Nhật Ký Thuần Dưỡng Nghiệt Đồ

Chương 29: Trở về



Trình Tử Xuyên ôm tiểu linh hồ đi dọc theo bờ sông.

Thực ra hắn đến Tiên giới vì ba mục đích, hai việc đầu đều đã hoàn thành, còn việc cuối cùng…

"Tử Xuyên!"

Thanh âm của Phù Tang đột nhiên vang lên. Trình Tử Xuyên quét mắt nhìn quanhkhông hề thấy bóng người nào, ngược lại nhìn thấy những hàng cây đang đung đưa kịch liệt.

“ Tử Xuyên, chạm vào thân cây.” Phù Tang lại nói.

Trình Tử Xuyên đi đến bên cạnh một cái cây gần đó, đưa tay chạm vào, chỉ thấy lục quang chợt lóe, thân ảnh bọn họ liền biến mất.

Lúc mở mắt ra, hắn đã đứng bên cạnh cây đại thụ ban đầu.

Nam tử mặc áo bào xanh thẫm bỏ bàn tay đang chạm vào thân cây xuống, thân hìnhkhông còn là hư ảnh mà chính là bản thể. hắn nhìn thấy Trình Tử Xuyên xuất hiện liềnđi tới, ánh mắt rơi xuống tiểu linh hồ trong lòng hắn, tâm tình phức tạp, nhưng khi ngẩng đầu lên, ánh mắt lại tràn đầy vui vẻ: “ Lại dám chạy loạn ở Tiên giới, ngươi lấy cái gan này ở đâu ra?”

“ đã có dự tính, không phải chạy loạn.” Trình Tử Xuyên thấy hắn không còn trở ngại gì nữa cũng vui vẻ, khi còn bé, hắn lúc nào cũng có thể thả lỏng một chút trước mặt Phù Tang.

Phù Tang nhìn nhìn hắn: “ Căn cốt của ngươi… cải tạo rồi?”

Trình Tử Xuyên khẽ gật đầu.

Phù Tang lại không có ý mừng rỡ: “ một khi Trình Diệu còn sống, căn cốt của ngươikhông thể tính là đã được cải tạo hoàn chỉnh… Nếu ta nhìn không nhầm, ngươi lấy linh dược thay thế cho một hồn bị thiếu, tuy biện pháp này có thể tạm thời dùng được nhưng không thể lâu dài.”

Phù Tang tiếp nhận nguồn gốc thần mộc, cảnh giới có thể nói là tiến triển cực nhanh, nhưng một khi Trình Tử Xuyên còn chưa độ kiếp, hắn cũng sẽ không độ kiếp, tránh khiến Trình Tử Xuyên gặp phản phệ.

Trình Tử Xuyên lắc đầu, còn chưa kịp nói gì liền nghe cây đại thụ bên cạnh mở miệng: “ Các ngươi đi đi, Tiên Đế sắp tới.”

Phù Tang xoay người nhất bái: “ Đa tạ.”

“… không cần.” Giọng nói của đại thụ có chút kỳ dị, dường như muốn nói gì đó rồi lại thôi, ấm giọng nói, “ Ngươi… ai, giúp ngươi là phải, bảo trọng.”

nói xong, cành cây vung một cái, trực tiếp đem hai người một hồ ly đẩy xuống bậc thang.

Cơ hồ ngay sau đó, thân ảnh Minh Khải Tiên Đế cũng chậm rãi xuất hiện.

“ Tang Mộc tiền bối, ta đến đây truy tìm yêu ma, vì sao hơi thở của chúng đột nhiên biến mất?” Thanh âm của Tiên Đế ôn hòa nhưng lại ẩn chứa uy nghiêm vô tận.

“ Tiên Đế, là ta giúp họ rời đi.” Tang Mộc cũng không nói dối, bẩm báo sự thật.

Tiên Đế gật đầu, không hề nổi giận: “ Có thể nói cho ta biết nguyên nhân không?”

