Nhật Ký Ma Cà Rồng

Quyển 5 - Chương 35



Elena đã từng ngã khỏi ban công một lần và Stefan đã nhảy ra đỡ được cô trước khi cô đụng đất.Một người bình thường bị rơi từ độ cao này sẽ chết không phải bàn .Còn một vampire ,với toàn bộ phản xạ của mình ,anh ta hay cô ta sẽ chỉ đơn giản xoay người trong không trung như một con mèo và đáp xuống đất nhẹ nhàng trên đôi chân.Nhưng một vampire ở trong hoàn cảnh đặc biệt như Damon tối nay thì…

Thông qua tiếng động,cô biết rằng anh ta đã cố xoay người nhưng cuối cùng vẫn bị chạm đất bằng mặt và gẫy vài khúc xương.Elena suy điều đó từ tiếng chửi thề của anh ta.Cô không dừng lại để mà nghe chi tiết những lời lẽ ấy.Cô lẻn đi nhanh như một con thỏ,xuống đến tầng có phòng giống phòng Stefan ;khi đến đó,gần như vô thức và lập tức,cô thốt ra một âm thanh van xin vô nghĩa,rồi cô xuống cầu thang.Ngôi nhà dường như đã hoàn toàn trở thành một bản sao hoàn hảo của khu nhà trọ.Elena không biết tại sao,nhưng theo bản năng,cô chạy đến một nơi trong khu nhà mà Damon không thông thuộc nhất : khu nhà ở cũ của người làm.Cô chạy một lèo tới đó trước khi dám truyền bất kì lời thầm thì nào tới ngôi nhà , cô gần như van xin nó thay vì ra lệnh cho nó ,và cầu nguyện rằng ngôi nhà sẽ nghe lời cô như nó đã nghe lời Damon.

“Nhà của gì Judith” – cô thì thầm , tra chìa khóa vào một cánh cửa – chiếc chìa xuyên qua như một con dao nóng đâm ngập vào tảng bơ và gần như chuyển động theo ý chí của riêng nó,rồi bỗng nhiên cô đã ở đó ,một lần nữa – ở nơi đã từng là nhà trong 16 năm trời trước cái chết đầu tiên của cô.

Cô đang đứng trên hành lang,cánh cửa phòng bé Margaret để mở , bé đang nằm trên sàn phòng ngủ , đôi mắt to chăm chú vào một quyển truyện màu.

“Chơi đuổi bắt nào bé yêu!” – cô mở lời như thể trong nhà gia đình Gilbert ngày nào cũng có ma xuất hiện và Margaret biết làm sao đối phó với điều đó –“..Em hãy chạy đến chỗ bạn Barbara và bạn ấy sẽ thành người đuổi.Đừng ngừng lại khi em chưa tới nơi,sau đó hãy gặp mẹ của Barbara.Nhưng trước tiên em phải thơm chị ba cái đã.” Và cô nhấc bổng Margaret lên,ôm bé thật chặt rồi gần như đẩy cô bé ra khỏi cửa.

“Nhưng Elena—chị đã về..”

“Chị biết,bé yêu,chị hứa ngày nào đó sẽ đến tìm em.Nhưng giờ–chạy đi nào ,bé yêu…”

“Em đã bảo họ chị sẽ về mà.Hồi trước chị cũng về.”

“Chạy đi!Margaret!”

Thổn thức trong làn nước mắt,nhưng có lẽ ,dù theo cách ngây thơ của một đứa trẻ,cô bé vẫn nhận ra sự nghiêm túc của tình thế,.Margaret chạy đi , Elena bước theo nhưng cô rẽ vào một cầu thang khác ,tách khỏi Margaret.

Rồi cô nhận thấy mình bị đứng chắn bởi một Damon đầy vẻ chế giễu.

“Cô em nói chuyện lâu quá đấy,” – anh ta nói trong lúc Elena khẩn trương nhẩm lại các phương án trong đầu.Quay trở lên ban công lúc đầu ? Không.Mấy cái xương của Damon có thể bị đau chút đỉnh nhưng nếu Elena mà nhảy thì lại là một câu chuyện khác ,cô chắc chắn sẽ gãy cổ . Làm sao đây? Nghĩ đi nào!

Rồi cô mở cánh cửa dẫn tới tủ chứa đồ kiểu Trung Quốc trong khi hô “Nhà bác Tilda” mà thậm chí không chắc liệu ma thuật có còn hoạt động không.Cô đóng sầm cánh cửa vào mặt Damon.

Cô đã đến nhà bác Tilda,nhưng là ngôi nhà trong quá khứ của bác Tilda.”Thảo nào hồi xưa người ta cứ cười bác Tilda vì đã trông thấy những thứ kì lạ” – Elena nghĩ thầm ngay lúc cô thấy một phụ nữ xoay người lại với mình,trên tay là một cái khay lớn đựng đầy thứ gì đó tỏa ra mùi của nấm ,bà hét lên và đánh rơi cái khay .

“Elena!” – bác kêu lên . “Cái ..không thể là cháu…cháu lớn quá!”

