Nhất Niệm Thiên Chủ

Chương 13: Thiên tinh tháp




Trở về phòng Lạc Thiên khóa lại không gian chung quanh phòng , mở ra không gian chỗ sâu tiến vào không gian chỗ sâu , mi tâm chiếu sáng , kim quang như chiếu rọi vạn thế , kim quang hiện ra dần dần hình thành một cái tháp , cái tháp này màu vàng , như được đúc từ hoàng kim tốt nhất trên thế gian , trên tháp hiện ra từng tia phù văn màu vàng quấn lấy cái tháp , trên thấp có rất nhiều đương vân , nó tựa hồ được dùng bằng những khối gạch hình hoàng kim sắp xếp mà thành .

Khi thấp xuất hiện một cỗ bá tuyệt thiên hạ nổi lên , trên có thể diệt Tiên Thần , Dưới có thể trấn Minh Ngục , quản chi Vô Địch vạn thế nhân vật đứng trước tháp này cũng phải kiêng kỵ ba phần .

Đây là Thiên Tinh Tháp , biểu tượng của Thiên Tinh Cung , có thể nói mỗi đời tiếp theo của Thiên Tinh Cung đều được Thiên Tinh Tháp nhận đồng , nó là một loại pháp bảo có rất nhiều mặt , có thể công , có thể phòng …

Không nói hai lời , Lạc Thiên mi tâm lóe sáng ra nhàn nhạt kim quang nối thẳng tới Thiên Tinh Tháp , kim quang trên mi tâm của Lạc Thiên như được cộng hưởng vậy , qua một canh giờ Lạc Thiên có thể cảm nhận được mình và Thiên Tinh Tháp liên hệ , hiển nhiên khi hắn chuyển sinh đã chặt đứt liên lạc với Thiên Tinh Tháp , bây giờ chỉ cần bỏ ra chút sức lực là có thể dễ dàng khiến Thiên Tinh Tháp nhận chủ .

Thân ảnh biến mất , một lần nữa xuất hiện đã là tại một không gian khác , tại đây có một không gian rộng lớn , xung quanh có núi rừng , cây cối cao tới vạn trượng . Nếu nói riêng về độ lớn thì Thiên Tinh Tháp bên trong không kém chút nào với Thiên Đồ đại lục .

Tại không gian rộng lớn đi một vòng , cảm giác được từng tia thiên nhiên khí tức của mảnh không gian này , Lạc Thiên hít một hơi thật dài .

“ Là cảm giác này “ Ngửi mùi vị quen thuộc của không gian , hít không khí nơi đây , Lạc Thiên không khỏi cảm khái . Mặc dù chỉ mới hơn mười hai năm nhưng cứ như lần đầu tiến vào đây vậy .

Tại một căn phòng trong trận pháp , phía trên có một cái dường được làm bằng gỗ , phía trên bằng phẳng , còn phía dưới có rất nhiều rễ gỗ , chúng được sắp xếp quấn lấy nhau như bốn cái cột để dữ cân bằng cho chiếc dường .

Đây là một trăm ức năm Niên San Cổ Thụ , ngồi lên nó có thể khiến người giảm xuống tỷ lệ tẩu hỏa nhập ma , có thể khiến người dễ tiến vào ngộ đạo cảm giác , hơn nữa có thể tránh né thời gian an mòn , mặc dù có rất nhiều thứ có thể khiến người làm được như Niên San Cổ Thụ , nhưng lại không thể có hiệu quả mạnh mẽ như Niên San Cổ Thụ được , có thể nói nếu chiếc dường này để lộ ra vạn giới thì không biết bao nhiêu người vì đó mà điên cuồng .

Lạc Thiên tiến tới Niên San Cổ Thụ ngồi xuống , vẫy tay một cái phù văn hiển hiện , xung quanh thời gian bắt đầu gia tốc , đây là một trong những kỹ năng của Thời Không Chi Thư , có thể gia tốc cùng chậm lại thời gian , nếu là bình thường cứ như vậy gia tốc thời gian thì thân thể sẽ nhanh chóng già đi , tuổi thọ cũng sẽ theo thời gian mà mất , nhưng khi hắn ngồi ở Niên San Cổ thụ trên thì quản chi thời gian cũng không thể mài mòn tuổi thọ của hắn .

Niên San Cổ Thụ không chỉ giảm tâm ma cùng giúp người ngộ đạo , nó còn một phụ trợ đó là Tĩnh Chỉ cơ thể , quản chi ngươi ngồi ở nơi này trăm triệu ức năm tháng thì thời gian cũng không thể mài mòn cơ cùng tuổi thọ của ngươi .

Gia tốc thời gian bắt đầu , Lạc Thiên từ mi tâm phun ra một màu xám quang mang , chúng đan xen vào nhau như chúng sinh ra đã là như vậy , màu xám quang mang dần dần đan xen thành ba trang giấy .

Mở ra Nguyên Thiên Chi Mâu nhìn xem tờ thứ hai của trang giấy , Lạc Thiên bắt đầu tìm hiểu tờ thứ hai của Thời Không Chi Thư .

