Nhật Ký Thuần Dưỡng Nghiệt Đồ

Chương 37: Xuất quan



Phù Tang nói vậy, nhưng Trình Tử Xuyên không thể vì tiểu ma nữ sẽ tức giận mà phá loạn kế hoạch của chính mình, chạy đến trước mặt nàng nói ra chân tướng.

hắn cần thân phận Thanh Gia này, hoàn toàn không thể bại lộ. Trừ Phù Tang biết rõ chuyện này ra, ngay cả Cửu Nguyên chưởng môn cũng không biết Thanh Gia và Trình Tử Xuyên, từ đầu đến cuối đều là một người.

Phù Tang sờ cằm trầm tư: “ Ta sớm đã nhắc ngươi đừng quá thân cận với tiểu ma đầu, tính tình kia của nàng, không dính vào thì tốt, một khi chọc phải sẽ liên tục gặp phải phiền toái!”

Trình Tử Xuyên đáp: “ Cơ duyên xảo hợp.”

Phù Tang lắc đầu nói: “ hiện tại đành phải đi một bước tính một bước, nếu ngươi muốn giấu, chưa chắc đã không giấu được.”

“ Đúng vậy.” Thần sắc Trình Tử Xuyên không thay đổi nhưng lại dần dần siết chặt ngọc bội trên tay, nhắm mắt lại khẽ thở dài.

Phù Tang nhìn thấy toàn bộ, thầm nghĩ: “ Tử Xuyên, ngươi lại chưa từng phát hiện… ngươi đối với nàng đã sớm vượt qua quan hệ hợp tác cùng nhau sao?”

Lâu ngày sinh tình, lời ấy không sai.

không nói đến khế ước thượng cổ, chỉ cần dựa vào việc hai người mọi mặt đều ưu tú, hấp dẫn lẫn nhau cũng là chuyện bình thường.

Nhưng đây là kiếp, không phải là duyên.

Phù Tang yên lặng nói thầm, không lên tiếng nữa, ẩn thân vào trâm gỗ.

Trình Tử Xuyên khẽ nhíu mày đứng trầm ngâm tại chỗ rất lâu, đến khi mặt trời lặn, ánh chiều tà mờ mịt chiếu lên khuôn mặt,hắn mới hoàn hồn bừng tỉnh, xoay người biến mất.

Sau hôm đó, Lâu Nguyệt Đồng an phận hơn rất nhiều, cả ngày đi dạo khắp nơi trong Thiên Lâm Thanh.

Tô Duyên cũng không biết nghĩ thế nào mà đối xử với nàng như muội muội, phàm là thứ nàng thích sẽ không nói hai lời mua mua và mua, mua nhiều đến mức lần nào cũng kéo đến một đống người chài kéo khiến Tô Duyên tiền nhiều thế lớn buồn bực đến cực điểm.

Lâu Nguyệt Đồng không phải là người không biết phân biệt tốt xấu, quan hệ với Tô Duyên tốt lên rất nhiều.

Sau khi Phó Diễn Chi từ Cửu Nguyên Sơn quay trở lại, Hoa Hoa Hóa bồi hắn uống rượu mấy ngày mấy đêm, cuối cùng uống đến ói cả ra, dù là tu sĩ cũng phải nằm liệt giường vài ngày. Sau khi tỉnh lại, Phó Diễn Chi kiên quyết không nhắc đến chữ “rượu” một lần nào nữa.

Hoa Hoa Hóa là người hoạt bát, không thể ngồi yên được một chỗ, mắt thấy tâm tình Phó Diễn Chi không tốt liền kéo hắn đilàm nhiệm vụ thám hiểm.

Chuyện thiên chi kiêu tử của Cửu Nguyên Môn nhận được lời khiêu chiến, Huyền Dự chân nhân ra ước định một tháng sớmđã truyền khắp toàn bộ tu chân giới chỉ trong một khoảng thời gian rất ngắn.

Đến xem trận đánh này, hoặc để xem Trình Diệu của Trình gia trở thành trò cười, hoặc để xem Trình Tử Xuyên không biết tự lượng sức mình.

Nhiều người rỗi việc còn đến Trình gia xin bái thiệp để được xem cuộc chiến, lúc đầu Trình Tiện còn cự tuyệt, về sau dokhông ngăn được nên liền dứt khoát mở rộng cửa chính khiến người từ khắp nơi đổ về, Trình gia nhộn nhịp.

Nội các của Phi Diêm Các không thể so với những cây cột chạm trổ bên ngoài nhưng lại được xây dựng tinh xảo một cách khác biệt, cầu nhỏ bắc ngang ao nước, kỳ hoa dị mộc thứ gì cũng có.

Thiếu nữ váy đen ngồi trên cầu nhỏ, tay cầm một viên linh châu, đưa lên trước mặt đánh giá. Viên linh châu đó là Thiên Tinh Giang, bàn tay trắng nõn của nàng như thể đang cầm trong tay cả một bầu trời sao, tỏa sáng chói lọi dưới ánh mặt trời.

Nhưng ánh sáng đó không thể chói lọi bằng chính bản thân nàng, mái tóc dài hơi xoăn bồng bềnh như dòng nước, dung mạo ngây thơ nhưng không thể che hết khí chất mị hoặc, chỉ sợ đến khi nàng khôi phục bộ dạng thật sự sẽ mang vẻ đẹp khuynh thành, phong thái tuyệt diễm.

“ Đây là Thiên Tinh Giang của Trình gia?” Tô Duyên thầm than một tiếng, che giấu tâm tình, cười hỏi.

Lâu Nguyệt Đồng gật gật đầu, tiện tay đưa tới: " Ngươi muốn sao?"

