Nhật Ký Thuần Dưỡng Nghiệt Đồ

Chương 42: Dương mưu



Khi Lâu Nguyệt Đồng hỏi câu này cũng không mang theo tâm trạng gì đặc biệt, cơ hồ luôn giữ thái độ lạnh lùng như chuyện này không có chút quan hệ gì với nàng. Nhưng đương nhiên, nếu chuyện này thật sự không có quan hệ gì với nàng, nàng cũng không cần hỏi.

Trình Tử Xuyên giật mình, khẽ nhướn mày, dung quang như tuyết, thanh âm yên tĩnh mà thuần túy: “ Vì yêu?”

Lâu Nguyệt Đồng bật cười, cười đến mức cả người không ngừng run rẩy: “ không ngờ ngươi có thể nói đùa một cách nghiêm túc như vậy, vì yêu? Chỉ người phàm mới coi loại tình cảm nhàm chán này vĩ đại như thiên địa, trên thực tế, ngàn năm trôi qua, tình cảm sao có thể duy trì?”

Trình Tử Xuyên suy nghĩ một chút, hỏi nàng: “ Ngươi đã từng yêu chưa?”

“ Ngươi yêu rồi?” Lâu Nguyệt Đồng hỏi ngược lại.

Trình Tử Xuyên lắc đầu, chậm rãi nói: “ Vì thế ta không thể đánh giá lời nói của ngươi.”

“ Ngươi rất cẩn thận.” Lâu Nguyệt Đồng nói, “ Ta và ngươi hoàn toàn tương phản. Từ lâu ta đã thích làm gì liền làm nấy, muốn cái gì có cái đó, chọc vào không ít tai họa. Có lẽ ông trời thấy ta quá chướng mắt nên mới tìm một người đến quản giáo ta, nhưng hắn không hiểu, ta không thể thay đổi…”

Dừng một chút, nàng bực bội nhắm mắt lại: “ không biết chuyện gì đã xảy ra, đột nhiên ta nhớ lại rất nhiều chuyện trong quá khứ, ta nghĩ rằng ta đã chết, nhưng hóa ra ta vẫn còn sống.”

Vì thế, nàng mới mờ mịt như vậy.

Cuối cùng nàng cũng nhớ lại quang cảnh vạn năm không đổi trên Thiên Ngoại Thiên, nhớ tới người luôn lạnh như băng kia, nhớ tới khi Thiên Bi nứt toác, nhớ tới cảnh tượng trước khi hắn hồn phi phách tán… Đôi mắt luôn không chút rung động đó lần đầu tiên lộ ra tâm tình phức tạp, một mực nhìn chằm chằm nàng cho đến khi nàng rơi vào giấc ngủ.

Cảm giác trước khi chết thế nào? Lâu Nguyệt Đồng không cam lòng, đột nhiên dâng lên cảm giác muốn được giải thoát, nàngđã mệt mỏi đến cực điểm, không có ý định tỉnh lại.

Trình Tử Xuyên nhìn nàng, bỗng nhiên nói: “ Mặc kệ có nhớ ra chuyện gì, ngươi vẫn là ngươi.”

nói rất đúng.

Nàng khi không nhớ rõ chuyện quá khứ còn có thể thuyết phục bản thân thích làm gì thì làm như trước, nhưng khi đã nhớ lại rồi lại không thể ngừng việc bản thân đang làm, cho dù phía trước là vực sâu vạn trượng… Nàng đã sớm không thể quay đầu, cũng không muốn quay đầu.

Nụ cười trên khuôn mặt tiểu ma nữ vẫn lớn lối ngạo mạn, nhưng lại mang thêm một chút tang thương của hồi ức.

Trình Tử Xuyên vừa định đưa tay xoa đầu nàng, ngọc giản trên người bỗng sáng lên - - chỉ có chưởng môn mới có thể liên lạc với hắn, nhưng chưởng môn bình thường sẽ không quấy rầy hắn trừ khi có chuyện lớn xảy ra, khi hắn không có cách nào tự quyết định.

Chuyện trọng đại… Trình Tử Xuyên lập tức nhớ đến Chiến Hoàng Thần quân!

“ Có chuyện thì đi trước đi.” Lâu Nguyệt Đồng khoát tay.

“ Ừ.” Trình Tử Xuyên không phải người không biết suy nghĩ, thấy nàng không còn đáng ngại nữa liền gật đầu cáo từ, Tru Tà Kiếm xuất hiện trên tay, một thân đạo phục trắng vội vàng bay đi.

"Thanh Gia" vừa đi, Lâu Nguyệt Đồng liền thay đổi sắc mặt.

" A Nguyên. " Giọng nói của nàng lành lạnh, " Ngươi cút ra đây cho ta!"

Kim ấn xuất hiện trước mặt nàng, một thanh âm bi bô truyền ra: “ Tính tình ngươi càng ngày càng xấu.”

Lâu Nguyệt Đồng lạnh lùng nói: " Chuyện gì đã xảy ra?"

“ Ngươi đang hỏi ta chuyện vì sao có thể khôi phục ký ức, hay đang hỏi chuyện trước kia?” A Nguyên nói, “ Chuyện thứ nhất ta có thể trả lời ngươi, ta vừa cảm nhận được hơi thở của Chiến Hoàng Thần quân.”

Ánh mắt Lâu Nguyệt Đồng chợt lóe: “ Là hắn?!”

