Nhật Ký Ma Cà Rồng

Quyển 5 - Chương 39



Bonnie biết cô sắp chết .

Cô đã có một linh cảm rõ ràng về điều đó trước khi những sinh vật này – những cái cây di chuyển giống con người với khuôn mặt gớm guốc và những cánh tay to bản sần sùi bao vây nhóm bạn trong khu rừng cổ.Cô đã nghe thấy tiếng hú của loài chó đen kì lạ , cô quay lại và chỉ bắt được cái bóng thoáng qua của chúng trước ánh đèn pin .Loài chó này có một câu chuyện xa xưa trong gia đình Bonnie : khi một trong số chúng tru lên , một cái chết rất nhanh sẽ tới.

Cô đoán đó là cái chết của cô .

Nhưng cô không nói gì ,kể cả khi bác sĩ Alpert hỏi “Nhân danh thiên đường,cái quái gì vừa vụt qua vậy?” . Bonnie đang luyện tập để trở nên dũng cảm.Meredith và Matt rất dũng cảm.Điều đó tiềm tàng trong hai cậu ấy , là một khả năng khiến họ tiến lên trong khi những người khác bỏ chạy và trốn tránh.Cả hai người họ đều đặt lợi ích của cả nhóm lên trước.Đương nhiên bác sĩ Alpert cũng dũng cảm,mạnh mẽ là khác ; Mrs.Flower thì có vẻ đã quyết định quan tâm đến lũ trẻ này là trách nhiệm đặc biệt của bà.

Bonnie muốn chứng tỏ cô cũng dũng cảm.Cô luyện cho mình ngẩng cao đầu và nghe ngóng những âm thanh từ lùm cây ,đồng thời dùng tâm linh để lắng nghe hòng tìm kiếm một dấu hiệu của Elena . Mọi thứ rối tung lên khi phải cùng lúc nghe hai thứ .Có quá nhiểu thứ để nghe với đôi tai vật chất của cô : mọi âm thanh lầm rầm , thì thào không thực xuất phát từ những bụi rậm .Nhưng đôi tai tinh thần của cô không bắt được bất kì âm thanh nào của Elena ,mặc cho cô đã gọi bạn ,lặp đi lặp lại : Elena , Elena ,Elena !

Cuối cùng , Bonnie buồn bã nhận ra giờ bạn cô chỉ là người thường.Cô ấy không thể nghe thấy cô hay liên lạc với cô.Trong số tất cả bạn bè ,cô ấy là người duy nhất không thể thoát được .

Sau đó họ nhìn thấy tên người-lai-cây đầu tiên lờ mờ hiện ra phía trước.Như trong những cơn ác mộng thủa bé , đó là một cái cây nhưng …đột nhiên…nó trở thành một “sinh vật” – một cái cây to lớn biết di chuyển về phía họ .Những cnahf nhánh trên người nó xoắn tụ lại với nhau để trở thành một cánh tay dài .Mọi người la hét và cố chạy thoát khỏi nó .

Bonnie sẽ không bao giờ quên Matt cùng Meredith đã cố giúp co chạy trốn ra sao.

Tên người-lai-cây không nhanh nhẹn.Nhưng khi họ quay người chạy trốn khỏi nó , họ nhận ra còn một con nữa ngay đàng sau.Bên trái và bên phải cũng có.Họ đã bị bao vây.

Rồi thì, họ bị lôi đến đây như những con bò và nô lệ.Bất kì ai trong số họ thử chống lại chúng đều bị tát , bị trói lại bởi những nhành cây sắc nhọn ,cứng và gai góc rồi bị lôi đi với những nhành mỏng hơn thít quanh cổ.

Họ đã bị bắt ,nhưng họ chưa bị giết.Thay vào đó họ bị dẫn đi đâu đó.Không khó để tưởng tượng tại sao chúng làm thế.Thực ra, Bonnie có thể tưởn tượng ra rất rất nhiều lí do tại sao.Vấn đề còn lại chỉ là chúng sẽ chọn ra người sợ hãi nhất.

Cuối cùng,sau hàng giờ liền bị ép tiến lên phía trước, Bonnie bắt đầu nhận ra vài thứ.Họ đang quay trở lại khu nhà trọ.Nói đúng hơn , họ đang quay trở lại khu-nhà-trọ-thật .Xe của Caroline đỗ bên ngoài.Ngôi nhà lần nữa được thắp sáng từ phần giữa đến nóc nhưng vẫn còn vài ô cửa sổ tối om ở vài chỗ.

Những kẻ bắt họ đang chờ họ .

Hiện tại , sau khi đã xả ra hết những khóc lóc cùng van nài ,cô cố trở thành một người dũng cảm một lần nữa.

Khi gã trai có mái tóc lạ lùng nói cô sẽ là người đầu tiên , cô đã hiểu chính xác ý hắn muốn gì và hiểu cô sắp chết ..và bỗng dưng sự dũng cảm bên trong cô bay biến .Nhưng cô sẽ không thét lên nữa đâu.

