Nhật Ký Ma Cà Rồng

Quyển 2 - Chương 6



Stefan ngồi trong phòng khách nhà Gilbert, Lịch sự đồng ý với bất cứ những gì dì Judith nói. Người phụ nữ này cảm thấy không thoải mái với sự có mặt của anh trong nhà mình; chẳng cần phải có khả năng đọc thấu suy nghĩ người khác mới biết. Nhưng dì ấy đang cố gắng, cho nên Stefan cũng phải cố gắng. Anh muốn làm Elena vui lòng.

Elena. Ngày cả khi không nhìn, anh cũng ý thức được sự hiện diện của cô rõ ràng hơn tất cả mọi thứ trong phòng. Sự hiện diện của Elena tác động lên cảm giác của Stefan như ánh sáng mặt trời rọ vào mi mắt đang nhắm. Khi anh quay mặt về phía cô, tất cả mọi giác quan đều cảm nhận một cơn choáng váng ngọt ngào.

Anh yêu Elena biết bao. Anh không còn coi cô như Katherine nữa; thậm chí anh gần như đã quên mất Elena trông giống thiếu nữ đã chết đến mức nào. Dù sao cũng có qua nhiều điểm khác biệt. Tuy Elena cũng có tóc vàng óng, làn da trắng như sữa, và những đường nét mảnh mai như Katherine, nhưng chỉ có thế. Đôi mắt Elena, bình thường xanh sẫm như ngọc lam nhưng giờ đâu lại mang sắc tím trong ánh lửa. Không hết nhút nhát hay thơ ngây như đôi mắt của Katherine. Ngược lại, đôi mắt ngọc làm ấy chính là của sổ nhìn vào tâm hồn rực lửa của cô. Elena là Elena, và hình ảnh của cô đã dần dần thay thế bóng ma Katherine dịu dàng trong tim Stefan.

Nhưng chính sức mạnh trong Elena khiến cho tình yêu của hai người trở nên nguy hiểm. Stefan không thể cưỡng lại khi Elena đề nghị hiến dân những giọt máu của cô cho anh tuần trước. Cứ cho là nếu không có chùng thì Stefan ắt đã chết, nhưng như thế là khó chấp nhận đối với sự an toàn của cô. Có đến trăm lần anh đã đưa mắt tìm kiếm trên khuôn mặt cô một dấu hiệu dù là nhỏ nhất cho thấy sự biến đổi nào không. Làn da trắng ngần kia có nhạt hơn không? Biểu hiện của cô có lạnh nhạt hơn không?

Từ giờ trở đi hai người phải cẩn thận hơn. Bản thân Stefan phải cẩn thận hơn. Phải đảm bảo săn mồi thường xuyên, thỏa mãn cơn khác của mình bằng máu động vật, để thoát khỏi cơn cám dỗ. Không bao giờ cho phép cơn đói quá dữ dội. Nghĩ đến chuyện đó, anh lại thấy đói. Cơn đau khô khốc, cảm giác cháy bỏng đang lan dọc theo xương hàm trên của Stefan, thì thầm xuyên qua những mạch máu li ti trong cơ thể. Lẽ ra anh nên ở trong rừng – các giác quan căng hết cỡ để nắm bắt những tiếng răng rắc nhỏ nhất của cành khô, cơ bắp sẵn sàng cho cuộc rượt đuổi – chứ không phải ngồi đây, cạnh lò sưởi, quan sát những mạch máu xanh nhờ nhờ ẩn hiện nơi cổ họng Elena.

Chiếc cổ thanh mảnh quay lại khi Elena nhìn Stefan.

“Anh có muốn đến dự buổi tiệc tối nay không? Chúng ta có thể mượn xe của dì Judith,” cô hỏi.

“Nhưng hai đứa phải ở lại ăn tối đã chứ,” dì Judith nói nhanh.

