Nhật Ký Thăng Chức Của Thổ Thần

Chương 24: Hiểu nhầm



Tiểu hồ ly còn chưa nghĩ ra vì sao phượng hoàng cao ngạo lại khó chịu thì đã xảy ra chuyện khác.

Sáng sớm hôm nay, Tang Chỉ tỉnh dậy thì không thấy rồng con ngốc nghếch, rồng con ngốc nghếch bây giờ đã quen thuộc nơi đây rồi, thỉnh thoảng cũng có tính ham chơi của trẻ con, ra ngoài bắt cá, hái hoa gì đó, vì thế thoạt đầu tiểu hồ ly cũng không để tâm. Đến trưa, khi làm xong công vụ quay về, vẫn không thấy rồng con ngốc nghếch đâu, lúc này mới có chút hoảng hốt.

Rồng con ngốc nghếch tuy tính khí trẻ con nhưng đến giờ cơm thì sẽ ngoan ngoãn về nhà, ngoan ngoãn đợi ăn cơm, nhưng sao hôm nay lại không thấy đâu nhỉ? Tang Chỉ càng nghĩ càng thấy không bình thường, lúc này mới cùng Khế Lạc tìm kiếm khắp nơi, nhưng tìm hết những chỗ rồng con ngốc nghếch trước kia hay đến rồi vẫn không thấy đâu.

Tang Chỉ lo lắng liền chạy đến Thanh Ngô cư xin giúp đỡ và chưa từng nhìn thấy cảnh tượng Tuấn Thúc và rồng con ngốc nghếch đối đầu với nhau…

Hơn nửa tháng nay, phượng hoàng cao ngạo không thèm quan tâm, ngó ngàng đến Tang Chỉ, thêm vào đó công việc của Thổ thần lúc nào cũng bận rộn, lại còn phải bỏ thời gian chăm sóc rồng con ngốc nghếch, đã mệt lại chẳng có người giúp đỡ, tiểu hồ ly luôn cảm thấy buồn bã không vui. Mỗi ngày đi qua Thanh Ngô cư, Tang chỉ luôn lưỡng lự một hồi rồi mới hạ quyết tâm rời đi.

Tiểu hồ ly cảm thấy, giữ rồng con ngốc nghếch này lại là quyết định không sai, Tuấn Thúc vì chuyện này mà giận dữ với nàng thật sự là nhỏ mọn, ích kỷ, nhưng mặt khác, Tang Chỉ lại luôn cảm thấy những ngày không có phượng hoàng cao ngạo gây rối, đấu khẩu cứ kỳ lạ làm sao. Hình như có chút trống trải?

Chính vì vậy, tiểu hồ ly lúc không có việc gì thì thường xuyên nhíu mày lơ đễnh, hoặc nhìn lên trời thở dài. Cuối cùng, một hôm tiểu kim long ngốc nghếch phát hiện ra, lúc đi cùng đào thụ tinh quay về miếu Thổ thần, chỉ chỉ vào căn nhà gỗ bên cạnh hỏi : “ Đây là đâu ?’’

Đào thụ tinh ngạc nhiên, không ngờ rồng con ngốc nghếch cũng có hứng thú đối với sự việc không liên quan đến Tang Chỉ : “ Thanh Ngô cư đây.’’

Tiểu kim long chậm rãi hỏi tiếp : “ Vì sao mỗi lần Tang Chi đi đến đây lại thở dài ?’’

Đối mặt với vấn đề có độ khó cao thế này, đào thụ tinh trầm ngâm một hồi rồi mới xoa cằm, nói : “ Ấy ! Nói với ngươi thế này nhé, trong căn nhà này có một người rất quan trọng rất rất quan trọng với tang Chỉ nhà ngươi, nhưng bây giờ người rất quan trọng này lại đang tức giận bà cô Tang Chỉ. Tiểu cô nương mặt mỏng, lại không chịu đi xin lỗi, cho nên mới trở thành cục diện như ngày hôm nay.’’

