Nhật Ký Thăng Chức Của Thổ Thần

Chương 44: Chạy trốn



‘‘Tang Chỉ, ta không đùa. Ta thật lòng muốn cưới nàng.’’Tang Chỉ người cứng đờ, không cách nào cử động được.

Vuốt vốt lọn tóc trước trán, Tang Chỉ cười đến mức chột dạ: ‘‘Phượng hoàng cao ngạo, ngươi còn như vậy ta sẽ giận đấy.’’ Tang Chỉ vừa nói vừa lùi ra sau, muốn kéo giãn khoảng cách với Tuấn Thúc, nhưng vừa cất bước đã bị Tuấn Thúc giữ lại. Phượng hoàng cao ngạo hít một hơi thật sâu nói: ‘‘Tang Chỉ, lần này ta thật sự rất nghiêm túc.’’

‘‘....’’ Tang Chỉ ngơ ngác, bóng dáng được phản chiếu trong đôi đồng tử của phượng hoàng cao ngạo thoắt ẩn thoắt hiện. Im lặng hồi lâu, Tang Chỉ mới đột nhiên đẩy Tuấn Thúc ra, đập bàn, quát : ‘‘Đủ rồi ! Đùa ta thực sự vui như vậy sao ? Ngươi nghiêm túc ? He he, ta nhớ lần dụ dỗ Thố Tử tiểu tiên, ngươi cũng ‘‘nghiêm túc’’. Lần thổ lộ ở trong sơn động, ngươi cũng ‘‘nghiêm túc’’...Nhưng có lần nào mà không chớp mắt cái đã thay đổi không ? Hết lần này đến lần khác, ngươi diễn kịch để trêu chọc ta, nếu ta lại tin ngươi thì ta là kẻ đần độn, đại ngốc !’’

Nàng nói xong, phượng hoàng cao ngạo á khẩu. Đã lường trước là chuyện này nói ra, có khả năng tiểu hồ ly sẽ cự tuyệt, tức giận mà mắng chửi một trận, có khả năng...Nhưng nghìn tính vạn toán cũng không đoán được là nàng lại phản ứng như thế này. Nhắc lại chuyện cũ, thậm chí còn lôi cả chuyện Thố Tử tiểu tiên xa lắc kia, là sợ lại bị lừa, hay là...đang ghen ?

Nhưng mà, sự việc đã qua lâu như vậy rồi, đến bản thân phượng hoàng cao ngạo cũng sắp quên Thố tử tiểu tiên người tròn hay dẹt, vậy mà Tang Chỉ vẫn còn nhớ ? Chuyện ghen này có vẻ...hơi lâu nhỉ ? Nghĩ đến đây, Tuấn Thúc chắp tay sau lưng, không nhịn được cười thành tiếng, thất tiểu hồ ly lo lắng đến mức đỏ mặt tía tai, lại vô thức đưa tay lên gãi gãi chiếc mũi thẳng của nàng, nói : ‘‘Người nàng toàn mùi giấm chua rồi !’’

Tiểu hồ ly nghe thấy vậy, tức không thở nổi, giậm chân nói: ‘‘Ai toàn mùi giấm chua chứ ? Ai ? Ngươi ra ngoài cho ta, ra ngay !’’ Tang Chỉ vừa nói vừa bất chấp đuổi Tuấn Thúc ra ngoài.

Tuấn Thúc mặc cho nàng đẩy ra cửa, khi đến cửa mới đột ngột quay người, cười gian: ‘‘Tang Chỉ, ta lấy danh dự của toàn tộc phượng hoàng ra thề, lần này ta thật sự không lừa gạt nàng. Tuấn Thúc ta dù có làm loạn thế nào đi chăng nữa, cũng sẽ không lấy sự trong trắng và chuyện đại sự cả đời của nữ nhi ra làm trò đùa. Nhưng nàng nói đúng lắm, cũng không thể có chuyện ta nói một lời nàng đã tin ngay, ngày mai ta tiễn cha con nàng về Thanh Khâu quốc rồi sẽ đi bẩm báo với phụ vương, để người đích thân đến cầu thân.’’

