Nhật Ký Thuần Dưỡng Nghiệt Đồ

Chương 39: Thần quân



Mây tụ lại che khuất ánh sáng mặt trời, sắc trời bỗng trở nên ảm đạm.

Tất cả những người xung quanh đều như bất động trong một khắc đó – trừ Lâu Nguyệt Đồng!

Trình Diệu đột nhiên lui lại mấy bước, đưa tay làm một động tác quỷ dị - nắm thật chặt cổ mình, dường như đang không thở ra hơi: “ Vì… vì sao?”

Trình Tử Xuyên không động đậy, tay áo bay trong gió phát ra tiếng vù vù, Xích Hoàng Kiếm trong tay khẽ rung động. hắnkhông nhanh không chậm nói: “ Yên tâm, ngươi sẽ không chết.”

nói rồi, bàn tay hắn cầm kiếm phong nhanh chóng vẽ lên một đường, huyết châu hiện lên tứ phía. Xích Hoàng Kiếm đỏ lên như đang có một ngọn lửa bùng cháy, không ngừng lắc lư như đang muốn chọc thủng một sự trói buộc nào đó!

Trình Diệu kêu lên một tiếng ngắn ngủi, hắn chỉ cảm thấy cơ thể mình giống hệt Xích Hoàng Kiếm, có thứ gì đó như đangmuốn thoát ra.

“ Trước đây rất lâu, Thần giới có một vị Chiến Thần uy danh hiển hách, khổ nỗi hắn không tìm được binh khí vừa tay. hắn tìm ngàn năm, cuối cùng khi đến ranh giới Thần - Ma liền tìm được một khối nham thạch, hao hết tâm sức đúc thành một thanh thần kiếm tuyệt thế. Chiến Thần mừng rỡ, đem thần kiếm luyện thành một món thần khí. hắn rất muốn thử uy lực của thanh kiếm này, đáng tiếc sau đó xảy ra lôi kiếp, Thiên Bi hình thành, chiến tranh nổ ra. Chiến Thần đi vào cõi hư vô, thần kiếm cũng không được biết đến, cứ như vậy yên lặng rơi xuống.”

“ Bí mật của Thần giời, tại sao ngươi lại biết? nói cho ta chuyện này có ích gì?”

Trình Tử Xuyên nhìn hắn như đang nhìn một tên thiểu năng trí tuệ, giọng nói cũng nhạt đi: “ Xích Hoàng Kiếm, chính là thanh thần kiếm ta nói tới.”

Trình Diệu nghẹn một cái, đột nhiên phá lên cười, một bên cố thở một bên cười nhạo: “ Thần khí bổn mạng của Chiến Thần nhận ta làm chủ nhân, chẳng lẽ ngươi đang định nói ta là Chiến Thần chuyển thế? Lời nói này đem đi lừa trẻ con ba tuổi cũngkhông nổi, còn dám mang đến lừa ta?”

Trình Tử Xuyên không để ý tới hắn, tiếp tục nói: “ Thần khí bổn mạng đồng mệnh tương liên, một khi bị người ta tước đoạt, dù là Thần đi nữa cũng sẽ tổn thương nguyên khí nặng nề, cảnh giới tu luyện rớt xuống…”

Theo lời trần thuật nhẹ nhàng của hắn, màu đỏ nhanh chóng bao trùm toàn bộ Xích Hoàng Kiếm, thân kiếm chợt phát ra ánh sáng cực lớn, bỗng chốc thoát khỏi tay Trình Tử Xuyên. Cùng lúc đó, thân thể Trình Diệu chấn động, hoàn toàn ngã xuống.

Chỉ là sau đó một lát, Trình Diệu lại đứng lên, nhưng người đứng lên kia, tựa hồ như không phải là hắn.

Khuôn mặt vẫn tuấn tú lãnh ngạo như trước nhưng không còn tâm cao khí ngạo, mà mang theo một loại ngạo nghễ khó nói. Theo một mức độ nào đó, Trình Tử Xuyên thường xuyên được chứng kiến vẻ mặt này khi đi cùng với tiểu ma nữ.

Hiển nhiên, dung mạo cũng như khí chất của Trình Diệu tăng lên vài lần.

“Trình Diệu” mở mắt ra, ánh mắt tràn đầy ý tứ hàm xúc.

Thần sắc Trình Tử Xuyên lại hoàn toàn lạnh xuống, trong mắt hiện lên một tia đùa cợt và thương cảm: “ Ta vốn đang suy nghĩ, Trình Diệu chỉ là một tu sĩ bình thường, tại sao có thể dung hợp với đạo cốt bẩm sinh? Quả nhiên, Trình Diệu cũng chỉ làmột cái tượng gỗ, một thứ giúp ngươi giấu diếm thiên cơ, gửi thể tại nhân gian.”