Cô có thể nhìn thấy ban công và những dáng hình nham hiểm trên đó.Damon đã cười khi tụi người-lai-cây kéo rách quần áo của cô.Giờ anh ta đang cười khi Meredith nắm lấy cây kéo làm vườn.Cô không cầu xin anh ta nữa bởi chuyện đó sẽ không làm mọi thứ xoay chuyển.

Hiện tại cô đang bị lật ngửa , hai tay hai chân bị trói ,quần áo thì chỉ còn mấy dải rách bươm nên đã trở nên vô dụng .Cô muốn chúng giết cô đầu tiên để cô không phải trông thấy cảnh Meredith tự cắt lưỡi mình thành những mảnh nhỏ .

Ngay khi cô cảm giác được tiếng thét cuối cùng đang vọt lên bên trong như con rắn đang bò lên cột thì cô trông thấy Elena phía trên cao ,bên trên một cây thông trắng.

*

“Đôi Cánh Gió” – Elena thì thầm khi mặt đất rất nhanh sắp ập vào mặt cô.

Đôi cánh lập tức bung ra từ đâu đó bên trong Elena.Nó không có thực thể , bề ngang tầm 40 feet và trông như được làm bằng vải sa tanh vàng kim ,những màu sắc ẩn hiện trên đôi cánh : màu hổ phách đậm ở lưng và màu nhạt hơn ở phần đỉnh.Đôi cánh còn chưa hoàn chỉnh , chỉ đôi lúc nhấp nhô và đập đập nhưng cũng giúp cô đứng vững . Gió thổi luồn dưới đôi cánh và giúp đưa cô tới chính xác nơi cô cần đến.

Không phải tới chỗ Bonnie.Hẳn ai cũng tưởng như vậy bởi từ độ cao của mình ,cô có thể cắp Bonnie đi an toàn nhưng cô không biết làm sao cắt đứt dây trói cho Bonnie cũng như không biết cô có nâng nổi Bonnie không .

Thay vào đó,vào những phút cuối ,Elena lượn thẳng đến ban công,giật lấy cái kéo làm vườn từ bàn tay đang giơ cao của Meredith ,cùng lúc cô nắm lấy một nắm tóc dài,đen mượt pha sắc đỏ . Misao rít lên . Sau đó…

Thời khắc đó Elena thực sự cần đến một điều để tin tưởng.Cho tới giờ cô vẫn chưa bay được mà chỉ như lướt trên không.Nhưng giờ cô cần bay lên , cô cần đôi cánh hoạt động…và một lần nữa ,dù chẳng còn thời gian ,cô lại nhớ về Stefan ,nhớ cảm giác lần đầu hôn anh . Thường các cô gái sẽ chờ đợi , lượn vòng quanh và để tụi con trai chủ động ,nhưng không phải với Elena.Bên cạnh đó, lúc đầu Stefan tưởng mọi nụ hôn chỉ có ý nghĩa dụ dỗ con mồi ….

…và nhớ lần đầu tiên anh hôn cô , lần đầu anh hiểu mối quan hệ này không dính dáng đến chuyện săn mồi.

Hiện tại cô thực sự cần bay lên…

Mình biết mình có thể…

Nhưng Misao nặng quá và trí nhớ của Elena lại đang trôi dần.Đôi cánh lớn vàng kim run rẩy và ì ra đó .Shinichi đang cố leo lên bằng dây leo để tóm cô ,Damon đang giữ Meredith bất động trong tay.

Quá muộn rồi , Elena nhận ra mọi chuyện đã hỏng.

Cô chỉ có một mình , cô không thể chiến đấu thế này được .Kẻ thù thì quá nhiều.

Cô chỉ có một mình và cơn đau đang lan tỏa trên lưng khiến cô những muốn thét lên.Bằng cách nào đó, Misao đã khiến bản thân trở nên nặng hơn và bất kì lúc nào cũng có thể trở nên quá nặng so với những gì đôi cánh của Elena chịu được.

Cô chỉ có một mình ,và giống như những người còn lại, cô sắp chết ..

Nhưng sau đó, xuyên qua nỗi thống khổ đang khiến cô toát mồ hôi đầy người , cô nghe thấy giọng Stefan .

“Elena ! Buông ra đi ! Rơi xuống và anh sẽ đỡ được em !”

“Lạ lùng thay..” – Elena nghĩ – “..như trong một giấc mơ vậy.” Tình yêu và sự hoảng hốt bằng cách nào đó đã bóp méo giọng anh , khiến giọng anh nghe khác đi. Khiến giọng anh gần giống như…

“Elena ! Anh ở bên em!”

…giống như Damon.

Bừng tỉnh khỏi giấc mơ của mình , Elena nhìn xuống dưới.Và Damon ở đó , đang che chắn phía trước Meredith và ngước nhìn cô với hai cánh tay giang ra.

Anh ở bên cô .

“Meredith,” – anh tiếp lời – “..không phải lúc mộng du đâu cô nhóc ! Bạn cô cần cô ! Elena cần cô !”

Chầm chậm , lừ đừ , Meredith ngẩng mặt lên.Elena nhìn thấy sức sống và cử động đã trở lại trên khuôn mặt ấy khi bạn cô dõi mắt nhìn đôi cánh vàng kim lớn đang dập dòn.

