Nhật Ký Ma Cà Rồng

Quyển 2 - Chương 4



“Nhưng cậu ấy phải đến bác sĩ. Trông cậu ta như sắp chết rồi ấy!” Bonnie nói.

“Không được. Giờ mình không thể giải thích đâu. Cứ đưa Stefan về nhà đã, được không? Anh ấy đang ướt và sắp chết cóng ở ngoài này rồi. Về đó đi rồi bàn tiếp”.

Việc khiêng Stefan băng qua rừng đủ để giữ cho đầu óc cả bọn tập trung trong một lúc. Stefan vẫn không tỉnh lại, và khi cả bọn đặt được anh vào băng ghế sau xe Matt thì ai nấy đều bầm dập và mệt lữ, chưa kể cũng ướt nhẹp vì quần áo ướt của anh. Elena giữ đầu Stefan trong lòng mình khi Matt lái xe về nhà trọ. Meredith và Bonnie theo sau.

“Có đèn sáng,” Matt nói, dừng xe trước tòa nhà lớn màu nâu đỏ. “Chắc bà ấy còn thức, nhưng có lẽ cửa ra vào khóa rồi.”

Elena cẩn thận đặt đầu Stefan xuống và xuống xe, thấy một trong những ô cửa sổ của tòa nhà vẫn sáng vì tấm rèm vén sang một bên. Rồi cô nhìn thấy một cái đầu và hai vai xuất hiện nơi cửa sổ, nhìn xuống đường.

“Bà Flowers!” Elena kêu lớn, vẫy vẫy tay. “Cháu Elena Gilbert đây, bà Flowers. Bọn cháu tìm được Stefan rồi, và bọn cháu phải vào trong đó!”

Bóng người trên cửa sổ chẳng hề động cựa hay tỏ ra là có nghe thấy lời cô nói. Thế nhưng dựa trên tư thế của nó, Elena biết người đó vẫn đang nhìn xuống chỗ mình.

“Bà Flowers, bọn cháu mang Stefan về,” cô lại kêu lên, chỉ về vào bên trong xe sáng đèn.

“Làm ơn mở cửa cho cháu đi!”

“Elena, của không khóa đâu này!” Giọng Bonnie vọng lại từ phía hàng hiên kéo Elena xao nhãng khỏi bóng người nọ vài giây. Khi nhìn lên lại, cố thấy màn đã buông xuống, rồi đèn trong căn phòng tầng trên đó phụt tắt.

Thật kì lạ, nhưng Elena chẳng có thời gian đâu thắc mắc chuyện đó. Cô cùng Meredith giúp Matt khiêng Stefan lên mấy bậc tam cấp.

Trong nhà tối om và yên ắng. Elena hướng dẫn những người kia đi cầu thang đối diện cửa sổ và leo lên tầng hai. Từ đó cả bọn bước vào một phòng ngủ, rồi Elena và Bonnie lại mở thêm một cánh cửa trông giống của tủ áo làm xuất hiện một cầu thang hẹp và tối .

“Sao lại có người... ừm, để của ngõ hớ hênh như thế sau hàng loạt chuyện xảy ra gần đây nhỉ?” Matt làu bàu trong lúc cả bọn kéo lê cái thân hình như chết đuối của Stefan. “Bà này chắc điên.”

“Thì bà ấy điên thật mà,” giọng Bonnie nói vọng xuống, đẩy cánh cửa trên đỉnh cầu thang mở toang ra ”Lần trước khi bọn tôi đến đây, bà ta toàn nói những chuyện quái gỡ...” Bonnie bỏ lửng câu nói, kêu một tiếng đầy kinh ngạc.

“Chuyện gì vậy?” Elena hỏi, nhưng khi cả bọn lên đến ngưỡng cửa phòng Stefan, cô đã tự mình chứng kiến hết mọi thứ.

Elena đã quên mất tình trạng căn phòng khi lần cuối cùng cô thấy nó. Rương quần áo có cái thì lật úp, cái nằm nghiêng hẳn một bên cứ như thể bị một bàn tay khổng lồ ném từ vách bên này sang vách bên kia vậy. Mọi thứ bên trong rương vung vãi khắp sàn cùng với những vật dụng trước đây vốn ở trên bàn. Đồ đạc ngã chỏng chơ, cánh cửa sổ vỡ toang khiến cho gió lạnh lùa vào. Trong góc chỉ có một ngọn đèn còn sáng cùng những bóng đèn méo mó quái dị in trên trần nhà.

