối Chủ Nhật lúc 9 giờ 30 , Peter gõ cửa phòng chúng tôi . NAh chờ Bố mình lên tầng trên và giúp anh giải thích vài từ tiếng Anh . Nhưng mình không tin anh .

Thật là kỳ lạ - mình nói với chị Margot , em nghĩ nhà có trộm .

Mình đã đóan đúng . Chúng đang chui vào hầm chứa . Bố , ông Van Daan và Peter đang chạy nhanh xuống dưới . Chị Margot , Mẹ , bà Van Daan và mình ở lại chờ . Bốn người phụ nữ sợ hãi cần bàn ra tán vào với nhau , quả là như vậy ! Sau đó chúng tôi nghe có tiếng động lớn , nhưng không ai trở lại cho đến lúc 10 giờ .

Bố trông tái xanh khi người trở về với chúng tôi " Tắt đèn đi , và lên tầng trên mau ! Cảnh sát sẽ đến đây ngay đấy !" .

Những người đàn ông lại trở xuống dưới và chúng tôi vẫn không biết chuyện gì đã xảy ra . Nhưng mười phút sau họ trở lại . Họ bảo bọn trộm phá cửa hầm chứa và ông Van Daan đã la lên "Cảnh sát" . Họ cố đóng lại cửa nhưng bọn trộm lại đá sập .Sau đó có một người đàn ông và một người đàn bà trên đường chiếu đèn từ trên đường ( sau này chúng tôi mới biết đó là ông Van Hoeven , người mang đến cho chúng tôi khoai tây , và vợ ông ta ) .

Chúng tôi chờ đợi , chờ đợi trong bóng tối cho đến sau 11 giờ . Sau đó có nhiều tiếng ồn ào hơn bên dưới , đoạn có ai đó cố đẩy cửa tủ sách . Chúng tôi sợ đến khiếp . Tôi tưởng cảnh sát đến bắt chúng tôi .Nhưng sau đó người đó bỏ đi , ngôi nhà trở lại yên tĩnh . Chúng tôi phải giữ im lặng suốt đêm và dùng một cái thùng lớn để đi vệ sinh . Cố gắng ngủ trên sàn nhà .

- Chúng ta phải giấu cái máy thu thanh ! Bà Van Daan nói .

- Nếu bọn chúng tìm được chúng ta , đâu có vấn đề gì chúng tìm được máy thu thanh hay không . Ông Van Daan đáp .

- Chúng sẽ tìm được quyển nhật ký của Anne , Bố nói .

- Chúng ta phải đốt nó đi thôi ! Ai đó gợi ý .

Ôi ! Quyển nhật ký của mình ! Nếu nó không còn , mình vẫn không còn ! Nhưng rất may không ai làm việc đó .

Lúc 7 giờ , chúng tôi gọi ông Kleiman , sau cùng Jan và Miep đến . Họ lại phải đến cảnh sát để trình báo về việc bọn trộm , và chúng tôi phải mất nửa tiếng để chùi nhà và sắp xếp mọi vật lại cho ngay ngắn . Cả một sự lộn xôn kinh khủng !

Đêm qua chúng tôi ở trong tình cảnh nguy hiểm thực sự . thử nghĩ xem , cảnh sát đã đến sát bên cửa tủ sách và không tìm thấy chúng tôi ." Chúa đã cứu chúng con , cầu Chúa hãy cứu chúng con trong tương lai ! . Lời cầu nguyện của chúng tôi giờ đây là như thế .

Kể từ đây , chúng tôi cũng phải cẩn thận hơn . Dussel sẽ đến làm việc của ông trong phòng tắm , và Peter phải đi tuần cả ngày giữa 8 giờ 30 và chính giờ 30 mỗi tối . Có ai đó nhận thấy cửa sổ Peter bị mở , do vậy anh phải đóng luôn .

Điều đó nhắc nhở chúng tôi là những người Do Thái , và chúng tôi phải sống như những người tù nhân . Chúng tôi phải quên đi mọi cảm xúc cá nhân , phải can đảm và cương nghị . Một ngày nào đó chiến tranh sẽ qua đi . Lúc đó chúng tôi lại trở thàng người và không chỉ người Do Thái .

Ai đã làm cho chúng tôi chịu đau khổ như thế ? Ai đã chia rẽ chúng tôi khỏi tất cả những người khác ? Chúa đã làm chịu như thế , nhưng Chúa cũng sẽ nâng chúng tôi dậy . Có thể về sau này , nếu có người Do Thái nào sống sót , sự đau khổ của chúng tôi sẽ khuyên bảo cho con người điều gì đó . Có thể họ sẽ học được đôi điều về cái thiện , và vì sao chúng tôi phải chịu đau khổ . Chúng tôi không bao giờ có thể là người Hà Lan , hoặc người Anh - chúng tôi luôn là người Do Thái .

Hãy can đảm! Đó là lối thoát . Chua luôn chăm lo cho chúng ta . Qua dòng lịch sử , người Do Thái đã phải chịu đau khổ , nhưng họ mãi là người Do Thái , và sự đau khổ làm cho chúng tôi cương nghị hơn lên .

Mình nghĩ mình sẽ chết đêm nay . Mình chờ đợ cái chết như một người lính . Nhưng giờ mình vẫn còn sống , mình muốn ở lại Hà Lan sau chiến tranh . Mình yêu Hà Lan . Mình yêu đất nước này , yêu tiếng nói dân tộc này . Mình muớn được làm việc tại đây . Nếu Chúa để cho mình sống , mình sẽ làm nhiều việc hơn việc Mẹ đã làm .Mình muốn tiếng nói của mình sẽ được mọi người nghe thấy . Mình sẽ đi vào thế giới và làm việc cho nhân loại

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.