Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 118: Không được chào đón



Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP

Linh Khê Tông có tám ngọn núi, ngoại trừ Chủng Đạo Sơn ở giữa ra thì bờ Nam có ba tòa, bờ Bắc có bốn tòa, theo thứ tự là Lạc Nhật Phong, Khung Đính Phong, Diên Vĩ Phong và Quỷ Nha Phong.

Số lượng đệ tử đông đảo, bờ Nam không thể so sánh được. Bất kỳ một ngọn núi nào cũng đều nắm chắc có trên vạn đệ tử ngoại môn, còn về phần đệ tử nội môn cũng có hơn ngàn người.

Thực lực tổng thể vượt qua khoảng hai lần bờ Nam. Cũng chính vì thế mà bờ Bắc càng phát ra cường thế, mơ hồ đã trở thành chủ đạo của Linh Khê Tông.

Mà bầu không khí chỉnh thể của bờ Bắc cũng khác so với bờ Nam. Hầu như mỗi người ở nơi này đều có được chiến thú, hơn nữa những chiến thú này quá nhiều, khiến cho ở bờ Bắc thường xuyên có thể nghe được tiếng chim thú gào thét.

Tựa như toàn bộ bờ Bắc đều tràn ngập một loại cảm giác man hoang, người người hung hãn. Ở trên bầu trời, cũng có thể nhìn thấy các loại hung cầm bay múa, ngẫu nhiên còn có thể chứng kiến bóng dáng bốn tôn thủ hộ thú của bờ Bắc, khiến cho người ta nhìn thấy mà giật mình.

Giờ phút này, chưởng môn Trịnh Viễn Đông đang mang Bạch Tiểu Thuần đi tới bờ Bắc. Bạch Tiểu Thuần đến lập tức đưa tới sự chú ý của đệ tử bờ Bắc. Thậm chí rất nhiều người liếc mắt một cái đã nhận ra đây là kẻ thù của bờ Bắc trong trận thiên kiêu chiến năm đó.

Ngay cả chưởng tọa của bốn tòa núi cũng đến cung nghênh chưởng môn. Mọi người ở trong đại điện của Quỷ Nha Phong trao đổi, còn Bạch Tiểu Thuần đứng chờ ở bên ngoài. Sự tình có quan hệ tới việc Bạch Tiểu Thuần đi tới bờ Bắc tu hành đã bị tất cả mọi người biết được, phi tốc truyền ra, chỉ mất thời gian nửa nén hương, hầu như toàn bộ đệ tử nội môn và ngoại môn của bờ Bắc đã đều biết được.

“Nghe được gì chưa, cái tên vạn ác Bạch Tiểu Thuần kia đến bờ Bắc chúng ta!!”

“Bạch Tiểu Thuần? Kẻ thù của bờ Bắc, hắn lại dám đến bờ Bắc. Ha ha, đây là chuyện tốt, thiên đại hảo sự!!”

“Tuy nhiên ta có nghe nói, đó là bởi vì hắn ở bờ Nam gây ra bạo loạn Vạn Xà Cốc. Nghe nói kẻ này có năng lực thần kỳ, đi đến chỗ nào là làm cho chỗ đó phát điên, không biết là thật hay giả.”

“Cứ cho là hắn thật sự có bản lĩnh này thì cũng vô dụng. Ở bờ Bắc của chúng ta, hắn có là long cũng phải hóa thành trùng, là hổ cũng phải biến thành miêu. Lần thiên kiêu chiến năm đó, hắn đã mang tới sỉ nhục chưa từng có cho bờ Bắc chúng ta. Lần này ông trời có mắt, chưởng môn thế mà lại để cho hắn tới đây, nhất định phải làm cho Bạch Tiểu Thuần này biết được hậu quả khi trêu chọc chúng ta!”

Sau khi tin tức này được truyền ra, tất cả đệ tử của tứ phong bờ Bắc đều reo hò, xoa tay cười hắc hắc, từng người đều nhìn về phía đỉnh Quỷ Nha Phong, lộ ra vẻ bất thiện.

Bọn họ đã chuẩn bị xong, muốn làm cho Bạch Tiểu Thuần ở bờ Bắc nửa bước cũng khó đi, phải ăn nhiều đau khổ.