“Ở đây đã xảy ra chuyện gì vậy?” Matt hỏi.

Elena không nói gì cho đến khi cả bọn đã đặt Stefan nằm ngay ngắn trên giường. “Em không rõ,” cô đáp, và điều này cũng có phần đúng, dù không phải hoàn toàn. “Nhưng đêm qua nó đã vậy rồi. Matt, anh giúp em được không? Anh ấy cần phải thay quần áo khô ráo.”

“Để mình tìm thêm cái đèn.” Meredith bảo, nhưng Elena đã nói nhanh, “Không cần đâu, bọn mình thấy đường mà. Hay cậu thử tìm cách nhóm lò sưởi đi?”

Một chiếc áo choàng màu đậm bằng vải bông xù để mặc ở nhà rơi ra từ trong số mấy cái rương bung nắp. Elena nhặt nó lên, rồi cùng với Matt bắt đầu lột mớ quần áo ướt bám chặt khỏi người Stefan. Cô đang cố tìm cách cởi chiếc áo len thì đột ngột dùng phắt lại khi thoáng thấy cổ anh.

“Matt, anh có thể... có thể đưa em cái khăn kia không?”

Ngay khi Matt quay đi, Elena kéo áo len qua đầu Stefan và vội vã khoác chiếc áo choàng lên người anh. Khi matt quay lại đưa khăn, Elena dùng nó quấn quanh cổ Stefan như một chiếc khăng choàng. Nhịp tim cô tăng tốc, đầu óc hoạt động hết cỡ.

Chả tránh sao anh ấy lại yếu như thể chết rồi thế kia. Chúa ơi, cô phải kiểm tra kĩ xem có vết thương xấu đến mức nào. Nhưng làm sao xem được khi có mặt Matt và hai người kia ở đây chứ?

“Anh sẽ đi tìm bác sĩ,” giọng Matt cương quyết, quan sát khuôn mặt Stefan. ”Cậu ấy cần giúp đỡ, Elena ạ!”

Elena hoảng hốt. ”Matt, đừng mà... xin anh. Anh ấy... anh ấy sợ bác sĩ lắm. Em không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu đưa một ông bác sĩ đến đây đâu...” Điều đó lại là sự thật, rất thật là đằng khác. Cô chợt nghĩ ra một thứ biết đâu có thể giúp Stefan, nhưng cô không thể làm điều đó khi có mặt người thứ ba ở đây. Elena cúi xuống Stefan, chà xát hai bàn tay anh trong tay cô, cố gắng nghĩ cách.

Cô phải làm sao đây? Bảo vệ bí mật của Stefan với cái giá chính là mạng sống của anh sao? Hay phản bội anh để cứu sống anh? Liệu nói hết với Matt, Bonnie và Meredith thì có cứu được Stefan không? Elena nhìn sang những người bạn, cố hình dung họ sẽ phản ứng thế nào một khi biết sự thật về Stefan Salvatore.

Chẳng hay ho gì. Mình không thể liều lĩnh. Cú sốc và nỗi kinh hoàng khi khám phát ra điều đó gần như đã khiến Elena phát điên lên. Nếu chính cô, người yêu của Stefan, mà còn vừa la hét vừa bỏ chạy khỏi anh thì ba người này sẽ phản ứng tới cỡ nào nữa chứ? Còn chuyện thầy Tanner bị giết nữa. Một khi đã biết Stefan là thứ gì, liệu bọn họ có còn tin anh vô tội không? Hoặc sâu thẳm tận đáy lòng, liệu họ có canh cánh một nỗi hoài nghi?

Elena nhắm mắt. Việc này qua nguy hiểm. Meredith, Bonnie và Matt là bạn thân thật đó, nhưng riêng chuyện này cô không thể chia sẻ với họ được. Chẳng một ai trên đời này có thể khiến Elena tin tưởng tiết lộ bí mật khủng khiếp đó. Cô phải giữ tuyệt đối kín.

