Nhật Ký Thuần Dưỡng Nghiệt Đồ

Chương 43: Đẩy ngã



Lục giới tuy lớn, nhưng người duy nhất có thể giết được người, cho đến giờ cũng chỉ có ngươi mà thôi!

Câu nói như ma chú chui vào tai Lâu Nguyệt Đồng, biến lòng dạ sắt đá của nàng thành một vũng nước.

Kết bạn với Thiên Bi, sinh ra từ thiên địa, thực lực phải mạnh đến mức nào? Lâu Nguyệt Đồng thân là đồ đệ có thể giết đượchắn, chỉ sợ sẽ bị lời đàm tiếu của nhân gian chôn vùi.

Thiên địa lục giới, thần ma vi tôn, thần ma kính sợ, Thánh tôn tối cao… Đó chưa bao giờ, từ trước đến nay, là một câu nóixuông.

hắn bị hủy diệt trên tay nàng, thiên ngôn vạn ngữ cũng chỉ bằng một câu “hắn nguyện ý”, Lâu Nguyệt Đồng hiểu, nàng cái gì cũng hiểu.

Nhưng thế thì sao?

Vẫn là câu nói kia – không cùng chí hướng!

Lâu Nguyệt Đồng cố duy trì vẻ mặt lạnh lùng, cương ngạnh nói: “ Ta không cùng chí hướng với bất kì kẻ nào! Sống hay chết là chuyện giữa ta và hắn, không cần người khác nhúng tay, ai muốn ngồi ngư ông đắc lợi cũng phải xem người đó có bản lĩnh này hay không.”

hắn nhất định sẽ chết, nhưng chỉ có thể chết trên tay nàng.

A Nguyên đột nhiên nói không thành lời, nó biết trong lòng Lâu Nguyệt Đồng có tình, lại nhìn không thấu đó là loại tình cảm gì, không phản bác được, đành để nàng rời đi.

Kim ấn lóe lên, dần dần biến mất.

Cửu Nguyên Sơn, mây mù che khuất đỉnh núi, ngọn núi lớn nhất yên tĩnh và trang nghiêm hơn bình thường.

Chủ nhân chín ngọn núi đều tập trung ở đây, một lát sau, chưởng môn và chủ nhân những ngọn núi đều cúi người hướng về người vừa đến: “ Tiểu sư thúc!”

Trình Tử Xuyên gật đầu đáp lễ, Huyền Dự bất mãn mở miệng: “ Sư muội tuổi tác không còn nhỏ, bối phận tuy cao nhưngkhông thể lúc nào cũng bắt chưởng môn chờ lâu như vậy!”

hắn không đề cập đến chính mình, chỉ đề cập đến chưởng môn.

Chưởng môn hiểu chuyện, không đợi Trình Tử Xuyên lên tiếng đã nói: “ Tiểu sư thúc trường kiếm thiên hạ, trảm yêu trừ ma làm rạng danh Cửu Nguyên, không như các vị sư thúc sư bá hàng năm chỉ ở Cửu Nguyên Sơn, đến muộn một lát cũng là chuyện thường… Huyền Minh sư bá, người thấy có đúng không?”

Huyền Minh là sư huynh Huyền Dự, hiện nay có bối phận cao nhất Cửu Nguyên Sơn, là một lão giả mặt mũi hiền lành, luôn cùng chưởng môn làm người hòa giải. Lão rất thích "Thanh Gia", nghe vậy liền gật gật đầu, cười tủm tỉm nói: “ Chờ một chút mà thôi, vừa vặn có thể ngắm phong cảnh, không có gì đáng ngại, không có gì đáng ngại cả.”

Trình Tử Xuyên đáp: “ Ta đồng ý với Huyền Minh sư huynh.”

Huyền Dự nổi cáu.

Chưởng môn nhân cơ hội nói chính sự: “ Hôm nay mời chư vị đến đây, là vì ta nhận được lệnh truyền xuống từ Tiên Giới.”

Nghe xong, khuôn mặt tất cả mọi người đều trở nên nghiêm túc, rửa tai lắng nghe.

“ Tiên Đế có lệnh, toàn lực tìm kiếm Thánh tôn chuyển thế, chuẩn bị ứng đối kiếp nạn lớn!”