“Bọn cháu có thể mua cái gì đó ăn dọc đường.” Elena muốn nói cả hai có thể mua cái gì đó cho cô ấy ăn, Stefan nghĩ bụng. Bản thân anh có thể nhai nuốt thức ăn thông thường nếu buộc phải thế, dù chúng chẳng ích lợi gì và từ lâu lắm rồi anh cũng không thấy chúng ngon lành nữa. Không, khẩu vị của Stefan ... đã trở nên đặc biệt hơn rồi, anh nghĩ. Và nếu họ đến buổi tiệc, thì cũng có nghĩa là Stefan sẽ phải đợi thêm nhiều giờ nữa mới được ăn thực sự. Nhưng anh vẫn gật đầu đồng ý với Elena.

“Nếu em muốn thế.” Stefan nói.

Cô ấy muốn thế, cô ấy quyết định rồi. Anh đã cảm thấy điều đó ngay từ đầu. “Được rồi, vậy để em thay đồ.”

Stefan theo Elena đến tận chân cầu thang. “Mặc cái gì cao cổ vào. Một chiếc áo len.” anh bảo, thấp giọng đến nỗi khó nghe ra được.

Elena đưa mắt nhìn qua phòng khách trống không, rồi đáp, “Không sao đâu. Vết thương gần lành rồi. Anh xem này.” Elena kéo cổ áo ren xuống, ngoẹo đầu sang bên.

Stefan nhìn trừng trừng như bị thôi miên vào hai dấu tròn nhỏ xíu trên làn da mịn. Chúng có màu đỏ bầm nhàn nhạt, gần giống màu rượu loãng. Anh nghiến răng nhìn đi chỗ khác. Nhìn lâu hơn nữa sẽ khiến anh phát điên mất.

“Ý anh không phải vậy” Stefan cộc lốc.

‘Ồ.” Suối tóc bóng mượt của Elena một lần nữa buông xuống che phủ vết thương, giấu kín nó đi.

--- ------ ------ ---

“Mời vào!”

Khi họ bước vào phòng, các cuộc chuyện trò liền ngừng lại. Elena quan sát những khuôn mặt đang quay lại nhìn mình và Stefan, những ánh mắt tò mò, lấm lét và dấu hiệu lo ngại. Không phải thái độ cô đã quen nhận được mỗi khi xuất hiện trước đám đông.

Mở cửa cho hai người là một học sinh khác, chẳng thấy Alaric Saltzman đâu. Nhưng Caroline thì có mặt, đang ngồi trên một cái ghế bar cao giúp cô ả khoe hết cỡ cặp chân dài. Caroline ném cho Elena cái nhìn giễu cợt rồi nhận xét gì đó với một bạn nam ngồi bên tay phải. Anh chàng phá lên cười.

Elena bắt đầu cảm thấy nụ cười của mình gượng gạo, trong khi máu nóng chực dồn lên mặt. Rồi bỗng có một giọng nói quen thuộc vọng đến chỗ cô.

“Elena! Stefan! Bên này nè!”

Lòng tràn ngập biết ơn, cô thấy Bonnie đang ngồi với Meredith và Ed Goff trên một chiếc ghế đôi góc phòng. Elena và Stefan ngồi xuống ghế đệm dài đối diện với họ và cô nghe được những mẩu chuyện khắp chung quanh phòng được chắp nối.

Như đã có thoải thuận ngầm, chẳng ai nhức đến tình huống khó xử lúc Elena và Stefan bước vào. Còn Elena kiên quyết làm ra vẻ như mọi thứ đều bình thường.

Bonnie và Meredith sát cánh bên cô “Trông bồ tuyệt lắm.” Bonnie thân thiết nói. “Mình thích cái áo đỏ đó ghê”

“Trông bồ ấy đẹp thật, đúng không Ed?” Meredith hỏi, và Ed đồng ý, một thoáng giật mình.

“Thầy cũng mời lớp cậu à?” Elena hỏi Meredith “Mình tưởng chỉ có lớp học kì bảy thôi.”

“Mình không biết từ được mới trong trường hợp này có chính xác không.” Meredith đáp khô khốc. “Nếu xét chuyện việc tham dự sẽ chiếm hết nửa số điểm của bọn mình.”