“ Tiên Đế, ngài tại vị bất quá mới chỉ được hơn ngàn năm, lão già cổ hủ này được thần mộc ban ân, ở đây bảo vệ Tiên giới đã trên vạn năm rồi.” Tang Mộc thở dài nói, “ Lão già cổ hủ này xin phép nói dại, có một số việc ta vẫn rõ ràng hơn ngài.”

Đúng như Tang Mộc nói.

Khi Minh Khải còn chưa phải Tiên Đế, hắn thường đi đến nơi này, còn được Tang Mộc chỉ điểm, vì thế hết sức kính trọng Tang Mộc.

Nhưng bảy trăm năm trước, Thánh tôn lạc hạ, Tiên Đế truy sát Cổ Phong để tranh đoạt chí bảo, Tang Mộc giúp Cổ Phong chạy trốn, từ đó Tiên Đế rất ít đến đây.

Nhưng lần này, Tang Mộc lại giúp kẻ địch của hắn.

“ rõ ràng hơn thì có ích gì?” Tiên Đế thản nhiên nói, “ Tang Mộc tiền bối, ta không hi vọng chuyện này xảy ra lần thứ ba, nếu không mặc dù tiền bối thân mang nguồn gốc thần mộc, ngươi cũng không thể thoát khỏi sự trừng phạt của Tiên giới đâu.”

Lưu lại một câu như một lời cảnh cáo, Tiên Đế rời đi.

Tang Mộc thở dài, cúi đầu đáp: “ Thần mộc, thần mộc sẽ sớm khô héo theo Thánh tôn mà thôi…”

Nhân giới, Thiên Lâm Thành.

Trong Phi Diêm Các, hai nam tử trẻ tuổi đang ngồi trong rạp, một người mặc trường bào màu lam, phong lưu tuấn mĩ đang vùi đầu uống rượu, người còn lại mặc dù tuấn tú nhưng lại có khuôn mặt trẻ con, cả người xem như sáng sủa hoạt bát, hoàn toàn đối lập với người mặc áo lam đang buồn bực.

Hai người kia chính là Phó Diễn Chi và Hoa Hoa Hóa, sau khi ra khỏi Cổ Linh Mộ liền trở thành bạn tốt.

Lúc này, một hồng y nữ tử đẩy cửa bước vào, cười dịu dàng hỏi: “ Phó thiếu cung chủ, khó khăn lắm ngươi mới đến đây được một lần, tại sao bộ dạng lại không vui như vậy? Trách tỷ tỷ không chiêu đãi chu toàn sao?”

Phó Diễn Chi cười khổ: “ Tô Duyên tỷ, ngươi đừng khiêu khích ta.”

Tô Duyên nhìn hắn hồi lâu, chậm rãi thu liễm bộ dạng tươi cười: “ Ba năm, khắp thiên hạ đều đồn đại, nói ngươi vì Tần Tiêu của Cửu Nguyên Môn mà đi tranh đấu với Trình Diệu, thậm chí còn mang Vẫn Lôi Cung ra đối địch với Trình gia, cuồng dại không thay đổi, vì Tần Tiêu mà vào sinh ra tử. hiện tại Tần Tiêu muốn kết hôn với Trình Diệu, có người thậm chí còn đồn ngươi muốn đi cướp dâu… Tiểu tử, ta không nghĩ ngươi lại hồ đồ như thế.”

Phó Diễn Chi đang buồn khổ uống rượu, nghe đến đó liền phụt một cái phun hết rượu ra: “ Ai đồn mà thái quá vậy? Mặc dù ta thích Tần Tiêu, nhưng không có chuyện Vẫn Lôi Cung trở mặt với Trình gia.”

“ Ta cũng biết thế.” Tô Duyên cười cười, ngồi xuống rót một chén rượu, “ Vậy lần này ngươi tìm ta làm gì?”