Elena ngồi thẳng dậy, nhìn Matt, ”Anh ấy sợ bác sĩ nhưng y tá thì chắc không sao đâu.” Cô quay sang Bonnie và Meredith đang quỳ cạnh lò sưởi. ”Bonnie, chị cậu thì sao?”

“Mary?” Bonnie liếc đồng hồ.

“Tuần này chị ấy trực đêm ở phòng khám, nhưng giờ thì chắc về nhà rồi. Trừ khi…”

“Vậy được rồi. Matt, anh đi với Bonnie nhờ Mary tới đây khám cho Stefan nhé. Nếu chị ấy nghĩ Stefan cần gặp bác sĩ thì em không phản đối nữa đâu.”

Matt do dự, rồi thở hắt một hơi. “Thôi được! Anh vẫn nghĩ em quyết định sai rồi đấy, nhưng mà… Đi thôi, Bonnie. Chúng ta sắp phải vi phạm vài điều trong luật giao thông cho coi.”

Khi cả hai tiến ra cửa, Meredith vẫn đứng yên trước lò sưởi, quan sát Elena bằng đôi mắt đen nghiêm nghị.

Elena ép mình nhìn thẳng vào đôi mắt đó. “Meredith… Mình nghĩ tất cả các cậu nên cùng đi.”

“Cậu nghĩ thế à?” Đôi mắt đen vẫn nhìn Elena không chớp, như thể muốn đọc thấu suy nghĩ trong đầu cô vậy. Nhưng Meredith không hỏi thêm gì nữa. Vài giây sau cô gật đầu, bước theo Bonnie và Matt không nói một lời.

Khi Elena nghe tiếng cửa dưới chân cầu thang đóng, cô vội dựng một cây đèn đổ cạnh giường lên, cắm điện. Rốt cuộc đã có thể kiểm tra thương tích trên người Stefan rồi.

Sắc mặt anh trông còn tệ hơn ban nãy; trông anh trắng bệch y như tấm trãi giường theo đúng nghĩa đen của từ này. Đôi môi cũng trắng bệch, và bất chợt Elena nghĩ đến Thomas Fell, người sáng lập thị trấn Fell’s Church. Hay nói đúng hơn, là bức tượng Thomas Fell nằm cạnh vợ ở trên nắp ngôi mộ đá của họ. Da Stefan lúc này chẳng khác gì loại cẩm thạch trắng đó.

Nhưng vết trầy đứt trên tay anh đã thôi chảy máu giờ tím lại. Elena nhẹ nhàng xoay đầu Stefan sang bên để xem cổ anh.

Đây rồi. Tự nhiên cô đưa tay lên chạm vào cổ mình như thể so sánh những điểm giống nhau. Nhưng vết thương trên cổ Stefan không phải chỉ có hai lỗ châm nhỏ, mà là những vết càu xé sâu hoắm man rợ vào da thịt, trông như thể anh đã bị một loài thú nào đó tấn công và cố xé toạc cổ họng ra.

Lửa giận thiêu đốt lại bùng lên trong Elena. Cùng với nó là nỗi căm ghét tột cùng. Cô nhận ra trước đây dù có giận dữ và khinh bỉ đến mấy thì cô vẫn chưa hẳn thực sự căm ghét Damon.

Nhưng giờ Elena phải nghĩ đến Stefan trước. Anh đang nằm bất động một cách đáng sợ. Đó chính là điều không thể chịu được, sự trống rỗng, thiếu phản kháng và không mục đích trong cơ thể Stefan. Chính thế. Giống như anh đã rời bỏ hình hài này và quẳng lại cho cô một cái võ rỗng.

“Stefan!” Túm lấy anh mà lay cũng chẳng tích sự gì. Đặt tay lên giữa vòm ngực lạnh giá của Stefan, Elena cố tìm một nhịp tim. Nếu nó thực sự tồn tại thì cũng yếu đến nỗi không thể nhận thấy.

Bình tĩnh lại nào, Elena, cô tự nhủ, ráng đẩy lùi một phần tâm trí đang chuẩn bị hoảng loạn. Phần đó đang kêu lên, “Rủi anh ấy chết rồi thì sao? Rủi anh ấy thật sự đã chết, và mày chẳng thể làm gì để cứu anh ấy thì sao?”