Chưởng môn lời ít mà ý nhiều, nhưng nghe được lệnh này, sắc mặt mọi người đại biến.

Bàn tay cầm kiếm của Trình Tử Xuyên nắm chặt, không biến sắc nói: “ Lục giới đều biết, Thánh tôn đã hoàn toàn lạc hạ bảy trăm năm trước.”

Hoàn toàn lạc hạ cũng có nghĩa là hồn phi phách tán, không thể nào chuyển thế.

Thần sắc chưởng môn buồn bã, gật đầu lại nói: “ Tiên Đế đã ra mệnh lệnh này, hẳn sẽ không sai. Thánh tôn… cũng nên quay về, bảo vệ lục giới, bảo vệ thiên địa.”

Trình Tử Xuyên thu lại tầm mắt, ánh mắt không gợn sóng.

Mọi người xung quanh nghe xong, đầu tiên khiếp sợ, sau đó lập tức mừng rỡ.

Lục giới đại loạn, nhân giới tối nguy.

Nếu Thánh tôn trở về, Thiên Bi sẽ được hồi phục, cũng có thể quay lại sự phồn thịnh của bảy trăm năm trước.

Huyền Minh buông tiếng thở dài: “ Như thế thật… quá tốt.”

Chưởng môn vung tay lên, giữa không trung xuất hiện một mặt kính cổ, hắn cười nói: “ Đây là Chuyển Luân Kính Tiên Đế đồng thời gửi xuống, có tác dụng như Tam Sinh đài của Minh giới, dùng để tìm kiếm kiếp trước, sẽ có phản ứng với Thánh tôn chuyển thế.”

nói xong, Chuyển Luân Kính lần lượt chiếu lên những người đứng đây, cuối cùng chiếu lên người Trình Tử Xuyên. Trình Tử Xuyên thản nhiên hỏi: “ Rồi sao?”

Lần này, Chuyển Luân Kính dừng lại trong một khoảng thời gian dài, nhưng vẫn không hề phản ứng.

Chưởng môn thu hồi, trêu chọc một câu: “ Xem ra chúng ta đều không phải.”

“ Nếu là Thánh tôn chuyển thế, nhất định sẽ có thiên phú lỗi lạc, căn cốt tuyệt hảo.” Huyền Dự nói, “ Chưởng môn có thể dùng Chuyển Luân Kính chiếu lên các đệ tử, nếu không có, hãy truyền sang các môn phái khác.”

Huyền Minh gật đầu nói: “ Chuyện này như mò kim đáy biển, nhất định phải đi từng bước một.”

Chưởng môn đồng ý, quay sang nói với Trình Tử Xuyên: “ Tiểu sư thúc nếu gặp được người tài khi xuống núi cũng nên chú ýmột chút.”

Trình Tử Xuyên đáp: “ Được.”

Sau khi xuống núi, Thanh Gia mặc đạo phục trắng như tuyết biến mất, Trình Tử Xuyên mặc thanh sam mờ ảo xuất hiện.

“ Tử Xuyên, ngươi lăn qua lăn lại hai thân phận như vậy, liệu một ngày nào đó có thể sẽ nhầm không?” Phù Tang hiện thân từ trâm gỗ, nhìn chằm chằm Trình Tử Xuyên như có một đóa hoa đang mọc trên mặt hắn vậy.

Trình Tử Xuyên sờ mặt, lắc đầu nói: “ Còn tốt.”

Phù Tang cười vỗ vai hắn: “ âm Dương Bội quả thật rất tuyệt diệu, Chuyển Luân Kính cũng không nhận ra hơi thở của ngươi.”

Trình Tử Xuyên dừng một chút: "Ngươi không kinh ngạc sao?"

“ Kinh ngạc cái gì? Thân phận của ngươi?" Phù Tang nhún vai, “ Ngươi là tu sĩ bình thường cũng được, là Thánh tôn chuyển thế cũng được, trong mắt ta, ngươi vĩnh viễn vẫn là tên nhóc tâm cao ngút trời kia…”

Phù Tang chân thành nói: “ Thánh tôn phải gánh trên lưng trăm dân trăm họ lục giới, rất mệt mỏi... hiện tại ngươi chỉ là Trình Tử Xuyên, có thân nhân, cũng có bằng hữu.”

