Nhật Ký Từ Thiên Đường

Chương 9: Mặc dù đã hạ quyết tâm



Thứ Hai, ngày 20 tháng 6, trời mưa.

Có người có thể làm cho mình cười;

Có người có thể làm mình khóc;

Có người lúc nào cũng gọi mình là đồ ngốc,

Khiến cho tâm trạng của mình luôn thay đổi vì cậu ấy;

Bên mình có một người như vậy.

Dù đã hạ quyết tâm không bao giờ khóc nữa,

Quyết tâm chỉ làm bạn bè,

Nhưng mình giờ đây,

Lại làm một việc ngược lại với quyết tâm ấy

vẫn cố chấp truy hỏi đáp án mà mình muốn biết.

Lại bắt đầu một tuần mới.

Vừa bước vào lớp, tôi đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc, đây là lần đầu tiên tôi phát hiện Nguyên Triệt Dã đến sớm vậy.

Tôi bước đến ngồi xuống chỗ của mình, vốn dĩ muốn giơ tay lên để chào hỏi Nguyên Triệt Dã, tiện thể hỏi luôn lý do hôm trước tại sao cậu ấy lại trở mặt, nhưng lại nhận ra rằng, cậu ấy vốn chẳng có thời gian mà để ý đến tôi, vì đang nói cười rộn rã với đám con gái đang vây quanh.

“Thật à? Triệt Dã, cậu lừa mọi người phải không? Kiến làm sao mà lấy được voi?”

“Không tin à? Cậu chắc chắn khó có thể tưởng tượng rằng sau khi voi chết, tâm trạng của kiến...”

“Kiến nhất định là rất đau khổ..."

“Không phải, nó buồn sầu vì nửa đời còn lại sẽ phải lãng phí trên mộ của voi...”

“Ha ha ha, buồn cười quá..."

...

Nhìn thấy bộ dạng cười như nắc nẻ của đám con gái và khuôn mặt tươi cười rạng ngời của Nguyên Triệt Dã, tôi không nén nổi nữa, như bị ma xui quỷ khiến, đứng dậy ngắt lời bọn họ: “Thôi, chuyện cười này cũ rích rồi, mình có thể kể chuyện còn buồn cười hơn!”.

Yên lặng!

Lớp học ban nãy còn náo nhiệt giờ bỗng trở nên im bặt!

Thế nhưng, vài giây trôi qua, mọi thứ nhanh chóng trở lại bình thường.

“Triệt Dã, kể tiếp đi được không? Mình còn muốn nghe nữa!"

“Ừ. Bây giờ là câu chuyện về một kẻ ngốc và một người thông minh..."

Hoan hô!

Tôi nghe thấy rõ âm thanh tan vỡ của con tim mình.

Đáng ghét!

Đám người này rõ ràng là cố ý mà! Họ vừa nãy rõ ràng nghe thấy tiếng tôi, giờ lại giả vờ như không nghe thấy, rõ ràng là coi thường tôi.

Đương nhiên kẻ đáng ghét nhất là Nguyên Triệt Dã! Người khác đối với tôi thế nào còn có thể chấp nhận được, nhưng tại sao ngay đến cả cậu ấy cũng đối xử với tôi như vậy? Lẽ nào cậu ấy vẫn còn giận tôi như hôm qua? Nhưng tôi vốn chẳng làm sai điều gì cả mà!

Thật là kẻ khó hiểu, thật là đáng ghét đáng ghét đáng ghét quá!

Tôi thầm nguyền rủa trong bụng, nhưng cảm xúc buồn bã lại chẳng vì thế mà vơi đi chút nào...

Tôi bịt tai lại, cố để không phải nghe thấy giọng nói quen thuộc đó. Mãi cho đến khi chuông vào lớp vang lên, tôi cũng không dám ngẩng đầu lên, sợ ánh mắt sáng ngời đó sẽ đâm xuyên đôi mắt mình.

Có thể, đối với Nguyên Triệt Dã thì mọi cử chỉ và lời nói của tôi đều rất đáng buồn cười chăng?

Tôi không hiểu cậu ấy, không hiểu một chút nào...

Còn bây giờ, tôi cũng chẳng dám tham vọng muốn hiểu thêm nữa...

Tiết thứ ba là môn tiếng Anh.

Cô giáo Anh văn mới ra trường, lúc nào cũng thích ăn mặc thật thời trang, được cả lớp tôi gọi là “người mẫu”. Nhưng hôm nay cô lại mặc chiếc váy kiểu Scotland lên lớp.

“Các em, hôm nay chúng ta sẽ chơi một trò chơi.”

Cô giáo vừa nói xong, phía dưới lớp đã như bầy ong vỡ tổ.

“Oh yeah, chơi trò chơi...”

“Thưa cô, để khoe cái váy của cô, lớp mình có thể ra ngoài chơi trò chơi được không ạ? Hơn nữa bên ngoài không khí trong lành, rất tốt cho da dẻ đấy ạ.”

Cô giáo Anh văn không mảy may để bụng những lời lẽ trêu chọc của đám học sinh, cô lớn tiếng nói: “Trò chơi sẽ chơi trong lớp, các chỗ ngồi gần nhau là một nhóm. Sau khi phân nhóm xong, cô sẽ đọc trước một từ đơn...”

“Dùng chữ cái đầu tiên của từ đó để tìm từ đơn khác đúng không ạ?” Không đợi cô giáo nói xong thì bên dưới bắt đầu nhao nhao lên hỏi.

“Không phải, dùng chữ cái cuối cùng của từ đơn đó để tìm tiếp một từ đơn khác.”

“Giống như trò chơi nói nối trong tiếng Hán ạ?”

“Ừ, gần như vậy. Nếu ai không tìm được từ sẽ bị phạt. Nhưng cũng có thể nhờ đến sự trợ giúp của người trong nhóm mình, chỉ có điều cơ hội này chỉ có một lần thôi nhé. Hơn nữa nếu người đó không trả lời được, có thể từ chối giúp đỡ. Vì nếu em lựa chọn sự trợ giúp mà cũng vẫn không có được đáp án thì cả nhóm đó sẽ phải chịu phạt tập thể.”