Rồng con ngốc nghếch nửa hiểu nửa không gật đầu. Người rất quan trọng? Chẳng trách Tang Chỉ không vui. Nếu cô ấy mặt mỏng không muốn đi xin lỗi, mình thay cô ấy đi xin lỗi người rất quan trọng này chắc là được nhỉ? Vì thế sáng hôm nay, rồng con ngốc nghếch liền mò đến Thanh Ngô cư, và xảy ra bi kịch…

Lúc đó Tuấn Thúc đang xem công văn, đột nhiên cảm thấy bên ngoài có tiếng động liền biết là có khách không mời mà đến, nhưng vẫn bình thản, tự nhiên làm việc của mình, đợi vị khách kia vào đến trước sảnh mới tràm giọng nói : “ Đã đến rồi thì đừng có lén lút.”

Dứt lời, bên ngoài bức bình phong quả nhiên xuất hiện một dáng người.

Tuấn Thúc bỏ công văn xuống, ánh mắt sâu thăm thẳm nhìn người vừa đến, lạnh lùng “hừ” một tiếng : “ sao nào? Không kìm nén được muốn hành động rồi ?’’ Nói xong, ánh mắt sắc lẹm, nhưng giọng điệu còn lạnh hơn : “ Nói đi! Ngươi đến trấn Bình Lạc rốt cuộc có mục đích gì ?’’

Rồng con ngốc nghếch nghe thấy vậy thì đần ra, gãi gãi đầu, ý bảo không hiểu Phượng quân đại nhân đang nói gì, định đáp lời thì bị Tuấn Thúc cắt ngang: “Chỗ này chỉ có ta và ngươi, hà tất phải giả vờ nữa ?’’

“…” Rồng con ngốc nghếch không nói gì, ngẩng đầu tiếp tục tỏ ý không hiểu.

Tuấn Thúc nghịch nghịch ngón tay ngọc ngà : “ Hay là… ta đổi cách nói khác? Ly Vẫn, ngươi nhìn dặm xa xôi đến trấn Bình Lạc, có phải là có chuyện gì gấp ?’’

Nghe thấy hai từ “Ly Vẫn”, rồng con ngốc nghếch cuối cùng cũng có chút phản ứng, ngơ ngác, hình như nhớ ra điều gì đó, mắt sáng lên, lắp bắp lặp lại: Ly… Vẫn…”

Tuấn Thúc nở nụ cười chán nản : “ Đừng nói với ta ngươi thật sự ngốc rồi, bản Phượng quân không tin : “ Dứt lời, khẽ hô một tiếng, tay áo đã ép lên trước. Rồng con ngốc nghếch nhảy lên, vô thức lùi ra sau hai bước, tránh đòn tấn công.

Tuấn Thúc khịt mũi, bao phủ xung quanh là bầu không khí thù địch : “ Chẳng phải ngươi ngốc rồi sao? Ngốc làm sao còn biết tránh ?’’

Rồng con ngốc nghếch loạng choạng, thiên tính của động vật nói cho hắn biết “người rất quan trọng này” chẳng có thiện ý gì. Lúc này, xin lỗi gì đó chỉ là phù du, việc quan trọng chính là: chạy!

Nghĩ đến đây, rồng con ngốc nghếch quay người chạy ra khỏi Thanh Ngô cư. Mới ra khỏi cửa lớn, còn chưa kịp nhìn rõ cảnh tượng trước mắt đã cảm thấy loé một cái, “người rất quan trọng” đã đứng sừng sững trước mặt.

Tuấn Thúc nghiêm giọng : “ Ly Vẫn, ngươi còn muốn giã vờ đến khi nào? Nói, vì sao Long tộc các ngươi muốn đến trấn Bình Lạc? Gần đây Ma tộc lân cận núi Thuý Bình đang rục rịch làm chuyện gì ?’’