Trình gia chỉ biết hắn là người mang thanh tịnh đạo thể bẩm sinh, được Thừa Thiên chiếu cố, mưu đoạt căn cốt của hắn thay thế cho Trình Diệu nhưng lại không nghĩ qua, đã là căn cốt đạo thể bẩm sinh, người bình thường sao có thể nhận?

Ánh mặt “Trình Diệu” chợt lóe, hiện lên vài phần ngạc nhiên nghi ngờ.

Trình Tử Xuyên đoán không sai, Trình Diệu kia không phải Trình Diệu, nhưng “Trình Diệu” này lại không cách nào xác định Trình Tử Xuyên đến cùng biết rõ bao nhiêu.

“ Vì thế ngươi mới cố ý đoạt Xích Hoàng Kiếm, bức bản quân hiện thân?” hắn lạnh lùng, “ Ngươi đang tự tìm đường chết.”

Trình Tử Xuyên nói: " Phải không? Vậy ngươi tới giết ta thử xem."

"Trình Diệu" đứng ở đằng kia lại không động đậy, không phải không muốn, mà là không dám.

Thiên Bi dù có vết rách, nhưng chỉ cần không bị hủy diệt hoàn toàn thì sinh linh lục giới nhất định phải tuân theo quy tắc tuần hoàn, thực lực càng mạnh càng bị hạn chế, nếu không hắn cũng không cần mượn đến thân thể của Trình Diệu.

" Sợ sao?" Trình Tử Xuyên thần sắc lãnh đạm, khí thế hoàn toàn không thua người đối diện, chậm rãi nói, “ Chiến Thần đãtừng đánh đâu thắng đó của lục giới, Thần quân khiến Ma tộc nghe thấy tên cũng đã sợ mất mật trong cuộc Chiến Thần – Ma thượng cổ, vậy mà lúc này, ngay cả một người bình thường như ta cũng không dám giết?”

“ Ngươi không cần dùng mánh khóe miệng lưỡi, bản quân sẽ không trúng kế khích tướng của ngươi.” Dưới thế xác của Trình Diệu, Chiến Hoàng Thần quân dường như có thể nhỉn ra người áo xanh kia chính là sự tồn tại tối cao của lục giới bảy trăm năm trước. Đồng tử hắn co lại: “ Ngươi… nếu là người bình thường, bản quân cũng không cần nhọc lòng!”

Vì sao không thể hoàn toàn hủy diệt hắn? Vì sao còn có thể chuyển thế?

Chiến Hoàng Thần quân không hiểu sao bắt đầu cảm thấy vô cùng phức tạp.

" Ta không phải người bình thường?" Trình Tử Xuyên như châm biếm mà không phải châm biếm, “ Vậy ngươi nói xem ta là ai?”

“ Nếu ngươi đã biết rõ nhiều chuyện như vậy, cần gì phải giả ngốc?” Chiến Hoàng Thần quân nắm chặt Xích Hoàng Kiếm nhưđang che giấu tâm tình nào đó, gằn từng chữ, “ Ngươi và ta đều đã hiểu rõ - - Thánh tôn chuyển thế!”

“ Thánh tôn chuyển thế? Danh tiếng thật lớn!” Trình Tử Xuyên hờ hững nói, “ Nghĩ đến chuyện này, ta thật sự cảm thấy oan uổng. Ta không mảy may nhớ gì hết, lại vô duyên vô cớ vì cái danh tiếng này mà mất cha mất mẹ, mất cả căn cốt, suýt nữa bỏ mạng. Ngươi cũng thật nhát gan, một Thánh tôn lạc hạ, rời khỏi Thiên Ngoại Thiên đã nhiều năm như vậy vẫn còn đuổi giết chuyển thế của hắn, cuối cùng ngươi đang sợ điều gì?”

“ Sợ?" Chiến Hoàng Thần quân hừ lạnh một tiếng, "Bản quân cho tới bây giờ đều không sợ điều gì, chỉ hy vọng... ngươi vĩnh viễn biến mất!"

Trình Tử Xuyên từ chối cho ý kiến, cũng không tiếp tục chọc vào chân đau của hắn, ngược lại hỏi một vấn đề khác: “ Hồn phách cha mẹ ta ở đâu?”