Thời Không Chi Thư có thể nói là một môn võ học rất thâm ảo , nếu ngươi không có duyên với Thời Không Chi Thư thì quản chi ngươi thần thông vô địch , quản chi ngươi trấn áp vạn thế cũng không thể hiểu , năm đó Lạc Thiên đã từng đem trang đầu của Thời Không Chi Thư cho mấy vị sư tổ của Thiên Tinh Cung xem , nhưng cuối cùng không ai xem hiểu cả , mà họ đều là vô địch đương thời thế mà cũng không hiểu , từ đó có thể nghĩ muốn xem hiểu Thời Không Chi Thư sẽ khó thế nào .

Ngồi tại trên Niên San Cổ Thụ Lạc Thiên trên người nổi lên vô số phù văn , nếu có người đạo tâm không kiên định nhìn thấy phù văn kia thì quản chi ngươi chỉ vô ý liếc nhìn một cái cũng sẽ bị lạc lối tại đó , nó sẽ khiến ngươi quên đi quá khứ , quên đi hiện tại , cho tới khi ngươi chỉ còn lại một bộ xác không hồn nữa thì lúc đó ngươi sẽ tan biến trong mảnh thời gian trường hà .

Thời gian qua đi , cũng không biết qua bao lâu , Lạc Thiên mở mắt ra , khi hắn mở mắt ra không có quang mang vạn trượng , cũng không có cái gọi là cao cao tại thượng như thần linh , có chăng cũng chỉ là tang thương , đôi mắt đó như nhìn thấu hồng trần ba nghàn trượng , thâm thúy mà trần đầy ma lực .

“Bảy phần “ cũng không biết bao lâu Lạc Thiên thu hồi thời gian gia tốc nỉn non phun ra hai chữ .

Lần này Lạc Thiên đã tìm hiểu được bảy phần trong Thời Không Chi Thư , ngồi tại Niên San Cổ Thụ nhìn như chớp mắt nhưng Lạc Thiên biết mình đã trải qua vạn năm .

Có thể nói ngồi tại Niên San Cổ thụ có thể tránh né thời gian xói mòn , nhưng mà nếu ngồi quá lâu vẫn sẽ để lại di chứng , chính vì thế dù có thể gia tốc thời gian nhưng Lạc Thiên cũng không nguyện ý dùng , hắn không muốn để cho cơ thể của mình trở nên không hoàn mỹ .

Một lần nữa đi xung quanh Thiên Tinh Thấp , khi cảm thấy không có gì thay đổi Lạc Thiên lóe lên rồi biến mất , một lần nữa xuất hiện đã là trong phòng , vẫy tay một cái không gian trở về nguyên điểm , mở cửa bước tới Lạc Tuyết căn phòng .

Vừa tới đã thấy Tâm Nhân bà nội cùng Nam Cung Vân , Nam Cung tỷ muội đang trò chuyện cùng Lạc Tuyết , cũng không biết nói gì thỉnh thoảng sẽ cười khẽ .

“Khỏe rồi chứ?. “ Đi vào nhìn mấy người gật đầu xem như chào hỏi rồi nhìn Lạc Tuyết .

“Ca , ta đã không sao “ Lạc Tuyết mỉm cười dơ nắm đấm lên làm một cái thủ thế ta rất khỏe nói .

“Lần này muội rất mạnh , nếu tính cùng thế hệ ở đương thời đã rất ít có địch thủ “ Nhìn nàng không sao Lạc Thiên cười nói . Đây không phải là khích lệ Lạc Tuyết , mà là nói thật , có thể nói ở tuổi này có chiến lực như vậy đã xem như cùng thế hệ ít địch thủ .

“Uy uy , ngươi có thể nói cho ta Lạc Tuyết là thể chất cùng huyết mạch gì được không “ Cũng không chờ Lạc Tuyết nói , Nam Cung Oánh đã dành trước nói , tuy nàng biết trên đời này có hai mươi thần thể nhưng mà nàng còn không giỏi tới nỗi chỉ cần nhìn là biết được loại nào thần thể , mà lần này nhìn Lạc Tuyết như nữ chiến thần kia Nam Cung Oánh đã rất hâm mộ cùng hiếu kỳ . Nàng cũng đã hỏi Lạc Tuyết nhưng mà Lạc Tuyết dữ kín như bưng không nói , cái này khiến nàng càng hiếu kỳ chuyển sang hỏi Lạc Thiên .

“Là cái gì thể chất cùng huyết mạch “ Tâm Nhan cũng hiếu kỳ nhìn đứa cháu nội hỏi .

“Muốn biết sao. “ Lạc Thiên thâm trầm nhìn ngoài cửa sổ khẽ nói .

Tuy không nói nhưng mắt to đã nhìn chằm chằm Lạc Thiên , mà trừ Lạc Tuyết ra mấy người khác cũng ghé tai lắng nghe .

“Đó là . . . không nói được “ Lạc Thiên nhìn ngoài cửu sổ kia không nhanh không chậm nói. Hiển nhiên hắn mới sẽ không nói ra đấy , ai biết Nam Cung Oánh cái miệng có thể dữ được không .