“Các cậu có nghĩ thầy ấy nghiêm túc về vụ đó không? Chẳng lẽ nào lại thế,” Ed chen vào.

Elena nhún vai. “Mình lại thấy có vẻ như thầy nói nghiêm túc đấy. Ủa, Ray đâu?” cô hỏi Bonnie.

“Ray nào? À, Ray hả. Mình không biết, quanh đâu đây thôi. Mình nghĩ thế. Ở đây nhiều người quá.”

Đúng thật. Phòng khách nhà Ramsay chật cứng, và theo như Elena thấy thì đám đông còn tràn cả sang phòng ăn, hiên trước và thậm chí cả trong bếp nữa. Mấy cáu khuỷu tay cứ quệt vào tóc Elena khi thiên hạ đi ngang qua lưng cô.

“Thầy Saltzman gọi cậu ở lại sau giờ học làm gì thế?” Stefan hỏi.

“Thầy Alaric,” Bonnie nghiêm chỉnh đính chính. “Thầy muốn bọn mình gọi thầy là Alaric. Ôi, thầy chỉ muốn tỏ ra tử tế thôi mà. Thầy thấy áy náy vì đã bắt mình nhớ lại một sự kiện khủng khiếp như thế. Thầy Alaric không biết rõ thấy Tanner chết như thế nào, và cũng không ngờ mình lại quá nhạy cảm. Dĩ nhiên là chính thầy cũng vô cũng nhạy cảm nên thầy biết cảm xúc đó như thế nào. Thầy thuộc cung Bảo Bình mà.”

“Với tầm ảnh hưởng mạnh mẽ của mặt trăng trong cách bắt chuyện làm quen.” Meredith thì thào “Bonnie, cậu không tin ba cái chuyện vớ vẩn đó đấy chứ? Thầy là thầy giáo, lẽ ra không nên thử những rong đó với học sinh chứ.”

“Thầy đâu có trò gì! Thầy cũng nói y hết với Tyler và Sue Carson. Thầy bảo chúng mình nên lập một nhóm để hỗ trợ nhau, hoặc viết một bài luận về chuyện đem đó để giải tỏa cảm xúc. Thầy nói tuổi thiếu niên thường rất dễ bị ám ảnh và thấy không muốn thảm kịch đó gây ảnh hưởng lâu dài đến cuộc đời mình.”

“Ôi, thánh thần ơi,” Ed kêu lên, còn Stefan bật cười rồi giả bộ như đột nhiên bị họ. Tuy nhiên anh không thấy có gì hải hước trong câu nói của Bonnie, và câu hỏi của anh cũng không đơn thuần là tò mò rỗi hỏi. Elena biết thế; cô cảm nhận được điều đó tỏa ra từ người Stefan. Cách anh cảm nhận về thầy Alaric Saltzman cũng giống cái cách hầu như tất cả mọi người trong trường cảm nhận về anh. E ngại và ngờ vực.

“ Đúng là kì lạ, thầy ấy xử sự cứ như buổi tiệc này là một ý tưởng ngẫu hứng do lớp mình tự nghĩ ra ấy,” Elena lên tiếng, đáp lại một cách vô thức với lời Stefan không nói ra, “trong khi rõ ràng là nó đã được lên kế hoạch trước rồi.”

“Kì lạ hơn nữa chính là chuyện nhà trường sẽ thuê một giáo viên mà không nói cho anh ta nghe ông thầy cũ đã chết như thế nào,” Stefan tiếp lời. ‘Ai chả nói về chuyện đó, có khí nó bị lên báo rồi nữa kìa.”

“Đâu phải mọi tình tiết đều lên báo,” Bonnie khẳng định. “Thực ra, có một số tình tiết cảnh sát vẫn chưa tiết lộ vì nghĩ rằng chúng có thể giúp họ bắt tên sát nhân. Ví dụ như...” Bonnie hạ giọng “... các cậu biết Mary nói gì không? Bác sĩ Feinberg đã nói chuyện với ông giám định pháp y, thanh tra y tế ấy. Ông ta nói trong cái xác chẳng còn sót chút máu nào. Không một giọt.”