Liếc quanh phòng, Elena trông thấy cảnh cửa sổ vỡ toang. Những mảnh kính vương vãi trên mặt sàn. Cô bước đến nhặt một mảnh, chú ý vẻ lấp lánh của nó ánh trong ánh lửa. Một vật thật đẹp, cạnh sắc như dao cạo, Elena nghĩ thầm. Rồi nghiến chặt răng, cố lấy sức dùng nó cứa đứt ngón tay mình.

Cơn đau làm Elena bật kêu một tiếng. Phúc chốc, máu tròa khỏi vết thương, nhỏ giọt xuống ngón tay cô như sáp chảy dọc thân nến. Elena vội vàng quỳ bên Stefan và đặt ngón tay mình lên môi anh.

Tay còn lại của cô nắm chặt bàn tay cứng đờ của anh, cảm nhận rõ độ cứng của chiếc nhẫn bạc Stefan đeo. Elena giữ nguyên tư thế quỳ bất động như tượng, và chờ đợi.

Suýt chút nữa cô đã bỏ sót một thoảng phản ứng hồi đáp của Stefan. Mắt đang chắm chú quan sát nét mặt anh, Elena chợt nhìn thấy ở ngoài rìa tầm mắt mình là ngực Stefan khẽ nâng lên một chút. Rồi đôi môi dưới ngón tay cô run run, hé mở, và nuốt vào theo phản xạ.

“Đúng rồi,” Elena thì thầm, “Nuốt đi, Stefan”

Mí mắt anh chấp chới, và Elena vui mừng xiết bao khi cảm thấy những ngón tay Stefan cũng siết lại tay mình. Anh lại nuốt một lần nữa.

“Có thế chứ.” Elena đợi đến lúc đôi mắt Stefan chớp chớp và từ từ mở ra thì cô mới ngồi xuống, đưa tay mò mẩm chiếc cổ cao của tấm áo len đang mặc, bẻ nó ra và kéo xuống.

Đôi mắt xanh lục tuy còn đờ đẫn nhưng vẫn ngoan cố hệt như Elena vẫn thấy. “Không…” Giọng Stefan chỉ là một tiếng thì thầm đứt quãng.

“Anh phải làm, Stefan ạ. Mọi người sắp quay lại và mang theo một cô y tá. Em phải để họ làm thế. Và neus anh không đủ khỏe để thuyết phục họ rằng anh không cần đến bệnh viện…” Elena bỏ lửng câu nói. Chính cô cũng không biết bác sĩ hay kỹ thuật viên phòng xét nghiệm sẽ phát hiện được gì khi khám cho Stefan. Nhưng cô biết rằng anh hiểu, và điều đó khiến anh lo sợ.

Nhưng Stefan chỉ càng bướng bỉnh hơn, ngoảnh mặt đi chỗ khác. “Không được…” Anh thì thào. “Quá nguy hiểm. Đêm qua… đã uống… quá nhiều.”

Chỉ mới đêm qua thôi sao? Thế mà có cảm giác như cả năm trời đã trôi qua vậy. “Liệu nó có làm em chết không? Elena hỏi. “Stefan, trả lời em đi! NÓ có làm em chết không?”

“Không …” giọng anh giận dữ. “Nhưng mà…”

“Vậy thì phải làm ngay. Đừng cãi lời em!” Khi cúi xuống nắm chặt tay anh trong tay mình, Elena nhận thấy được cơn đói khủng khiếp của Stefan. Cô ngạc nhiên là anh còn tỏ vẻ kháng cự. Giống như một người sắp chết đói đứng trước bàn tiệc, mắt không rời những món ăn bốc khói, vậy mà vẫn nhất quyết không ăn.

“Không…” Stefan lại nói, và Elena cảm thấy cơn bực tức dâng lên. Anh là người duy nhất cô từng gặp lại cứng đầu cứng cổ chẳng kém gì bản thân cô.

“Có. Và nếu anh không chịu hợp tác thì em sẽ cứa đứt chỗ khác đấy, như cổ tay em chẳng hạn.” Nãy giờ Elena vùi ngón tay vào tấm chăn trãi giường để cầm máy, giờ cô lại giơ nó trước mặt Stefan.

