Nhật Ký Thuần Dưỡng Nghiệt Đồ

Chương 27: Nghe lén



Lâu Nguyệt Đồng biến thành tiểu linh hồ sau khi rời khỏi tầm mắt của Trình Tử Xuyên liền giảm tốc độ.

Lúc này, nàng nhớ lại giấc mộng khi đang đi trong Thông Thiên Lộ, trong mộng, nàng nhìn thấy bản thân đã phá được phong ấn, khôi phục lại bộ dáng ban đầu, nhìn thấy trời đất như đang trong ngày tận thế, nhìn thấy nàng và Trình Tử Xuyên… ái muội và đối địch.

Móng vuốt nhỏ của tiểu linh hồ đạp lên mây, ưu nhã lưu loát di chuyển.

Nàng thầm nghĩ: “ Mình với hắn, từ khi bị trói định bởi khế ước thượng cổ đã bắt đầu liên quan đến nhau, chẳng lẽ đùa mà thành thật? không, cảnh đó giống như hai bênđang đọ sức thì đúng hơn…”

Lâu Nguyệt Đồng lúc kết thành khế ước đã rất phẫn nộ, nhưng sau đó chung đụng lại cảm thấy thật ra cũng không xấu. Trình Tử Xuyên là một người có ý tứ, làm việc rất ăn ý với nàng, làm nàng có cảm giác kỳ diệu khi gặp kỳ phùng địch thủ.

Hơn nữa, nàng còn phát hiện ra một chuyện khi còn đang bị nhốt trong Cổ Linh Mộ - - Máu của Trình Tử Xuyên có thể yếu hóa phong ấn của nàng!

Lâu Nguyệt Đông nghĩ nghĩ, nội tâm có chút giằng co, nhưng thời gian đã trôi qua lâu như vậy, nàng vẫn chưa thể nhìn thấu Trình Tử Xuyên.

Cổ Phong từng nói với nàng, muốn cởi chuông phải tìm người buộc chuông, vậy Trình Tử Xuyên… cuối cùng là ai?

"A Nguyên!"

"Chuyện gì?"

Lâu Nguyệt Đồng không biến sắc hỏi: “Ngươi có phải hay không vẫn cảm thấy... chủ nhân của ngươi còn sống?”

A Nguyên đáp: “ Ta chắc chắn.”

“ Nếu ngươi nhìn thấy Thánh tôn chuyển thế, ngươi có thể nhận ra thật sao?”

"Đương nhiên!" A Nguyên kích động, " Ta làm sao có thể không nhận ra, ta nhất định có thể nhận ra!” Nó dừng một chút, đột nhiên nói, “ không phải ngươi hoài nghi Trình Tử Xuyên là Thánh tôn chuyển thế chứ?”

Lâu Nguyệt Đồng chẳng nói đúng chẳng nói sai.

“ hắn không phải.” A Nguyên dường như cũng có chút mơ hồ, sau đó giải thích, “ … Ta là bảo vật ‘Bẩm Sinh Ấn’, có ấn ký hồn phách của Thánh tôn, vô luận ngài có chuyển thế thành bộ dáng nào, thậm chí chỉ còn lại một tia thần hồn đi chăng nữa, ấn ký sẽsáng lên nếu gặp ngài… Ta đã thử với Trình Tử Xuyên, ấn ký không sáng.”

Lâu Nguyệt Đồng nhăn mày: “ Phiền hà!”

Nàng không nghĩ nữa, chui vào một cái tiên cung mà nàng thấy đẹp đẽ quý giá nhất!

“ Nơi này là Tiên giới, không thể so với nhân giới. Người có thể uy hiếp ngươi có rất nhiều.” A Nguyên nói, “ Nếu ngươi chạy loạn làm ta bị phát hiện, Minh Khải Tiên Đế lên trời xuống biển đều sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

“ A? Ngươi bày đặt không nhận chủ này nọ, hắn còn mong cái gì? Chẳng lẽ còn có mộng tưởng hão huyền muốn thành chúa tể thiên địa?”

A Nguyên trầm mặc một hồi, chậm rãi nói: “ Có một số việc không thể nói sớm cho ngươi biết... Nhưng ta phải nhắc nhở ngươi, tốt nhất đừng đụng chạm chính diện với Tiên Đế.”

“ hắn biết ta sao?”

A Nguyên nghe vậy cổ quái cười một tiếng: “ Có lẽ hắn không biết bộ dáng bây giờ của ngươi, nhưng hắn tuyệt đối có thể nhận ra ngươi. Lâu Nguyệt Đồng, đừng quá xemnhẹ chính mình, danh tiếng của ngươi, đối với sinh linh thiên địa lục giới đều như sấm đánh bên tai!”

không biết có phải ảo giác hay không, Lâu Nguyệt Đồng cảm thấy lời nói tán dương của hắn mang đầy ý tứ châm chọc và… bi thương.

không đợi nàng mở miệng hỏi thăm, phía trước đột nhiên truyền đến âm thanh nóichuyện.

Tiểu linh hồ quan sát bốn phía, vừa định nằm trầm tư tại một chỗ mới phát hiện mìnhđã vào trong điện.

“ Tiên Đế, từ trước đến ngài đều làm gương cho chúng tiên, tại sao cũng táo bạo nổi dậy?”