Elena cảm thấy một cơn gió lạnh buốt thổi qua người minh, giống như đứng trong nghĩa địa lần nữa. Cô không nói nên lời. Nhưng Ed hỏi ngay, “Vậy chứ nó đi đâu?”

“Thì, chảy khắp sàn, mình nghĩ thế,” Bonnie rất điềm tĩnh. “Đầy bệ thờ và mọi thứ. Đó là việc cảnh sát đang điều tra. Nhưng chuyện một cái xác chẳng còn tí máu nào là rất bất thường; đáng lý phải sót một ít đọng ở mặt dưới cơ thể, gọi là màu đọng sau tử vong. Trông nó giống những vết bầm tím lớn. Sao thế?”

“Sự nhạy cảm tinh tế đến tuyệt với của cậu làm cho mình muốn ói ra đây này,” Meredith nói như mắc nghẹn. “Chúng ta nói chuyện khác đi, được không?”

“Cậu đâu có bị máu dây khắp người...” Bonnie mở máy, nhưng Stefan ngắt lời, “Cảnh sát đã có kết luận gì từ thông tin họ có chưa? Có tiến xa hơn được chút nào trong việc tìm bắt hung thủ không?”

“Mình không biết,” Bonnie đáp, rồi mắt cô sáng lên. “Phải rồi, Elena, bồ nói bồ biết...”

“Im đi, Bonnie.” Elena tuyệt vọng kêu lên. Một căn phòng đông đúc toàn những người ghét Stefan sẽ không phải là nơi thích hợp đẻ bàn chuyện đó. Bonnie trợn mắt ngạc nhiên, rồi gật đầu nghe theo.

Dẫu sao Elena cũng không thể thoải mái được. Tuy Stefan không giết thầy Tanner, những bằng chứng tố cáo Damon cũng rất dễ dàng dẫn tới anh. Và chắc chắn sẽ dẫn tới anh, bởi vì ngoài cô và Stefan ra, chả ai biết đến sự tồn tại của Damon. Hắn ta đang ở đâu đó, ngoài kia, trong bóng tối. Chờ đợi nạn nhân tiếp theo. Có thể là đợi Stefan hoặc chính cô.

“Em nóng quá,” Elena chợt lên tiếng. “Chắc em đi xem Alaric đã chuẩn bị những đồ ăn thức uống gì.”

Stefan định đứng dậy theo, nhưng Elena đã khoát tay bảo anh ngồi lại đó. Anh đâu thèm đụng tới khoai tây chiên hay rượu hoa quả. Nhưng Elena lại muốn được ở một mình vài phút, muốn vận động một chút để trấn tĩnh lại thay vì ngồi im một chỗ.

Ở cạnh Meredith và Bonnie đem lại cho Elena cảm giác an toàn giả tạo. Tách khỏi họ, cô lại phải đối diện với những ánh mắt dõi theo cùng những cái lưng thình lình quay lại. Lần này Elena nổi giận thật sự. Cô đi qua đám đông với một vẻ cố tình xấc xược, nhìn riết vào mắt bất cứ ai vô tình chạm phải. Đằng nào mình cũng bị mang tiếng rồi, cô thầm nghĩ, chai mặt thêm thì cũng có làm sao đâu.

Elena thấy đói. Trong phòng ăn nhà Ramsay đã được ai đó bày sẵn rất nhiều món tự phục vụ rất ngon lành. Elena lấy một chiếc đĩa giấy, chất lên đó vài miếng cà rốt xắt hình que, lờ đi những người đang ngồi quanh chiếc bàn gỗ sồi tẩy trằng. Cô sẽ chẳng thèm nói năng gì trừ khi họ mở miệng trước. Cô tập trung toàn bộ sự chú ý vào mấy món ăn nhẹ, chồm qua người thiên hạ để chọn những thỏi phô- mai và bánh Ritz, với tay ngang mặt họ để bứt vài quả nho, nhìn ngang liếc dọc không chút ngại ngùng tìm xem có mòn gì mình bỏ sót không.

