Nhật Ký Thuần Dưỡng Nghiệt Đồ

Chương 41: Ký ức



sự việc hỗn loạn hạ màn, không người nào quan tâm đến thắng thua “cuộc chiến song Trình”, nguyên một đám vui vẻ trò chuyện đến, khổ khổ sở sở về, sau lưng đem Trình gia mắng chửi từ chân lên đến trời.

trên thực tế, nên khóc nhất ở đây phải là Trình gia, đã tính toán đâu ra đấy, nghĩ lần này có thể mượn danh Trình Diệu mà hãnh diện một phen, ai ngờ một mảng lôi kiếp không giải thích được tự nhiên kéo đến hủy sách Trình gia, chết không ít người, còn phải chịu lời mắng nhiếc của thiên hạ, quả thật không có nơi kêu oan.

Nhưng chuyện lần này không có chút liên quan nào đến Lâu Nguyệt Đồng. 

Nàng cùng Thanh Gia và đám người kia rời khỏi Trình gia, mới đi được không bao xa liền đột nhiên xuất hiện cảm giác khôngthích hợp - - rất nhiều hình ảnh vụn vặt như thủy triều lộn xộn tuôn ra, tuy pháp lực vẫn đang bị phong ấn nhưng ký ức dường như đang dần dần thức tỉnh.

Nàng đứng tại chỗ, lòng bàn tay đưa lên che đi đôi mắt xinh đẹp đang dần nhuộm một tầng bóng ma huyết sắc. Đầu nàng đau nhức khiến hơi thở đột nhiên biến đổi, trở nên thô bạo kinh người.

“ … Nàng làm sao?” Phó Diễn Chi nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên gặp tiểu ma nữ, trong lòng có chút sợ hãi.

Hoa Hoa Hóa tiến lên trước muốn thể hiện chút quan tâm, trong phút chốc liền bị một lực ép cường đại đẩy xuống mặt đất, vẻ mặt kinh ngạc còn chưa kịp thu hồi đã ho ra một búng máu.

Phó Diễn Chi vội vàng tới đỡ hắn: " Hoa huynh, ngươi không sao chứ?"

Hoa Hoa Hóa đau khổ: “ Khụ khu, muốn đánh người có thể báo trước một chút hay không, dù sao cũng phải cho ta thời gian chạy trốn chứ…”

Phó Diễn Chi không còn gì để nói, vỗ vỗ vai hắn an ủi.

Trình Tử Xuyên đột nhiên nhớ đến cảnh Chiến Hoàng thần tướng chỉ một cái về phía nàng, lập tức tiến lên nhưng cũng suýt bị đánh văng ra, một lúc sau mới có thể chạm được vào tay nàng, không biết nói gì nên đành phải hỏi: “ Bị thương rồi?”

Lâu Nguyệt Đồng không cử động, cũng không mở miệng, nàng như đang sa vào một hoàn cảnh kỳ quái, trong mắt như cómột màn sương mờ ảo.

Trình Tử Xuyên có chút lo lắng, đang muốn đánh ngất nàng đã thấy nàng ngẩng đầu lên, thần sắc mờ mịt, không biết đangnhìn về nơi nào, nhìn người phương nào, lẩm bẩm kêu một tiếng: “ Sư… sư tôn…”

Bàn tay Trình Tử Xuyên khựng lại giữa không trung, tâm tình dưới lớp mặt nạ hoàn toàn thay đổi.

Lâu Nguyệt Đồng không phải đang gọi Thanh Gia, ánh mắt nàng như đang nhìn thấu hư không, chứng kiến một chuyện gì đó.

trên Thiên Ngoại Thiên, dạ minh châu phát sáng.

một bóng trắng nhanh nhẹn lướt qua. hắn có thể ngồi dưới tán cây nhập định ngàn năm vạn năm, không kinh hãi cũng khôngđộng đậy, không sóng không gió, nhưng một khi bước ra khỏi nơi đó, hắn là một người thủ hộ, cũng là một kẻ chuyên đi giết chóc, người kính sợ hắn nhiều không đếm xuể, người muốn hắn chết cũng không hề ít.

Nàng từng hỏi hắn nhiều lần – sự tồn tại của ngươi chỉ để bảo vệ Thiên Bi, bảo vệ quy tắc sao? Ngươi lưu ta lại, không sợ có ngày sẽ bị hủy trên tay ta?

hắn trả lời thế nào?

Nàng không nhớ quá rõ, chỉ có ấn tượng sâu đậm nhất với một câu. hắn ngồi dưới tán cây ngẩng đầu lên nhìn nàng, khuôn mặt đẹp như tranh, ánh mắt ung dung như mây trời, thanh âm bình thản: “ Trời đất này không gì là vĩnh hằng, bị hủy trêntay ngươi cũng là số mệnh.”

Sau đó, hắn thực sự đã bị hủy trên tay nàng.

Lâu Nguyệt Đồng đột nhiên bật cười, cười đến mức khiến đám người Phó Diễn Chi rợn cả tóc gáy, hời hợt nói: “ Căng thẳng cái gì, chỉ là ta đột nhiên nhớ ra, hình như ta có một vị sư phụ.”

Phó Diễn Chi: “ … Vậy hắn đâu?”

Lâu Nguyệt Đồng nói: “ Bị ta giết.”

Phó Diễn Chi và Hoa Hoa Hóa: “…”

Lâu Nguyệt Đồng thấy sắc mặt họ đại biến cũng không định giải thích, triệu hồi một đám mây bay đi.

“ Gì vậy?” Phó Diễn Chi định đuổi theo liền bị Trình Tử Xuyên ngăn lại, hắn nói, “ Các ngươi đi trước, ta tìm nàng.”