“Chuyện gì thế?” – bác Maggie – bạn của bác Tilda xuất hiện từ một phòng khác lên tiếng hỏi.Trông bà cao hơn và khắc khổ hơn bác Tilda.

“Cháu đang bị truy đuổi” – Elena khổ sở – “Cháu cần tìm một cánh cửa ,và nếu mọi người nhìn thấy một chàng trai đuổi theo cháu— ”

Ngay lúc đó Damon bước ra khỏi chiếc tủ treo áo khoác .Cùng lúc, bác Maggie giơ chân ra,ngáng anh ta ngọt sớt ,bác nói :”Phòng tắm nằm gần cháu,” và nhặt một bình hoa ,đập vô đầu Damon – người đang tính nhổm dậy.Đập khá mạnh.

Elena lao vọt qua cánh cửa phòng tắm,miệng hô : “Trường trung học Robert E.Lee mùa thu năm ngoái – ngay khi chuông vừa reo!”

Sau đó cô phải bơi ngược trong dòng người tạo bởi hàng tá hàng tá học sinh đang cố đến lớp đúng giờ – nhưng rồi một trong số họ nhận ra cô ,rồi lại một người nữa,và vì cô đã thành công di chuyển đến một thời điểm khi cô chưa chết nên không có ai hét lên “Maaaa!”, nhưng cũng chưa có ai từng trông thấy Elena Gilbert mặc một cái áo phông kiểu nam ra ngoài áo trong hay trông thấy mái tóc cô xổ ra tán loạn qua vai như thế này.

“Đây là phục trang cho một buổi diễn!” – cô hét lên và tạo thêm một truyền kì bất hủ về mình trước khi chết bằng cách hô thêm : “Nhà Caroline!” rồi chui vô một cái tủ đựng đồ lau dọn.Một giây sau ,một chàng đẹp trai chói lóa nhất mà bất kì ai từng trông thấy xuất hiện sau cô ,xẹt vô cái tủ bằng một cách tương tự, trong lúc thốt ra vài từ bằng thứ ngôn ngữ nước khác. Khi cái tủ được mở ra lần nữa,chẳng có cô gái hay anh chàng nào ở trong đó .

Elena đáp xuống ,chạy dọc trên hành lang và suýt đâm sầm vô một ông Forbes đang khật khưỡng.Ông đang uống một thứ trông như một cốc thủy tinh lớn chứa đầy nước cà chua ép có mùi cồn.

“Bọn tôi không biết nó đi đâu,được chưa?” – ông ta gào lên trước khi Elena kịp mở lời – “Tôi chỉ có thể nói là con bé điên rồi.Nó nói về buổi lễ gì ấy với cái ban công—và cái cách nó ăn mặc ! Thời nay bố mẹ không còn kiểm soát nổi lũ trẻ nữa rồi!” – ông dựa vào tường ,từ từ tụt xuống .

“Cháu rất tiếc” – Elena thì thầm . Buổi lễ.Phải rồi,lễ Ma Thuật Đen thường được tổ chức vào lúc trăng lên hoặc nửa đêm.Chỉ còn mấy phút nữa là tời nửa đêm.Nhưng trong vài phút này,Elena đã vạch ra một phương án B.

“Phiền bác chút” – cô vừa nói vừa nhấc cốc nước khỏi tay ông Forbes và ném nó vô thẳng mặt Damon – người vừa bước ra từ một cái tủ đựng đồ.Rồi cô hô : “Một nơi giống loài ấy không thể nhìn thấy!” và bước vào…

Xe limbo ?

Thiên đường ?

Một nơi giống loài ấy không thể nhìn thấy.Đầu tiên, Elena lo cuống lên,bởi cô không thể nhìn thấy cái gì cả.

Nhưng rồi cô nhận ra nơi cô đang đứng : sâu trong lòng đất,bên dưới ngôi mộ rỗng của bà Honoria Fell.Cô đã từng ở dưới này một lần,chiến đấu để cứu mạng Stefan và Damon.

Hiện tại,ở cái nơi đáng lẽ không còn gì ngoài bóng tối ,chuột và nấm mốc lại có một ánh sáng nhỏ xíu đang le lói.Trông như một phiên bản mini của Tinkerbell vậy – chỉ là một hạt sáng chao liệng trong không gian thôi , nó không dẫn dắt cô đi theo ,cũng không có ý giao tiếp với cô mà Elena nhận ra dường như nó muốn …bảo vệ cô .Cô bắt lấy đốm sáng,nó tỏa sáng và man mát giữa những ngón tay cô .Cô nhận ra quanh mình bỗng lan tỏa một vòng tròn sáng,lớn đủ cho một người trường thành ngồi vào giữa.

Khi cô quay lại , Damon đang ngồi giữa quầng sáng ấy.

So với một kẻ vừa được “ăn” thì trông anh nhợt nhạt một cách kì lạ.Nhưng anh không nói gì ,chỉ nhìn cô . Elena tiến lại chỗ anh và chạm vào cổ anh .

