Nhất Niệm Thiên Chủ

Chương 81: Vô Tâm và Đông Thắng



Một kích trong mang theo vô tận ý lạnh đâm tới, cái này ý lạnh hóa vạn vực thành tuyết địa, Băng Phong Thập Thiên, nó kèm theo một cỗ sát phạt khiến người phát lạnh mà tới.

“Ầm.” một tiếng, chiến kích đón đỡ một kiếm kia cùng nhau tan biến.

“Vù.” Vô Tâm một kích như từ thiên cổ lao tới, nó đâm xuyên thời gian tiến đến, mỗi nơi đi qua không gian gãy nát, mỗi nơi đi qua vẫn thạch bị đâm thủng nổ vang như thương thiên chi diệt vậy, Thập Thiên như bị đâm toái một dạng.

Kích chưa tới nhưng ý lạnh đã ập tới khiến linh hồn Đông Thắng như bị đóng băng, hắn không chần chờ, lập tức rút kiếm chém tới. Một kiếm hàn mang xé rách vạn giới, sắc bén như trảm phá phá bát hoang đánh tới.

“Ầm.” một tiếng, cả hai đụng vào nhau, Vô Tâm cùng Đông Thắng mỗi người lui mười bước, cánh tay cả hai đều truyện tới từng đợt đau đớn.

“Vậy mà ngang nhau sức mạnh.” Nhìn kết quả Lạc Thiên có chút ngoài ý muốn, phải biết Vô Tâm vốn dĩ đã rất mạnh, hiện giờ lại có thêm chiến kích do mẫu thân hắn ban tặng, như vậy chiến lực phải mạnh hơn Đông Thắng mới đúng, dù sao cái kia chiến kích nhưng từng đinh giết qua Tôn Chủ cực hạn.

“Ngươi rất mạnh, nhưng muốn khiếu chiến thiếu chủ nhà ta vậy thì còn chưa có tư cách.” Vô Tâm lãnh khốc nhìn Đông Thắng nói.

“Rất tốt, vậy thì chiến đi.” Nhìn Vô Tâm vậy mà ngang lực lượng với mình Đông Thắng thần sắc chiến ý nói. Hắn biết mình nếu không thể đánh thắng Vô Tâm vậy đừng hòng khiêu chiến Lạc Thiên, như vậy hắn chỉ có một lựa chọn là đánh bại Vô Tâm.

“Chiến.” Vô Tâm cũng không thích nói nhảm nhiều một kích hoành không đánh tới, một kích mang theo băng chi lực, mỗi đi qua vạn vực bị đóng băng, tại cái này một kích dưới thời không đều chậm lại, tựa như bị băng chi lực đóng băng một dạng.

Theo đó “Gào” một tiếng, thiên không trên bằng mắt thường có thể thấy băng chi lực dần dần hình thành một đầu khổng lồ người băng, nó băng khí dày đặc, khí lạnh như băng phong thiên địa, cái này người băng xuất heện lúc tất cả mọi người như bị dam cầm, cơ thể bỗng nhiên lạnh run, tựa như bị đông lạnh một dạng.

“Vù.” Liền nó xuất hiện lúc lập tức nhảy lên một cái đánh tới Đông Thắng, nó một cái nhảy tựa như nhảy lên thiên vũ, mỗi nơi đi qua vẫn thạch bị dẫm toái, vạn đạo thác loạn, nó mang theo quyền thế như muốn đông cái này mảnh thiên địa, khuynh đảo hết thảy!.

Nhìn một kích một quyền kia Đông Thắng cuồng quát, xung quanh hắn kiếm ý theo đó xông phá ra ngoài, khi nó xuất hiện lúc kiếm vạn vật bị cắt ngang rồi bị áp lực đè tới băng diệt,

Kiếm ý hóa thành vô số tàn ảnh lao tới, mỗi nơi đi qua tinh hà băng diệt, vạn đạo phá toái. Hàn mang từ nó tản ra khiến mắt mọi người đều đau nhói, tựa như bị đâm xuyên một dạng.

“xiu xiu.” Nó không nổ lớn khi va chạm vào một kích cùng đánh lên tới người băng kia mà trực tiếp cắt xé người khổng lồ, còn một kích kia trực tiếp hợp lại vô số kiếm ý đón đỡ.

“Ầm.” Một kích trực tiếp đam xuyên qua vô số kiếm ý, nó mũi nhọn đã nhọn tới không cách nào hình dung, nó trực tiếp đâm thủng mọi thứ, lao thẳng tới trái tim của Đông Thắng, hiển nhiên là muốn giết chết hắn, dù sao Vô Tâm thế nhưng đã động thủ là tất sát, hắn chưa bao giờ nương tay qua.