“Elena !” – cô gào lên – “Mình ở bên bồ ! Elena !”

Làm sao cô ấy biết để nói điều đó ? Câu trả lời là : cô ấy là Meredith và Meredith luôn biết phải nói những gì.

Tiếng hét bị lấp bởi một âm thanh khác : Âm thanh của Matt .

“Elena !” – cậu gào lên ,có vẻ phấn khởi – “Mình ở bên bồ , Elena !”

Và giọng trầm trầm của bác sĩ Alpert : “Elena ! Bác ở bên cháu , Elena !”

Và giọng mạnh mẽ vẻ ngạc nhiên của Mrs.Flower : “Elena ! Ta ở bên cháu,Elena!”

Rồi cả Bonnie tội nghiệp nữa : “Elena ! Chúng mình ở bên bồ ,Elena !”

Trong khi sâu trong tim cô , giọng thật của Stefan đang thì thầm: “Anh ở bên em ,thiên thần của anh.”

“Tất cả chúng ta luôn bên em/bạn/cháu , Elena!”

Cô không buông tha Misao.Như thể đôi cánh vàng lớn vừa bắt được trận gió lớn , chúng gần như nhấc bổng cô lên và không thể kiểm soát ,nhưng không hiểu sao cô vẫn giữ được mình vững vàng.Cô vẫn đang nhìn xuống , cô thấy nước mắt mình ứa ra và rơi vào vòng tay rộng mở của Damon.Elena không hiểu sao mình khóc nhưng một phần của điều này là nỗi buồn vì đã từng nghi ngờ anh.

Bời Damon không chỉ đứng về phía cô.Nếu cô không nhầm , anh sẵn sàng chết cho cô , sẵn sàng theo đuổi cái chết vì cô.Anh đã lao mình vào giữa đám dây leo chằng chịt để với tới Meredith và Elena.

Chỉ mất một giây để nắm được Misao ,nhưng Shinichi – dưới hình dạng cáo của hắn, sắp nhảy chồm lên Elena .Môi hắn trề ra ,chỉ chực xé rách cổ họng Elena.Đó không phải hình dạng của loài cáo thông thường. Shinichi to gần bằng một con sói hay cỡ một con chó to trên thực tế và cuồng loạn như người sói.

Lúc đó, toàn bộ ban công đã trở thành một mê cung của dây leo ,dây nho và Shinichi đang được chúng nâng lên.Elena không biết đường nào mà né.Cô cần thời gian và cô cần một lối thoát khỏi đây.

Tất cả những gì Caroline làm là thét lên .

Sau đó Elena nhìn thấy lối thoát của mình.Cô lao mình qua một khoảng hở trong đám dây leo .Tiềm thức nói cô biết cô đã vượt qua nó và bằng cách nào đó, tóc Misao vẫn bị cô nắm trong tay.Thực tế thì , bị treo lắc lư phía dưới Elena là một loại kinh nghiệm khá đau đớn cho một kitsune cái .

Cái nhìn ngoái lại cuối cùng Elena có thể làm được cho thấy Damon vẫn đang di chuyển nhanh hơn bất cứ thứ gì Elena tửng trông thấy.Hiện anh đã nắm được Meredith và đang hối cô chạy qua lỗ hổng chỗ mái nhà hình vòm.Ngay khi cô chạm đích , cô leo xuống và chạy đến bệ gỗ nơi Bonnie đang nằm .Cô húc mạnh vào một tên người-lai-cây.Trong khoảnh khắc , khi Damon nhìn về phía Elena , ánh mắt họ giao nhau và có thứ gì đó như tia điện được sinh ra.Ánh nhìn ấy khiến Elena náo nức.

Rồi cô tập trung lại : Caroline đang hét lên lần nữa ; Misao đang dùng roi kẹp vào chấn Elena và gọi bọn người-lai-cây đến kéo cô ta xuống.Elena cần bay cao hơn.Cô không biết cô đang điều khiển đôi cánh hoàng kim của cô kiểu gì nữa ,nhưng dường như chúng đã ngoan ngoãn và vâng lời từng ý nghĩ nhỏ nhất của cô .Một mánh rất tuyệt đó là đừng nghĩ ‘làm sao để tới được đó’ mà hãy tưởng tượng ‘đã ở đó’.

Mặt khác , lũ người-lai-cây đang to dần lên.Chúng giống như những gã khổng lồ trong những cơn ác mộng thời ấu thơ và lúc đầu , Elena tưởng cô mới là người đang thu nhỏ.Nhưng rồi những sinh vật gớm guốc đó cao vượt cả ngôi nhà ,những cành nhánh sống động như rắn của chúng bám vào chân trong khi Misao dùng roi quất cô.Quần bò của Elena đã rách toạc.Cô nuốt vào một tiếng kêu đau đớn.

Mình cần bay cao hơn .

Mình có thể.

Mình sẽ cứu tất cả mọi người.

Mình tin.

Nhanh hơn cú mổ của con chim ruồi,cô phóng lên không trung lần nữa trong khi vẫn túm mái tóc đen-pha-đỏ của Misao.Misao la hét , có tiếng Shinichi hét đáp lại trong khi hắn đang đánh nhau với Damon.