Một giây sau,Damon lại lần nữa uống,chìm vào sâu,sâu bên trong dòng máu lạ thường nhất trên thế giới.

Thông thường anh sẽ nhấm nháp ,cảm nhận mùi vị bữa ăn xem nó có cái vị của quả mọng hay vị của loại quả nhiệt đới ,là mịn màng,phảng phất như khói hay tròn trịa ,ấm như gỗ với dư vị của tơ lụa trên môi…Nhưng không phải lúc này. Không phải với thứ máu này , bởi nó vượt quá bất kì thứ gì anh có thể diễn tả bằng từ ngữ.Thứ máu này đong đầy anh với thứ Quyền năng anh chưa từng biết đến trước kia…

Damon…

Tại sao anh không thể lắng tai nghe ? Làm thế nào anh có được thứ máu lạ lùng mang mùi vị của cuộc sống sau cái chết này ? và tại sao anh không thể nghe thấy lời người cho máu đang nói ?

Làm ơn , Damon.Xin hãy đấu tranh với nó…

Anh nhất định phải nhận ra giọng nói ấy.Anh đã từng nghe thấy nó rất nhiều ,rất nhiều lần…

Em biết chúng đang điều khiển anh.Nhưng chúng không thể hoàn toàn điều khiển anh.Anh mạnh hơn chúng.Anh là mạnh nhất…

Ừm,chính xác.Nhưng anh mỗi lúc lại bối rối hơn.Người cho máu nghe có vẻ không vui , trong khi anh là một bậc thầy trong việc khiến những người hiến máu cảm thấy vui vẻ.Và anh không nhớ lắm…anh thực nên nhớ lại chuyện này bắt đầu ra sao.

Damon,em đây.Elena đây.Và anh đang làm em đau.

Quá nhiều đau đớn và bối rối.Từ lúc bắt đầu,Elena đã biết tốt hơn không nên chống cự lại việc những tĩnh mạch của mình bị “khai thác”.Chuyện đó chỉ gây ra nhiều khổ sở hơn thôi,và nó cũng không đem lại cho cô ích lợi gì ngoài việc giúp não bộ cô ngừng hoạt động.

Vì vậy, cô đang cố giúp anh chống lại con quái vật khủng khiếp bên trong anh.Ưm,đúng vậy,sự thay đổi phải diễn ra từ bên trong.Nếu cô thúc ép anh,Shinichi sẽ phát hiện và chiếm hữu anh một lần nữa.Bên cạnh đó , đơn giản là làm căng với Damon sẽ chẳng có hiệu quả đâu.

Thế ngoài việc chết đi cô không còn làm gì được sao ? Ít nhất cô có thể đấu tranh chống lại nó , dù cô biết sức mạnh của Damon sẽ khiến chuyện đó trở nên vô ích.Vời từng giọt máu anh lấy đi từ cô,anh trở nên mạnh hơn,thay đổi nhiều hơn,nhiều hơn nữa và trở thành…

Thành gì cơ chứ ? Chuyện này đang làm máu cô cạn kiệt.Có lẽ anh ấy có thể đáp lại lời chủ nhân dòng máu – cũng chính là đáp lại cô.Có lẽ,đâu đó bên trong , bằng cách nào đó,anh ấy có thể đánh bại con quái vật mà không bị Shinichi phát hiện.

Nhưng để làm vậy,cô cần một sức mạnh mới, một thủ thuật mới…

Ngay khi nghĩ về nó , Elena cảm thấy một luồng sức mạnh mới chuyển động trong mình , và cô biết nó vẫn luôn ở đó , chỉ chờ cơ hội thích hợp để được phát huy.Đó là một sức mạnh đặc biệt , không phải để đánh nhau hay thậm chí để cứu mạng cô.Dù sao thì , đã đến lượt cô rồi.Nhưng tên vampire săn đuổi cô cuối cùng sẽ chỉ có được vài ngụm máu của cô,nhưng cô có cả một nguồn sản sinh máu cùng toàn bộ năng lượng tràn đầy của nó.Và khơi dậy cội nguồn ấy cũng đơn giản như việc bạn đưa tay ra phía trước với hai bàn tay cùng tâm trí rộng mở .

Ngay khi cô thực hiện điều đó, những từ ngữ mới xuất hiện ,mấp máy trên môi cô , lạ lùng hơn cả , một đôi cánh mới bùng tỏa ra từ cơ thể cô trong khi Damon vẫn đang giữ chặt hông cô.Đôi cánh thanh khiết này không phải dùng để bay mà để làm một chuyện khác.Khi đôi cánh hoàn toàn giang rộng , nó trở thành một khung hình vòm lớn có màu cầu vồng ,tròn trên đỉnh và áp vào lưng , bao quanh ,bọc lấy Damon và Elena.

Cô gọi tên nó bằng linh trí .Đôi Cánh của Sự Cứu Chuộc.

Bên trong,Damon khe khẽ kêu lên.