Sau khi nghe cô giáo phổ biến luật chơi, các thành viên trong tổ bắt đầu trao đổi với nhau. Thống nhất khi đến lượt người nào thì người đó phải cố gắng nghĩ ra một từ đơn giản nhất, phát âm phải thật rõ ràng, để tránh việc người sau sẽ nghe nhầm.

Công việc chuẩn bị đã xong, cuộc thi bắt đầu.

Nhóm đầu tiên đã thi xong, thật không ngờ, không có ai bị lỗi, cô giáo cười tươi khen ngợi, còn nhóm của chúng tôi cũng đang so tài với nhóm thứ nhất. Nhóm trưởng ngồi phía trước quay đầu lại nhìn chúng tôi nói: “Có tự tin để chiến thắng bọn họ không?”.

“Có!” Mọi người trong nhóm đồng thanh trả lời.

Ý chí chiến thắng đã hoàn toàn khiến nhóm tôi sục sôi nhiệt huyết, đúng lúc đó, cô giáo tuyên bố bắt đầu.

“Này!” Cô bạn Vy Vy bàn bên lấy tay ẩy ẩy tôi trong lúc tôi đang cố gắng tìm kiếm cụm từ trong não bộ.

“Hả?”

Tôi ngơ ngác một chút, có vẻ thấy lạ khi cô ấy chủ động bắt chuyện với tôi.

“Lát nữa đừng kéo nhóm mình tụt hậu nhé."

“Ừ.”

Tôi gật gật đầu, dường như được cổ vũ để càng thêm chuyên tâm vào chuẩn bị cho cuộc chiến.

Cuộc thi diễn ra rất nhanh, trò chơi đã đến lượt Nguyên Triệt Dã. Tôi nhìn thấy miệng của cậu ấy mấp máy, tai tôi đột nhiên bắt đầu xuất hiện những tạp âm...

Làm sao đây, sao lại là lúc này...

Tai tôi tại sao lại phát bệnh vào đúng lúc này cơ chứ?

Nhìn thấy trò chơi đã đến lượt bàn bên cạnh Nguyên Triệt Dã, tiếp theo đó là tôi, tôi càng thấy căng thẳng. Mắt cứ chăm chăm nhìn vào miệng của người đang nói mở ra rồi đóng lại, thế nhưng cậu ấy nói từ gì mình cũng không thể nghe nổi!

Tôi lo lắng đến gần khóc, nhưng càng lo lắng thì những tiếng tạp âm ồn ào trong tai lại càng khủng khiếp hơn. Mọi người trong nhóm đều nhìn tôi đầy căng thẳng, ánh mắt có chút gì đó thúc giục và sốt ruột.

Còn những người của nhóm khác lại lộ rõ vẻ vui mừng, trên khuôn mặt bọn họ ghi rất rõ năm từ một cách đắc ý: Bọn họ thua chắc rồi.

Không được, tôi tuyệt đối không thể kéo mọi người tụt lại phía sau, làm mọi người trong nhóm đều trách mình. Thế nhưng, tôi thực sự không nghe thấy người trước vừa nói từ gì...

Tôi hoảng loạn đưa ánh mắt nhìn khắp lượt xung quanh, nhìn thấy Vy Vy đang mấp máy môi nói gì đó với tôi, ánh mắt đầy vẻ cổ vũ và chờ đợi.

Tôi nhìn cô ấy, rồi lại nhìn về phía Nguyên Triệt Dã, trong lòng bắt đầu đấu tranh...

“Nếu như người nào không trả lời được, có thể nhờ đến sự trự giúp của người trong nhóm mình, nhưng cơ hội này chỉ có một lần thôi nhé. Hơn nữa nếu người đó không trả lời được thì cũng có thể từ chối trợ giúp...”

Trước khi cuộc thi bắt đầu, cô giáo đã nói rằng có thể nhờ người trong nhóm trợ giúp. Bây giờ, người có khả năng giúp tôi nhất thì chỉ có hai người bọn họ thôi.

Chọn ai trợ giúp bây giờ? Vy Vy hay là Nguyên Triệt Dã?

Suy nghĩ một hồi, tôi giơ tay lên, từ từ chỉ về phía một người. Nguyên Triệt Dã, lần trước cậu đã giúp mình giải vây môn toán, lần này lại làm phiền đến cậu rồi.

Thế nhưng, cảnh tượng sáng nay khi bị coi thường chợt hiện lên trong đầu tôi, tôi do dự một lát, ngón tay xoay sang hướng khác, chỉ sang người bên cạnh là Vy Vy.

“Giúp mình.”

Nói xong câu đó, mọi câng thẳng trong lòng tôi cũng tự dưng tan biến theo, âm thanh trong tai tôi cũng dường như đang dần dần trở lại...

Chỉ cần Vy Vy giúp đỡ tôi, nhóm tôi vẫn có hy vọng giành được chiến thắng.

Nghĩ như vậy trong lòng thấy thoải mái vô cùng, cảm xúc trên mặt không còn lo lắng nữa.

Thế nhưng...

“Mình từ chối!”

Tôi nghe rất rõ giọng nói lạnh lùng của VyVy.

Thính giác khó khăn lắm mới hồi phục lại, vậy mà câu nói đầu tiên tôi nghe thấy không ngờ lại tàn khốc đến như vậy.

Tôi nhìn Vy Vy với ánh mắt sửng sốt không tài nào tin nổi, ánh mắt cô ta không còn thân thiết như vừa nãy nữa, thậm chí còn lóe lên ánh vui mừng.

Máu trong người bỗng trở nên đông lạnh, tôi hoàn toàn mất đi lòng tin, tay chân bất động.

“Hi hi. Bọn họ thua chắc rồi!”

“Thật đáng chết! Làm gì không biết nữa? Đơn giản thế sao lại không trả lời được?”

“Cô ta chắc chắn là cố ý đấy! Loại người này thật đáng ghét!”

Tôi muốn khóc cũng không khóc nổi. Lẽ nào tôi có thể nói với mọi người rằng vừa nãy Vy Vy đã giả vờ để tôi mắc lừa cầu cứu cô ta, sau đó lại trở mặt từ chối tôi sao? Cho dù có nói ra đi nữa thì cũng chẳng ai thèm tin, Vy Vy cũng sẽ không bao giờ thừa nhận điều đó!