Dù hiểu rõ tính tình của tiểu ma nữ, Tô Duyên cũng kinh hãi một phen: “ Nhưng đây là tiên khí…”

Lâu Nguyệt Đồng nhún vai, chỉ cần nàng muốn, đừng nói một món tiên khí – vật đối với nàng cũng không đáng giá lắm, ngay cả thần khí cũng có thể tiện tay đem tặng. Tỷ như năm đó nàng vơ vét được một bộ khôi giáp của Ma chủ đời trước liền đem tặng Lâu Dịch Dương, bộ khôi giáp kia có lực phòng ngự kinh người, thần tộc phá cũng không rách.

“… Ngươi vẫn nên cầm đi, nói không chừng sẽ có lúc hữu dụng.” Tô Duyên cười vui vẻ đẩy về, “ Ta là quản sự Phi Diêm Các, bảo bối rất nhiều.”

Lâu Nguyệt Đồng không để ý, thu về tiếp tục ngắm.

“ một tháng sắp qua rồi, Trình đạo hữu còn chưa xuất quan sao?”

Lâu Nguyệt Đồng bóp viên linh châu trong tay một cái, hừ lạnh: “ Ai biết!”

Tô Duyên thầm nghĩ: “ Nhìn xem, thái độ đối với Trình Tử Xuyên quả nhiên khác đối với những người khác, cái người này, vừa gặp phải chuyện tình cảm thì ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng không bằng…”

“ Ngươi không lo lắng?” Tô Duyên cười tủm tỉm trêu chọc nàng.

Lâu Nguyệt Đồng nhướn mày, đang định bùng nổ bỗng dừng lại, thu lấy Thiên Tinh Giang nhìn về một hướng, bĩu môi nói: “hắn ra rồi.”

Tô Duyên thuận theo ánh mắt của nàng nhìn qua, quả nhiên thấy một người đang chậm rãi đi đến, thanh sam mơ hồ, dường như cùng cảnh sắc xung quanh hòa thành một thể, lại như đang bước ra từ bức họa, tao nhã cao dật, đất thiêng sinh hiền tài.

Cũng là một nhân vật phong hoa tuyệt đại, hắn và Lâu Nguyệt Đồng quả thực hoàn toàn trái ngược, yên tĩnh mà thanh nhã làm Tô Duyên không khỏi nhớ đến một câu nói – chỉ có thể đứng xa mà nhìn chứ không thể tiếp cận.

Vừa nghĩ như thế, nàng đã thấy tiểu ma nữ đứng dậy chạy tới, hung hăng dẫm một cái. Trình Tử Xuyên vừa rồi còn nhưđang suy nghĩ gì đó liền chững lại… lãnh đạm hay gì đều không còn.

Tô Duyên: "..."

Đổi góc độ mà nói, hai người này đúng là tuyệt phối – lăn qua lăn lại xem người nào chết trước.

Trình Tử Xuyên không để ý đến dấu chân mới mẻ xuất hiện trên chân mình: “ Ngươi hoan nghênh ta bằng điều này?”

Lâu Nguyệt Đồng không ngờ lại đạp trúng, vui vẻ hếch cằm, có chút đắc ý: “ Bắt ta đợi lâu như vậy, ngươi nên để ta hả giận.”

Trình Tử Xuyên có chút bất đắc dĩ, nhìn chằm chằm nàng không nói lời nào.

Lâu Nguyệt Đồng: " Nhìn cái gì?"

Trình Tử Xuyên ung dung trả lời: "Mấy ngày không gặp, phong thái của đạo hữu ngày càng được cải thiện.”

Lâu Nguyệt Đồng đáp: “ Khỏi cần khen, ta có thể hiểu đây là lời chế giễu?”

“ … Ngươi luôn đem lời nói thật biến thành nói dối, nói dối biến thành nói thật?”

Lâu Nguyệt Đồng liền vuốt tay: “ Ta chỉ biết, phàm là lời từ miệng ngươi phun ra đều không phải lời nói thật.” Dừng mộtchút, nàng hơi nhướn mày cười nói, “ Đúng rồi, trong lúc ngươi bế quan ta có gặp một người, ngươi đoán xem là ai?”

“ không đoán được.” Trình Tử Xuyên hời hợt trả lời, thuận tay xoa đầu nàng một cái, đi đến bên cạnh cây cầu chào hỏi Tô Duyên, Tô Duyên cười một tiếng coi như đáp lễ.

“ thật không đáng yêu, mặc dù ngươi rất giống Thanh Gia nhưng nàng tốt hơn ngươi nhiều!” Lâu Nguyệt Đồng giữ tay hắn, lườm hắn một cái.

Thần sắc Trình Tử Xuyên trong nháy mắt có chút cổ quái, hồ nghi nói: “ Ngươi cảm thấy… Thanh Gia rất tốt?”

“ Đương nhiên.” Từ khi biết Thanh Gia và Trình Tử Xuyên không phải một người, Lâu Nguyệt Đồng cũng không giấu yêughét, “ Ngươi chưa thấy qua dung mạo của nàng khi bỏ mặt nạ xuống sao?”

Trình Tử Xuyên không biến sắc lắc đầu.

Lâu Nguyệt Đồng lập tức hớn hở, giọng nói nghe thế nào cũng thấy vô cùng vênh váo lớn lối: “ Ta thấy qua rồi! Chính xác làmột đại mỹ nhân, các ngươi biết nhau lâu như thế, vậy mà ngươi vẫn chưa được nhìn qua diện mạo của nàng? A, quá đáng tiếc."

Đậm vị chế giễu!

Trình Tử Xuyên đột nhiên cảm thấy có chút đau bụng.

Cái này phải gọi là - - tự làm tự chịu đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.