Nhất Niệm Thiên Chủ

Chương 160: Giao dịch



“Đám người kia quá mạnh, bọn ta không dám chắc có thể đánh thắng trong chuyện lần này.” Đáp trả hắn vẫn là một giọng nói ma tính không phân rõ giới tính cùng tuổi tác.

Bảo Nha Cung xuất hiện quá là bất ngờ, bọn họ lần này gọi Lạc Thiên đi tới là vì cần Lạc Thiên trợ giúp một tay để đảm bảo chuyện gì ngoài ý muốn.

“Có gì cứ nói thẳng đi.” Lạc Thiên cười khẽ chậm rãi nói.

“Đảo hữu sảng khoái, như vậy bọn ta cũng không câu chữ, lần này mời đạo hữu tới là vì cần đạo hữu khi cần có thể xuất thủ giúp bọn ta trấn áp đám người kia một hai lần.” Đám người trong bóng tối cũng không thừa nước đục thả câu trực tiếp nói.

“Xuất thủ một hai lần, cái này không có vấn đề, chỉ là các ngươi lấy cái gì để thuê ta đây.” Lạc Thiên ý cười càng sâu, chẳng qua hắn xưa nay không thích giúp người làm niềm vui, cho nên nếu có thể hắn sẽ không ngại dở công phu sư tử ngoặn.

“Đạo hữu để đám kia tà ma bên trong Thần Ma Không Gian đi ra không chỉ vì để bọn họ tìm tới Bảo Nha Cung đi.” Trong bóng tối đám người cũng không trả lời gấp mà hỏi một câu không liên quan.

Lạc Thiên nghe vậy ánh mắt nổi lên gợn sóng, chẳng qua lập tức bị hắn ẩn dấu đi, hắn tiếp tục nở nụ cười nói: “Cái này đích thật là như vậy, chẳng qua vấn đề này không liên quan gì tới các ngươi đi.”

“Đích thật là không liên quan, thậm chí nếu suy đoán của bọn ta là thật mà nói chúng ta càng nguyện ý chứng kiến tràng cảnh kia.” Trong bóng tối người cười khẽ, sau đó hắn nói tiếp: “Tất nhiên nếu đạo hữu nguyện ý, chúng ta có thể giúp đạo hữu một hai trong sự kiện đó với điều kiện đạo hữu sẽ giúp chúng ta lần này.”

“Thành giao.” Lạc Thiên cười khẽ đáp ứng sảng khái, hắn để yên cho Ma Tôn Vô Niệm đám người rời đi quả thật không chỉ vì để đám người kia tìm tới Bảo Nha Cung mà còn vì để đám người kia lấy ra một vật giúp hắn.

Kỳ thật, từ đầu hắn không ngăn cản đám người kia rời đi là vì hai lý do, thứ nhất là để Ma Tôn Vô Niệm kia đi ra Tìm tới Bảo Nha cung, sau đó sẽ đi lấy vật kia ra.

Thứ hai là để Ma Đạo cảm thấy áp lực, bởi vì nếu Ma Tôn Vô Niệm đám người đi ra, như vậy mục tiêu động thủ đầu tiên chắc chắn sẽ là Ma Đạo, như vậy cả hai chắc chắn sẽ có một trận chiến.

Mà Lạc Thiên nhưng lợi dụng Ma Tôn Vô Niệm đám người tạo áp lực cho Ma Đạo, sau đó đám người Ma Đạo nếu cảm thấy ăn không tiêu thì chắc chắn sẽ tìm trợ giúp, mà người thích hợp nhất không ai khác ngoài hắn.

Như vậy, lần tới, khi hắn ra tay cướp đoạt món đồ kia, Ma Đạo người chắc chắn sẽ giúp hắn một hai, như vậy tỷ lệ thành công cũng sẽ tăng lên đáng kể.

“Đạo hữu có vẻ như đã ngờ tới tình cảnh của Ma Đạo bọn ta đi.” Bên trong bóng tối cũng bất ngờ trước sự sảng khoái của Lạc Thiên, trong lòng cũng có chút nghi hoặc.

“Mặc kệ ta có mục đích gì thì nó cũng là có lợi cho Ma Đạo các ngươi, không phải sao.” Lạc Thiên cười khẽ không quan trọng nói.