Tôi buồn đến độ chỉ muốn tìm một lỗ hổng để có thể trốn chạy thật xa. Ký ức ngày xưa như cơn ác mộng chảy về...

“Đồ điếc! Đều là do nó hại bọn mình!"

“Mình rõ ràng là nói với nó rồi, nó lại nói không nghe thấy!”

“Nó chắc chắn là cố ý đấy! Đáng ghét! Lần sau mình không thèm chơi với nó nữa!”

Từng khuôn mặt im lặng mà méo mó. Từng ánh mắt đang giễu cợt, mỉa mai. Đừng!

Đừng đối xử với tôi như vậy!

Tôi sợ hãi nhắm hai mắt lại.

“Này, tại sao cậu lại từ chối?”

Một giọng nói chen ngang những lời bàn tán xôn xao, thật không ngờ là Nguyên Triệt Dã.

“Mình nghĩ mình không trả lời được, lẽ nào cậu muốn cả nhóm phải chịu phạt cùng cậu ấy à?” Vy Vy trả lời vẻ tỉnh bơ tự đắc, “Bây giờ chỉ có mình cậu ấy phải chịu phạt thôi”.

Nói dối!

Cô ta đang nói dối!

Tôi phẫn nộ nhìn Vy Vy, cô ta nhìn lại tôi bằng ánh mắt vô cùng ảm đạm, nhếch mép cười một cách hiểm ác.

Cô giáo đứng ở phía trước nhìn mọi diễn biến sự việc và dõng dạc nói: “Vậy được, theo luật chơi, bạn Diệp Hy Nhã phải chịu phạt. Hãy đứng lên phía trước...”.

“Vâng...” Tôi nghẹn ngào đáp lời, cố gắng không để bật khóc.

Nỗi buồn trong lòng tôi chẳng phải vì chịu phạt, mà vì từng khuôn mặt thân quen sao bỗng trở nên xa lạ đến vậy. Họ đều nhìn tôi một cách lạnh lùng, lạnh lùng như thể không hề quen biết tôi.

Tại sao giữa con người với nhau, lại cứ phải tồn tại sự ngăn cách xa xôi như vậy?

Trước đây, tôi luôn nhận được sự chăm sóc đặc biệt khác với những người xung quanh, khiến cho mọi người đều không thực sự muốn kết bạn với tôi; đến ngôi trường mới này, cố gắng che giấu bệnh đau tai để được giống với mọi người, vậy mà lại gặp phải chuyện tẩy chay này.

Kỳ thực, tôi cũng chỉ muốn có được ánh mắt thiện cảm và lời nói động viên thôi, sao tất cả những thứ này lại khó đến vậy?

Nhưng tôi chẳng thể biện minh, chỉ như cái máy nhích hai chân bước ra khỏi bàn học và tiến về phía bục giảng phía trước.

Thế nhưng khuỷu tay tôi bị ai nó nắm chặt lại!

Một bóng người cao lớn đang đứng bên cạnh, mái tóc vàng đang nhảy múa trong mắt tôi càng lúc càng rực chói.

Nguyên Triệt Dã sao? Cậu ấy định làm gì?

Thưa cô, kỳ thực vừa nãy Diệp Hy Nhã không trả lời được là có nguyên do ạ.”

Nghe cậu nói vậy, cánh tay bị nắm chặt bỗng run rẩy, cậu đã biết gì sao? Cậu ấy... biết nguyên nhân thực sự sao?

Không, không thể nào.

Mặc dù lòng tôi đang ra sức phủ nhận, nhưng hơi thở của tôi lại bắt đầu trở nên gấp gáp. Nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của Nguyên Triệt Dã, hình như điều mà cậu muốn nói ra chính là bí mật u ám mà tôi đang giấu chặt trong lòng.

“Lý do là vì...” Nắm chặt tay tôi như đang an ủi tôi đừng có sợ hãi. Rồi sau đó dường như hạ quyết tâm, Nguyên Triệt Dã nói rất nhanh, “Diệp Hy Nhã bị mắc một căn bệnh di truyền bẩm sinh, khi căng thẳng sẽ không nghe thấy gì. Vừa nãy bạn ấy quá lo lắng cho cuộc thi nên lúc căng thẳng thì phát bệnh, không thể nghe thấy người phía trước đã nói từ gì. Vậy nên, em nghĩ cô giáo không nên phạt bạn ấy”.

Cậu ấy vừa nói xong, cả lớp bắt đầu xì xào bàn tán. sắc mặt mọi người mỗi người một vẻ đều cùng quay lại nhìn về phía tôi.

Thật sao? Xin lỗi em, Diệp Hy Nhã, là do lỗi của cô.” Cô giáo Anh văn tỏ ý xin lỗi tôi.

Thế nhưng, tôi cũng chẳng có tâm trí đâu mà để ý đến ánh mắt hiếu kỳ của các bạn trong lớp, cũng không đáp lại lời xin lỗi của cô giáo, trong đầu tôi giờ chỉ còn sót lại một dấu hỏi cực lớn: Nguyên Triệt Dã làm sao mà biết được? Sao cậu ấy lại biết được tai tôi có vấn đề?

Tôi chắc chắn từ trước đến nay chưa từng nói với cậu ấy...

“Có thật không nhỉ? Lại có căn bệnh di truyền này à?”

Thảo nào lần trước nói chuyện với cậu ấy, cậu ấy lúc nào cũng bảo không nghe rõ và bảo mình nói lại.”

“Vậy thì... cậu ấy chẳng phải là sắp bị điếc à? Nghe chừng có vẻ đáng thương quá.”

“Cậu thương hại cậu ấy à? Hi hi.”

...

Xung quanh không ngớt vọng lại những âm thanh xì xào bàn luận của những kẻ lắm chuyện.

Cơn ác mộng trong kỷ ức lại được diễn lại trong hiện thực, những lời thầm thì to nhỏ đó giống như những lưỡi lê phóng về phía tôi, chẳng có khe hở nào để tôi tháo chạy.

Tôi cũng chẳng có dũng khí để đối mặt, cũng không dám nhìn vào ánh mặt kinh ngạc của cô giáo và các bạn, bỏ chạy với khuôn mặt đẫm nước mắt.