Khỏi cần nhướng mắt, Elena cũng biết mình đã thành công rực rỡ trong việc lôi kéo sự chú ý của hết thảy mọi người ở đây. Khẽ nhe răng ngoạm một chiếc bánh mì dài, cô ngậm nó giữa hai hàm răng như thể ngậm một chiếc bút chì và quay người lại khỏi bàn.

“Cho tôi cắn một miếng với nhé?”

Elena thoắt mở to mắt và nín thởi vì sửng sốt tột độ. Tâm trí cô tê liệt, không chịu chấp nhận những gì đang diễn ra. Nó bỏ mặt cô vô phương tự vệ đối đầu với kẻ mới đến trong nỗi vô vọng. Tuy lí trí đã bay biến đâu mất, nhưng các giác quan của Elena vẫn ghi nhận được ngay thông tin: Cặp mắt đen choáng hết tầm nhìn, một thoáng hương nước hoa vương trong mũi, hai ngón tay dài nâng cằm cô lên. Damon vươn người tới, rất gọn gàng và chuẩn xác cắn đứt đầu bên kia của chiếc bánh mì.

Ngay giây phút đó, môi Elena và Damon chỉ cách nhau vài phân. Hắn ta chuẩn bị rướn người cắn phát thứ hai thì tâm trí Elena bừng tỉnh, dù khiến cô lập tức giật lùi ra sau, tay giật mẩu bánh mình giòn trong miệng mình ném đi. Damon chụp được nó giữa không trung bằng một màn trình diền phản xạ cực điêu luyện.

Mắt hắn ta vẫn dán vào mắt Elena. Cuối cũng cô cũng hít được một hơi và há hốc miệng; chẳng biết để làm gì. Có lẽ là muốn hét lên. Để cảnh báo mọi người hãy bỏ chạy ngay tra ngoài trời trong đêm tối. Tim Elena nện thình thình như trống trận, hình ảnh trước mắt nhòe đi.

“Bình tĩnh, bình tĩnh nào,” Damon nhấc chiếc đĩa khỏi tay cô, và rồi chẳng hiểu thế nào hắn ta đã nắm gọn cổ tay cô. Hắn nắm rất nhẹ, kiểu như chị Mary đang bắt mạch cho Stefan vậy. Trong khi cô vẫn há hốc mồm trân trối nhìn kẻ trước mặt thì Damon lại nhịp nhịp ngón tay cái trên cổ tay vô, tựa hồ như đang trấn an đứa trẻ đừng sợ hãi. “Bình tĩnh nào, không sao đâu.”

Hắn ta đang làm quái gì ở đây chứ? Elena thầm nghĩ. Quang cảnh chung quanh Elena giống như đang sáng rực lên một cách rất kì quái và bất thường. Giống hệt những cơn ác mông mà mọi thứ trong đó đều rất đỗi bình thường như đời thật, và rồi đột nhiên xảy ra một chuyện gì đó rất kinh khủng. Hắn ta đang chuẩn bị giết tất cả bọn họ.

“Elena? Cậu có sao không?” Sue Carson hỏi, nắm lấy vai Elena.

“Tôi nghĩ có lẽ cô ấy bị nghẹn cái gì đó,” Damon nói, buông tay Elena ra. “ Nhưng giờ thì ổn rồi. Sao em không giới thiệu chúng tôi với nhau?”

Hắn ta sắp giết tất cả bọn họ...

“Elena, đây là anh Damon, ờ...” Sue xòe bàn tay tỏ ý xin lỗi, và Damon kết thúc câu nói này thay cô.

“Smith” hắn ta nâng chiếc cốc giấy về phía Elena “Nâng li mừng sự sống.”

“Anh làm gì ở đây?” cô lẩm bẩm.

“Anh ấy là sinh viên,” Sue xung phong đáp trong khi rõ ràng là Damon không có ý định trả lời. “Trường...đại học Virginia, đúng không? Hay là William & Mary?”