“ Giấu diếm thiên cơ không dễ dàng, hắn lại không tiếc mình lao lực.” Nhắc tới vị chiến thần kia, giọng điệu A Nguyên tràn đầy sự châm chọc và khinh thường, “ Các ngươi cũng là người quen cũ đấy! hắn đại khái muốn giải trừ phong ấn của ngươi, nhưng chỉ có thể làm ngươi hồi phục ký ức.”

Lâu Nguyệt Đồng híp mắt, nhớ tới Trình Diệu lúc đó có chút kỳ lạ, bật thốt lên: “ Gửi thể!”

Kim ấn lúc lên lúc xuống như đang gật đầu, Lâu Nguyệt Đồng lạnh mặt hỏi: “ đang yên đang lành, Chiến Hoàng Thần quân tại sao lại xuất hiện ở nhân gian? Ta không tin hắn chạy xuống đây chơi, A Nguyên, ngươi chắc chắn không lừa ta chuyện gì chứ?”

A Nguyên cũng lạnh lùng nói: “ Ta cần gì phải lừa ngươi? Ta biết ngươi hoài nghi gì, cũng đã nói nhiều lần, Trình Tử Xuyênkhông phải chủ nhân của ta. hắn là người ứng kiếp, không bình thường như thường nhân, nếu hắn là chủ nhân của ta, ta còn cần đi cùng hung thủ là ngươi sao?”

Lâu Nguyệt Đồng giật giật khóe miệng, nàng đi vài bước, nhìn lên bầu trời: “ Ta không biết có chuyện gì ngoài ý muốn, nhưng chủ nhân ngươi… xác thực không hoàn toàn biến mất.”

“ Ta vẫn luôn tin tưởng điều này.” Nhắc đến chuyện này, giọng nói A Nguyên kiên định trước sau như một.

Lâu Nguyệt Đồng duỗi tay gõ gõ kim ấn, dung mạo ngây thơ có chút không phù hợp, thong thả nói: “ Nhưng dù hắn có trở về, cũng không phải Thánh tôn khi xưa.”

A Nguyên chấp nhất: “ Chủ nhân chính là chủ nhân, mặc kệ chuyện gì, ta vẫn luôn một lòng.”

Lâu Nguyệt Đồng nhìn nó hồi lâu: " Ngươi đừng đi theo ta nữa."

" Vì sao?"

Lâu Nguyệt Đồng lạnh lùng nói: “ Ta tìm được hắn nhất định sẽ giết hắn, mà ngươi sẽ gây trở ngại cho ta.”

“ Ngươi!” A Nguyên không nghĩ nàng sẽ nói những lời này, giận không kiềm chế được, nếu có tay đã chỉ thẳng vào mặt nàng rồi, “ Vì sao ngươi lại không tim không phổi như vậy? Khi đó ngươi tạo sát nghiệt ngập trời, Thiên Đạo không tha, là chủ nhânđã thu ngươi làm đồ đệ, vì ngươi mà lưng đeo nghiệt quả, đổi lại cho ngươi sự thanh tịnh bình an! trên tầng trời đó, ngươinói một câu thích, người vì ngươi mà phá bao nhiêu quy tắc? Cuối cùng ngươi lấy oán trả ơn, phá hủy Thiên Bi, hại hắn hồn phi phách tán, người đã mắng ngươi câu nào chưa? Người không hề, thậm chí phong ấn ngươi cũng là để ngươi không bị Thiên Đạo đuổi cùng giết tận!”

Mắng xong, A Nguyên nghẹn ngào: “ Ngươi là nữ ma đầu vong ân bội nghĩa! Ta ghê tởm ngươi!”

Lâu Nguyệt Đồng nắm chặt tay, cố nhịn phất áo rời đi: “ Ngươi vẫn là cút đi!”

“ Thiên đạo xa, nhân đạo khó, ma đạo mặc dù dễ, nhưng lại khiến ngươi muôn đời muôn kiếp không thể quay đầu…”

Lâu Nguyệt Đồng sững người, bước chân khựng lại.

A Nguyên buồn bã nói sau lưng nàng: “ Còn nhớ sao? Đó là câu đầu tiên người nói với ngươi khi ngươi lên tầng trời thứ chín. Nguyệt ma quân, Lâu Nguyệt Đồng, tình nghĩa sư đồ ngàn năm thực sự không để lại chút gì trong lòng ngươi sao? Vậy ảo giác ngươi chứng kiến trong Cổ Linh Mộ là cái gì? Vì sao ngươi luôn không chịu thừa nhận, ngươi cũng có tình cảm với người?”

Lâu Nguyệt Đồng: “ Có tình cảm thì sao? Đạo bất đồng, không cùng chí hướng!”

Hay cho một câu “ không cùng chí hướng”!

A Nguyên: “ Vậy ngươi và Chiến Hoàng Thần quân có cùng chí hướng sao? Đừng nói với ta ngươi không hiểu, hắn cố gắng giải trừ phong ấn cho người chính là để ngươi đi tìm Thánh tôn chuyển thế, hắn muốn mượn tay ngươi giết người… Lục giới tuy lớn, nhưng người duy nhất trong thiên địa có thể giết được Thánh tôn, cho đến giờ cũng chỉ có mình Lâu Nguyệt Đồng ngươi mà thôi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.