Rồng con ngốc nghếch thấy tuấn Thúc chặn mất đường đi, biết chạy không thoát, chỉ còn cách đánh một trận sống còn. Nghĩ đến đây, trong lồng ngực không biết vì sao lại như có lửa đốt, lục phủ ngũ tạng như bị thiêu cháy, tuy nóng nhưng không bùng lên, muốn phát tiết nhưng tìm không được cửa ra.

Rồng con ngốc nghếch khó chịu, ôm chặt ngực, thấy Tuấn Thúc thoắt cái đã tấn công đến nơi liền hét lớn rồi lăn sang một bên, khi đứng lên được, xung quanh như đã bao trùm trong sự tức giận của Tuấn Thúc.

Tuấn Thúc cười mỉa : “ Không tồi, như thế này mới giống…” Mới nói được một nửa, Tuấn Thúc vẫn đang tính toán xem làm thế nào để khai thác được nội tình từ Ly Vẫn, liền nghe thấy từ phía sau truyền đến tiếng quát quen thuộc : “ Tuấn…Thúc…”

Quay đầu lại, còn chưa kịp nhìn rõ sự vật trước mắt, tuấn Thúc đã nghe thấy tiếng vải rách và tiếng vật sắc nhọn cắm vào lồng ngực, tiếp đó là một cơn đau xé tim. Không kìm được rên rỉ thành tiếng, phượng hoàng cao ngạo ôm chặt ngực với vết thương cũ chư lành và một vết thương mới, khó khăn lắm mới ngẩng lên được thì thấy Tang Chỉ vẻ mặt đùng đùng giận dữ, nhìn mình chằm chằm : “ Ngươi là tên khốn nạn! lại bắt nạt rồng con ngốc nghếch !’’

Lại một tiếng “hừ” u buồn nữa, Tuấn Thúc quỳ xuống đất, trán cũng đau đến mức toát mồ hôi lạnh, ấm ức vô cùng. Con mắt nào của nàng ấy nhìn thấy mình bắt nạt rồng con ngốc nghếch? Con trai thứ bảy của Long thần – Ly Vẫn…anh dũng thần võ, pháp lực siêu phàm, tuổi còn nhỏ đã lập được ông lớn, mình nào có phải đối thủ của hắn? Hao phí rất nhiều công sức chiến đấu với hắn, chẳng qua chỉ là muốn thăm dò nguyên nhân đối phương đến trấn Bình Lạc tiếp cận Tang Chỉ… Mình tính toán trăm phương nghìn kế, tất cả là vì tiểu hồ ly , còn tiểu hồ ly lại vì Ly Vẫn mà làm mình bị thương, thật là…rất tốt! Nghĩ đến đây, Tuấn Thúc ấm ức không thốt lên được lời nào, ngất đi.

Khi tỉnh lại, phượng hoàng cao ngạo đã nằm ở Thanh Ngô cư, trong lúc mông lung còn nghe thấy giọng nói vô cùng sốt ruột của tiểu hồ ly : “ Làm sao vậy? Có phải bị thương rất nặng không ?’’

Giọng nói của Tang Chỉ vốn đã mềm mại, kết hợp với giọng điệu sốt ruột lại càng trong trẻo, khiến người ta thương xót. Tuấn Thúc nằm trên giường, ý thức dần dần tỉnh táo, vết thương dội lên từng cơn đau, nhưng trái tim…không biết vì sao lại trào lên dư vị ngọt ngào. Ừm… xem ra tiểu hồ ly đã hiểu rõ dụng ý của mình, đúng là không uổng công bản Phượng quân bận rộn đêm ngày, đến bệnh nặng chưa khỏi hẳn cũng chẳng kịp nghĩ ngơi, chạy khắp nơi để tìm hiểu lai lịch của rồng con ngốc nghếch . Coi như nàng đã có chút lương tâm, làm ta bị thương vẫn biết đau lòng.

Khoé miệng Tuấn Thúc hơi nhếch lên thì nghe thấy Bích Nữ cười gian : “ Nhìn muội đau lòng kìa, chẳng phải chỉ là vết thương nhỏ sao, không sao đâu, ta đắp cho hắn thêm chút thảo dược nữa, mấy ngày là khỏi thôi.”