“Cái này đích thật là như vậy, chỉ là thật hi vọng đạo hữu có thể ra sức.” Đáp trả hắn vẫn là như vậy ma tính ý nhị lời nói.

“Đã vậy các ngươi định bao giờ đi đây.” Lạc Thiên từ chối cho ý kiến nhàn nhạt nói.

“Bọn ta đang ở Bảo Nha Cung bên ngoài, đạo hữu tới đây luôn đi.” Cũng không che dấu thân phận nữa, Tà Thiên trực tiếp thể hiện ra thân phận của mình nói.

Lạc Thiên cũng từ chối cho ý kiến, thân hình biến mất tại chỗ.

….

Phía xa chân trời, Tà Thiên, Cơ Đại Nhất, Cơ Đại Sơn… đám người Ma Đạo đứng đầu đang tụ tập một chỗ.

Đối diện bọn họ bây giờ là Chính Đạo đám người, mà một góc tối trong không ai dám tới gần lại là chỉ có một mình Ma Tôn Vô Niệm.

“Nghe đồn Bảo Nha Sơn mỗi người chỉ có thể vào một lần, tên này năm đó không phải đã vào rồi sao, bây giờ làm sao còn ở lại đây, không lẽ hắn còn có thể đi vào lần nữa.” Nhìn lấy Ma Tôn Vô Niệm ngồi đằng kia, Tà Thiên ánh mắt bôi qua nghi hoặc truyền âm hỏi mấy người bên cạnh.

“Ai biết được, chẳng qua tên này có thể gọi ra Bảo Nha Sơn, như vậy hắn rất có thể biết cách vào lần thứ hai.” Cơ Đại Sơn, cũng là phụ thân của Cơ Lang nha đầu nhàn nhạt truyền âm lại nói.

Lần này tụ tập tại đây không tới mười người, mà bọn họ nhưng toàn bộ đều là mười cái Thần Ngân Chân Quân.

Khi họ tụ tập một chỗ thế này, dù là tồn tại cỡ nào cũng không dám tới gần, cho nên chín cái Thần Ngân trở xuống không ai dám tiến gần.

"Oanh" Một tiếng vang vọng khắp cả ức vạn dặm đại lục, cả không gian bao trùm lấy cả thời không này đều run rẩy bởi một tiếng vang này, tinh không trên có một người từng bước từng bước một đạp qua cái này tới cái khác thời không, người này trên thân Long uy phun trào, hắn từng bước như dẫm tại Thương Thiên phía trên.

Hắn bay trên tinh không nhưng có thể dẫm toái tinh thần, mỗi một bước đều có thể đoạn hồng trần, mỗi dấu chân có thể sáng tạo sinh mệnh!

Lạc Thiên tới rồi, hơn nữa còn là không kiêng kỵ gì thả ra khí thế của mình mà tới.

Cũng không bao lâu, khi Lạc Thiên đi tới sau, ánh mắt bị vải che cũng không nhìn ai khác mà hắn cứ đứng vậy trên thiên không, một lúc sau, hắn nói: “Ra đi, cũng nên làm một cái kết cục.”

Mặc dù hắn không nói là ai, nhưng cả hai bên đều biết hắn đang nói với người nào, theo đó ánh mắt tất cả mọi người không tự chủ được nhìn về một người ở Chính Đạo nơi.

Nơi đó, có lấy năm người cũng đang tụ tập tại đó, mà ánh mắt mọi người bây giờ nhưng là trực tiếp bỏ qua bốn người còn lại nhìn về một cái trung niên.

Chỉ thấy người này tuổi chừng bốn mươi, hai lông mày trên nói không hết ưu phiền, ánh mắt trong thỉnh thoảng toát ra vẻ không cam lòng cùng thống khổ, nhìn tới càng khiến người cảm giác hắn là một người có cố sự.

“Chuẩn bị đánh nhau rồi.” Tà Thiên phía xa nhìn thấy tình cảnh này không khỏi cười trên nỗi đau của người khác nhẹ nhàng nói.