Đôi cánh mở ra.Chỉ những ai có kiến thức nhất định về pháp thuật mới có thể nhìn ra chuyện gì đang xảy ra bên trong họ.Nỗi thống khổ của Damon đã trở thành nỗi thống khổ của Elena ,cô tước khỏi anh mọi đau đớn,mọi bi kịch , mọi điều độc ác đã từng góp phần tạo nên lớp vỏ thờ ơ , thâm hiểm bao bọc trái tim anh .

Lớp vỏ ấy –dù nó có cứng như tảng đá nằm trong tâm của một sao lùn đen* –cũng đang vỡ vụn và bay biến.Chẳng thứ gì ngăn cản được điều này.Những khối ,những ụ đá lớn nứt toác,mảnh vỡ bay tứ tán.Một số tan đi chẳng khác nào những đám khói mang mùi chát chúa.

Nhưng còn một thứ gì đó ở trung tâm, một hạt nhân đen đặc hơn màu địa ngục và cứng hơn cặp sừng của quỷ dữ.Cô không thể thấy rõ lắm chuyện gì xảy ra với nó.Cô thầm nhủ – cô hi vọng rằng nó cũng sẽ nổ tung trong khoảnh khắc này .

Lúc này,và duy nhất lúc này , cô có thể gọi đến công năng tiếp theo của Đôi Cánh .Cô không chắc mình có thể sống sót qua đợt chấn động lần thứ nhất , cô thực sự không cảm thấy mình có thể sống sót qua chuyện này.Nhưng Damon phải biết.

Damon đang quỳ bằng một đầu gối trên sàn, hai tay siết chặt quanh mình. Mọi thứ sẽ ổn thôi.Anh vẫn là Damon , anh sẽ hạnh phúc hơn nhiều khi không còn những gánh nặng của sự ghét bỏ ,định kiến và độc ác.Anh sẽ không còn bị ám ảnh mãi về thời tuổi trẻ của mình ,về những tên vệ binh đã châm chọc cha anh là một tên già ngu ngốc với những khoản đầu tư thua lỗ và người tình trẻ hơn các con trai của ông.Anh cũng không còn phải chìm đắm vĩnh viễn trong thời thơ ấu , khi cũng người cha ấy đánh đập anh trong cơn say ,khi anh lơ là học hành hay vùng dậy phản đối .

Và cuối cùng,anh không còn phải nếm trải và suy ngẫm về những điều tồi tệ anh đã gây ra.Anh đã được cứu rỗi bằng những từ ngữ tuôn từ miệng Elena ,nhân danh thiên đường .

Nhưng giờ…có một thứ anh cần phải nhớ lại,nếu Elena nghĩ đúng.

Nhưng chỉ khi cô đã đúng.

“Đây là đâu ? Cô có bị thương không cô gái ?”

Trong cơn mông lung , anh không thể nhận ra cô.Anh vẫn đang quỳ , giờ cô quỳ xuống bên cạnh anh.

Anh liếc cô với một ánh nhìn sắc sảo – “Chúng ta đang cầu nguyện hay chúng ta đang làm ‘chuyện đó’ ? Đây là tháp canh hay nhà xưởng ?”

“Damon” – cô lên tiếng – “Là em đây, Elena đây.Bây giờ là thế kỷ 21 rồi , anh là một vampire.” Cô dịu dàng ôm lấy anh,áp má mình với má anh và thì thầm:“Đôi Cánh Kí Ức”.

Một cặp cánh bướm có sắc tím,sắc thiên thanh và sắc lục thẫm mở ra,xuất phát từ xương sống và lấp lửng trên hông cô.Cặp cánh được trang trí với những viên sapphire bé xíu và những viên thạch anh thô theo một kết cấu phức tạp.Vận dụng đến những dây cơ cô chưa từng sử dụng qua trước đây , cô dễ dàng giương đôi cánh lên ,tiếp tục hướng lên trên cho đến khi chúng hơi cong lại vào trong ,Damon được bao bọc trong đó.Trông anh như đang nằm gọn trong một lớp bọc mờ ảo nạm đá quý .

Cô có thể trông thấy ngũ quan đẹp đẽ của Damon biểu lộ anh không muốn nhớ lại nhiều hơn những gì anh đang có .Nhưng những kí ức mới , những kí ức liên quan đến cô vẫn tràn đầy trong anh.Anh nhìn chiếc nhẫn ngọc thạch trên tay mình và Elena có thể thấy lệ dâng lên trong mắt anh.Rồi,thật chậm rãi,ánh nhìn của anh chuyển sang cô.

“Elena?”

“Vâng.”

“Có ai đó đã chiếm hữu anh,mang đi mọi kí ức khi anh bị chiếm hữu.” – anh thì thầm.

“Ừ,ít ra em cũng nghĩ vậy.”

“Và ai đó đã làm em đau.”

“Vâng.”

“Anh đã thề hàng trăm lần sẽ giết hắn hoặc biến hắn thành nô lệ của em.Hắn đánh em.Hắn lấy máu em bằng cưỡng ép.Hắn dựng lên những kịch bản lố bịch để tổn thương em bằng các cách khác nhau.”