“Mỗi nơi một chút,” Damon đáp, mắt không rời khỏi Elena. Hắn chẳng buồn liếc Sue lấy nửa con mắt. “ Tôi thích đi đây đó.”

Thế giới trở lại đúng chỗ chung quanh Elena, nhưng vẫn cực kỳ lạnh lẽo. Thiên hạ bu đầy chung quanh, thích thú quan sát mẩu đối thoại, khiến cho cô không thể nghĩ gì nói nấy được. Dù có bất cứ lý do gì thì Damon cũng đang chơi một trò chơi, giả vở là một người trong số họ. Và trong khi vũ hội hóa trang chưa kết thúc thì hắn sẽ không dám làm gì cô ngay trước mặt đám đông... Elena hi vọng thế.

Một trò chơi. Nhưng Damon là người đặt ra luật lệ. Hắn ta đang đứng đây, ngay giữa phòng khác nhà Ramsey, và đùa bỡn với cô.

“Anh ấy chỉ tới chơi vài ngày...” Sue vẫn tiếp tục sốt sắng thuyết minh cho Damon. “Đi thăm...bạn, phải anh nói vậy không? Hay họ hàng nhỉ?”

“Phải,” Damon đáp.

“Anh thật may mắn khi muốn rời khỏi đây lúc nào cũng được,” Elena nói. Cô chẳng hiểu mình bị cái gì nhập vào mà cứ tìm cách lột mặt nạ hắn ta ra.

“ Chuyện đó chẳng dính gì tới may mắn cả,” Damon đáp. “Cô thích khiêu vũ không?”

“Anh học chuyên ngành gì?”

Hắn ta mỉm cười với Elena “Văn hóa dân gian Mỹ. Ví dụ như, cô có biết rằng ai có nôt ruồi trên cô nghĩa là sẽ giàu có không? Không phiền nếu tôi xem thử chứ?”

“Tôi thấy phiền,” giọng nói vang lên say lưng Elena. Rõ ràng, trầm tĩnh và lạnh lùng. Elena chỉ mới nghe Stefan nói giọng đó một lần trong đời: khi anh bắt gặp Tyler đang tìm cách xâm hại cô ở trong nghĩa địa. Mấy ngón tay của Damon sững lại trên cổ họng Elena, và, không còn bị bùa phép của hắn kìm giữ, cô lùi lại ngay.

“Ý kiến của cậu em quan trọng sao?” Damon hỏi.

Elena nhận thức được từng lớp suy nghĩ tách biệt trong đầu mình như chiếc bánh kem. Mọi người đang nhìn vào; chuyện này hẳn phải gay cấn hơn cả phim... Trước giờ mình không biết là Stefan cao hơn... Bonnie và Meredith chắc đang tự hỏi chuyện gì đang diễn ra... Stefan nổi giận nhưng anh vẫn còn yếu, vẫn còn đau... Nếu bây giờ anh đánh nhau với Damon, anh sẽ thua.

Và trước mặt tất cả mọi người ở đây. Những suy nghĩ của Elena ngừng phắt lại và mọi thứ trở nên rõ ràng. Đó là lí do Damon đến đây, hòng đẩy Stefan đến chỗ phải tấn công hắn ta trong khi rõ ràng Stefan không hề bị khiêu khích. Dù sau đó xảy ra chuyện gì đi chăng nữa thì Damon cũng sẽ thắng. Nếu Stefan đuổi được hắn ta đi, điều đó càng chứng mình rằng anh “có khuynh hướng bạo lực”. Lại thêm chứng cớ cho những người buộc tội anh. Còn nếu Stefan thua...

Anh ấy sẽ phải trả giả bằng chính mạng sống của chính mình. Elena nghĩ. Ôi Stefan, hiện giờ hắn mạnh hơn anh nhiều, xin anh đừng làm thế. Đừng rơi vào bẫy của hắn ta. Hắn ta chỉ muốn giết anh, hắn ta chỉ đang tìm cơ hội thôi.