“Phốc, phốc.” Hai tiếng vang lên, vô số kiếm ý băng diệt người băng trực tiếp lao tới chém vào Vô Tâm, mà phía trước một kích cũng trực tiếp đâm vào thân thể Đông Thắng, cả hai đều là máu tươi cuồn phun.

Nhìn thấy kết quả mọi người phía dưới ngơ ngác, tựa như thấy cái gì không tưởng tượng nổi vậy

Phải biết Đông Thắng thế nhưng là thiên kiêu đệ nhất của Vô Cực vũ trụ, vậy mà hôm nay lại bị một người vô danh đánh xuyên tâm, mặc dù có thể không chết nhưng cũng không phải là tốt hơn đi nơi nào.

“Ngươi rất mạnh.” Nhìn Vô Tâm đâm xuyên lòng ngực của mình Đông Thắng chậm rãi nói, mặc dù bị thương nặng nhưng thần sắc từ đầu tới cuối chưa từng biến hóa qua, vẫn là như vậy bá đạo, vô tình mà đạm mạc. Chỉ là sâu trong đôi mắt vẫn hiện lên một vệt ngoài ý muốn, dù sao hắn từ trước tới giờ, ngoại trừ Lạc Thiên ra thì chưa từng có ai có thể khiến hắn thương nặng như hôm nay.

“Ngươi cũng không tồi, vậy mà có thể tránh được một kích này.” Vô Tâm mặt vô biểu tình nói, hắn cũng vậy, từ đầu tới cuối vẫn lãnh khốc vô tình.

Đúng vậy, một kích của hắn vốn nên đâm xuyên trái tim của Đông Thắng mới đúng, chỉ là phút cuối cùng Đông Thắng vậy mà lách mình tránh được, có thể nói một kích này chỉ còn khoảng chừng một ly nữa là đâm trúng trái tim hắn, nhưng chung quy Đông Thắng vẫn tránh được.

“Đã vậy thì hôm nay ta cũng phải dốc toàn lực để chiến với ngươi vậy.” Đông Thắng lạnh nhạt nhìn Vô Tâm chậm rãi nói, mà lúc hắn vừa nói xong lúc lĩnh vực lập tức hình thành, mười cái Chân Ngã Thần Hỏa theo đó xuất hiện, xung quanh hắn hai mươi trượng vô số hắc mang xuất hiện, mỗi một hắc mang đều có thể trảm phá vạn vật, băng diệt hết thảy về bổn nguyên.

“Vậy thì đánh đi.” Vô Tâm cũng không nhiều lời lãnh khốc nói, lập tức không gian hai mươi trượng trong một mảnh lĩnh vực xuất hiện, xung quanh hắn một mảnh băng tuyết lập tức hiển hiện, tại cáu này mảnh băng tuyết trong tất cả mọi thứ đều màu trắng, theo đó thời không, ngũ hành, âm dương.. tất cả chỉ cần chạm vào cái này lĩnh vực đều lập tức bị băng phong.

Hai lĩnh vực chậm rãi đối xứng nhau, không ai nhường ai bắt đầu giằng co.

Vô số hắc mang mang theo cắt ngang thiên địa chi thế đánh về băng tuyết chi địa kia, mỗi một đạo hắc mang đánh vào lĩnh vực đối diện kia lúc băng tuyết lập tức bị cắt ngang.

Nhưng dù nó có thể xâm nhập vào băng tuyết chi địa kia thì cũng chỉ có thể tiến vào năm trượng, chỉ cần nó tiến vào lúc sẽ bị vô số bông tuyết đóng băng rồi tan vỡ hóa thành một mảnh mưa tuyết.

Đứng trong băng tuyết chi địa, thuần khiết áo trắng, giờ khắc này Vô Tâm như Băng Thần vậy, thần lãnh vô tình mà băng lãnh, hắn lãnh khốc phun ra một chữ: “Giết.” Theo đó vô số bông tuyết hóa thành một cái thật lớn quả cầu, khi nó hình thành lúc lập tức lao về Đông Thắng, khí thế hàn khí bức Thập Thiến, băng phong thiên địa một dạng.

“Giết.” Đông Thắng cũng không để ý thương thế dùng hết toàn lực diễ hóa ra một thanh cực kỳ sắc bén binh khí rồi đánh tới.

“Bong bong.” Một tiếng như có thứ gì rơi xuống nước vậy, thanh kiếm khí thề trảm thiên đâm thẳng vào quả bóng.