Trong mắt Stefan giận ra, đôi môi hé mở. “Đã uống… quá nhiều rồi.” Anh lẩm bẩm, nhưng mặt vẫn dán vào ngón tay cô, vào giọt máu đỏ tươi ở đầu ngón tay. “Và anh không thể… kiểm soát…”

“Không sao,” Elena thì thầm. Cô lại quệt ngón tay ngang môi Stefan, cảm thấy bờ môi anh hé mở để đón nhận; sau đó, Elena tựa người vào Stefan, nhắm mắt lại.

Môi anh lạnh lẽo và khô khốc khi chạm vào cổ họng cô. Một tay Stefan đỡ sao cổ Elena, đôi môi anh tìm kiếm hai vết thương đã có sẵ. Elena trăn mình chịu đựng cơn đâu nhói thoáng qua. Rồi cô mỉm cười.

Trước đó, cô cũng cảm thấy một nhu cầu cần thiết giống như anh, cơn đói khổ sở giống anh. Giờ đây, qua mối liên kết cả hai vừa thiết lập, Elena chỉ còn thấy niềm vui sướng mãnh liệt và sự thõa mãn. Một sự thõa mãn sâu sắc khi cơn thèm khát từ từ bị đẩy lùi.

Niềm hân hoan của cô xuất phát từ cảm giác được dâng hiến khi biết mình đang cứu Stefan bằng sự sống của chính mình. Elena có thể nhận thấy sức sống đang từ từ tuôn chảy sang anh.

Ít lâu sau, cô cảm thấy mãnh lực của nhu cầu từ từ dịu đi, tuy nhiên vẫn chưa biến mất. Thế nên Elena không thể hiểu nổi khi thấy Stefan tìm cách đẩy mình ra.

“Bấy nhiêu đủ rồi.” Anh nghiến răng, dựng vai Elena thẳng lên. Cô mở mắt, vẻ sung sướng mơ màng tan biến.

Mắt Stefan xanh như màu lá cây Mandrake(*Mandrake : một loài cây có hoa tím và củ giống củ nhân sâm), trên khuôn mặt anh là vẻ dữ tợn của một con thú săn mồi háu dói.

“Chưa đủ đâu. Anh còn yếu lắm…”

“Nhưng đủ với em.” Anh lại xô Elena ra, và cô trông thấy điều gì đó giống như nỗi tuyệt vọng thoáng lóe lên trong đôi mắt màu lục. “Elena, nếu anh uống thêm nữa, em sẽ bắt đầu biến đổi. Và nếu em không tránh ra, nếu em không tránh xa anh ra ngay lập tức…”

Elena lùi về cuối giường. Cô nhìn Stefan ngồi thẳng dậy, sửa sang lại áo choàng. Trong ánh đèn, Elena thấy sắc diện của anh đã phần nào hồi phục, một thoáng ửng hồng ánh trên khuôn mặt nhợt nhạt. Tóc Stefan khô đi và biến thành một nùi tóc sẫm rối bù.

“Em nhớ anh lắm!” Cô khẽ nói. Sự nhẹ nhõm chợt nhói trong lòng Elena, gây ra cơn đau cũng khó chịu gần như nỗi sợ hãi và căng thẳng từ hôm qua đến giờ. Stefan còn sống, và đang nói chuyện với cô. Cuối cùng mọi chuyện cũng sẽ ổn.

“Elena…” Mắt họ gặp nhau và Elena thấy mình bị bao phủ trong ngọn lửa màu lục. Cô tiến lại gần anh trong vô thức, rồi dừng lại khi Stefan bỗng phá lên cười.

“Anh chưa bao giờ trông thấy em như thế này,” anh nói, và Elena nhìn lại mình. Giày và quần jeans của cô bê bết bùn đất, những chỗ còn lại trên người cũng lấm lem. Áo khoác rách toạc, lòi cả lớp độn bên trong. Elena chắc mẩm mặt mũi mình cũng bẩn thỉu và lem luốc không kém, tóc tai rõ ràng là rối tinh rối mù. Elena Gilbert, biểu tượng thời trang không tì vết của trường Robert E .Lee, giờ đây chẳng khác gì con bù nhìn giữ dưa.

“Anh thích thế,”Stefan nói,lần này ngay Elena cũng bật cười .