Trình Tử Xuyên nhanh chóng đuổi theo Lâu Nguyệt Đồng, lưu lại hai người Phó Hoa hai mặt nhìn nhau.

Hồi lâu sau, Hoa Hoa Hóa bỗng nhảy ra một câu: “ Ta đột nhiên nhớ ra một chuyện…”

“ Chuyện gì?”

" Trong truyền thuyết, không phải Thánh tôn thu nhận một ma đầu làm đồ đệ, vì đồng quy vu tận với nàng nên mới lạc hạ sao?"

"..."

" Chẳng lẽ khi sư diệt tổ lúc đó là phong trào? Đầu năm nay người làm sư phụ thật bi thảm, ta quyết định về sau sẽ khôngthu nhận đồ đệ…"

Phó Diễn Chi còn không kịp châm chọc hắn, đã nghe thấy một thanh âm say khướt cả giận: “ Tiểu tử thúi, ngươi nói ai muốn khi sư diệt tổ?”

một lão nhân quần áo rách nát chẳng biết từ lúc nào xuất hiện trên mảnh đất trống trải, tay cầm hồ lô rượu, thình lình hắt hơi một cái, lôi thôi hệt một tên ăn mày.

Hoa Hoa Hóa dụi dụi mắt, vui vẻ nói: “ Sư phụ!”

Hoa nở hai đóa, mỗi đóa một cành.

Trình Tử Xuyên không tốn chút sức lực nào đã đuổi kịp Lâu Nguyệt Đồng, muốn kéo nàng nói chuyện lại bị nàng tránh đi: “ Ngươi đi theo ta làm gì?”

Lâu Nguyệt Đồng cũng không phát hiện tâm trạng của mình có chút không thích hợp, nàng chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để xử lý thật tốt đám ký ức đột nhiên xuất hiện này thôi, không muốn để ý đến bất kì ai, đối với "Thanh Gia" từ trước vẫn cảm thấy thuận mắt cũng không kiên nhẫn, khẩu khí nói chuyện đặc biệt lạnh lùng.

Trình Tử Xuyên im lặng một chút, nói: “ Ngươi đang buồn.”

“ nói lung tung cái gì? Con mắt nào của ngươi thấy ta buồn?” Lâu Nguyệt Đồng trừng mắt như đang bị ai đó dẫm vào đuôi, hai tay công kích Trình Tử Xuyên, “ Ngươi cút đi cho ta!”

Tâm tình nàng đang bị đè nén, trong nháy mắt liền vỡ đê, hai mắt đỏ lên, không rõ vì ức giận hay gì khác.

Trình Tử Xuyên sợ làm nàng bị thương nên thu Tru Tà Kiếm lại, không hề né tránh, mà lúc này, hai người đang ở trên khôngtrung.

Linh lực va chạm, trắng đen rõ ràng như khói lửa.

Lâu Nguyệt Đồng đang đánh đột nhiên ngừng lại, đám mây dưới chân nàng tản ra, cả người cứ thế rơi xuống, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm bầu trời rộng lớn, trong mắt xẹt qua vài tia sáng nhưng cuối cùng chỉ còn lại sự mờ mịt.

Váy đen bay trong gió lộ ra thân hình mảnh mai đơn bạc, làm người ta dậy lên cảm giác một mỹ nhân lãnh diễm đang bị đưađi hiến tế.

Nàng cho rằng mình sẽ rơi xuống đất, nhưng không, nàng rơi vào vòng tay của một người.

Trình Tử Xuyên buông một tiếng thở dài.

Lâu Nguyệt Đồng trừng mắt nhìn: “ Đầu óc ta rất loạn, muốn được thanh tỉnh một chút, ngươi đỡ ta làm gì?”

Trình Tử Xuyên đáp: “ Sợ ngươi tự tử.”

Ánh mắt Lâu Nguyệt Đồng lấp lánh ánh lệ, hừ lạnh: “ Ta giống loại người như thế?”

“ Ừ, không giống.” Trình Tử Xuyên thuận thế kéo nàng ngồi xuống, đưa tay chỉnh lại mái tóc dài của nàng, một thân trong trẻo nhưng lạnh lùng, lại thần kỳ mang lại cho nàng cảm giác ấm áp, “ Có chuyện gì, có thể nói với ta.”

Lâu Nguyệt Đồng trầm mặc một hồi lâu mới nhìn hắn, cười nhạo nói: “ Ta không muốn nói chuyện trời đất với một người đeo mặt nạ…” Dừng một chút, nàng mệt mỏi nói, “ Ngươi vẫn nên đi đi thôi, nếu không lát nữa không chừng ta sẽ giận chó đánh mèo với ngươi.”

Tính tình nàng một khi đã bộc phát sẽ không quan tâm đến ai, điểm này nàng rất rõ ràng.

Trình Tử Xuyên yên lặng gỡ mặt nạ xuống, lẳng lặng nhìn nàng - - Bây giờ có thể nói rồi.

Lâu Nguyệt Đồng giật mình, không hiểu tại sao lại nhớ đến một câu nói của Trình Tử Xuyên – “ Nếu ngày nào đó ngươi cần giúp đỡ, ta cũng nguyện xông vào địa ngục U Minh, suối vàng ngàn trượng để giúp ngươi.”

Thanh Gia và hắn biểu đạt sự quan tâm theo cách khác nhau nhưng đều khiến nàng an tâm như vậy, làm nàng có cảm giác trùng hợp khác thường.

“ Ta muốn hỏi ngươi một vấn đề.” Lâu Nguyệt Đồng rũ mắt, thản nhiên nói, “ Nếu ngươi có một kẻ địch không đội trời chung,không phải ngươi chết cũng là hắn vong, vậy vì sao ngươi thà rằng mình chết, cũng phải để hắn sống?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.