Sau đó, đúng như cô và Damon đã tính toán và hi vọng , Misao biến lại dạng cáo và giờ Elena đang nắm gáy của một con cáo cái lớn,nặng đang giãy giụa.

Elena gặp chút phiền toái khi lấy lại thăng bằng.Cô phải tự nhủ phía dưới cánh mình đang chở một thứ nặng hơn trước đây bởi Misao có tới 6 cái đuôi ,điều đó khiến phần nhẹ nhất của một con cáo trở nên nặng nhất.

Cùng lúc ,cô lượn trở lại cái cây lúc trước và đứng trên đó .Độ cao cho phép cô bao quát toàn cảnh bên dưới : lũ người cây quá chậm để bắt kịp cô.Kế hoạch đã diễn ra trôi chảy , mọi người – ngoại trừ Damon , đã quên mất những gì anh đã gây ra.Bằng cách giả như vẫn bị chiếm hữu ,Damon đã lừa Shinichi ,Misao và ..cả Elena ngọt xớt.Theo kế hoạch của họ , Damon sẽ bảo vệ những người vô tội và để Elena dẫn dụ Shinichi.

Có thứ gì trong anh vừa gãy , nhưng anh mặc kệ nó và cho cái đầu của Shinichi-dạng-con-người một cú ra trò,khiến đầu hắn đập vào tường và anh quát : “Đồ…khốn kiếp ! Em..trai…của tao..ở đâu?”

“Tao..có thể..giết mày ngay bây giờ !” – Shinichi hét đáp lại nhưng nhịp thở của hắn đang hụt dần.Damon không phải kẻ địch dễ xơi đối với hắn.

“Cứ việc !” – Damon lập tức đập lại – “..Và cô ấy “- anh chỉ vào nơi Elena đang đậu – “..sẽ cắt cổ em gái mày !”

Sự ngạo mạn của Shinichi xẹp xuống.

“Ngươi muốn ta tin là đứa con gái với cái quyền năng vớ vẩn ấy có thể giết chết—”

Trong cuộc đời, sẽ có đôi lúc bạn phải tự chứng tỏ mình.Và đối với Elena – người đam mê những thách thức và vinh quang , thì đây chính là thời khắc đó.Cô hít một hơi sâu , cầu xin sự tha thứ rồi cúi xuống , chọn chỗ để đặt lưỡi kéo làm vườn.Cô nắm chuôi kéo mạnh hết sức có thể.

Một cái đuôi cáo màu đen có chóp màu đỏ lăn xuống đất trong khi Misao rít lên trong giận dữ và đau đớn.Cái đuôi vặn vẹo trên đất,run rẩy như một con rắn chưa chết hẳn .Sau đó nó trở nên trong suốt và biến mất.

Đó là lúc Shinichi gào lên – “Đồ khốn khiếp đần độn,mày biết mày vừa làm gì không ? Tao sẽ đập nát mày cùng cái chốn này ! Tao sẽ xé xác mày !”

“Ô , ừ , đương nhiên rồi.Nhưng trước tiên..” – Damon cố tình nhấn mạnh từng từ – “..Mày Phải Vượt Qua Tao Đã.”

Elena hầu như không để ý họ đang nói gì. Điều cô vừa làm không dễ dàng chút nào.Cầm cây kéo trong tay ,cô nghĩ về Meredith khi cô bạn cầm nó trong tay , nghĩ về Bonnie đang bị trói trên bệ, về cảnh Matt quằn quại trên đất lúc trước.Cô cũng nghĩ về Mrs.Flower , về ba bé gái bị chiếm hữu ,về Isobel và..nhớ về Stefan.

Lần đầu tự tay khiến một kẻ đổ máu nên đột nhiên ,cô có một cảm giác kì lạ: cảm thấy có trách nhiệm . Như có trận gió lạnh đang thổi ngược mái tóc cô và hét vào khuôn mặt đang đông cứng,thở hổn hển của cô : Không bao giờ mà không có lí do.Không bao giờ trừ phi cần thiết.Không bao giờ nếu vẫn còn cách khác.

Elena cảm thấy có những thứ trong cô cùng lúc trỗi dậy .Thật đột ngột làm sao , vĩnh biệt những ngày tháng trong sáng, giờ cô đã là một chiến binh.

“Các ngươi nghĩ ta không thể chiến đấu..” – cô hét lên với những hình hài dúm dó – “Các ngươi đã nhầm.Các ngươi nghĩ ta yếu đuối .Các ngươi cũng nhầm nốt.Ta sẽ dùng đến giọt năng lượng cuối cùng trong trận chiến này bởi hai đứa ngươi là những con quái vật . Mà không …các ngươi thật gớm ghiếc.Nếu ta chết , ta sẽ yên nghỉ cùng Honoria Fell và lần nữa chăm nom Fell’s Church.”

“Fell’s Church sẽ chết trong quằn quại và mục rữa với lũ giòi” – một giọng vang lên gần tai cô và đó là một giọng trầm trầm không giống với tiếng la hét giãy giụa của Misao.Elena không cần quay người lại cũng biết đó là giọng của cây thông trắng.Một cành cây cứng đóng vảy, gai góc cùng đám lá kim dính đầy nhựa đập vào sườn cô khiến cô mất thăng bằng và khiến cô vô tình buông tay.Misao nhanh chóng trốn mất ,lủi vào đám cành lá chằng chịt .