Sau khi rời khỏi phòng học, tôi cứ chạy băng băng trong sân trường.

Lòng buồn rười rượi, tôi chỉ muốn làm một người bình thường thôi, muốn có những người bạn bình thường, nhưng thật khó khăn, thật khó khăn...

Là vì tôi cố gắng chưa đủ chăng?

Thật mệt mỏi quá... bố ơi, con thật sự muốn từ bỏ rồi, không muốn đấu tranh một cách vô nghĩa nữa...

Thần, nếu như giờ anh xuất hiện thì tốt biết mấy, em rất muốn mượn bờ vai anh để dựa dẫm...

“Hy Nhã!"

Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, bước chân sững lại giây lát.

Là Nguyên Triệt Dã sao?

Vừa nãy chính cậu ấy đã nói ra bí mật của tôi, bây giờ còn đuổi theo tôi làm gì chứ? Hay là an ủi tôi? Nhưng tôi không cần người khác thông cảm và an ủi!

Tôi cũng không ngoảnh đầu lại trả lời, càng chạy nhanh về phía trước.

Nhưng dù tôi có chạy nhanh đến mấy thì vẫn nghe thấy tiếng bước chân ở sau lưng, tôi chạy nhanh, cậu ấy cũng chạy nhanh, tôi chạy chậm cậu ấy cũng chạy chậm. Giống như cái bóng vậy, cứ dính lấy tôi không rời.

“Này, cậu bị bệnh à?” Tôi tức giận không thể nhịn được nữa, đứng lại trợn mắt nhìn cậu ấy.

“Ha, hóa ra cậu cũng biết bí mật của mình cơ đấy?” Nguyên Triệt Dã không giận mà còn cười nữa, ánh mắt hiện lên thứ cảm xúc phức tạp không dễ nhận ra, “Thế là hai chúng ta cùng hòa nhé!”.

“Xì, mình chẳng thèm biết bí mật của cậu đâu!” Nhìn thấy điệu cười rất không thật của cậu ấy, tôi quay đi không để ý đến cậu ấy nữa, nhưng bước chân lại nặng trịch, không thể chạy đi nổi.

Thế là tôi ngồi phịch xuống bãi cỏ.

Bầu trời xám xịt.

Tâm trạng u ám.

Giọt nước mắt tròn xoe đọng trong khóe mắt cứ chực trào ra.

Tôi cố gắng nhẫn nhịn, tự nhắc nhở bản thân, cho dù thế nào cũng không được khóc trước mặt Nguyên Triệt Dã, tôi tuyệt đối không được để cậu ấy nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình.

Thế nhưng, khuôn mặt vẫn còn đẫm nước...

“Trời mưa rồi!” Vừa hô xong, tôi đã bị Nguyên Triệt Dã kéo dậy, ngẩng đầu nhìn lên, đúng là trời mưa thật.

Chúng tôi cùng trú mưa trong một cái chòi gần đó. Không gian trong chòi không rộng lắm, cùng với âm thanh của tiếng mưa rơi, chúng tôi có thể nghe rất rõ nhịp đập con tim đối phương.

“Tay cậu giống như cái bánh bao vậy, mũm mĩm, nhưng rất dễ thương!” Nguyên Triệt Dã bỗng ngoảnh đầu gần lại mình và nói.

“Uhm!” Khuôn mặt tôi đỏ ửng, tôi trừng mắt nhìn cậu ấy, đưa tay xoa lên mặt mà không biết trên má tôi lúc này là nước mưa hay nước mắt nữa, rồi lấy hết sức gạt bàn tay đang kéo tôi.

Tôi chạy đến bên góc chòi, giữ một khoảng cách khá xa với cậu ấy.

Qua khóe mắt, tôi phát hiện ra cậu ấy lặng lẽ tiến về phía tôi. Thế là, tôi chạy trốn lại càng xa hơn. Còn cậu ấy, tiếp tục kiên nhẫn, bắt đầu rời vị trí... Kết quả, chúng tôi giống như hai điểm trên một đường tròn liên tục dịch chuyển đi dịch chuyển lại.

Cuối cùng, tôi đã từ bỏ trò chơi vô bổ này, trừng mắt nhìn cậu ấy, rồi quát lên một cách đầy kích động: “Cậu muốn cái gì đây? Muốn xem tôi bẽ mặt lắm sao?”.

“Cậu khóc đấy à?” Nguyên Triệt Dã kinh ngạc khi nhìn thấy đôi mắt tôi đỏ hoe, giơ tay ra như muốn lau nước mắt cho tôi.

“Tôi là đứa điếc đấy!” Tôi trả lời kiểu hỏi một đằng đáp một nẻo, sống mũi cay khủng khiếp.

“Sao lại khóc?”

“Cậu đang cười cợt tôi, đúng không?”

“Sao lại giận dữ như trẻ con vậy?”

“Tôi là con điếc, cậu muốn chế giễu tôi thì cứ cười đi! Thật đáng ghét!”

“Xì, đến kiểu cãi nhau cũng chẳng khác gì trẻ con cả, ha ha.”

“Nguyên Triệt Dã! Tôi không phải là trẻ con!”

“Thế sao lại khóc?”

“Đó là nước mưa!"

Xì!

Gì chứ? Tôi mà lại có thể nói chuyện với cậu ấy một cách trẻ con như vậy sao! Hơn nữa, lại có kiểu an ủi người khác như cậu ấy thế này sao? Thật đúng là ông nói gà, bà nói vịt.

Nhìn thấy tôi không còn ngang ngạnh nữa, Nguyên Triệt Dã liền nhân cơ hội này bắt đầu dỗ dành tôi: “Mặt bẩn quá rồi kìa, lại đây, mình giúp cậu lau nào”.

“Mình không...”

Mới nói được nửa câu thì bị ngắt lại, bởi vì Nguyên Triệt Dã vốn không để tôi có cơ hội từ chối, cậu ấy tự tay lấy chiếc khăn mùi xoa trong túi áo ra, dịu dàng lau lên khuôn mặt tôi.

“Ư ư ư... đau quá....” Tôi kêu lên.