“Ha ha, ta nữ nhi nếu cùng Lạc Thiên tiểu tử có tình cảm thì sẽ không nói hai lời đem nàng gả đi.” Bên cạnh Cơ Đại Sơn âm thầm cười trộm rồi đùa cợt nói một câu.

Bên kia, trung niên cũng cảm nhận được sát ý từ Lạc Thiên tản ra, hắn cũng không sợ hãi đứng dậy, một bước đạp ra đã là đứng đối diện Lạc Thiên.

“Tần Vô Ngân.”

“Lạc Thiên.”

Một cái giọng nói sát ý phun trào, một cái giọng nói tang thương mà mệt mỏi từ hai người đồng thời vang lên.

Lạc Thiên tay phải dơ lên, trực tiếp tháo ra vài che, lộ ra Hư Vô Chi Mâu đã hoàn toàn chữa khỏi di chứng, chỉ thấy nó bây giờ tròng mắt màu đỏ, ở giữa con ngươi có lấy một cái hình dáng một ngôi sao năm góc màu vàng đang điên cuồng xoay tròn.

Đây là hoàn mỹ Hư Vô Chi Mâu không có di chứng hình dáng thực sự, Lạc Thiên đôi mắt trải qua mấy năm tính dưỡng rốt cuộc cũng khỏi hẳn.

(đôi mắt lấy theo hình dáng của Quốc Kỳ Vn, xin phép sửa đổi cái)

Tần Vô Ngân, cũng là phụ thân của Tần Dạ Tuyết cùng Tần Dạ Nguyệt nhìn Lạ Thiên một cái thật sâu rồi biến mất tại chỗ.

Lạc Thiên thấy vậy cũng không chần chờ, thân hình chớp động cũng biến mất tại chỗ.

“Ai, cứ tưởng đánh nhau ở đây, không ngờ còn muốn trở về chốn xưa kết thúc ân oán.” Tà Thiên một bên bĩu môi nhìn hai người biến mất cũng không có ý định đi theo nhàn nhạt nói.

“Nơi đầu nguồn luôn là nơi kết thúc.” Cơ Đạo Nhất bên cạnh mấy người ánh mắt có chút chờ mong nỉ non.

….

Thanh diện Sơn Mạch, từ trên không nhìn xuống lúc chỉ thấy nó đỉnh núi trên có vô số phi cầm dị thú, mây trôi bảy màu từ cái này tới cái khác đỉnh núi vờn quanh.

Từ ngoài nhìn tới cái này sơn mạch rất giống một đầu đại bàng đang dang cánh che khuất vùng này đại địa, nó từ đầu cho tới cuối sơn mạch đều là như vậy vết nhọn và xòe ra.

Tại trên đầu này sơn mạch, có lấy liên miên không dứt sơn phong đã từng có lấy người ngự trị ở đấy, quanh đây thỉnh thoảng còn bay ra từng đợt mùi vị như mùi nước mà ngửi vào càng khiến người tâm thần sảng khoái.

Lạc Thiên đứng tại thiên không, bạch y tung bay như Tiên Nhân đang du ngoại nhân gian nhìn xuống mảnh này đại địa.

Nơi này, đã từng có lúc hắn xem nó như ngôi nhà thứ hai!

Nơi này, đã từng diễn ra những đoạn tình ý kéo dài với người ấy!

Nơi này, đã từng có những đồng môn huynh đệ mà hắn xem như bằng hữu thật sự!

Chỉ tiếc, cho tới bây giờ, tới lúc này đây, đó chỉ là một đoạn ký ức đã được hắn quên lãng.

Còn lại với hắn bây giờ, mọi thứ chung quy chỉ là một cái bi thương cố sự, nàng đã không còn, những người hắn đã từng xem như là bằng hữu kia đã không còn là bằng hữu nữa, bây giờ gặp lại lúc có chăng cũng chỉ là đao kiếm tương kiến.

“Ta rốt cuộc là trở về hay lại là quên lãng đây?” Lạc Thiên ánh mắt có chút bất đắc dĩ khẽ nỉ non nhìn mảnh này đại địa.