“Cái cây..chết tiệt..cút về địa ngục..đi” – Elena thét lên ,dồn tất cả trọng lượng vào chuôi kéo đang cầm trong tay và nhắm vào cành cây vừa đập vào cô. Nó cố đẩy cô ra và khi cô dập cây kéo vào lớp vỏ cây màu đen ,một mảng lớn rơi ra .Nhựa chảy ra như đánh dấu nơi nó vừa bong ra.

Cô tìm kiếm Misao. Theo đuôi một con cáo giữa cả rừng cây không dễ như cô nghĩ.Elena nhìn theo những cái đuôi.Nhưng lạ thay , không vết máu ,không khập khiễng hay bất kì dấu hiệu nào cho thấy con cáo từng bị thương.

Có phải đó là lí do cô ta không trở lại dạng người ? Do mất một cái đuôi ? Bởi nếu cô ta quay trở lại dạng người và trần truồng như trong những câu chuyện về người sói , cô ta sẽ leo xuống dễ dàng hơn.

Nhưng có vẻ Misao đã chọn hình dáng chậm hơn nhưng chắc ăn hơn khi nhảy chuyền từ cành cây này sang cành cây kia.Cô ta ở dưới Elena tầm 10 feet.

Tất cả những gì Elena phải làm là vượt qua đám lá kim bằng đôi cánh của mình rồi khiến đôi cánh dừng lại. Cô cần tin vào đôi cánh của mình và hi vọng cái cây sẽ không hất văng cô.

“Ngươi chậm quá” – Elena gọi với theo.Cô bắt đầu vượt qua đám lá , rút ngắn khoảng cách vốn không khó với chiều cao của con người .

Cho tới khi cô trông thấy Bonnie.

Cơ thể mảnh dẻ của Bonnie vẫn bị trói trên bệ , trông cô nhợt nhạt và hình như đã nhiễm lạnh. Nhưng giờ ,bốn trong số lũ người-lai-cây đang nắm lấy hai tay hai chân cô.Chúng kéo cô mạnh đến nỗi cô bị căng ra giữa không trung.

Bonnie vẫn tỉnh ,nhưng cô không la hét.Cô không tạo ra bất kì âm thanh nào đánh động sự chú ý về mình và Elena tuyệt vọng ,đau đớn nhận ra tại sao cô ấy làm thế.Cô muốn những người khác tập trung vào trận chiến của mình mà không bị vướng bận vứi suy nghĩ phải giải cứu cô .

Lũ người cây bước lùi lại.

Khuôn mặt Bonnie chìm trong thống khổ.

Elena phải tóm được Misao.Cô cần hai chiếc chìa cáo để giải cứu Stefan và người duy nhất có thể nói cô biết chúng ở đâu là Misao và Shinichi.Cô nhìn vào khoảng tối trước mặt và để ý thấy trời đã tối hơn so với lần cuối cô nhìn thấy .Bầu trời đen kịt với những đám mây xám vần vũ thay vì màu đen tĩnh lặng thường có,nhưng trên trời không có sự giúp đỡ cô cần.Cô cúi xuống. Misao đang tẩu thoát ngày một trơn chu hơn.Nếu Elena để cô ả chạy thoát…Stefan là tình yêu của cô..nhưng Bonnie—Bonnie là bạn cô…từ thủa ấu thơ.

Rồi cô nhìn thấy kế hoạch B.

Damon đang chiến đấu với Shinichi , hay đúng hơn là đang cố gắng để làm điều đó.

Shinichi luôn nhích khỏi cú đấm của Damon ở khoảng cách vài centimet.Mặt khác,nắm đấm của Shinichi thì luôn đáp đúng mục tiêu và giờ khuôn mặt Damon trông như một cái mặt nạ đẫm máu.

“Dùng gỗ ấy!” – giọng Misao đột ngột vang lên , chất trẻ con trong giọng cô ta cũng đột nhiên biến mất – “Đồ ngốc ,anh chỉ nghĩ xài nắm đấm thôi sao ?!”

Shinichi chứng tỏ sức mạnh thực sự của hắn bằng cách dùng một tay bẻ gãy thanh chắn lan can .Damon cười vẻ thản nhiên . Anh ấy sẽ thích điều đó – Elena biết vậy – dù điều đó có nghĩa sẽ có rất nhiều vết thương khó lành do đám vụn gỗ ấy gây ra.

Đang nghĩ vậy, Elena hét lên : “Damon , bên dưới!” . Tiếng của cô như bị vùi lấp trong những tiếng gào rú ,khóc lóc và hét lên giận dữ vang lên từ mọi phía.

Cho tới giờ,không gì có thể phá vỡ sự tập trung của Damon ,dường như anh quyết tâm tìm ra nơi giam giữ Stefan ,hay ít nhất cũng dập tắt sức mạnh của Shinichi.

Nhưng Damon lập tức ngẩng đầu,anh ngó nghiêng tìm kiếm chung quanh .Điều đó làm Elena ngạc nhiên.Rồi anh nhìn xuống.