Chiến Hoàng Thần quân kinh ngạc liếc hắn một cái, không ngờ Trình Tử Xuyên còn biết rõ cả chuyện này.

Tu sĩ nhân gian sau khi chết đi, hồn phách sẽ được đưa xuống Minh giới để nhập luân hồi. Trình Yến và Phó Tiếu Lăng có công nuôi dưỡng Trình Tử Xuyên, tích được công đức, vốn có thể chuyển thế bình an.

Lúc trước Trình Tử Xuyên có nói với Lâu Nguyệt Đồng, Cửu Nguyên Sơn nơi duy nhất trong nhân giới có thể lên Tiên giới, xuống Minh giới. Sau khi tỉnh dậy sau giấc ngủ say bảy năm, hắn lấy thân phận Thanh Gia lặng lẽ đi tìm quanh Minh giới mộtlượt, biết được hồn phách của cha mẹ đã bị người ta bắt trói, không được nhập luân hồi.

Khi đó hắn liền hiểu ra, sau lưng Trình gia chỉ sợ còn một đôi tay khác thao túng, thứ hắn phải đối mặt còn phiền toái hơnmột Trình gia nho nhỏ rất nhiều.

Chiến Hoàng Thần quân cười mà như không cười nói: “ Có tình có nghĩa như vậy, quả nhiên chỉ là một chuyển thế. Thánh tônthật sự sẽ không để ý đến hai con kiến hôi!”

“ Ta không phải là hắn, điểm này ta đồng ý.” Trình Tử Xuyên không mặn không nhạt phản kích, “ Nhưng cũng là vì ta là chuyển thế của hắn nên ngươi mới có dũng khí gây chuyện, không phải sao?”

“ Thế thì sao? Ngươi muốn làm giao dịch cùng ta? Dùng mạng sống của chính mình đổi lấy hồn phách của hai con kiến hôi?”

Trình Tử Xuyên ngẩng đầu nhìn trời, tỉnh táo lạ thường: “ Bản thân quá ngu ngốc cũng không nên suy bụng ta ra bụng người.”

âm thanh vừa dứt, bầu trời âm u đột nhiên xuất hiện tiếng sấm vang dội.

"Trình Diệu" liền biến sắc - - hắn là Chiến Thần của thần giới, đương nhiên biết việc mượn thân thể Trình Diệu chỉ giấu được nhất thời, nhưng không ngờ còn làm kinh động đến cả Thiên Đạo, bản thể tại Thần giới nhất định cũng sẽ bị tổn thương. Trình Tử Xuyên biết chuyện này, hắn chỉ đến đây để chứng thực và phỏng đoán, không phải muốn chính thức giao đấu.

Nhưng nếu đã đi đến bước này, Chiến Hoàng Thần quân cũng sẽ không vô lực quay về, hắn không thể tặng không Trình Tử Xuyên một cơ hội trưởng thành!

Ánh mắt hắn rơi xuống Lâu Nguyệt Đồng đang đứng phía dưới lôi đài, duỗi tay ra xa điểm một cái, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười lạnh: “ Trình Tử Xuyên, đây là lễ vật cho ngươi.”

Trình Diệu chấn động, ngã gục xuống. Cùng lúc đó, Thiên Lôi cảm nhận được một sự tồn tại nghịch thiên, không chút do dự bổ sét xuống, lôi đài ầm ầm sụp đổ, thứ vô hình xẹt qua người Trình Diệu lặng lẽ biến mất.

Lâu Nguyệt Đồng lúc này liền cảm thấy có chuyện gì đó không ổn, nàng thử chọc thủng đám sương mù, đứng từ xa nhìn hai người giằng co nói chuyện với nhau. Nhưng nàng cách họ quá xa, không nghe được họ nói gì cả.

Đúng lúc nàng đang hoài nghi, “Trình Diệu” kia liền quay lại chỉ thẳng vào nàng. Đó không phải sát chiêu, nàng hoàn toànkhông nhận ra đó là thứ gì. Lâu Nguyệt Đồng nhíu mày, cũng không phát hiện ra bản thân có chỗ nào không ổn.

Cho đến khi những người xung quanh như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, nguyên một đám còn không rõ chuyện gì đang xảy ra,đã thấy Thiên Lôi bổ một tia sét khổng lồ xuống.

Thậm chí việc này còn khiến cảnh giới họ phải khổ sở áp chế bất ngờ bị buông lỏng, kéo lôi kiếp tới.

Lôi kiếp bổ xuống một nửa số tu sĩ đang có mặt ở đây, tất cả đều như đại họa, tình huống hỗn loạn không sao kể xiết!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.