Cậu ấy không biết mấy chữ thương hoa tiếc ngọc viết như thế nào sao? Mạnh tay thế, cứ như là có thù với cái mặt tôi không bằng.

“Được rồi, lại sạch như bầu trời rồi."

Cậu ấy lau một lượt xong, rồi lại nhìn một lượt, cuối cùng cũng gật đầu đầy mãn nguyện.

Gì chứ? Lấy mặt mình ví với bầu trời sao? Trên mặt mình có chim và mây sao? ông trời ơi, rốt cuộc con có phải là kẻ quá ngốc không, sao không thể biết cậu ấy đang nghĩ gì chứ?

“Vừa nãy cậu muốn san bằng mặt mình à?” Tôi xoa xoa lên má vẫn còn đang nóng bừng, trừng mắt nhìn cậu ấy với vẻ không bằng lòng.

“San bằng rất tốt mà.”

“Rất tốt sao? Sẽ rất xấu.”

“Ừ, rất xấu thì chẳng ai cần cậu cả.”

“Tâm địa cậu thật ác độc!”

“Không ai cần cậu, thì mình đành phải miễn cưỡng mãi mãi ở bên cậu vì dằn vặt thôi.”

“...” Tôi há hốc miệng, hồi lâu cũng vẫn không thể thốt nên lời.

Tim run lên không thể kiểm soát nổi, tôi không dám nhìn thẳng vào mắt Nguyên Triệt Dã lúc đó, vì tôi sợ nhìn thấy sự châm chọc trong ánh mắt đó, vậy nên tôi không dám nhìn vào cậu ấy.

Thế nhưng tôi vẫn nhìn thấy, khi tôi ngẩng đầu lên, vừa lúc bắt gặp ánh dịu dàng còn lưu lại trong đôi mắt Nguyên Triệt Dã. Chúng không dừng lại lâu, chớp mắt đã biến mất không còn dấu vết gì.

“Nguyên Triệt Dã, sao cậu biết tai mình bị bệnh?” Một lát sau, tôi hỏi nhỏ.

“À, vì mình có đủ trí thông minh mà.” Cậu ấy phá lên cười ha ha.

“Cậu có thể nghiêm túc một chút được không? Mình đang hỏi cậu mà!” Tôi nhìn cậu ấy, cắn răng cắn lợi nắm chặt tay.

Cậu ấy im lặng một lát, dường như nhận thấy rằng tôi có thể sẽ thực sự tức giận, nên thành thật trả lời: “Thực ra, trước đây mình đã từng nghi ngờ... Hôm qua lúc ở bệnh viện lại gặp cậu, nên mình đã có ý đi kiểm tra xem thế nào”,

“Trước đây?” Tôi nghĩ lại một lúc, tôi trước đây đã để lộ sơ hở lúc nào sao? Nhưng ngẫm nghĩ lại, sao cậu ấy lại có thể tra được bệnh án của mình, cơn tức giận bắt đầu bốc lên, “Này, ai cho phép cậu điều tra? Cậu như thế gọi là xâm phạm quyền riêng tư của mình đấy!”.

“Tại sao cậu lại không muốn để người khác biết bệnh đau tai của cậu chứ?” Nguyên Triệt Dã nhìn tôi, không để tâm đến cơn phẫn nộ của tôi.

“...” Tôi giận dỗi không thèm trả lời.

“Thực ra, nếu để các bạn và thầy cô biết cũng tốt mà. Cậu như thế này chẳng phải sẽ khiến mọi người càng hiểu lầm sao? Nếu như mọi người biết tình trạng thực sự của cậu, họ sẽ quan tâm và giúp đỡ cậu mà. Giống như hôm nay ấy, cậu có thể không phải chịu phạt...”

“Thôi đủ rồi!” Tôi ngắt lời cậu ấy một cách cương quyết, “Cậu không phải là mình, làm sao cậu hiểu được tâm trạng của mình chứ? Mình không hề muốn nhận được sự quan tâm đặc biệt nào hết, cũng không muốn trở thành kẻ đặc biệt, không muốn không muốn không muốn!”.

“...” Nguyên Triệt Dã sững người đầy lo lắng, bị thái độ và dáng vẻ mất bình tĩnh bất ngờ của tôi làm cho ngây người.

“Cái đó..." Tôi kiềm chế lại một chút cảm xúc đang dâng trào, cũng cảm thấy thái độ quát nạt cậu ấy ban nãy có phần quá đáng, không giấu nổi sự xấu hổ rồi đỏ mặt giải thích, “Đừng hiểu lầm, mình không cáu với cậu đâu. Chỉ là mình...”.

“Chỉ là gì?” Nguyên Triệt Dã nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu và chân thành, cổ vũ tôi nói tiếp.

“Chỉ là mình không muốn trở thành đặc biệt mà mất đi bạn bè. Cậu hiểu không?” Tôi cuối cùng cũng nói ra được, “Nếu như mọi người biết tai mình có vấn đề, bình thường sẽ càng chú ý nhường nhịn và quan tâm đến mình, như thế, mình sẽ càng khó kết giao với một người bạn chân chính”.

“Thật sao?” Khẩu khí của Nguyên Triệt Dã đột nhiên có phần khác lạ, Trở nên bị quan tâm đặc biệt, vậy thì vẫn tốt hơn là bị lãng quên...”.

Khi nói như vậy, trên khuôn mặt tuấn tú của cậu ấy như được phủ lên một lớp sương hoang vắng, khiến tôi nhìn không rõ.

“Làm sao mà thế được?” Tôi kích động và bắt đầu tranh luận, “Mình kể cho cậu nghe một câu chuyện nhé! Có một cô bé, từ nhỏ vì mắc bệnh đau tai nên đã bị mọi người coi là dị dạng, thường xuyên bị mọi người ức hiếp và giễu cợt. Khi đi học, mọi người đều biết cô bé có cái tai đau, thế là họ không còn cô lập cô bé nữa, còn thường xuyên dành cho cô bé sự quan tâm chăm sóc đặc biệt không giống với người bình thường. Nhưng cô bé biết, kỳ thực họ không hề thích cái cảm giác lúc nào cũng phải chăm sóc bảo vệ cô bé một cách cẩn thận như vậy. Cô bé dần dần mất đi cơ hội được kết bạn với mọi người, cho dù có cố gắng thế nào đi nữa cũng không thể có được tình bạn và sự quan tâm chân thành thiết tha. Cô bé từ đó mà trở nên càng cô độc hơn...”