Nhất là những người đã tham gia thiên kiêu chiến. Công Tôn huynh muội, Từ Tung... lại càng phấn chấn không thôi. Sau thiên kiêu chiến, bọn họ đều riêng phần mình bế quan, toàn lực tu hành. Bây giờ mỗi người so sánh với lúc thiên kiêu chiến thì đã cường hãn hơn không ít.

Mà giờ phút này, Bạch Tiểu Thuần đang đứng ở bên ngoài đại điện của Quỷ Nha Phong, ngẩng đầu nhìn lên vô số phi cầm ở trên bầu trời. Trong đó có một con chim phượng bảy màu, rất là kinh nhân. Những nơi nó đi qua, giống như vạn chim triều bái, ưu nhã lượn vòng quanh bờ Bắc, sau đó chậm rãi bay về phía đỉnh Diên Vĩ Phong, biến mất không thấy gì nữa.

Lúc đó Bạch Tiểu Thuần mới thu hồi ánh mắt, rất tò mò với sự thần kỳ của bờ Bắc. Bên cạnh hắn là bốn tên đệ tử Quỷ Nha Phong, lúc này đang dùng ánh mắt âm lãnh, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.

Ở trong mắt có chán ghét, lại càng có cả tức giận, hiển nhiên là cực kỳ không chào đón Bạch Tiểu Thuần đến nơi đây.

Bạch Tiểu Thuần ngáp một cái, dụi dụi con mắt. Sau khi phát giác ra bốn tên đệ tử Quỷ Nha Phong cứ nhìn mình chằm chằm như thế, vì vậy hảo tâm mở miệng.

“Này, bốn vị sư chất, các ngươi cứ nhìn ta không chớp mắt như vậy, ta sẽ rất ngượng ngùng..” Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, muốn làm cho bầu không khí hòa hoãn một chút, thầm nghĩ dù sao sau này mình cũng sẽ phải ở lại bờ Bắc một thời gian ngắn.

Nhưng hắn vừa nói xong thì trong mắt bốn tên đệ tử canh gác bên ngoài đại điện Quỷ Nha Phong lại càng bén nhọn hơn, như là bốn thanh phi kiếm vô hình đâm về phía Bạch Tiểu Thuần.

“Ách, tất cả mọi người đều là đồng môn, các ngươi cứ như vậy là không tốt. Tới đây, ta kể chuyện cười cho các ngươi nghe. Trước đây...” Bạch Tiểu Thuần có chút xấu hổ, nhưng hắn cảm thấy mình là trưởng bối, thế nên cười ha ha một tiếng, lại tiếp tục mở miệng. Nhưng hắn còn chưa nói xong, lại phát hiện ra ánh mắt của bốn tên đệ tử Quỷ Nha Phong nhìn về phía mình càng dọa người hơn.

Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình đã dùng sự cố gắng lớn nhất để đi hòa hoãn mối quan hệ, nhưng đối phương vẫn cứ nhìn mình lom lom như thế, trong lòng không khỏi chột dạ.

Thời gian trôi qua, rất nhanh đệ tử Quỷ Nha Phong đều nghe nói Bạch Tiểu Thuần kẻ thù của bờ Bắc đến, thế là rất nhiều người đều vội vã chạy tới nơi này, nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần thì thù mới hận cũ xông lên đầu, lập tức hướng về phía Bạch Tiểu Thuần mà gào thét.

“Bạch Tiểu Thuần, ngươi dám đến bờ Bắc. Lần này phải làm cho ngươi biết cái giá khi đắc tội bờ Bắc chúng ta!”

“Đáng chết, ta vừa nhìn thấy hắn là lại nghĩ đến sự thê thảm của Bắc Hàn Liệt sư huynh!”

“Đả đảo Bạch Tiểu Thuần!” Khi đám người kia kêu gào, Bạch Tiểu Thuần vội vàng lui ra phía sau. Hắn cảm thấy những người này ỷ vào người đông thế mạnh, rất quá phận, mà mình lại thế đơn lực bạc. Đúng vào lúc hắn đang do dự, thì ở trong đại điện bỗng nhiên truyền ra một tiếng hừ lạnh.

