Nhất Mộng Nhất Giang Hồ Hệ Liệt Chi

Chương 74: Ngoại truyện 4: Cha ngốc luyến ái sử [ hạ ]



Hai người vội vàng đuổi tới doanh trại, Chu Tử đi vào lều trại muốn hỏi người dẫn đường một chút lúc nãy có phải đã xuất hiện một mã đội hơn trăm người hay không, ai ngờ bên trong nhưng lại không có một bóng người.

Thời tiết tại Đại Mạc hay thay đổi nên không dễ nhận ra phương hướng, không ai có thể dễ dàng ở trong ban đêm xuất hành. Chu Tử nhất thời trong lòng biết không ổn, vì thế cùng với hơn hai mươi người trong đoàn bàn bạc.

“Sẽ không là mã tặc chứ?” Trong đám người có người bị dọa tái mặt.

“Chúng ta cũng không phải đoàn thương nhân, cũng không có hàng hóa cùng bạc, như thế nào lại rước lấy mã tặc?” Có người hoài nghi.

“Mang theo lương khô cùng nước, đi theo ta !” Chu Tử ý thức được tình thế không ổn, biết trước thì khi đi đã che giấu tung tích rồi, Tinh Mạc thành Chu gia tài lực gần với Tây Bắc Vân Sát bảo, chính mình cho dù là toàn thân không có một xu, cũng sẽ kéo theo rất nhiều tặc nhân, lần này ba người dẫn đường là người bên ngoài đề cử , chỉ nói là người địa phương, nhìn cũng coi như hàm hậu, liền cũng không có hoài nghi, hiện tại xem ra, những người này sợ là đã sớm lập bẫy sẵn rồi.

Đoàn người cưỡi ngựa chạy như điên, Chu Tử lại nghe ngóng một chút, chân mày nhíu chặt, chiếu theo tốc độ này, không tới nửa canh giờ sau sẽ bị đám người phía sau đuổi theo. Trong đoàn phần lớn là ngựa cùng người huấn luyện ngựa, căn bản là không phải người có võ công , vạn nhất nếu cùng mã tặc giao thủ, không chỉ không có hỗ trợ, ngược lại còn bị bọn họ đánh mất mạng.

“Các ngươi đi trước.” Chu Tử đối với Tây Đằng Ly nói:“Lưu lại cho ta một cái kim chỉ nam cùng một túi nước.”

“Không được!” Tây Đằng Ly phủ quyết, mã tặc ở Mạc Tây là có tiếng hung tàn , bọn họ tuy nói võ công không cao, nhưng là mấy trăm người đồng thời xuất chiêu, tuyệt đối sẽ không lưu lại người sống, Chu Tử võ công mặc dù cao, nhưng cũng không có khả năng một mình chống chọi với mấy trăm người vây công.

“Chu đại hiệp, ngươi đi cùng chúng ta đi.” Trong đám người cũng có người khuyên:“ Mã tặc khó đối phó.”

“Không có việc gì, ta có chừng mực.” Chu Tử vỗ vỗ Tây Đằng Ly:“Ngươi đi theo bọn họ đi trước, ta sau đó sẽ tìm ngươi.”

“Ta đây cùng ngươi lưu lại.” Tây Đằng Ly kiên trì.

Chu Tử thở dài, đột nhiên vươn tay điểm huyệt đạo Tây Đằng Ly.

Tây Đằng Ly trong lòng nổi giận lại sốt ruột, lại một câu cũng nói không nên lời, chỉ có thể đứng tại kia hung hăng trừng mắt nhìn Chu Tử.

“Làm phiền các vị trước dẫn y đi.” Chu Tử hướng mọi người ôm quyền:“Cáo từ.”

Nói xong, quay lại đầu ngựa về phía sau mà đi.

Thân ảnh Chu Tử càng ngày càng xa, y bào màu xanh nhạt dần dần cùng bóng đêm tối đen hòa hợp làm một, Tây Đằng Ly cảm thấy đầu sắp vỡ ra, chút bất tri bất giác hốc mắt đã đỏ bừng.

Người này, như thế nào lại bá đạo như vậy.

Chu Tử một đường chạy như điên, rất nhanh liền gặp đội mã tặc kia, ít nhất cũng có hơn trăm người, trong tay khảm đao lóe hàn quang màu bạc, đầu đàn đúng là hai người dẫn đường trước kia.