Phó Diễn Chi nghiêm túc: “ Tô Duyên tỷ, người ba năm trước ta nhờ ngươi tìm vẫnkhông có tin tức sao?”

Tô Duyên đáp: “ Vẫn là câu nói đó, họ đi Cửu Nguyên Sơn, sau đó liền không còn tung tích.”

Hoa Hoa Hóa rất tùy tiện nói: “ Khẳng định là bị Cửu Nguyên Sơn chụp mũ, nếu khônglàm sao một người to đùng như vậy có thể bốc hơi tại nhân gian?”

Tô Duyên liếc hắn một cái, Hoa Hoa Hóa câm miệng.

“ Tiểu tử, ngươi nói thật cho ta, tiểu cô nương ba năm trước tới đây cùng ngươi khôngphải biểu muội của ngươi đúng không? Còn biểu đệ mà ngươi nói nữa… Tại sao ngươi tự nhiên có nhiều họ hàng thân thích thế?”

Phó Diễn Chi: "Biểu muội là giả, biểu đệ là thật."

Phó Diễn Chi suy nghĩ một chút rồi nói: “ Ta muốn đi Cửu Nguyên Sơn.”

Hoa Hoa Hóa cười hì hì gật đầu: “ Cũng đúng thôi, là nam nhân phải có năng lực đoạt được muội tử mình thích, Phó huynh, ta ủng hộ ngươi!”

Tô Duyên mặt không chút biến sắc liếc hắn một cái nữa.

Hoa Hoa Hóa: “…” Đầu năm nay tại sao cô nương xinh đẹp nào cũng đáng sợ hết vậy?

Phó Diễn Chi thở dài: “ Hoa huynh, ta muốn đi tìm người, không phải muốn cướp dâu.”

Tuy nói vậy, nhưng giọng nói của hắn lại có gì đó khó nắm bắt.

“ Diễn Chi, cái cô nương họ Tần kia xác thực không thích hợp với ngươi. Lúc trước ngươi cứu nàng ta trong Cổ Linh Mộ, còn bị sư phụ nàng là Huyền Dự chân nhân đánh trọng thương, nàng ta không hề nói một câu nhưng về sau lại nhiều lần muốn ngươi hỗ trợ, biết ngươi là người truyền thừa của Cổ Linh Mộ lại nhờ ngươi xuất linh dược giúp sư huynh chống lại tâm ma… Ngươi làm nhiều việc như thế vì nàng ta, nàng ta ngoài một câu cảm tạ ra còn cho ngươi cái gì? Nếu nàng ta thật tâm thích Trình Diệuthì nên bỏ qua cho ngươi để ngươi đi tìm một mối lương duyên khác, ý tứ không rõràng như thế là có ý gì?”

Tô Duyên nói chuyện dứt khoát lại lưu loát, uống một ngụm rượu, chậc chậc thán mộtcâu: “ Ngươi từ nhỏ đã có tướng mạo đẹp đẽ, ta biết kiểu gì ngươi cũng sẽ mang đếnmột đống hoa đào, ai ngờ người nào cũng là hoa đào nát, còn cái cô Trình Thiên Thiên nữa…”

“ Tô Duyên tỷ!” Phó Diễn Chi ho khan vài tiếng, làm dấu tay xin khoan dung, sau đó cường điệu nói, “Việc của tiểu tiên… Tần cô nương đều là ta tự nguyện giúp đỡ, khôngliên quan gì đến nàng!”

Tô Duyên cười cười, cũng không nói người trong cuộc quả nhiên u mê, giọng nói châm biếm nhưng lại như không phải: “ Đúng vậy, trong lòng ngươi, nàng vĩnh viễn là mộttiểu tiên nữ thuần khiết vô hại.”

thật ra Tô Duyên cũng không có ý tứ gì khác, chỉ là Phó Diễn Chi từ nhỏ gọi nàng hai tiếng tỷ tỷ, nàng rất lo lắng hắn si tình với nhầm người, tình duyên tình kiếp thật mệt, ai!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.