Cả hai đang cười thì cửa mở.Elena cứng người vì cảnh giác,đưa tay kéo lại cổ áo len,nhìn quanh quất khắp phòng xem có dấu vết nào có thể tốc giác chuyện của hai người không.Stefan ngồi thẳng người dậy và liếm môi.

“Cậu ấy khá hơn rồi!” Bonnie ríu rít nói vọng ra khi bước vào phòng và trông thấy Stefan.Matt và Meredith ở ngay sau cô,khuôn mặt cả hai sáng bừng vì ngạc nhiên và mừng rỡ.Người thứ tư bước vào chỉ lớn tuổi hơn Bonnie một chút,nhưng lại mang một vẻ hoạt bát quyền uy khiến người ta dễ nhầm lẫn tuổi thật của chị.Mary McCullough bước thẳng tới chỗ bệnh nhân và bắt mạch cho anh.

“Vậy ra cậu chính là người sợ bác sĩ đấy à?” chị hỏi.

Stefan bối rối trong một thoáng rồi lấy lại bình tĩnh. “Đó là một nỗi sợ hãi từ hồi thơ ấu,” anh giải thích,giọng ra vẻ xấu hổ.Stefan liếc nhìn Elena,cô mỉm cười căng thẳng và khẽ gật đầu. “Dù sao chị cũng thấy đấy,giờ em đâu cần bác sĩ nữa.”

“Sao cậu không để tôi quyết định chuyện đó nhỉ? Mạch cậu có vẻ ổn đấy.Thực ra nó chậm một cách đáng kinh ngạc,ngay cả đối với vận động viên.Tôi không nghĩ cậu bị mất thân nhiệt.nhưng dù sao cậu vẫn còn lạnh lắm.Chúng ta thử đo nhiệt độ nhé!”

“Không,em nghĩ không cần đâu,” giọng Stefan rất trầm tĩnh .Elena đã từng nghe anh dùng giọng đó trước đây và biết anh đang định làm gì.Nhưng Mary chẳng thèm để ý.

“Làm ơn há miệng ra nào.”

“Đây,để em làm cho.” Elena vội nói,đưa tay ra đón lấy cái nhiệt kế từ chị Mary.Tuy nhiên,lúc làm thế,cái ống thủy tinh nhỏ tuột khỏi tay cô,rớt xuống sàn gỗ cứng và bể tan tành. “Ối,em xin lỗi.”

“Không sao!” Stefan nói “ Em thấy khá hơn nhiều rồi,và mỗi lúc mỗi ấm lên hơn.”

Mary nhìn đống mảnh vỡ trên sàn rồi ngó quanh phòng,ghi nhận tình trạng tan hoang của nó. “Được rồi,” chị quay sang hỏi,tay chống nạnh. “Có chuyện gì ảy ra ở đây thế?”

Stefan thậm chí còn không hề chớp mắt. “Chả có chuyện gì lớn.Chẳng qua bà Flower làm quản gia tệ quá thôi,” anh nói,nhìn thẳng vào mắt chị Mary.

Elena muốn phá lên cười,và cô thấy Mary cũng thế.Chị nhăn mặt và khoanh tay trước ngực. “Tôi cho rằng chẳng ích lợi gì mà mong chờ một câu trả lời thẳng thắn.” Mary nói .”Và rõ ràng là cậu cũng không ở trong tình trạng nguy kịch.Tôi không thể bắt ép cậu đến bệnh viện.Nhưng tôi khẩn thiết yêu cầu cậu đi kiểm tra sức khỏe vào ngày mai.”

“Cảm ơn chị.” Stefan trả lời,àm theo Elena thấy thì câu đó không có nghĩa là đồng ý.

“Elena,bồ thì có vẻ cần gặp bác sĩ đấy,” Bonnie nói. “Trông cậu trắng bệch như tờ giấy kìa.”

“Tại mình mệt quá thôi,” Elena đáp “Hôm nay là một ngày quá dài mà.”

“Chị khuyên em nên về nhà,lên giường nghỉ…và nằm yên ở đó,” Mary bảo. “Em không bị bệnh thiếu máu chứ?”