“Tiểu Phi, lần này ta cùng ngươi đi vào hố lửa nha.” Chu Tử cúi người ở bên tai ngựa nhỏ giọng nói.

Này là con ngựa Chu Mộ mất ba tháng công phu mới ở Mạc Bắc tìm được, gọi là Phi Phiên, thân hình gầy gò nhưng sức chịu đựng dài, từ ba năm trước đây đưa đi theo Chu Tử, đã đi theo hắn đi khắp đại giang nam bắc, cũng trải qua không ít trường hợp, bởi vậy hiện tại tuy nói bị nhiều như vậy vây công đuốc chiếu, cũng không khẩn trương, ngược lại là có chút hơi hơi hưng phấn.

Thống lĩnh mã tặc không biết miệng hô một câu gì đó, hơn trăm người đột nhiên đồng loạt hướng Chu Tử đánh tới.

Chu Tử giục ngựa vọt vào trong đám người, rất nhanh liền cùng bọn họ chiến thành một đoàn.

Trong lúc nhất thời, toàn bộ Đại Mạc lâm vào hỗn loạn, ánh đuốc cùng huyết quang, thanh âm đao kiếm va chạm, đem không trung yên tĩnh của Đại Mạc một đạo lại một đạo xé nứt ra.

Tây Đằng Ly bị người mang đi ra ngoài một canh giờ sau, cuối cùng là tự mình giải khai huyệt đạo, xoay người leo lên một con ngựa quay ngược lại.

“Công tử!” Mọi người sốt ruột ở phía sau kêu.

“Sau khi rời khỏi đây kêu A Lâm phái người tới tìm ta!” Tây Đằng Ly cũng không quay đầu lại giục ngựa chạy như điên.

Thẳng đến khi mặt trời mọc lên ở phương đông, Tây Đằng Ly mới tìm được địa phương đêm qua đánh nhau.

Màu vàng của cát đất bị máu tươi nhuộm thành thâm nâu, trăm cổ thi thể chồng chất trên mặt đất be bét máu, hơn mười con kên kên ở trên không xoay quanh, phát ra tiếng kêu bén nhọn.

“Chu Tử!” Tây Đằng Ly liều mạng toàn lực hô to, mặc do ánh Thái Dương ấm áp chiếu trên không trung, trong lòng lại lạnh thấu xương .

Thi thể một khối một khối lật xem, cổ họng thét lên đến khàn khàn, lại vẫn là không có tìm được.

Xa xa truyền đến ngựa, Tây Đằng Ly quay đầu nhìn lại, đúng là ái mã của Chu Tử – Phi Phiên.

“Chu Tử!!” Thất tha thất thểu chạy tới, rốt cục ở sau một khối đá to tìm thấy được hắn, quần áo đã bị nhuộm đầu máu tươi, đang nằm trên mặt đất không nhúc nhích.

“Chu Tử.” Tây Đằng Ly có chút run run dùng ống tay áo lau vết máu trên mặt hắn :“Ngươi tỉnh lại đi !”

Chu Tử nhắm chặt ánh mắt không có phản ứng, Tây Đằng Ly cươn tay thử mạch, may mà còn có chút hơi thở mỏng manh, vì thế vội vàng lấy nước cẩn thận đổ vào miệng hắn. Thái dương càng lên càng cao, nhiệt độ không khí cũng càng ngày càng nóng, khối đá to tỏa ra bóng râm phạm vi hơn mười dặm , sợ Chu Tử chịu không nổi đường xá xóc nảy, Tây Đằng Ly ở sau tảng đá làm một cái lều nhỏ, tính thay hắn xem một chút miệng vết thương.

Thuốc trị thương mang theo không nhiều lắm, Tây Đằng Ly chỉ có thể đơn giản xử lý một chút vết thương đơn giản trên người hắn tránh cho nó nặng thêm, lại thoát áo khoác của chính mình đắp trên người hắn, làm xong này hết thảy sau, mới hơi chút nhẹ nhàng thở ra.

Nước ở trong sa mạc rất hiếm, uống còn không đủ, càng miễn bàn dùng để lau, bởi vậy Chu Tử trên mặt trên người, nơi nơi đều là vết máu, làm sao còn có bộ dạng phong lưu phóng khoáng ngày thường, nhưng Tây Đằng Ly vẫn là luyến tiếc dời đi ánh mắt.