Nói ra được những nỗi niềm đã dồn nén trong lòng bấy lâu nay, lòng tôi bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

“Hi hi, có phải là rất khó hiểu...” Tôi nhìn Nguyên Triệt Dã đang cúi đầu với vẻ trầm tư suy nghĩ.

“Không đâu, mình cũng kể cho cậu nghe một câu chuyện nhé.” Nguyên Triệt Dã ngẩng đầu lên và nở một nụ cười lộ rõ vẻ man mác buồn, “Cậu muốn nghe không?”.

“Ừ.” Tôi gật gật đầu, nhận thấy câu chuyện này nhất định là rất quan trọng với cậu ấy, cho nên tôi lắng nghe một cách nghiêm túc.

“Có một cậu bé, khi còn rất nhỏ, bố mẹ cậu đã ly hôn. Cậu bé có thể hết ở nhà mẹ rồi đến ở nhà của bố, nhưng với cậu, điều đó không có nghĩa là từ một gia đình mà trở thành hai, mà là từ một gia đình trở thành không. Cậu bé không còn được nghe mẹ kể chuyện nữa, còn bố cậu cũng không còn đưa cậu đi chơi công viên nữa. Cậu bé cảm thấy bố và mẹ đều trở thành những người xa lạ, vốn chẳng có ai thèm quan tậm đến cậu nữa. Cậu bé trở thành một kẻ thừa thãi bị bỏ rơi...”

Khi nói ra câu chuyện này, mái tóc vàng của cậu ấy cũng trở nên mờ nhạt u ám.

Tôi hoảng sợ nghĩ lại buổi tối hôm đó, Nguyên Triệt Dã lái xe mô tô chở tôi lên lưng núi ngắm cảnh đêm thành phố...

“Mặc dù mình có hai ngôi nhà, nhưng ở đó các ngọn đèn đều lụi tắt.”

Và cả lần thứ hai khi đến nhà cậu nữa: “Dù sao thì từ trước đến giờ cũng chỉ có một mình, có gì đáng để chăm sóc chứ? Cho dù có chết đi, thì các người cũng chẳng buồn quan tâm, chẳng phải vậy sao?”

Lúc đó, sắc mặt cậu cũng buồn bã đơn độc như lúc này vậy.

Nói như vậy, hóa ra cậu ấy cũng giống tôi, đều lặng lẽ chịu đựng sự cô đơn mà không thể nói ra được. Trong trường, mỗi lần cậu ấy gây rắc rối là thầy cô phải gọi phụ huynh đến trường, thực sự cũng là muốn để được bố mẹ chú ý chăng...

“Nguyên Triệt Dã, cậu bé trong câu chuyện thực ra chính là cậu đúng không?”

“Vậy cậu vừa kể về cô bé đó cũng chính là cậu đúng không?”

“Không phải. Ha ha...”

“Ha ha, vậy mình cũng không phải...”

Đáp án câu đố sau khi đã được mở ra, cả hai không hẹn mà đều nhìn nhau cùng cười.

Tiếng mưa tí tách dường như biến thành khúc nhạc du dương nhất.

“Hi hi, theo như cậu nói, bị người khác quan tâm như một người đặc biệt là một việc rất tốt, phải không?”

Tất nhiên. ít ra cũng chứng tỏ rằng, cậu không bị người khác lãng quên...”

“Vậy... Nguyên Triệt Dã, đối với cậu, mình có phải là người đặc biệt không?” Tôi đột nhiên xúc động lên tiếng, rồi câng thẳng nhìn cậu ấy với ánh mắt tràn đầy sự mong đợi.

Lúc đầu Nguyên Triệt Dã thoáng ngạc nhiên, nét mặt chợt sững lại, rồi lại bắt đầu mỉm cười, nụ cười không che giấu nổi vẻ dịu dàng.

Cậu ấy đang từ từ mở miệng, thế nhưng...

Thật đáng chết!

Tôi đau đớn bịt tai lại, chính trong lúc quan trọng này, trong tai sao lại bắt đầu vang lên tiếng phần phật như gió thổi vậy. Âm thanh ồn ào khiến tôi thấy hoa mắt chóng mặt, gần như muốn phát nôn...

Trong dạ dày như đang có những đợt sóng trào dâng mạnh mẽ, tôi nhanh chóng lùi về phía sau một bước, bám chặt vào cột chòi, mồ hôi lạnh từ trên trán cứ chảy ra không ngớt.

Nguyên Triệt Dã đứng ngay bên cạnh nhìn thấy liền đỡ lấy tôi. Hình như cậu ấy nói gì đó, nhưng tôi chẳng thể nghe thấy.

Tôi không thốt nên ra lời, cổ họng đắng ngắt, cảm giác như muốn nôn hết mọi thứ trong người ra, vô cùng khó chịu. Nước mắt tôi bắt đầu tuôn rơi, đầu óc choáng váng từng đợt từng đợt. Tôi cảm giác mình có thể sẽ ngã quy xuống bất cứ lúc nào, và cũng sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa...

Nguyên Triệt Dã lo lắng nhìn xung quanh, nước mắt và cơ thể run rẩy của tôi hình như đã làm cho cậu ấy hoảng sợ. Cậu ấy chợt cong lưng, tôi chỉ cảm thấy người mình bỗng nhẹ bẫng, và đã bị cậu ấy bế lên. Sau đó cậu ấy hướng ra khỏi chòi, chạy băng băng về phía sân trường.

Trong lúc bế tôi chạy, cậu ấy cúi thấp đầu và nói gì đó với tôi, tuy tôi không nghe thấy nhưng nhìn ánh mắt lo lắng và vẻ mặt quan tâm của cậu ấy, tôi đoán chắc là cậu ấy muốn nói sẽ đưa tôi đến bệnh viện.

Lòng tôi tràn ngập nỗi cảm động ngọt ngào. Trong vòng tay cậu ấy, hít thở mùi hương hoa tường vi đang lan tỏa, tôi khẽ nhếch mép, yên tâm nhắm mắt lại, rơi vào giấc ngủ mê man...