Phượng hoàng cao ngạo vô thức thả lỏng nhịp thở, cảm thấy chỉ càn hơi dùng sức là lồng ngực lại nóng rực, như bị ai xé rách. Nghĩ đến đây, không kìm được liền nghiến răng : “ Nữ nhân ngốc! Bích Nữ đáng chết này, ta bị thương nặng như thế này mà dám nói là thương nhẹ? Cứ coi như bị thương nhẹ thật thì cũng nên doa tiểu hồ ly một chút, để nàng ấy đến hầu hạ ta mười ngày, nửa tháng chứ!”

Nghĩ đến đây, Tuấn Thúc bất giác ngơ ngác, tự hỏi mình rốt cuộc làm sao vậy? Sao lại như Thất Thuỷ nói, luôn muốn trêu đùa tiểu hồ ly thế này thế nọ, chỉ muốn… giữ nàng ấy lại bên cạnh mình? Phượng hoàng cao ngạo bị suy nghĩ của chính mình doạ cho sợ, đang trầm tư thì lại nghe thấy Tang Chỉ nói : “ Bị thương nhẹ cái gì? Tỷ xem, cánh tay, ngực, còn cả đây, đây, ngay cả mặt cũng bị thương…Bích Nữ tỷ tỷ, có phải là bị huỷ hoại dung nhan rồi không?”

Tuấn Thúc nghe xong liền cau mày. Không đúng, bản Phượng quân chỉ bị thương ở ngực, cánh tay, mặt, trán bị thương khi nào chứ?

Ở bên ngoài Thất Thuỷ làu bàu : “ Tang Chỉ tỷ tỷ! Tỷ cũng quá nghiêm trọng hoá vấn đề đấy, chẳng qua là bị rách mấy đường nhỏ, nào có nghiêm trọng như vậy chứ? Đệ thấy hắn da thô thịt dày, sẽ chẳng sao đâu.”

“Chẳng sao đâu?” Tang Chỉ kinh ngạc. “Còn nói không sao? Ngươi xem, rồng con ngốc nghếch bị doạ cho sợ rồi kìa!”

Thất Thuỷ bị mắng đến nghẹn họng, còn Bích Nữ lại cười khà khà, nói : “ Thất Thuỷ, đệ chớ có bất mãn, tiểu hồ ly đây chẳng qua là tình mẹ dạt dào…”

Tuấn Thúc càng nghe càng thấy không bình thường, đang muốn gọi Thất Thuỷ thì bất ngờ nghe thấy một giọng nam yếu nớt : “ Tang… đó…”

Tiểu hồ ly nhỏ giọng dỗ dành : “ Rồng con ngốc nghếch đói rồi sao? Đợi thêm chút nữa, bôi thuốc xong chúng ta sẽ về nhà ăn cơm nhé?”

Trong thoáng chốc, Tuấn thúc nắm chặt tay thành nắm đấm, cảm thấy lồng ngực càng lúc càng đau, mồ hôi đầm đìa, người nào đó cuối cùng không kìm nén được ý ghen, nổi trận lôi đình. Hoá, tiểu hồ ly đau lòng không phải vì mình mà vì Ly Vẫn giả vờ ngốc nghếch, ngây thỏ kia. Nhưng hắn chỉ bị lăn hai vòng dưới đất, dính vài vết máu nhỏ, còn mình thì trọng thương đến ngất xỉu, chẳng phải nên được quan tâm hơn sao? Hơn nữa…tiểu hồ ly chính là tên đầu sỏ hại mình bị thương. Đúng! Tên đầu sỏ! Dù gì nàng ấy cũng nên vào thăm mình một chút chứ?

Phượng hoàng cao ngạo ở bên trong nghiến răng ken két, bên ngoài Khế Lạc cũng đến rồi, vừa vào phòng liền sẵng giọng, nói : “ Công chúa, cơm làm xong rồi!”