“Damon.Vâng,đúng vậy.Nhưng,xin anh…”

“Anh sẽ truy đuổi hắn.Nếu anh gặp hắn anh sẽ chạy xuyên qua hắn ;sẽ móc trái tim đang đập khỏi lồng ngực hắn.Anh sẽ dạy hắn bài học đau đớn nhất anh từng được nghe kể– phải nói thêm là anh đã được nghe kể rất nhiều thứ – rồi cuối cùng,trong lúc miệng trào máu,hắn sẽ phải hôn đế giày của em , trở thành nô lệ của em cho tới chết.”

Chuyện này không tốt cho anh.Cô có thể thấy điều đó.Đôi mắt anh giờ trắng dã đầy hăm dọa như những viên đạn trong nòng súng.

“Damon,em xin anh…”

“Và kẻ đã làm em đau…là anh.”

“Không phải anh.Anh vừa nói đó thôi.Anh đã bị chiếm hữu.”

“Em đã sợ anh biết bao khi em bị lột quần áo.”

Elena nhớ lại chiếc áo phông Pendleton lúc trước.

“Em không muốn anh và Matt đánh nhau.”

“Em để anh hút máu em trái với ý muốn của em.”

Lần này cô không biết nói gì hơn ngoài “Đúng.”

“Anh… Chúa kính yêu !..Anh đã dùng Quyền năng gây ra nỗi đau khủng khiếp cho em!”

“Nếu anh đang ám chỉ một cuộc tấn công gây ra đau đơn và co giật thì..đúng vậy.Anh đối với Matt còn tệ hơn.”

Nhưng Matt không nằm trong tầm nhìn của Damon – “Rồi anh bắt cóc em.”

“Anh đã thử.”

“Và em thà nhảy khỏi chiếc xe đang chạy hơn là mạo hiểm ở lại với anh.”

“Anh đã rất thô bạo ,Damon à.Chúng bảo anh làm thế : hành động thô bạo , có lẽ để khiến anh làm tan nát thứ ‘đồ chơi’ của anh .”

“Anh vẫn đi tìm kẻ đã làm em nhảy khỏi xe—anh không thể nhớ được chuyện gì trước đó.Anh đã thề sẽ móc mắt và rút lưỡi hắn trước khi hắn chết trong thống khổ.Em đã không thể bước đi nổi.Em đã phải dùng một cái nạng lê lết trong khu rừng , và ngay khi em sắp tìm được giúp đỡ,Shinichi đẩy em vào một cái bẫy .Đúng, anh biết hắn.Em đi lang thang trong quả cầu tuyết của hắn…và có lẽ vẫn còn lạc lối nếu anh không tới đập bể nó.”

“Không phải.” – Elena lặng lẽ đáp – “Đáng lẽ em đã chết lâu rồi.Anh đã tìm thấy em vừa lúc em không thở được,anh nhớ chứ ?”

“Ừ.” – một khoảnh khắc vui mừng rạng rỡ lướt qua mặt anh.Nhưng rồi biểu cảm kinh hoàng,bị mắc bẫy quay trở lại – “Anh là kẻ tra tấn,kẻ làm ác,kẻ em khiếp sợ.Anh khiến em làm những chuyện đó với…với…”

“Matt”

“Chúa ơ.i..” – anh kêu lên và âm thanh ấy rõ ràng là một lời kêu gọi hướng đến Chúa thực sự chứ không phải một câu cảm thán bởi anh đang ngước lên trời,hướng về phía thiên đường,hai tay nắm chặt khẩn thiết. “Anh đã nghĩ anh có thể trở thành vị anh hùng của em.Thay vào đó anh trở thành kẻ thủ ác.Giờ sao đây ? Đáng lẽ anh đã phải chết dưới chân em rồi.” – anh nhìn cô với đôi mắt đen mở to đầy hoang dại .Trong đôi mắt ấy không có tí đừa cợt ,chế giễu hay che đậy nào.Trông anh thật trẻ trung ,hoang dại và tuyệt vọng.Nếu ví anh là một con báo đen thì giờ con báo ấy đang điên cuồng húc vào lồng trong lúc cắn những thanh chắn.

Anh cúi đầu hôn lên đôi chân trần của cô.

Elena choáng váng.

“Anh là của em,do em toàn quyền quyết định.” – anh tiếp lời với cùng âm giọng đáng kinh ngạc đó – “Ngay bây giờ em có thể ra lệnh cho anh chết đi.Sau những gì anh vừa nói,rõ ràng anh là một con quái vật.”

Anh khóc. Có lẽ chẳng có hoàn cảnh nào có thể đẩy nước mắt dâng lên trong đôi mắt của Damon Salvatore.Nhưng anh đã che giấu con người mình.Anh không bao giờ không giữ lời,và anh đã thề sẽ xé xác con quái vật đã gây ra mọi thứ với Elena.Cái sự thật anh đã bị chiếm hữu – ban đầu chỉ một chút, rồi từ từ nhiều thêm,nhiều thêm,cho tới khi toàn bộ tâm trí anh chẳng còn gì ngoài một thứ đồ chơi của Shinichi,để cho hắn nhặt lên và đặt xuống để giải trí ….chẳng thể xóa nhòa tội lỗi của anh .