Ý thức dần dần phục hồi, mũi sực lên mủi thuốc diệt trùng nồng nặc, tôi biết Nguyên Triệt Dã đã đưa tôi đến bệnh viện một cách an toàn.

Khi đang chuẩn bị mở mắt, hình như nghe thấy bên ngoài có tiếng người nói chuyện, có vẻ liều thuốc tiêm vào cơ thể tôi đã tạm thời khống chế được bệnh tình của tôi, trong tai không còn nghe thấy tiếng ù ù nữa.

Tôi dỏng tai lên, thấp thoáng nghe thấy cuộc nói chuyện bên ngoài căn phòng...

“Bệnh đau tai của cô ấy đã trở nên nghiêm trọng, trước đây do căng thẳng bệnh mới phát tác, bây giờ tần suất xuất hiện rất cao. Giống như chứng buồn nôn, nôn khan, ù tai xuất hiện ngày hôm nay đều là những hiện tượng rất xấu. Khi bệnh phát triển đến giai đoạn cuối, rất có khả năng người bệnh sẽ mãi mãi mất đi thính lực...”

“Có cách nào có thể điều trị không ạ?”

“Bệnh di truyền rất khó điều trị khỏi được, nhưng gần đây, bác sĩ chuyên khoa tai nổi tiếng trên thế giới Helen đã đến bệnh viện chúng tôi, bà ấy tỏ ra vô cùng quan tâm đến bệnh tình của Diệp Hy Nhã. Nếu như bệnh nhân và gia đình đồng ý, bệnh viện có thể mời bác sĩ Helen phẫu thuật cho cô ấy...”

“Vậy thì, cơ hội phẫu thuật thành công là bao nhiêu?”

“Đây cũng là điều mà chúng tôi băn khoăn nhất hiện nay, cơ hội phẫu thuật thành công chỉ có 50%, hơn nữa, một khi thất bại, bệnh nhân sẽ vĩnh viễn mất đi thính lực.”

...

Chuyển biến xấu đi sao?

Vĩnh viễn mất đi thính lực sao?

Những câu chữ tàn khốc đó giống như những răng cưa sắc nhọn đang cào xé lòng tôi, điều tôi sợ hãi và lo lắng nhất đã nhanh chóng biến thành hiện thực rồi sao?

Vậy là tôi sẽ không còn được nghe thấy bố gọi tôi nữa, không nghe thấy tiếng Thần nữa, cũng không thể nghe thấy Nguyên Triệt Dã... Tôi bất lực nhắm mắt lại, không để nước mắt kịp vỡ òa...

Cót két.

Cánh cửa khẽ kêu lên, có người bước vào phòng.

Tiếng bước chân từ từ lại gần, dừng lại trước giường. Một bàn tay dịu dàng nhẹ nhàng sờ lên trán tôi, mùi hương hoa tường vi lan tỏa trong mũi tôi...

Tôi mở mắt, bắt gặp Nguyên Triệt Dã đang cúi xuống rất gần với khuôn mặt tôi. Hình như cậu ấy đã bị tôi làm cho giật nảy mình.

“Ôi! Cậu tỉnh dậy lúc nào vậy?” Cậu ấy nhìn khuôn mặt trắng bệch của tôi, hỏi với vẻ đầy căng thẳng.

“Mình muốn về nhà.”

Tôi cắn môi nói, rồi bật dậy ngồi trên giường, nhưng mãi vẫn không tìm thấy đôi giày đâu.

“Này, cậu có thể nghe thấy rồi hả? Bác sĩ nói cậu cần phải nằm viện theo dõi thêm một thời gian nữa.” Nguyên Triệt Dã cố gắng khuyên giải tôi, “Ngoan ngoãn nằm đây đi, để mình gọi điện thoại xin nghỉ học giúp cậu”.

“Mình muốn về nhà!”

“Nhưng mà...”

“Mình - muốn - về - nhà!”

Tôi ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào đôi mắt cậu ấy, nói với thái độ nghiêm túc.

Tôi thực sự không muốn ở lại đây, bệnh đau tai của tôi chỉ là phát tác tạm thời thôi, vốn không thể nào mất đi thính lực vĩnh viễn được. Bác sĩ chỉ muốn nói quá lên thôi! Tôi tự nhủ với bản thân.

Vì chỉ có như vậy, tôi mới có thể kiểm soát được việc không được khóc trước mặt Nguyên Triệt Dã.

“Đồ ngốc, muốn về nhà sao? Vậy mình đưa cậu về nhà nhé, việc gì mà phải tỏ ra nghiêm trọng như vậy? Đáng sợ lắm đấy. Nào, cười một cái xem nào, mình sẽ đưa cậu về nhà!” Nguyên Triệt Dã bật cười, có thể nhận rõ là cậu ấy đang muốn làm cho không khí sôi nổi hơn.

“Mình không phải là cún con để cậu muốn gọi thế nào thì gọi nhé. Mình không cần.” Vừa nói Nguyên Triệt Dã vừa lấy từ trong tủ ra đôi giày của tôi.

Tôi định nhảy xuống giường xỏ giày, ai ngờ cậu ấy lại giơ tay ra giữ chặt vai tôi lại không cho động đậy, sau đó, rất tự nhiên, ngồi xổm ngay trước mặt tôi.

Tôi ngây người.

“Nguyên Triệt Dã, cậu làm gì vậy?”

“Xỏ giày cho cậu thôi!” Cậu ấy cũng chẳng thèm ngẩng đầu lên nhìn tôi trả lời. Mái tóc vàng ánh lên ánh hào quang thật đẹp và dịu dàng, tấm lưng dài cong cong phản chiếu dưới ánh điện một bóng đen dịu dàng.

“Sao lại... xỏ giày cho mình?” Tôi cất tiếng hỏi, giọng run rẩy.

“Đồ ngốc! xỏ giày cho cậu còn phải có lý do sao?” Tôi cảm nhận thấy tay cậu đang nắm lấy cổ chân tôi, động tác rất nhẹ nhàng, đã đưa chân tôi nằm gọn trong chiếc giày.

Ngón tay cậu chạm đến đâu là chân tôi nóng ran đến đó.