Từ khi mới quen biết cho tới bây giờ, Chu Tử rốt cuộc vì chính mình đã làm bao nhiêu việc, ngày thường không có tinh tế để ý qua, hiện tại nghĩ lại, đâu chỉ là mười cái trăm cái.

Chính mình vẫn luôn biết, biết hắn đối với chính mình rất tốt, biết hắn luôn che chở chính mình, chính là không dám thừa nhận thôi.

“Chu Tử ngươi tỉnh , tỉnh lại ta liền cùng ngươi về nhà.” Tây Đằng Ly có chút nghẹn ngào ôm chặt người trong lòng:“Tiểu Hủ nó kỳ thật thực thích ngươi, ngươi tỉnh lại chúng ta liền dẫn nó cùng nhau về nhà, được không?”

Ngày hôm sau, chính ngọ , Tây Đằng Lâm cùng Lãnh Tịch Chiếu mang theo nhân mã đuổi tới, đưa hai người họ cứu ra ngoài.

Ở trong Tây Xuyên vương cung, Tây Đằng Ly ngồi ở bên giường Chu Tử luyến tiếc rời đi.

“Đại ca, ngươi nghỉ ngơi một chút đi, Tiểu Tịch nói hắn ngày mai là có thể tỉnh.” Tây Đằng Lâm khuyên nhủ.

“Ta không sao, ta muốn ở cùng hắn.” Tây Đằng Ly lắc đầu:“Phái người nói cho Dạ bảo chủ, kêu hắn cho Tiểu Hủ ở lại thêm hai ngày.”

“Được.” Tây Đằng Lâm gật gật đầu, đi ra ngoài xem Lãnh Tịch Chiếu.

“Ngươi làm gì vậy ?” Tây Đằng Lâm mới vừa tiến vào sân, thấy Lãnh Tịch Chiếu đang đem bồ câu đưa tin phóng lên trời.

“Viết thư cho Hoàng Thượng! Đang êm đẹp tự nhiên muốn ngựa!” Lãnh Tịch Chiếu thực tức giận :“Mộ Mộ lúc trước còn thiếu chút mất mạng, hiện tại Chu đại ca lại bị trọng thương, đều là hắn làm hại!”

Tây Đằng Lâm:……

Một đêm sau, Chu Tử rốt cục mở mắt.

“Ngươi tỉnh?” Tây Đằng Ly cảm thấy tảng đá trong lòng đã rơi xuống :“Còn có đau hay không?”

Chu Tử lắc đầu, miễn cưỡng nhếch khóe miệng cười cười.

Lãnh Tịch Chiếu nghe thấy vội vàng chạy tới, cẩn thận bắt mạch sau nhẹ nhàng thở ra:“Không có việc gì , nhưng mà phải nghỉ ngơi nhiều, miệng vết thương trên đùi rất chậm lành, đại khái ba tháng sau mới hết.”

“Sẽ không có di chứng gì chứ?” Tây Đằng Ly lo lắng nói.

“Sẽ không .” Lãnh Tịch Chiếu lắc đầu, lập tức lại nheo lại ánh mắt cười xấu xa:“Bất quá ngươi nếu nguyện ý gần gũi hắn một chút, nói không chừng hắn sẽ vui tới ngất xỉu !”

Tây Đằng Ly dở khóc dở cười, phất tay đem Tịch Chiếu đuổi ra ngoài,tiểu hài tử này gần đây càng ngày càng vô pháp vô thiên! Quay đầu nhìn lại , thấy Chu Tử đang nhìn chính mình cười, hiển nhiên là nghe được lời Lãnh Tịch Chiếu nói.

“Còn cười!” Tây Đằng Ly mặt đỏ hồng nói sang chuyện khác:“Rõ ràng là một chút chắc chắn cũng không có, còn muốn làm bộ như định liệu trước chạy đi chịu chết! Ngươi bị ngốc đúng không ?”

“Ngươi không có việc gì, là tốt rồi.” Chu Tử thanh âm khàn khàn nói ra vài từ.