“Em biết rằng anh là..anh là tên khốn mà.” – anh nói với cô như thể chỉ còn chút nữa thôi trước khi tình huống tệ hại lại xảy ra.”

“Không,em không biết.” – Elena đáp – “Vì em không tìn điều đó là thật.Damon ,hãy nhớ lại anh đã chiến đấu chống lại chúng biết bao lần.Em chắc rằng chúng muốn anh giết Caroline vào cái đêm đầu tiên anh nói anh cảm thấy có gì đó trong tấm gương ở phòng cô ta.Anh nói rằng anh đã suýt làm thế.Em chắc chúng muốn anh giết em.Anh sẽ làm sao ?”

Một lần nữa anh cúi gập người dưới chân cô và cô vội vàng đỡ lấy hai vai anh.Cô không thể chịu được nhìn thấy anh đau khổ thế này.

Nhưng hiện tại Damon nhìn qua chỗ khác như đã có chủ đích.Anh xoay xoay chiếc nhẫn cấm thạch.

“Damon…anh đang nghĩ gì ? Nói em nghe anh đang nghĩ gì!”

“Đang nghĩ có thể hắn sẽ biến anh thành con rối lần nữa…và có thể lần này sẽ là lần kinh khủng nhất.Shinichi –hắn là con quái vật vượt quá cách nghĩ ngây thơ của em.Như chúng ta đã thấy,hắn có thể chiếm hữu anh bất cứ lúc nào .”

“Hắn không thể nếu anh để em hôn anh.”

“Hả ?” – anh nhìn cô như thể cô đã không bám theo mẩu đối thoại nãy giờ giữa họ.

“Để em hôn anh và trục xuất con malach đang chết mòn trong anh.”

“Đang chết mòn ?”

“Mỗi lần anh gom đủ sức mạnh chống lại nó , nó chết thêm một ít.”

“Nó ..rất to à ?”

“Bây giờ to bằng anh rồi.”

“Tốt.” – anh thì thầm – “Anh chỉ ước mình có thể tự chống lại nó.”

“Pour le sport?”** – Elena tiếp lời ,chứng minh với anh kì nghỉ hè ở Pháp năm ngoái của cô không hoàn toàn phí hoài.

“Không.Chỉ là anh ghét lòng dạ của những tên khốn và anh sẽ rất vui được chịu đựng gấp trăm lần nỗi đau của chúng miễn anh biết điều đó có nghĩa anh đang làm chúng đau.”

Elena quyết định không được chậm trễ thêm chút nào nữa.Anh ấy đã sẵn sàng.

“Anh sẽ để em làm một việc cuối cùng này chứ ?”

“Anh đã nói rồi – con quái vật đã tổn thương em giờ là nô lệ của em.”

Thôi được.Họ có thể tranh luận về chuyện này sau.Elena rướn người về phía trước,đầu ngẩng cao ,đôi môi khẽ mím.

Sau vái tích tắc , Damon – chàng Don Juan của bóng đêm đã hiểu ý .

Anh hôn cô thật nhẹ nhàng như thể e ngại đụng chạm quá nhiều.

“Đôi Cánh Thanh Tẩy” – Elena thì thầm bên môi anh.Đôi cánh này trắng toát như những bông tuyết đang rơi , lãng đãng , hiếm khi tụ lại một nơi .Nó cong vòng phía trên Elena , lung linh và tỏa ánh kim nhắc cô liên tưởng đến ánh trăng chiếu trên những tấm mạng nhện đã đóng băng.Chúng bọc lấy cô gái và chàng vampire trong một tấm lưới dệt bằng ngọc trai và kim cương.

“Cái này sẽ làm anh đau đấy.” – Elena lên tiếng dù không biết làm sao mình lại biết điều đó.Những tri thức cứ đến, khoảnh khắc tiếp nối khoảnh khắc mỗi khi cô cần đến chúng.Chuyện này gần như trong một giấc mơ ,nơi những chân lý được thấu hiểu, được chấp nhận không chút ngạc nhiên mà không cần phải học.

Đó là cách cô biết Đôi Cánh Thanh Tẩy sẽ tìm ra ,tiêu hủy những thứ ngoại lai trong cơ thể Damon và sẽ gây cảm giác không dễ chịu lắm cho anh.Nhưng khi con macach có vẻ không chịu thỏa hiệp , cô lến tiếng bằng giọng nói tâm linh của mình : “Anh cởi áo ra đi.Con malach gắn liền với cột sống của anh và nằm gần lớp da chỗ cổ anh nhất ,đó cũng là nơi nó xâm nhập.Em sẽ phải trục xuất nó ra bằng tay.”

“Gắn liền với cột sống của anh?”