Ý chí của tôi bắt đầu lung lay... Nguyên Triệt Dã, sao cậu lại có thể làm như vậy? Mỗi khi mình không kịp phòng bị gì thì cậu lại tiến thêm một bước, không chút do dự xuyên thẳng vào tim mình. Như thế, làm sao mình có thể dũng cảm quyết định từ bỏ cậu được chứ?

Tôi kiềm chế nỗi xúc động run rẩy trong lòng, nghĩ đến câu hỏi mà cậu vẫn chưa kịp trả lời tôi khi còn ở trong chòi lúc đó...

“Nguyên Triệt Dã... câu hỏi lúc sáng, cậu vẫn chưa trả lời mình."

“Câu hỏi gì?” Xỏ giày giúp tôi xong, cậu liền đứng dậy rồi hỏi lại.

“Chính là... chính là, đối với cậu, mình có phải là người đặc biệt không?”

Tôi đứng trước mặt và nhìn cậu ấy, tim đập nhanh đầy vẻ bất an. Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt cậu ấy trông như bức tượng điêu khắc rất sinh động, ánh mắt trong veo làm lay động trái tim tôi.

“Cậu rất muốn biết à?” Cậu ấy cười mỉm, nhìn tôi chăm chú, nhiệt độ trong ánh mắt đó khiến tôi như muốn nghẹt thở, tràn ngập những cảm xúc phức tạp mà tôi không thể hiểu nổi.

Thời gian như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc đó, không khí ấm áp bao trùm lấy căn phòng...

Rầm!

Cửa phòng bị mở tung bởi một bàn tay gấp gáp, bóng Thần xuất hiện ngoài cửa: “Hy Nhã!”.

Thần? Sao anh đến đây?” Tôi định thần lại, lộ rõ vẻ kinh ngạc.

“Là mình nói đấy.” Nguyên Triệt Dã đứng cạnh giải thích câu hỏi của tôi.

“Hy Nhã, sao rồi? Em không sao chứ?” Thần quan tâm nhìn tôi khắp lượt.

Tôi lắc lắc đầu: “Em đang chuẩn bị về nhà”.

“Bác sĩ nói sao?” Thần quay sang hỏi Nguyên Triệt Dã, Nguyên Triệt Dã thấy ánh mắt kiên quyết của tôi, đành phải gật gật đầu, tỏ ý để Thần đưa tôi về nhà.

“Ừ. Vậy anh đưa em về nhà trước nhé.” Thần dịu dàng dắt tay tôi đi.

“Chờ một chút.” Tôi rút tay ra khỏi tay Thần, chạy về phía Nguyên Triệt Dã, “Còn câu trả lời đó, rốt cuộc là gì?”.

Nguyên Triệt Dã sững người, mấp máy miệng, nhìn sang khuôn mặt ngơ ngác của Thần, im lặng, không trả lời.

“Cậu có thể từ từ suy nghĩ, nghĩ kỹ rồi thì nói cho mình biết, mình sẽ đợi.” Nói xong câu đó, tôi cứ thế kéo tay Thần bước thẳng ra khỏi phòng bệnh.

Tôi sẽ đợi, chỉ là không biết còn có thể đợi bao lâu nữa...

Trước cái ngày mà mình sẽ không thể nghe thấy gì được nữa, Nguyên Triệt Dã, mình muốn nghe câu trả lời của cậu.

Vài ngày sau đó, tôi vẫn ở nhà. Mặc dù kỳ thi cuối kỳ đã gần kề, nhưng tôi không muốn đến trường, bố đành phải xin cho tôi nghỉ học một thời gian khá dài.

“Hy Nhã, con đừng lo chuyện tiền bạc, tiền bố tích góp được mấy năm cũng đã đủ rồi." Bố khuyên tôi đến bệnh viện kiểm tra lại lần nữa, hy vọng có thể xác định được phương pháp phẫu thuật trong thời gian sớm nhất.

Tôi do dự không trả lời.

“Vậy là Hy Nhã sợ đau, có phải không?”

Tôi gật gật đầu, rồi lại lắc lắc đầu.

Nỗi lòng của tôi, có lẽ bố cũng không thể hiểu được đâu. Lý do tôi không muốn làm phẫu thuật, sợ hãi chỉ là một phần rất nhỏ thôi. Có thể, tôi còn thiếu một chút dũng khí, động lực thúc đẩy tôi dũng cảm chấp nhận cuộc phẫu thuật...

Tai tôi lúc thì bình thường, lúc lại có vấn đề, có lúc có thể nghe được, có lúc lại không thể nghe được. Nhận thấy khi nào gần phát bệnh là tôi lại nhanh chóng nhốt mình trong phòng, giả vờ ngồi học bài để lừa bố và Thần.

Trước mặt họ, tôi lúc nào cũng cố gắng mỉm cười không muốn để họ phải lo lắng. Thế nhưng, những tiếng ù ù chói tai liên tục không dứt khiến tôi ăn uống càng trở nên kém đi.

Một mình đứng trước gương, tôi đã không ít lần hét lên: Hy Nhã, Hy Nhã nhất định sẽ không sao mà, bác sĩ chỉ hù dọa mày thôi! Đừng lo lắng gì nhé. Sẽ nhanh chóng khỏi bệnh thôi mà.

Thế nhưng, tôi biết những lời tôi nói sao mà nhợt nhạt yếu ớt đến thế, trong lòng lại càng sợ hãi hơn.

Sợ sau này trong thế giới của tôi, sẽ chẳng còn nghe thấy bất cứ một âm thanh nào. Điều đáng sợ hơn nữa là tôi sẽ trở thành gánh nặng suốt cả đời của bố.

Thần cứ có thời gian là lại đến thăm tôi. Vì muốn tôi ăn uống tốt hơn, anh mua một cuốn sách thức ăn trị bệnh về nghiên cứu rất lâu, mỗi ngày đều thử làm các món ăn khác nhau. Còn bố cũng từ chối rất nhiều công việc, cố gắng tận dụng thời gian rỗi để đưa tôi đi ăn, đi dạo cùng tôi...

Nhưng càng hạnh phúc giản đơn như vậy bao nhiêu, tôi lại càng cảm thấy bất an và lo lắng.



Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.