âm thanh chững chạc già nua vang lên, cùng với đó là âm thanh một quân cờ được đặt xuống.

A Nguyên thở dài rồi lại thở dài… Vừa mới nói ngàn lần đừng đụng mặt, kết quả ngay lập tức đụng mặt, cái vận khí gì đây!

Lâu Nguyệt Đồng vốn định chạy xung quanh vơ vét bảo vật, nghe được câu này liền chững lại - - Tiên Đế?

Nàng thổi một hơi, khói đen tỏa ra xung quanh che lại hơi thở, sau đó trốn phía saumột cái cây nghe lén.

Thanh âm của Minh Khải Tiên Đế trầm thấp dễ nghe, có vẻ vẫn còn trẻ tuổi: “ Thượng tiên, mặc dù ta là người đứng đầu Tiên giới, nhưng lại không thật sự được kính trọng.”

“ Khụ khụ, Tiên Đế nói đùa rồi.” Hoa Diễn thượng tiên loay hoay cầm một quân cờ, tùy ý mở miệng, “ Người hạ thần dụ?”

Minh Khái Tiên Đế cười cười, di chuyển một quân cờ, chậm rãi nói: “ Thần dụ lần này làm ta ngạc nhiên… Thượng tiên, chúng ta đều rõ vị kia bảy trăm năm trước đã lạc hạ rồi đúng không?”

Hoa Diễn thượng tiên vừa nghe vừa niệm vài câu đạo pháp, sau đó mới nói: “ Đương nhiên.”

“ Thần dụ nói… Thánh tôn chuyển thế đã xuất hiện ở Nhân giới.”

Lâu Nguyệt Đồng khẽ mở to hai mắt, hơi thở run lên, lập tức quyết đoán rời đi.

“ Ai?” Minh Khải Tiên Đế không thèm động đậy, trực tiếp chỉ một ngón tay tung ra Thiên La địa võng, hắn thấp giọng cười nói, “ Thượng tiên, ngươi nói xem có phải bây giờ tiểu tiên gan đều rất lớn không? Còn dám đến đây nghe trộm.”

“ Tiên Đế, để ta đi bắt hắn về.”

“ không gấp, hắn không trốn thoát được Thiên La địa võng.” Minh Khải Tiên Đế khôngnhanh không chậm đặt xuống một quân cờ, “ Khó có hứng thú như hôm nay, chúng ta đánh xong ván này rồi đi.”

Ao Thăng Tiên phía xa xa bỗng truyền ra dị động.

Hoa Diễn thượng tiên thở dài: “ Tiên Đế, ván cờ này không kết thúc được rồi.”

Minh Khải Tiên Đế ngẩng đầu nhìn lên, một lát sau có chút phiền muộn nói: “ sự nhiễu loạn bảy trăm năm nay thật sự khiến ta đau đầu… Cũng không biết bao giờ mới kết thúc.”

Lâu Nguyệt Đồng trong lốt tiểu linh hồ một đường chạy tán loạn, thả lửa đốt tấm lưới kia, vậy mà tấm lưới vẫn đuổi theo nàng được, ngược lại những đốm lửa nàng phóng ra đốt sạch các tiên cung khác.

Nàng dựa vào cảm ứng tâm hồn chạy về hướng Trình Tử Xuyên.

Mắt thấy một bóng trắng ung dung bước đến, nàng đang muốn kêu “ Chạy mau” lại đâm sầm vào người hắn, Thiên La địa võng bỗng chốc bao phủ hai người, hóa thành hỏa võng.

“…”

Thần sắc Trình Tử Xuyên không thay đổi, khẽ thở dài: “ Lễ vật đạo hữu mang cho ta…thật sự rất đặc biệt.”

Trước mắt lóe một cái, tiểu linh hồ biến mất, trong ngực hắn xuất hiện một tiểu cônương xinh đẹp, cặp mắt kia to tròn lấp lánh nhưng không làm mất đi vẻ lạnh lùng của nàng.

Tư thế này… hình như có chút không đúng.

Lâu Nguyệt Đồng: "Buông tay."

Trình Tử Xuyên ném cho nàng một ánh mắt “ Ngươi nghĩ sao?”.

Lâu Nguyệt Đồng: "Buông tay!"

Trình Tử Xuyên lúc này mới thả tay.

Lâu Nguyệt Đồng nhảy xuống dưới xoay người, vòng eo thon thả vặn vẹo, váy đen tung bay không nhiễm một hạt bụi.

Trình Tử Xuyên: “ Eo không tệ.”

Lâu Nguyệt Đồng liếc một cái, đưa tay lên vuốt tóc, lơ đãng nói: “ Thi nhân của Ma giới dùng những bài thơ hay nhất để ca ngợi ta từ đầu đến chân không biết bao nhiêu lần, ngươi chỉ có mỗi một câu khen trống trơn như vậy?”

Thảo luận với ma nữ, lời nói đơn giản gần như đùa giỡn như thế… đều là đàn gảy tai trâu.

Trình Tử Xuyên thong dong nói: “ Ta thích nói thật.”

Lâu Nguyệt Đồng nhếch miệng, trong đầu chợt xuất hiện thanh âm nhắc nhở của A Nguyên: “ Các ngươi liếc mắt đưa tình xong có phải cần nghĩ xem Thiên La địa võng này nên phá như thế nào?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.