“Ông ông.” Bỗng nhiên cả tòa này Thanh Diện Sơn Mạch bỗng nhiên lắc lư như có cái gì lao ra, theo đó từng đầu từng đầu đại đạo trải dài đan xen lấy nhau hóa thành cự võng rồi bao phủ lấy cái này tòa sơn mạch cùng với Ngọc Diện Cung.

Liên miêng không dứt, lít nha lít nhít phù văn dần dần hình thành cự võng lúc mảnh này sơn mạch như được nó bảo vệ, chỉ thấy xung quanh không gian từng đợt nguyên lực bị cái này những phù văn hóa thành cự thuẫn hấp thu để duy trì không gian.

Tiếp đó là một đầu đạo môn đột nhiên xuất hiện tại Lạc Thiên trước mắt.

Nhìn cái kia đạo môn lúc Lạc Thiên cũng không có cái ngoài ý muốn, thân hình theo đó đi vào đạo môn rồi biến mất.

Đi vào đạo môn sau, hắn đã đứng tại một cái quảng trường, cái này quảng trưởng trên có bốn cái cột tường chống đỡ chỉ hướng thiên không như đang muốn khiêu chiến thương thiên…

Mà đối với những cái này Lạc Thiên đã cực kỳ quen thuộc nên cũng chẳng muốn nhìn lấy nó, hắn ánh mắt giờ khắc này chỉ bình tĩnh nhìn lấy đối diện đang đứng đấy Tần Vô Ngân.

Đối diện hắn bây giờ, đang có lấy Tần Vô Ngân đứng sừng sững ở đấy, hắn đứng đó thôi nhưng khiến cảm giác như đang đứng ở trên chín tầng trời Tiên Nhân.

Khí chất trên người hắn có lấy một loại thần vận rất khó tả, tựa như vô tình, lại tựa như có tình, tựa hồ hắn sinh ra là một vị Thánh Nhân Vô Tình nhưng lại không thể bỏ qua được ràng buộc trở lại thành Thánh Nhân Có Tình.

“Tần Vô Ngân.” Nhìn đối diện người, Lạc Thiên có lẽ vì một lần về tới nơi này nên cũng không có lộ ra cái gì sát ý mà là mười phần bình tĩnh.

“Lạc Thiên.” Tần Vô Ngân cũng là bình tĩnh nhìn lấy hắn chầm chậm nói, giọng nói trong cũng là như vậy bình tĩnh không dao động qua.

“Đánh đi.” Lạc Thiên hai mắt thao thao bất tuyệt xám quang, theo đó hắn đôi mắt lập tức trở nên mờ ảo mà phiêu miểu khiến người cảm giác như hắn đã biến mất tại chỗ mà không phải đang đứng ở trước mặt ngươi.

Bọn hắn đã không có cái gì tốt nói, quá khứ hay là hiện tại đều không thể sửa đổi, những việc đã xảy ra chung quy vẫn cần một cái kết.

“Ngày này chung quy vẫn là đến.” Tần Vô Ngân khẽ than một tiếng, hắn biết Thần Ma Không Gian xong xuôi lúc Lạc Thiên sẽ đến đây, chính vì vậy trước khi đi tới Bảo Nha Sơn hắn đã sớm trục xuất đệ tử cùng các trưởng lão xuống núi, tại bây giờ trong cái này Ngọc Diện Cung có chăng cũng chỉ là một mình hắn mà thôi.

Kỳ thật hắn cũng rất bất ngờ khi Lạc Thiên lại có thành tựa như ngày hôm nay, nếu là ngày xa hắn biết như có ngày hôm nay vậy cũng không làm khó đi, chỉ là với một người xem mặt mũi hơn mạng sống như hắn làm sao đồng ý để nữ nhi của mình làm thiếp cùng chia sẻ tình yêu với người khác chứ.

“Oanh.” Một tiếng, theo đó một đại thủ từ Lạc Thiên đánh ra, tốc độ hoàn toàn vượt qua thời gian tốc độ lao tới, quanh thân đại thủ quang mang sáng chói, hư vô chi lực từ nó vung vãi bừa bãi theo cả không gian.

Cả không gian mỗi nơi đại thủ đi qua đều trực tiếp bị hòa tan thành hư vô, mọi thứ tiếp xúc với nó lập tức tan biến mất khỏi thế gian!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.