Nói xong, không đợi Tang Chỉ đuổi đi, phượng hoàng cao ngạo thong thả đi ra cửa, để lại một câu: ‘‘Nàng hãy...suy nghĩ kỹ lại nhé !’’

---Cơn sốt bay qua---

Đêm đó, một bóng người đánh cho cung nữ thăm phòng bất tỉnh, lén lút ngồi lên ngũ thái phượng xa chuồn khỏi Long cốc...

Tang Chỉ ngồi trên ngũ thái phượng xa, lấm lét nhìn ngó động tĩnh của cung điện bên kia, trong màn sương dày đặc thấy hình ảnh cung điện càng lúc càng nhỏ, cũng không có người nào hô gọi, cuối cùng cũng thấy yên tâm, nặng nề thở phào. Quay người lại, Tang Chỉ vô thức xoa xoa vào tay nải của mình , rủa một câu: ‘‘Phượng hoàng chết tiệt !’’

Vì câu nói kia của phượng hoàng cao ngạo mà tiểu hồ ly tâm hoảng ý loạn, cả buổi chiều trong trạng thái hồn phách lơ lửng. Thực ra....phượng hoàng cao ngạo đối tốt với nàng, nàng cảm nhận được, nếu không lần đó trong sơn động, Tang Chỉ đã không dễ dàng tin vào lời thổ lộ đó đến vậy. Nhưng chính lần thổ lộ đó lại khiến Tang Chỉ sợ và mệt mỏi.

Nhỡ lần này nàng vui mừng hớn hở, tin tưởng phượng hoàng cao ngạo, vui vẻ chuẩn bị làm tân nương của hắn, quay đầu lại là âm mưu quỷ kế gì đó, liệu nàng có thể đón nhận được sự đả kích này không ? Nắm chắc tay nải, tiểu hồ ly cắn răng, đúng, bất luận là thật hay giả, không thể cứ để cho phượng hoàng cao ngạo được lời dễ như vậy. Mẫu hậu từng nói, nam nhân cần được dạy dỗ, nếu không để cho bọn họ thấy mình cứng rắn thì sau khi lấy nhau, chẳng phải càng lúc họ càng được thể sao ?

Tang Chỉ đắn đo một hồi, lúc này mới phát hiện mình lại bắt đầu suy nghĩ đến chuyện dạy dỗ phu quân tương lai thế nào rồi, không kìm được mặt lạ đỏ ửng. Quay đầu nhìn lại phía sau lần nữa, chắc chắn lần cuối không có người đuổi theo, Tang Chỉ mới gật đầu tự nói tự nghe: ‘‘Được rồi, phượng hoàng cao ngạo, bản công chúa cho chàng cơ hội cuối cùng. Nếu như chàng phát hiện ta chạy trốn còn đến tìm ta, hơn nữa ...tìm thấy ta, ta sẽ tin chàng. Ừm...nhưng ta phải trốn ở đâu mới được đây ?’’ Tang Chỉ xoa cằm nhìn trời, không thể trốn quá xa, sợ phượng hoàng cao ngạo tìm không thấy, ấy...không đúng ! Là bản công chúa không muốn đi xa như vậy, vì sợ mệt. Cũng không thể trốn quá gần, vừa nhìn đã biết là giả vờ chạy trốn...

Về Thanh Khâu quốc ?Không được! Không được! Đến khi phượng hoàng cao ngạo đến bắt người, chẳng phải là bị các ca ca, tỷ tỷ trong tộc cười cho thối mũi sao ? Đến thiên cung ? Bỏ đi, di mẫu sẽ giết mình...Tang Chỉ lắc lắc đầu, đang cân nhắc xem nên trốn ở đâu, bỗng nghe thấy phía trước truyền đến tiếng xào xạc, liền cảnh giác, vểnh đôi tai hồ ly lên nghe ngóng.

Đã đến kết giới của Long Cốc, Tang Chỉ chỉ cần bước một bước là có thể ra khỏi cốc, nhưng cũng chính ở đây đã gặp chuyện lạ thường...