“Một cái lồng” – Shinichi gào lên – “Xây cho ta một cái lồng.”

Đám cành cây vươn ra từ mọi phía, bao bọc lấy hắn cùng Damon trong thế giới bé xíu do chúng tạo nên.

Lũ người cây lùi thêm chút nữa.Bonnie , dù không cam tâm những vẫn phải hét lên.

“Mày thấy chưa?” – Shinichi phá ra cười – “Từng đứa bạn mày sẽ chết trong thống khổ hay thậm chí tệ hơn nữa.Tụi tao sẽ giết chúng mày , từng đứa,từng đứa một !”

Đó là lúc Damon dường như phát điên.Anh bắt đầu di chuyển , nhanh như viên đạn bạc ,hừng hực như ngọn lửa đang cháy và giống một loài động vật có phản xạ nhanh hơn Shinichi nhiều lần.Tay anh nắm chặt một thanh kiếm chắc hẳn vừa được gọi ra bằng chiếc chìa khóa ma thuật và thanh kiếm cắt xuyên qua đám cây ,mặc cho chúng cứ xông đến hòng bủa vây anh.Tiếp đó anh phóng vọt lên không , nhảy xuống từ ban công lần thứ hai trong ngày.

Nhưng biểu hiện lần này của Damon thật hoàn hảo ,không cái xương nào bị gãy .Anh thực hiện một động tác duyên dáng và đáp xuống cạnh Bonnie nhẹ nhàng như loài mèo.Thanh kiếm của anh nháng lên trong một vòng cung, chặt sạch mọi thứ xung quanh Bonnie ,bao gồm cả những đầu ngón tay như cành cây của tụi người-lai-cây.

Một giây sau đó, Bonnie đã được nhấc bổng và được Damon ôm lấy .Anh dễ dàng nhảy qua gốc cây được dùng làm nơi trói Bonnie rồi biến mất vào khoảng tối gần ngôi nhà.

Elena thở hắt ra và quay lại với nhiệm vụ của mình.Trái tim cô đập nhanh hơn,mạnh hơn ,trong đó tràn ngập niềm vui,tự hào và biết ơn. Khi cô trượt qua đám lá kim bén nhọn ,cô gần như nhảy qua đầu Misao – kẻ vừa không thức thời chạy trốn khỏi cô.

Cô nắm lấy một nơi trên cổ con cáo.Misao gầm gừ bằng âm thanh lạ lùng của loài vật và cắm phập răng vào tay Elena.Cô ả cắn sâu đến độ hai hàm răng gần như chạm nhau .Elena mím chặt môi , gắng không thét lên khi máu bắt đầu chảy ra.

“Chết đi, vỡ vụn và trở thành đất bùn” – cái cây vẫn thì thầm bên tai Elena – “..Rồi đất bùn ấy sẽ nuôi dưỡng ta.” Tiếng nói thật âm trầm , ác độc và cực kì , cực kì đáng sợ.

Đôi chân Elena tự phản ứng lại lập tức.Chúng đạp mạnh và đôi cánh bướm hoàng kim khổng lồ lần nữa giương lên,không chao đảo nữa mà nhấp nhô và ổn định,giữ Elena lơ lửng phía trên bệ cây.

Cô kéo cái mõm đang gầm gừ của con cáo cái lên không quá gần mặt mình .

“Hai mảnh chìa khóa đang ở đâu?” – cô tra hỏi – “Nói ,không ta sẽ cắt thêm một cái đuôi nữa.Ta thề là ao sẽ làm đấy.Đừng tự lừa dối mình nữa , ngươi không chỉ đang mất mặt ,đúng không ?Những cái đuôi là Sức mạnh của ngươi ,ngươi sẽ thế nào nếu không còn cái nào?”

“Sẽ thành người thường – trong đó không bao gồm ngươi, đồ quái đản” – Misao cười trong cái lốt bốn chân chật vật của cô ta ,đôi tai cáo ẹp xuống trên đầu.

“Trả lời ta!”

“Làm như ngươi có thể hiểu câu trả lời của ta vậy.Giả dụ ta nói ngươi biết ,một mảnh được giấu bên trong nhạc cụ của chim họa mi , điều đó có gợi cho ngươi bất kì ý tưởng nào không?”

“Sẽ có thôi nếu ngươi giải thích rõ ràng hơn !”

“Nếu ta nói người biết , một mảnh được chôn trong phòng khiêu vũ của Blodwedd,ngươi có thể tìm được nó chăng?” – con cáo vừa cười vừa thở hổn hển lần nữa và đưa ra cái manh mối dẫn đến không-đâu-cả , hoặc thậm chí dẫn đến mọi-nơi.

“Đó là câu trả lời của ngươi?”

“Không!” – Misao đột ngột rít lên và đá chân loạn xạ như bốn chân của loài chó đang cào cào trên đất.Có điều, ‘mặt đất’ ở đây chính là phần hông của Elena và những cái chân chó có thể chọc thủng ruột của cô.Cô cảm thấy áo mình bị rách.