Nhìn khuôn mặt hắn tái nhợt còn có vết thương thật chói mắt, Tây Đằng Ly đột nhiên cảm thấy cái mũi lên men.

“Không khóc.” Chu Tử miễn cưỡng nâng tay muốn an ủi y, lại không cẩn thận động đến vết thương trên vai, nhất thời đau đến toàn thân mềm nhũn.

Tây Đằng Ly ngồi xổm bên giường, nắm tay hắn nhẹ nhàng áp đến trên mặt mình:“Chu Tử ngươi phải nhanh nhanh khỏe lên, sau đó chúng ta cùng đi Vân Sát Bảo đón Tiểu Hủ, được không?”

Chu Tử gật gật đầu, ngón tay cái nhẹ nhàng cọ cọ sườn mặt của y, khóe miệng kéo lên thản nhiên mỉm cười.

Một tháng sau, Chu Tử đang ngồi ở trên giường đọc sách, đột nhiên từ ngoài cửa vọt vào một bóng dáng hấp tấp.

“Ca!” Chu Mộ đặt mông ngồi ở bên người Chu Tử , vươn tay sờ khắp nơi nơi:“Ngươi hiện tại không có việc gì chứ? Người có đau hay không? Hiện tại thế nào rồi?”

“Ta không sao .” Chu Tử vừa kinh hỉ lại vừa dở khóc dở cười, đem móng vuốt của Chu Mộ từ trên người mình túm xuống dưới:“Sao ngươi lại tới đây?”

“Ta nghe được tin nói ngươi bị trọng thương, thiếu chút nữa mất mạng, ta liền chạy đến.” Chu Mộ ôm Chu Tử không buông tay:“Thực xin lỗi.”

“Như thế nào lại khóc.” Chu Tử sờ sờ đầu y:“Ta đây không phải không có việc gì sao.”

“Chờ ngươi khỏe lên chúng ta trở về nhà đi.” Chu Mộ thực nghiêm túc khụt khịt mũi :“Về sau ta chăm sóc ngươi!”

“Chu đại ca đã muốn có người chiếu cố rồi.” Lãnh Tịch Chiếu vào cửa cười hì hì.

“Hả?” Chu Mộ nghi hoặc.

Lãnh Tịch Chiếu chỉ chỉ ngoài cửa sổ, chỉ thấy Tây Đằng Ly đang bưng chén thuốc cẩn thận hướng bên này đi tới.

“A!” Chu Mộ ngữ điệu đầy nhịp điệu, cùng Lãnh Tịch Chiếu cùng nhau cười đến ý vị thâm trường.

Chu Tử buồn cười nhìn hai cái tiểu tử kia, nghĩ rằng nếu Tiểu Hủ ở đây thì tốt rồi, hai tiểu hầu tử, lại thêm nhất một tiểu tiểu hầu tử.

Buổi tối, Chu Mộ bị Lãnh Tịch Chiếu lôi kéo đi bộ chung quanh , Chu Tử một mình ngồi ở trong viện tựa vào trên ghế nằm.

“Tiểu Mộ không ở đây sao ?” Tây Đằng Ly cầm một mâm trái cây vào sân.

“Đi ra ngoài rồi.” Chu Tử chống tay ngồi lên:“Bị nó làm phiền một ngày, sắp nhức đầu chết rồi.”

Tây Đằng Ly cười cười ,ngồi ở bên cạnh hắn, lấy khăn mặt giúp hắn lau mặt.

“Vết thương nhìn không thấy nữa .” Tây Đằng Ly tiến đến trước mặt sờ sờ vết thương trên mặt Chu Tử:“Còn đau hay không?”

Chu Tử lắc đầu, ánh mắt dừng ở trên đôi môi mềm mại của Tây Đằng Ly .

Tây Đằng Ly có chút do dự, nhưng vẫn nhẹ vươn người qua nhẹ nhàng ấn trên môi hắn một nụ hôn.

“A!!” Ngoài cửa có Chu Mộ hoan hô.

“Tiểu Mộ!” Mắt thấy có người ,Tây Đằng Ly mặt liền đỏ bừng, Chu Tử có chút buồn bực hướng ngoài cửa kêu.

“Ta cái gì cũng không phát hiện!” Chu Mộ từ cửa viện ló ra nửa đầu:“Các ngươi tiếp tục!”