Tang Chỉ cảm giác có người ẩn thân ở chỗ tối, lòng thầm than không hay rồi, nhưng vẻ mặt vẫn có cố tỏ ra trấn tĩnh, lạnh lùng nói: ‘‘Ai ? Ra đây cho ta!’’ Vừa nói xong, từ chỗ ẩn nấp quả nhiên có bóng người chui ra, chỉ là...Nhất thời, ba người sáu con mắt, lần lượt hóa đá.

Lai Mễ và Ly Vẫn đứng kề vai nhau, nhìn đối phương một cái, hai bên đều vô cùng ngạc nhiên.

Lai Mễ : Chít ? (Là huynh ?)

Ly Vẫn : Nhóc con ?

Lai Mễ : Chít chít !!! (Sao huynh lại ở đây ?)

Ly Vẫn : Ta còn muốn hỏi đệ sao lại đến được đây chứ ? Đệ cũng theo đuôi Tang Chỉ ?

Lai Mễ và Ly Vẫn: Óa …(Haizz! Sớm biết ngươi xuất hiện, ta sẽ không xuất hiện)

Tang Chỉ (Toát mồ hôi): Cả hai người dừng lại cho ta…

Tang Chỉ vừa thấy Ly Vẫn và Lai Mễ thì đã hiểu được đại khái rồi, chỉ vào Ly Vẫn hỏi: ‘‘A Ly, ngươi có ý gì ?’’

Ly Vẫn im lặng rồi cười nói: ‘‘Câu này chẳng phải nên là ta hỏi nàng sao?’’

Tang Chỉ ngừng một lát, đang muốn lên tiếng thì bị Ly Vẫn chặn đứng : ‘‘Nàng vốn không mang thai, đúng không ?’’

Tang Chỉ nghe thấy lời này, chọc chọc ngón tay, đang không biết đáp lại như thế nào thì thấy Lai Mễ xán đến trước mặt, lo lắng đến mức vừa lăn lộn vừa nhảy nhót, kêu không ngưng. Ly Vẫn nghe không hiểu Hồ Ngữ, chỉ nhìn Lai Mễ với ánh mắt lỳ lạ. Trong chốc lát, Tang Chỉ kinh hãi nói: ‘‘Cái gì ? Thật sao?’’

Lai Mễ nghe thấy vậy, nặng nề gật đầu

Ly Vẫn thấy Tang Chỉ có vẻ căng thẳng, không giống dáng vẻ đùa cợt, cũng nói: ‘‘Sao vậy ?’’

Tang Chỉ nói : “ Lai Mễ nói, khi chúng ta rời khỏi Long Cốc, Húc Vương của Hồ yêu tộc liền tập hợp đại bộ phận binh lực ở trấn Bình Lạc, nhưng bọn họ dè dặt vì kết giới của trấn Bình Lạc và Tuấn Thúc ở trong trấn, không dám manh động. Sau này Tuấn Thúc cũng rời đi, Húc Vương liền nghĩ cách bắt ca ca khoa trương đi, bây giờ người của Hồ yêu tộc đang nghĩ cách tấn công kết giới của trấn Bình Lạc. Lai Mễ chạy trốn để báo tin cho chúng ta.’’

Lai Mễ nghe thấy vậy, lại gật gật đầu, kêu thành tiếng.

“Đầu tiên là Ma Tộc ở chỗ đó thăm dò, bây giờ lại là người của Hồ yêu tộc…’’ Ly Vẫn trầm ngâm một hồi, liền đi ra ngoài. Tang Chỉ chớp chớp mắt, ôm Lai Mễ đi theo hỏi : “ A Ly, ngươi muốn làm gì ?’’

Ly Vẫn cười, nói : “ Còn có thể làm gì? Đương nhiên là quay về trấn Bình Lạc.’’

Tang Chỉ chớp mắt, im lặng hồi lâu rồi nói : “ Ta cùng quay về với ngươi.’’

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.