“Tiểu tử ngươi dám trêu đùa ta , a a a tức chết ta“ Vốn đang hiếu kỳ mấy người bỗng nhiên nghe được câu trả lời “Không Nói Được “ thì xạm mặt lại . Nam Cung Oánh trực tiếp vọt tới muốn cho Lạc Thiên một quyền .

“Được rồi , Oánh nhi “Nam Cung Thanh Thanh có chút bất đắc dĩ dữ lại nhìn Nam Cung Oánh nói .

“Hừ , thối Lạc Thiên “ Nam Cung Oánh khí xanh mặt lại mắng .

“Được rồi , tiểu Oánh cũng không cần làm khó Thiên Nhi “ Nam Cung Vân nhìn hai đứa bé cười khuyên giải .

Đối với cái này Lạc Thiên nhún vai biểu hiện vô tội .

-----

Một tháng sau , bên ngoài phía tây biệt viện , bốn tên thủ vệ trông coi Lạc Thiên bỗng nhiên biến sắc , lấy nhanh nhất tốc độ lao vào trong phòng Lạc Thiên .

“Không thấy người , chỉ để lại một bức thư.” Một tên thủ vệ trong bón người khuôn mặt âm trầm kiểm tra xung quanh nói .

“Ta đi báo cho thiếu tộc trưởng , các ngươi lục soát xung quanh đi “ Một tên trong đó nói xong cũng không đợi người khác nói đã biến mất ngay lập tức .

Tại đại sảnh , Lạc Gia các đời đang bận rộn chuyển hàng , Lạc Tuyết cùng Nam Cung Vân , Lạc Phong đang chỉ huy phương hướng thì bỗng nhiên cảm nhận được thuộc hạ tới .

“Sao vậy?.” Nhìn tên thuộc hạ tới Lạc Phong có dự cảm bất hảo nhưng vẫn cố hỏi .

“Khí tức của Thiếu Gia bỗng nhiên biến mất trong phòng , bọn thuộc hạ đã tìm nhưng không thấy “ Tên thị về kia khuôn mặt hổ thẹn nói .

“Oành “ Một cỗ khí thế bá đạo từ Lạc Phong tản ra , tựa như một đầu nộ long đang gào thét vậy , hai mắt nhàn nhạt quang mang nhìn về tây rồi lao nhanh tới .

Tên thị về cảm nhận được Thiếu Tộc trưởng áp lực mổ hôi sau lưng đã bắt đầu chảy ròng rã , hiển nhiên Lạc Phong đã đột phá tới vương tôn cảnh , mặc dù khí thế không phải nhằm vào hắn nhưng vẫn không thể giảm được áp lực .

“Nương , ca sẽ không rời đi chứ. “ Lạc Tuyết khẽ cắn môn nhìn Nam Cung Vân lo lắng nói .

“Đi xem sao “ Nam Cung Vân cũng bất kể lo lắng lao về phía tây , phía sau Lạc Tuyết cùng tên thị vệ cũng đuổi theo .

“Nghiệt tử “ Chỉ là vừa đến Lạc Tuyết cùng Nam Cung Vân đã nghe được một tiếng rống của Lạc Phong , khi hai người chạy tới đã là vườn không nhà trống .

“Thiên nhi nói cái gì “ Nam Cung Vân lo lắng cướp tờ thư từ trong Lạc Phong tới .

“Khi các ngươi thấy tờ thư này thì ta đã rời đi , lần này ta bắt buộc phải đi tới Vấn Thiên Sơn Mạch , bởi vì một số nguyên do nên ta không thể nói với các ngươi được , nhưng ta sẽ sống sót trở về , hơn nữa rất có thể ta sẽ rời đi một thời gian rất dài , chính vì thế các ngươi cũng không cần phản lo lắng , bảo trọng , Lạc Thiên “. Nam Cung Vân đọc lá thư xong hai mắt ẩm ướt suýt nữa ngất đi .

“Con ta “ Nam Cung Vân cả người run rẩy cầm tờ thư nỉ non .

“Nương , ca sẽ không sao đâu “ Lạc Tuyết nhìn nội dung trong thư xog sắc mặt cũng trắng bệch , nhưng vẫn cố trấn định ôm Nam Cung Vân an ủi , chỉ là không biết nàng là đang ân ủi Nam Cung Vân hay an ủi mình nữa .

“Được rồi , Tuyết nhi con đưa nương về nghỉ ngơi đi , ta cũng đi ra ngoài tìm Lạc Thiên.” Lạc Phong có chút đau lòng nhìn Nam Cung Vân rồi nói với Lạc Tuyết , cũng không chờ Lạc Tuyết nói gì đã lóe lên rồi biến mất .

“ Tuyết nhi , ca con sẽ không sao chứ “ Nam Cung Vân cả người run rẩy hi vọng nhìn Lạc Tuyết nói , giống như hi vọng nói không sao thì Lạc Thiên sẽ không sao vậy .

“Nương , ngươi bình tĩnh lại đi , nói không chừng lát nữa phụ thân có thể tìm được ca ca đấy “ Lạc Tuyết mặt cười trắng nhợt cố gắng an ủi Nam Cung Vân .