Trình Tử Xuyên nghe vậy khẽ mỉm cười, chậm rãi bước đi, không lên tiếng.

Phù Tang thầm nghĩ: “ Con người một khi lớn lên nhất định sẽ mất đi thứ gì đó, những gì Trình Tử Xuyên phải đối mặt đều ép người ta đến không thở nổi. Nếu Trình Yến và Phó Tiếu Lăng còn ở đây thì tốt, ít nhất hắn còn có chút an ủi…”

Dường như nhìn ra hắn đang suy nghĩ gì, Trình Tử Xuyên ung dung nói: “ Phù Tang, ngươi không cần lo lắng cho ta, takhông phải hắn."

Trong mắt Phù Tang đột nhiên xẹt qua một tia khổ sở, nhẹ nhàng “ừ” một tiếng, quay về trâm gỗ.

Trình Tử Xuyên đem chuyện Thánh tôn chuyển thế hoàn toàn quẳng ra sau đầu, hiện tay hắn phải tìm tiểu ma nữ, thực hiệnlời hứa đưa nàng đến biên giới, nếu không chắc chắn nàng sẽ giận.

Nghĩ đến bộ dạng tức giận đến đỏ mặt của Lâu Nguyệt Đồng, Trình Tử Xuyên nhếch môi, vô cùng vui vẻ.

Nhưng hắn đi qua Thiên Lâm Thành lại không phát hiện ra bóng dáng Lâu Nguyệt Đồng, hỏi qua Phó Diễn Chi, họ cũng đềunói không thấy nàng quay về.

Trình Tử Xuyên cũng không vội, sử dụng khế ước, cảm ứng đi tìm nàng.

Trời tối, rừng cây ngoài thành xào xạc trong cơn gió, thiếu nữ váy đen như hòa làm một thể với bóng đêm, ánh trăng chiếu xuống, soi sáng dung nhan tinh xảo của nàng, đôi mắt đen sâu hun hút, nguy hiểm nhưng mê người.

Khuôn mặt nàng vẫn quá trẻ con, vì thế sự mị hoặc trên người liền bớt đi nhiều.

Trình Tử Xuyên dừng lại trước mặt nàng: “ Tại sao lại ở đây?”

Lâu Nguyệt Đồng quan sát hắn như đây là lần đầu tiên gặp mặt, một lúc sau ngoắc ngoắc ngón tay: “ Ngươi lại đây.”

Trình Tử Xuyên thu lại cảm giác cảnh giác mãnh liệt, đến gần một chút, cúi đầu là có thể nhìn được đỉnh đầu nàng.

Lâu Nguyệt Đồng đột nhiên duỗi tay ôm lấy cổ hắn, dùng sức kéo khiến hắn ngã nhào xuống đất. Ánh mắt nàng lạnh như băng, khóe miệng nhếch lên, lẩm bẩm nói: “ Ngươi biết không? So với A Nguyên, ta tin tưởng trực giác và phán đoán của mình hơn.”

Trình Tử Xuyên hai tay đưa lên đỡ eo nàng, giọng nói nhàn nhạt: “ Chuyện gì?”

“ A Nguyên nói ngàn vạn lần không phải ngươi, nhưng ta vẫn cảm thấy…” Nàng gằn từng chữ, "Chính là ngươi!"

Trình Tử Xuyên gọi tên nàng: “ Lâu Nguyệt Đồng!”

“ Trình Tử Xuyên.” Nàng cũng gọi tên hắn, “ Khế ước thượng cổ giữa chúng ta như một trò đùa, hạn chế ngươi, cũng hạn chế ta. Ngươi yên tâm, tạm thời ta sẽ không giết ngươi, ta chỉ muốn xác thực một chuyện…”

Lời nói của Lâu Nguyệt Đồng có thể tin được sao? Ít nhất lúc này Trình Tử Xuyên không tin.

Vì nàng còn chưa dứt lời, sau một khắc đã hung hăng cắn lên huyết mạch trên cổ hắn, máu toàn thân hắn cuồn cuộn chảy đi,không như trước kia, lần này, rõ ràng là nàng muốn mạng hắn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.