Elena cố gắng buộc tay chân mình hoạt động, dù chúng đang cứng đờ và vụng về chẳng khác nào một con rối. “Stefan,” cô gọi, và nắm lấy bàn tay lạnh giá của ánh, “mình về nhà thôi.”

Cô có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong cơ thể Stefan, như một luồng điện đang chạy bên dưới lớp da của anh. Lúc này anh đang tập trung toàn bộ tâm trí vào Damon, và tia sáng trong mắt Stefan chẳng khác gì ánh lửa phản chiếu trên lưỡi dao sắc bán. Elena không còn nhận ra anh khi ở tâm thế này, một người hoàn toàn xa lạ. Anh làm cho cô hoảng sợ.

“Stefan ơi,” Elena gọi Stefan như thể cô đang lạc lối trong sương mù và không thể tìm ra anh đang ở đâu. “Stefan, em xin anh.”

Rồi từ từ, từ từ từng chút một, cô cảm nhận được sự hồi đáp từ anh. Cô nghe anh hít thở và cơ thể ngừng thủ thế, năng lượng hạ xuống mức thấp hơn. Sự tập trung đáng sợ trong đầu Stefan chuyển hướng và anh nhìn sang Elena, giờ anh mới thực sự trông thấy cô.

“Thôi được,” anh khẽ đáp, nhìn vào mắt Elena. “Mình về thôi.”

Cô giữ tay trên người Stefan lúc họ quay trở ra, một tay nắm chặt bàn tay anh, tay kia thì khoác tay anh. Elena ráng ép mình không quay đầu nhìn lại khi cả hai rời khỏi đó, nhưng sau lưng có cảm giác nhồn nhột và nổi da gà như sắp bị ai đâm cho một dao.

Thay vì vậy, cô nghe giọng nói trầm trầm mỉa mai của Damon: “Thế mọi người đã từng nghe chuyện nụ hôn của một cô gái tóc đỏ có thể chữa khỏi bệnh rộp da do sốt chưa?” Rồi có tiếng Bonnie ré lên cười thích thú.

Trên đường ra, cả hai cuối cũng cũng được gặp chủ nhân bữa tiệc.

“Về sớm thế?” thấy Alaric hỏi. “Tôi còn chưa có dịp nói chuyện với các em mà.”

Trông thầy có vẻ vừa hăm hở vừa trách móc, như một chú cún biết chắc mình sẽ không được dắt đi dạo nhưng vẫn vẫy đuôi hớn hở như thường. Elena cảm thấy lo lắng thắt ruột cho thầy và những người trong nhà. Cô và Stefan đang bỏ họ lại cho Damon.

“Em thấy hơi khó chịu,” Elena nói khi nhặt chiếc ví cô đã để ở chỗ ghế dài. “Em rất tiếc.” Cô siết cánh tay Stefan chặt hơn. Lúc này anh có thể dễ dàng quay ngược lại và xông thẳng vào phòng ăn.

“Tôi mới là người phải nuối tiếc.” Thầy Alaric đáp. “Tạm biệt hai em”

Ra đến ngưỡng cửa, Elena mới nhìn thấy một mẩu giấy nhỏ màu tím nhét ở ngăn bên hông chiếc ví. Cô moi nó ra, mỏ những nếp gấp theo phản xạ, đầu óc còn mãi nghĩ chuyện khác.

Trên giấy có chữ viết, nét chữ đậm, không kiểu cách và hoàn toàn xa lạ. Chỉ đúng ba dòng. Elena đọc, cảm thấy mặt đất rung chuyển dưới chân. Quá đủ rồi, cô không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa.

“Gì thế, Elena?” Stefan hỏi.

“Không có gì.” Elena nhét lại mẫu giấy vào ngăn ví dùng ngón tay nhét thật sây. “Chẳng có gì cả đây, Stefan. Mình ra ngoài thôi.”

Họ bước ra khỏi cửa, băng mình vào màn mưa lất phất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.