“Ta đã nói rồi, ta không nói chơi đâu!” – Elena quát lên.Cô dung tay trái nhấc con cái lên mặc cho cánh tay cô đang mỏi nhừ.Cô nắm chặt cây kéo bên tay phải.

“Mảnh chìa khóa đầu tiên ở đâu?” – Elena tra hỏi.

“Tự ngươi đi mà tìm.Ngươi chỉ phải xới tung cả thế giới này cùng mọi bụi rậm của nó thôi mà.” – con cáo lần nữa cố nhích đến gần cổ họng cô , răng nhe ra như muốn ăn thịt cô.

Elena dùng sức nâng Misao lên cao hơn – “Ta đã cảnh cáo ngươi ,vì thế đừng có trách!”

Cô sập lưỡi kéo.

Misao thét lên , tiếng thét gần như bị hòa lẫn vào mớ âm thanh hỗn độn xung quanh. Elena thì cảm thấy ngày một đuối sức hơn.

“Ngươi hoàn toàn là một kẻ dối trá đúng không ? Nhìn lại đi.Ta chưa cắt cái gì gần ngươi cả.Ngươi chỉ vừa nghe tiếng kéo mà đã hét lên rồi.”

Misao đã suýt cào được móng vuốt vào mắt Elena.Được rồi.Bây giờ với Elena không thể bàn đến nhân đạo hay đạo đức gì nữa sất.Cô không bị thương,nhưng Quyền năng của cô đang yếu dần.Cái kéo phát ra những âm thanh “cách,cách,cách” và Misao thét vang,nguyền rủa cô nhưng bên dưới họ, lũ người cây đang dần áp sát.

“Mảnh chìa khóa đầu tiên ở đâu?”

“Thả tao ra rồi tao mới nói” – giọng Misao đột ngột ít gay gắt hơn.

“Bằng vào danh dự của ngươi sao ? mà ngươi có thể phát âm nổi từ ‘danh dự’ không đã ?”

“Bằng vào danh dự và lời hứa của một cáo tinh.Làm ơn mà ! Ngươi không thể cắt cái đuôi thật của một con cáo được.Những cái đuôi mà ngươi đã cắt không đau ,chúng chỉ là biểu tượng của danh dự.Nhưng cái đuôi thật của ta nằm ở giữa , chóp nó màu trắng và nếu ngươi cắt nó , người sẽ thấy máu chảy và chỉ còn một vết thương để lại.” – Misao có vẻ hoàn toàn sợ hãi và đang sẵn sàng hợp tác.

Elena biết cách đánh giá mọi người ,cả những chuyện liên quan đến trực giác nữa.Cả trái tim và tâm trí cô đều mách bảo rằng không nên tin sinh vật này.Nhưng cô thực muốn tin rằng , muốn hi vọng rằng…

Cô chậm chậm hạ mình để con cáo được xuống gần mặt đất hơn bởi cô không muốn buông mình theo cám dỗ được buông con cáo này ra ở độ cao 60 feet.

“Vậy sao ? Thế bằng danh dự của ngươi ,câu trả lời là gì ?”

Sáu tên người cây đã đến gần,bao vây quanh cô với những ngón tay sần sùi , tẽ nhánh như những cành cây.

Nhưng Elena không hoàn toàn mất cảnh giác.Cô không từ bỏ sự kìm giữ với Misao , cô chỉ nới lỏng ra và giờ cô siết chặt nó lần nữa.

Một làn sóng sức mạnh đột ngột dâng lên trong cô ,khiến cô bay nhanh,vụt qua ban công , qua một Shinichi đang giận dữ và một Caroline đang thút thít .Rồi Elena bắt gặp đôi mắt của Damon.Cặp mắt ấy bỏng cháy,đong đầy niềm tự hào về cô . Cô được đong đầy bằng thứ tình yêu nóng ấm,nhiệt tình đó.

“Tôi không phải là thiên thần” – cô hét lên với bất cứ ai trong đám người kia chưa nắm được điều này – “..Tôi không phải thiên thần và cũng không phải một linh hồn.Tôi là Elena Gilbert và tôi đã từng đến thế giới bên kia.Giờ tôi đã sẵn sàng để làm bất kì điều gì,kể cả việc hất cẳng một ai đó !”

Có tiếng ồn ào nhộn nhạo phát ra bên dưới ,ban đầu cô không thể phân biệt được.Nhưng sau đó,cô nhận ra tiếng ồn là của bạn cô ,Mrs.Flower và bác sĩ Alpert , Matt ,cả Isobel điên dại nữa.Họ đang được cổ vũ , cô có thể trông thấy họ rõ ràng bởi khoảnh sân đột nhiên được bao phủ bởi ánh sáng.

“Do mình sao ?” – Elena tự hỏi rồi nhận ram bằng cách nào đó,việc này đúng là do cô.Cô đang thắp sáng khu đất bao quanh ngôi nhà của Mrs.Flower trong khi những khoảnh rừng bao quanh vẫn tối đen.

“Có lẽ mình có thể khuếch tán điều này..” – cô thầm nghĩ – “..và biến Khu rừng cổ trở thành một thứ ít tà ác ,tươi non hơn.”