Elena suýt đưa tay lên má nhưng kềm lại được.Chẳng lẽ trông cô nhợt nhạt đến thế sao? “Không ,em chỉ mệt thôi.” Cô lặp lại “Giờ chúng ta có thể về nếu Stefan không sao.”

Stefan gật đầu trấn an,thông điệp trong mắt anh chỉ dành cho Elena. “Cho c húng tôi vài phút được không?” Anh bảo Mary và những người kia.thế là họ quay trở ra cầu thang.

“Tạm biệt.Anh ráng giữ sức khỏe nhé Stefan.” Elena cừa ôm anh vừa nói lớn rồi cô thì thào. “Sao anh không dùng Quyền năng với chị Mary?”

“Có chứ.” Stefan nói nhỏ vào tai cô,vẻ nghiêm trọng “Ít ra là anh đã cố thử.Chắc tại anh còn yếu.Đừng lo,rồi nó cũng qua thôi.”

“Dĩ nhiên là nó sẽ qua.” Elena đáp ,nhưng dạ dày lại quặn lên. “Nhưng anh có chắc là anh có thể ở một mình không? Rủi…”

“Anh không sao đâu.Chính em mới là người không nên ở một mình,” giọng Stefan nhỏ nhẹ nhưng khẩn thiết. “Elena,anh chưa có cơ hội nào để cảnh cáo em.Em đã đúng về chuyện Damon có mặt ở Fell’s Church.”

“Em biết.Chính hắn ta gây chuyện này phải không?” Elena không nhắc đến chuyện cô đã đi tìm Damon.

“Anh…không nhớ.Nhưng anh ta rất nguy hiểm.Giữ Meredith và Bonnie ở lại với em đêm nay,Elena.Anh không muốn em ở một mình.Và hãy đảm bảo là không có ai mời người lại vào nhà em.”

“Bọn em sẽ đi ngủ ngay.” Elena hứa,mỉm cười nhìn anh. “Bọn em sẽ không mời bất cứ ai vào nhà đâu.”

“Hãy đảm bảo chuyện đó,” giọng Stefan nghe chẳng có vẻ gì là đùa giỡn ,và cô chầm chậm gật đầu.

“Em hiểu mà,Stefan.Bọn em sẽ cẩn thận.”

“Tốt.” Họ hôn nhau,môi chỉ khẽ chạm nhưng tay nắm chặt không muốn rời ra. “Báo các bạn rằng anh cảm ơn,” Stefan nói.

“Em sẽ chuyển lời.”

Năm người bạn tập trung bên ngoài nhà trọ.Matt đề nghị lái xe đưa Mary và để Bonnie và Meredith quay lại cùng Elena.Mary rõ ràng vẫn còn nghi ngờ những chuyện đã xảy ra đêm đó,và Elena không thể trách chị ấy được.Cô cũng chẳng nghĩ ngợi gì.Cô đã quá mệt mỏi.

“Anh ấy nhờ mình gởi lời cảm ơn tất cả các cậu,” Elena nhớ ra sau khi Matt đã đi khỏi.

“Không…có chi.” Bonnie nói,câu trả lời bị chen ngang bởi một cú ngáp thiếu điều sái quai hàm khi Meredith mở cửa xe cho cô bạn.

Meredith chẳng nói năng gì và khá trầm lặng kể từ lúc để Elena lại một mình với Stefan.

Đột nhiên Bonnie phá lên cười . “Có một thứ bọn mình đã quên bẵng đi mất,” Bonnie bảo. “Lời tiên tri.”

“Lời tiên tri nào?” Elena hỏi.

“Về cây cầu ấy.Cái cầu mà các cậu bảo mình có nói ấy.Đấy cậu đã đến cầu và cuối cùng có thấy lão Thần Chết nào chờ ở đó đâu.Có khi các cậu hiểu sai lời tiên tri rồi cũng nên.”

“Không đâu,” Meredith nói “Bọn mình nghe rõ từng từ mà.”

“Vậy thì có lẽ là một cây cầu nào khác.Hoặc là…mmmm..” Bonnie rúc vào áo khoác của mình,nhắm mắt lại mà chẳng thèm nói hết câu.

Nhưng tâm trí Elena đã nói nối thay bạn. Hoặc là một lần khác.

Có tiếng cú rúc ngoài kia khi Meredith cho xe nổ máy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.