Trên cây, Lãnh Tịch Chiếu ngồi trong lòng Tây Đằng Lâm cắn răng:“Ôi trời, Mộ Mộ thật đáng ghét! Hắn la cái gì chứ! Hại ta chỉ nhìn thấy cái hôn nhẹ!”

“Trở về đi.” Tây Đằng Lâm dở khóc dở cười ôm chặt tiểu vương phi thích xem náo nhiệt của mình:“Nhìn lén người khác không tốt lắm, đại ca biết sẽ tức giận.”

“A.” Lãnh Tịch Chiếu lưu luyến vươn dài cổ nhìn thoáng qua, ngoan ngoãn bị Tây Đằng Lâm ôm trở về tẩm cung.

Chờ Chu Tử vết thương tốt lên, liền cùng Tây Đằng Ly đi Tinh Mạc thành, đi ngang qua Vân Sát Bảo thuận tiện đem Phương Hủ đón về.

Tiểu hài tử thực thông minh, rất nhanh liền phát hiện Chu Tử cùng Tây Đằng Ly, quan hệ giống như có điểm không giống như trước.

“Bất quá như vậy cũng tốt.” Phương Hủ ôm đầu gối lầm bầm lầu bầu:“Như vậy ta sẽ có hai người cha !”

“Tiểu Hủ?” Chu Tử kinh hỉ:“Ngươi vừa nói cái gì?”

“Cha.” Phương Hủ có điểm không tự nhiên, lại vẫn ngoan ngoãn kêu một tiếng cha.

Ở Vân Sát Bảo mấy ngày nay, sau khi nghe xong thiệt nhiều chuyện về Chu Tử , mới phát hiện này người cha này tuy rằng ngốc, nhưng mà vẫn rất lợi hại !

Đến Tinh Mạc thành, Phương Hủ vừa tiến vào Chu phủ đã được một số lớn đầu bếp nha hoàn phủng ở trong lòng bàn tay, tính cách tiểu hài tử cùng Nhị thiếu gia trước đây giống nhau như đúc, bộ dạng vừa đáng yêu, khiến người ta yêu thích.

Về phần Tây Đằng Ly, vừa mới tiến phủ đã bị quản gia lớn tiếng kêu một tiếng phu nhân, vì thế sắc mặt nháy mắt rất khó xem.

Bị mọi người khiển trách, quản gia thực ủy khuất, rõ ràng chính là cùng đại thiếu gia nắm tay đi vào, kêu phu nhân thì làm sao?

“A Ly.” Buổi tối thấy Tây Đằng Ly không được tự nhiên, Chu Tử ôm bình rượu đi tìm y :“Ngươi đừng tức giận.”

Tây Đằng Ly khụt khịt mũi, ừm, rượu không tệ.

Một vò rượu uống hết, hai người đều có chút choáng váng.

Chu Tử nhìn Tây Đằng Ly bên cạnh, kìm lòng không được vươn tay nâng lên cằm của y, nhẹ nhàng hôn xuống.

Nguyên bản chỉ là muốn lướt qua, ai ngờ một khắc kia xúc cảm quá mức mềm mại ngọt ngào, kìm lòng không được lại nghĩ muốn càng nhiều.

“Chu Tử, ngươi uống say sao?” Bị phóng ngã vào trên giường Tây Đằng Ly có chút khẩn trương, vươn tay muốn ngăn lại hắn, lại bị nắm cổ tay đặt ở hai bên.

Nóng bỏng hôn môi không hề quy luật khắc ở trên mặt trên người Tây Đằng Ly, tựa hồ cả người đều muốn hòa tan .

Bên giường sa trướng hỗn loạn, nội phòng tràn ngập xuân sắc.

Ngày hôm sau, buổi sáng, Tây Đằng Ly miễn cưỡng mở to mắt, lại phát hiện chính mình đang nằm ở trong lòng Chu Tử, nhớ tới đêm qua chuyện tình, nhất thời cảm thấy mặt đỏ tim đập.

“A Ly.” Chu Tử vươn tay nhẹ nhàng mơn trớn bờ vai của y:“Đêm qua, ta không có say.”

“Ta biết.” Tây Đằng Ly đem mặt chôn ở trong lòng hắn.

Người say, là ta. 

〈〈==HẾT==〉〉

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.