Vốn tưởng tượng thanh kiếm sẽ đâm xuyên quả bóng lúc không xảy ra, mà nó dần dần bị quả bóng đóng băng, thanh kiếm trên dần dần bị bao phủ một lớp băng, nó tản mát ra hàn khí bức người.

“Phá.” Đông Thắng thấy vậy lập tức cuồng quát, theo hắn quát thanh kiếm trực tiếp nổ vang, vô số kiếm ý như vỡ đê lao về bốn phía, chúng mỗi một đạo đều là không theo ý chí của bất kỳ ai tựa như vô mục đích vậy, mà trên chúng còn tản mát ra một luồng hàn khí khiến linh hồn mọi ngươi như bị đông lạnh.

Nhìn thấy vô số kiếm ý mang theo hàn khí kia mọi người biến sắc, hiển nhiên bọn họ biết kiếm ý này là không bị kiểm soát.

Nhìn hai lĩnh vực đụng vào nhau bị phân tán ra kia Đông Thắng và Vô Tâm biến sắc, bọn họ đều đã dùng toàn lực, bây giờ đã không thể kiểm soát được nữa, chỉ có thể đứng im nhìn vậy.

“Dừng.” Mà vốn đang chờ chết hai người lúc thì một thanh âm vang lên, thanh âm như pháp chỉ khiến vạn pháp đều phải nghe theo, tiếp đó vô ố kiếm ý kia lập tức dừng lại rồi biến mất như chưa từng xuất hiện vậy.

“Dừng ở đây thôi.” Lạc Thiên nhìn hai người rồi chậm rãi nói, giọng nói trong mang theo vô thượng ý chí không cho phép phản bất kỳ ai kháng.

“Hừ.” Nhìn Lạc Thiên xen vào cuộc chiến của mình Đông Thắng khẽ hừ một tiếng, nhưng hắn cũng không có ý đấu tiếp, dù sao có đánh cũng không thể phân được thắng bại.

“Thế nào, muốn chiến sao?.” Vô Tâm nhìn Đông Thắng phản ứng lãnh khốc nói, hắn còn chưa bao giờ sợ chiến qua, nếu Đông Thắng đã bất mãn vậy thì chiến đi.

“Ngươi nghĩ chiến vậy thì chiến đi.” Đông Thắng cũng không yếu thế bá đạo nói.

“Được rồi, không cần phải để ý.” Lạc Thiên tay khẽ vẫy, Vô Tâm lập tức bị dịch chuyển bên cạnh hắn, rồi vỗ vai Vô Tâm lắc đầu không để ý nói, mà nói xong trong tay hắn có một luồng sinh cơ tràn vào thể nội của Vô Tâm, lập tức thương thế đã tốt tới bảy tám thành, tiếp đó hắn cũng phân ra một phần cho Đông Thắng chữa thương.

Mà hắn làm như vậy không phải là vì cái gì, chỉ là nể mặt mấy lão già của Vô Cực vũ trụ thôi, dù sao nếu lát nữa đi vào Cấm Địa lúc Đông Thắng mà có cái gì ngoài ý muốn vậy trách nhiệm này hắn cũng không thể tránh khỏi, mặc dù Lạc Thiên không sợ phiền phức khi mấy lão già kia làm khó, nhưng nếu có thể thì hắn vẫn không cần phải như vậy. mà làm xong hắn cũng không để ý mọi người rồi ngồi xuống xếp bằng chờ đợi Cấm Địa mở ra.

“Hừ.” Vô Tâm ý lạnh thu hồi đứng sau Lạc Thiên tùy tùng. Mà Hoặc Thiên bên cạnh từ đầu tới cuối không nói một lời đứng đấy.

Nhìn thấy Lạc Thiên chữa thương cho mình rồi không để ý chính mình Đông Thắng ánh mắt bôi qua ba động rồi cũng ngồi xuống xếp bằng, lần này hắn tới để rèn luyện, cho nên không nhất quyết phải sinh tử quyết đấu với nhau tại đây.

Mà nhìn mấy người không đánh nhau nữa tất cả mọi người không khỏi thầm than đáng tiếc rồi cũng yên lặng chờ đợi Cấm Địa mở, dù sao Chí Tôn quyết đấu thế nhưng vạn năm khó cầu, hơn nữa mỗi một vũ trụ trong xuất hiện một cái Chí Tôn đã là rất khó, chứ chưa nói gì hai cái, chính vì thế bọn họ mới cầu mong có hai Chí Tôn đánh nhau như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.