Rồng con ngốc nghếch nghe thấy vậy thì hưng phấn vô cùng : “ Cơm! Màn thầu!”

Tang Chỉ “ừm” một tiếng : “ Vậy chúng ta đi thôi!”

Phượng hoàng cao ngạo mím chặt môi, lồng ngực dội lên từng cơn đau đớn. Đi? Cứ đi như vậy sao? Chẳng lẽ…tiểu hồ ly đến chỉ là tìm Bích Nữ nhờ bôi thuốc cho Ly Vẫn, không hề muốn vào trong thăm mình?

Thất Thuỷ hình như có tâm linh cảm ứng với chủ nhân, thấy Tang Chỉ dắt rồng con ngốc nghếch đi đến cửa, cuối cùng không kìm được, cất tiếng : “ Ấy! Tang Chỉ tỷ tỷ, tỷ… cứ đi như thế này sao?”

Tang Chỉ nói : “ Không đi, lẽ nào còn ở lại đây dùng cơm?”

Thất Thuỷ gãi đầu : “ Là… không muốn làm chuyện gì khác nữa sao?”

Tiểu hồ ly cười lạnh : “ Chuyện gì khác? Ồ! Ta cũng rất muốn đánh cho người nào dó một trận, lại không biết xấu hổ đi bắt nạt rồng con ngốc nghếch . Nhưng thôi bỏ di, bản công chúa đại nhân đại từ đại bi, sẽ không tính toán với tên gia cầm cấp thấp nào đó.”

Phượng hoàng cao ngạo nghe thấy vậy thì tức nghẹn họng. Thất Thuỷ vẫn đang nổ lực : “ Nhưng mà Tang Chỉ tỷ tỷ, Phượng quân nhà đệ… Phượng quân vãn đang bất tỉnh, tỷ không muốn hỏi xem vết thương của ngươi thế nào sao?”

“Ồ” Tiểu hồ ly đáp lấy lệ, lạnh nhạt hỏi : “ Vết thương thế nào?”

Bích Nữ đáp : “ Thủ pháp của tiểu hồ ly muội thật chuẩn, một móng đó đã cào rách vết thương vừa mới khép miệng của hắn. He he, người ta vẫn nói vết thương cũ khó lành, lại thêm vết thương mới, lúc này thật sự là đau tới tận xương tuỷ rồi!”

Nói xong, bên ngoài thoắt cái lặng như tờ. Phượng hoàng cao ngạo hơi híp mắt, trong lòng nở vô số những đoá hoa nhỏ. Tiểu hồ ly đau lòng, áy náy rồi, cuối cùng cũng biết bản Phượng quân ta tốt hơn rồng con ngốc nghếch kia nghìn vạn lần rồi…

Đang ngẫm nghĩ, Tuấn Thúc lại nghe thấy tiếng vỗ tay nhiệt liệt : “ Thật tốt! Thật tốt! Ta rất muốn xem hắn đau đớn đến chết trên giường! Khế Lạc, rồng con ngốc nghếch, chúng ta đi!”

“…”Những đoá hao mới nở trong lòng phượng hoàng cao ngạo lập tức khô héo, tàn lụi. Tang… Chỉ…nàng thật tàn nhẫn! Thật tuyệt tình! Ta luôn bảo vệ nàng, trợ giúp nàng, nàng lại nguyện rủa ta đau đến chết!!!

Tuấn Thúc đang tức đến nghiến răng nghiến lợi, Bích Nữ ngoài kia lại thêm dầu vào lửa, cát lời hát vang : “ Hoa rơi hữu tình, nước chảy vô ý, chàng có tình, thiếp vô ý…”

Phượng hoàng cao ngạo ôm ngực, lửa bốc cao ba trượng : “ Tang Chỉ, nàng được… được lắm!!!” Hít một hơi nữa, trước mắt Tuấn Thúc bỗng tối đen, hắn lại bất tỉnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.