Giá như cô có nhiều kinh nghiệm hơn để làm điều này,Nhưng tại đây,vào thời điểm này,cô cảm thấy mình có thể làm bất cứ điều gì.Cô nhìn thật nhanh về bốn hướng Khu Rừng Cổ vẫn đang bao lấy cô và hô lên : “Đôi Cánh Thanh Tẩy !”.Đôi cánh bướm lớn màu tuyết lung linh giương lên ,nhô cao ,mở rộng,rồi lại rộng hơn nữa .

Cô nhận thức được sự tĩnh lặng , một sự yên tĩnh tuyệt đối đến nỗi sự vùng vẫy chống cự của Misao bỗng trở thành số 0. Trong sự tĩnh lặng đó,cô nhận thức được một thứ : những âm thanh tuyệt vời nhất hòa hợp vào với nhau để tạo nên một giai âm duy nhất,đầy quyền năng.

Và Quyền năng bật ra khỏi cô – không phải thứ quyền năng hủy diệt mà Damon vẫn làm ,đây là thứ quyền năng của tuổi trẻ,mùa xuân,tươi mới,của tình yêu và thuần khiết.Cô trông thấy ánh sáng của mình mở rộng ,rộng thêm nữa , những cái cây hồi xuân ,nhỏ lại và trở nên giống nhau,nhiều khoảng đất trống hiện ra xen lẫn bụi rậm.Những bụi gai và dây leo đã biến mất.Trên mặt đất,những đám hoa đủ màu đua nở, tỏa rộng như một vòng tròn vô tận.Những khoảnh violet ngọt ngào tụ lại với nhau,những dải hoa Queen Anne’s Lace trắng trải ra như những viền đăng ten,dây hồng dại leo khắp nơi.Khung cảnh đẹp tuyệt đến nỗi khiến lồng ngực cô thổn thức.

Misao rít lên.Cuối cùng Elena cũng bừng tỉnh, cô nhìn xung quanh và thấy lũ người cây đã biến mất trong ánh sáng mặt trời.Chỗ chúng từng đứng giờ chỉ còn lại những mảng cây me đốm ,những gốc cây phong hóa uốn éo theo những tư thế kì dị.Một số trong chúng khá giống dáng người.Trong một giây,Elena nhìn khung cảnh đó và bối rối ,nhưng rồi cô nhận ra điểm khác thường .Mọi người đã biến mất.

“Đáng lẽ em không nên mang anh tới đây!” – giọng Misao cất lên,đáp lại sự ngạc nhiên của Elena.Cô ả đang nói chuyện với anh trai mình – “..Anh làm hỏng mọi chuyện chỉ vì con bé ấy.Shinichi là đồ ngốc !”

“Em mới ngốc !” – Shinichi nạt lại Misao – “Em ấy ! Em đã phản ứng lại y như chúng muốn— ”

“Em còn làm gì khác được chứ ?”

“Anh nghe thấy em nói cho cô ta manh mối” – Shinichi gầm gừ – “Em làm mọi thứ chỉ để cứu mặt mũi mình , đồ ích kỉ..”

“Anh có thể nói em thế sao ? Trong khi anh thì chả mất cái đuôi nào?”

“Đó là vì anh nhanh hơn…”

Misao cắt ngang lời gã – “Đó là lời nói dối ,anh cũng tự biết ! Rút lại lời của anh mau!”

“Em quá yếu để chiến đấu ! Đáng ra em nên bỏ chạy từ trước ! Giờ thì đừng có hét vào mặt anh về điều đó.”

“Sao anh dám nói với em như thế !” – Misao vùng khỏi Elena và lao vào tấn công Shinichi.Hắn ta đã nhầm.Cô ta quả thực chiến đấu rất giỏi.Chỉ sau một giây,chỗ chúng đã trở thành một bái chiến trường hỗn độn,xoay vòng vòng trong khi chúng liên tục thay đổi hình dạng .Lông đỏ và đen bay tứ tung.Trong sự hỗn độn của hai cơ thể đang xoắn vào nhau như quả bóng ấy lọt ra những mẩu đối thoại.

“….vẫn sẽ không tìm thầy những mảnh chìa khóa…”

“..dù sao thì không phải cả hai đứa chúng…”

“…kể cả nếu chúng đã…”

“…cũng có sao chứ?”

“…vẫn phải tìm tên nhóc…”

“..đã nói chỉ đùa giỡn mặc tụi nó cố gắng…”

Cái giọng chóe lóe của Misao trội lên – “Để xem chúng tìm thấy gì…”

“..tại Shi no Shi!”

Cuộc chiến đột ngột kết thúc và cả hai đều trở lại dạng người.Nhưng giả dụ chúng muốn đánh nhau lần nữa, Elena cũng chả làm được gì .

Thay vào đó,Shinichi lên tiếng – “Ta đã phá vỡ quả cầu tuyết.Đây..” – hắn quay sang Damon và nhắm mắt – “..là nơi đứa em trái quí báu của ngươi đang ở.Ta sẽ đặt đường đi đến đó vào trong não ngươi , nhưng để coi ngươi có giải mã được bản đồ hay không đã.Và một khi ngươi tới được đó,ngươi sẽ chết.Đừng nói ta không báo trước.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.