“Ừ.Anh chưa từng cảm thấy nó à ? Em nghĩ lúc đầu,khi nó xâm nhập vào , chuyện đó sẽ như bị ong đốt,như là một mũi khoan sắc nhọn nhỏ xíu găm vô da rồi một đám như sáp ong sẽ dính vào cột sống anh.”

“Ồ.Vết muỗi cắn.Có,anh từng cảm thấy nó.Sau đó cổ anh bắt đầu đau nhức, sau cùng cả cơ thể đều đau.Nó đang…lớn lên bên trong anh sao ?”

“Ừ,và nó đang chiếm hữu ngày một nhiều hơn các dây thần kinh của anh.Shinichi đã điều khiển anh như một hình nhân.”

“Chúa ơi , anh xin lỗi.”

“Hãy làm hắn xin lỗi thay anh.Mà anh có định cởi áo ra không đây?”

Im lặng,như một đứa trẻ vâng lời, Damon cởi áo khoác và áo sơ mi đen ra.Rồi,theo như Elena đã sắp đặt,anh hơi dựa vào xương quai xanh của cô,lưng căng thẳng với những múi cơ , làn da tái đối chọi với nền đất đen xung quanh.

“Em xin lỗi.” – cô nói – “Trực xuất nó theo kiểu này – kéo nó từ cái lỗ nó đã chui vào , sẽ rất đau.”

“Tốt.” – Damon lầm bầm.Rồi anh quay đi ,giấu mặt mình sau cánh tay thuôn dài ẩn giấu cơ bắp của mình.

Elena dùng phần thịt mềm trên những ngón tay mình,cảm nhận phần nhô lên trên xương sống của anh ,tìm kiếm một thứ.Một điểm tròn.Một vết phồng.Khi cô đã tìm ra,cô dùng móng tay ấn xuống cho đến khi máu đột ngột ứa ra.

Cô gần như mất dấu nó khi nó cố xẹp xuống để lẩn đi nhưng cô đã truy đuổi được nó với bộ móng tay nhọn của mình và nó thì quá chậm.Cuối cùng cô đã giữ được nó bằng ngón tay cái và móng của hai ngón tay liền kề.

Con malach vẫn còn sống và còn đủ nhận thức để chống cự lại cô.Nó giống một con sứa đang cố gắng vùng vẫy .Những con sứa sẽ tan thành từng mảnh khi bạn kéo chúng nhưng cái thứ trơn tuột , nhầy nhụa ,to bằng cả một người đàn ông này vẫn giữ nguyên hình dạng của nó khi cô từ từ kéo nó qua vết thủng trên da Damon.

Chuyện này đang làm anh đau,cô biết điều đó.Cô đang định chuyển bớt một phần đau đớn từ anh sang mình thì anh giật nảy , kêu lên “Không!” với giọng kịch liệt đến nỗi cô quyết định để anh theo cách của anh.

Con malach lớn và cứng đầu hơn cô tưởng. “Hẳn nó đã phát triển được khá lâu rồi,từ một đốm chất dẻo nhỏ cho đến khi bành trướng,kiểm soát anh ấy đến tận chân răng ” – cô thầm nghĩ .

Cô buộc phải ngồi dậy , rời khỏi Damon và quay trở lại chỗ anh trước khi cái thứ trơn tuột có thớ màu trắng ấy đáp xuống mặt đất một cách khôi hài.

“Xong rồi à?” – Damon hụt hơi hỏi, chứng tỏ chuyện vừa rồi thực sự rất đau.

“Ừ.”

Damon ngồi lại ,nhìn xuống cái thứ nhẽo nhoẹt màu trắng thi thoảng co giật đã khiến anh bức hại người anh quan tâm nhất trên thế giới.Sau đó,một cách cố ý , anh đạp lên ,nghiền nát nó dưới đế giày mình cho đến khi nó rã ra thành từng mảnh rồi lại đạp tiếp lên những mảnh đó.Elena đoán anh không dám sử dụng Quyền năng để thiêu rụi nó vì sợ sẽ đánh động Shinichi.

Cuối cùng , tất cả những gì còn lại là một vết nhờ trên nền đất và một mùi tỏa ra.

Elena không biết tại sao sau đó cô lại thấy chóng mặt.Nhưng cô đã vươn tay tìm kiếm Damon và anh vươn tay tìm kiếm cô , họ quỳ gối,vòng tay ôm chặt lấy nhau .

“Em giải thoát anh khỏi mọi lời anh đã hứa khi anh bị malach chiếm hữu. “ – Elena nói . Đây là một mánh khóe.Cô không muốn giải thoát anh khỏi lời hứa sẽ chăm sóc người em trai anh .

“Cảm ơn em.” – Damon thì thầm , đầu anh ngả lên vai cô .

“Giờ thì ..” – Elena lên tiếng như một cô giáo vườn trẻ muốn lũ trẻ nhanh chóng chuyển sang một hoạt động khác – “..Chúng ta cần lập kế hoạch.Và kế hoạch phải được giữ bí mật hoàn toàn…”

“Chúng ta phải chia sẻ máu với nhau.Nhưng Elena , hôm nay em còn hiến được bao nhiêu máu nữa chứ ? Trông em trắng bệch rồi.”

“Anh nói anh là nô lệ của em – nên giờ anh không được lấy đi quá ít máu từ em.”

“Em nói em đã giải thoát cho anh ..trừ phi em muốn giữ anh bên mình mãi mãi , không phải chứ ? Nhưng có cách giải quyết đơn giản hơn đấy . Em lấy máu anh đi.”

Cuối cùng đó chính là điều họ làm , mặc dù chuyện này khiến Elena cảm thấy hơi tội lỗi như thể cô đang phản bội Stefan. Damon tự cứa vào mình bằng một động tác ít tỉ mỉ nhất và sau đó mọi thứ bắt đầu .Họ chia sẻ tâm trí , hòa tan trong nhau.Ngắn hơn khoảng thời gian cần và đủ để nói thành tiếng và họ đã trao đổi xong : Elena kể cho Damon nghe những gì bạn của cô đã tìm hiểu được về dịch bệnh đang lây lan giữa những thiếu nữ ở Fell’s Church và Damon kể Elena nghe mọi điều anh biết về Shinichi và Misao.Elena dựng lên một kế hoạch dọa dẫm kẻ đang chiếm hữu những cô gái trẻ như Tami và Damon hứa sẽ tra ra nơi Stefan đang bị giữ từ đôi cáo tinh.

Cuối cùng,khi không còn gì để nói nữa ,khi máu của Damon đã trả lại màu ửng hồng trên gò má Elena , họ lập kế hoạch làm sao để gặp lại nhau lần nữa .

Tại buổi lễ.

Sau đó, chỉ còn mình Elena trong căn hầm và một con quạ lớn đang vỗ cánh hướng thẳng về phía Khu Rừng Cổ.

*

Ngồi trên nền đá lát lạnh lẽo,Elena dành một khắc để tập trung lại những điều giờ cô đã biết.Chúng lí giải tại sao Damon bỗng như một tên đa nhân cách như vậy .Lí giải tại sao anh nhớ lại để rồi quên đi,sau đó lại nhớ lại anh chính là người cô đang trốn chạy.

“Anh ấy nhớ lại..” – cô lập luận – “..những lúc Shinichi không điều khiển anh ấy hay ít nhất giữ anh trong một vòng kiềm tỏa lỏng lẻo.Nhưng những kí ức ấy trống rỗng bởi một số trong những thứ anh đã làm quá tệ đến độ tâm trí anh tự chối bỏ chúng.Chúng dần dà trở thành một phần kí ức của thứ đã chiếm hữu Damon – thứ Shinichi dùng để kiểm soát từng từ ngữ,từng hành động của anh.Xen giữa hai trạng thái đó,Shinichi luôn bảo anh phải tìm kẻ đã hành hạ Elena rồi giết hắn.”

Cô cho là với con cáo tinh Shinichi ấy mọi chuyện rất vui .Nhưng với cả cô và Damon,mọi thứ cứ như địa ngục.

Tâm trí cô từ chối thừa nhận những phút giây thiên đường trộn lẫn trong khoảng thời gian địa ngục vừa qua.Cô là của Stefan mà thôi . Chuyện đó sẽ không bao giờ thay đổi.

Giờ thì Elena cần thêm một cánh cửa ma thuật nữa dù cô không biết làm thế nào để tìm được một cái.Nhưng đốm sáng thần tiên nhấp nháy ấy lại xuất hiện.Cô đoán đó là phấn ma thuật cuối cùng bà Honoria Fell để lại nhằm bảo vệ thị trấn bà sáng lập.Elena cảm thấy có chút tội lỗi khi sử dụng nó – nhưng nếu điều này không phải dành cho cô thì tại sao cô lại được đưa đến đây ?

Dẫn dắt cô tới điểm đến quan trọng nhất cô có thể tưởng tượng ra.

Cô vươn một tay tiếp cận hạt sáng ,tay kia tra chiếc chìa ma thuật vào giữa hạt sáng trong khi thì thầm bằng tất cả sức mạnh dưới quyền điều khiển của mình :

“Một nơi tôi có thể nhìn thấy ,nghe thấy và chạm vào Stefan.”

Chú thích :

*sao lùn đen : là giai đoạn cuối của sao lùn trắng. Sau khi sao lùn trắng phát tán hết động năng của các electron, nó nguôi dần đi và co lại thành một khối cầu đen không thể thấy bằng mắt thường.

Sao lùn trắng : là những sao nhỏ, bán kính khoảng 500km, đặc và có độ trưng rất yếu. Sao lùn trắng là giai đoạn cuối đời của sao có khối lượng nhỏ hơn hoặc bằng 1,4 khối lượng Mặt Trời (giới hạn Chandrasekhar). Sao này phát ra ánh sáng trắng do chuyển động của các electron. Nhiệt độ bề mặt khoảng 10.000K

**Pour le sport : tiếng Pháp , có nghĩa : cho vui sao ? ,cũng có thể hiểu : “Anh nói giỡn hả?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.