“Tất cả ồn ào cái gì!”

“Bạch Tiểu Thuần, ngươi vào đây.”

Theo lời nói vang lên, đám người đều rối rít ngừng mắng chửi, nhưng trong mắt mỗi người lại đều hiện lên vẻ băng hàn, làm Bạch Tiểu Thuần thấy mà đáy lòng run rẩy. Nhưng hắn cảm thấy mình không thể để bị áp chế như thế, vì vậy hung hăng trợn mắt nhìn lại đám người kia một chút, bày ra bộ dáng ngạo nghễ, vội vàng bước nhanh vào trong đại điện.

Ở bên trong, chưởng môn Trịnh Viễn Đông ngồi ở vị trí chủ vị, bốn vị chưởng tọa của bờ Bắc đều ở bên cạnh, vẻ mặt cổ quái. Nhất là Trịnh Viễn Đông, đáy lòng lại càng thở dài. Lão thật sự là đã chịu thua Bạch Tiểu Thuần, mới tới đây được bao lâu a, thế mà kém một chút đã làm cho đám đệ tử bên ngoài bạo loạn rồi.

“Bạch Tiểu Thuần, lão phu đã thương nghị với bốn vị chưởng tọa của bờ Bắc, an bài ngươi tới Bách Thú Viện làm chấp sự. Ngươi ở nơi đó trông coi bách thú, đồng thời cũng quan sát một phen, tranh thủ sớm ngưng tụ ra bản mệnh chi linh của Thủy Trạch Quốc Độ.”

“Bách Thú Viện không thuộc bất cứ một ngọn núi nào, mà nằm bên cạnh hậu sơn của Cổ Thú Thâm Uyên. Ngươi ở đây không thể tiếp tục ngang bướng, phải chăm chỉ tu hành, trân quý một lần cơ hội duy nhất này!” Chưởng môn tình ý sâu xa nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút, lại quay sang nhìn bốn vị chưởng tọa ở bên cạnh.

“Tên sư đệ ngang bướng này của ta, nếu có chỗ nào đắc tội, bốn vị đạo hữu cứ chú ý giáo huấn là được.”

Bốn vị chưởng tọa của bờ Bắc đều mỉm cười, cùng chưởng môn khách sáo một phen. Lúc này Trịnh Viễn Đông mới rời khỏi bờ Bắc, trở về Chủng Đạo Sơn. Bên trong đại điện chỉ còn lại Bạch Tiểu Thuần và bốn vị chưởng tọa.

Bốn vị chưởng tọa này đều đánh giá Bạch Tiểu Thuần một phen, trong mắt bà lão Diên Vĩ Phong lộ ra vẻ lăng lệ.

“Bạch Tiểu Thuần, bờ Bắc rất khác so với bờ Nam. Quy củ chính là nguyên tắc của bờ Bắc. Những kẻ làm hỏng quy củ sẽ bị nghiêm trị! Ví dụ như sự việc Vạn Xà Cốc, nếu đổi là bờ Bắc thì bây giờ ngươi đã bị dán dưới Chủng Đạo Sơn, trên Thông Thiên Hà rồi. Phạt ngươi mười năm vẫn xem như là còn nhẹ.” Bà lão nói xong, ném cho Bạch Tiểu Thuần cái ngọc bội, bên trong có ghi chép môn quy của bờ Bắc.

Bạch Tiểu Thuần đáy lòng khẩn trương, vội vàng lộ ra dáng vẻ nhu thuận, liên tục gật đầu.

Bốn vị chưởng tọa nhìn nhau một cái, cũng không để ý nữa, sau khi an bài một tên đệ tử nội môn Quỷ Nha Phong mang Bạch Tiểu Thuần tới Bách Thú Viện thì đều riêng mình rời đi.

Tên đệ tử nội môn Quỷ Nha Phong mang Bạch Tiểu Thuần tới Bách Thú Viện là một gã thanh niên mặt dài, trên mặt còn có một số chỗ bị rỗ, nhìn rất là khiếp người. Gã lạnh lùng liếc Bạch Tiểu Thuần một cái, đi ở phía trước không nói một lời.

Bạch Tiểu Thuần trừng mắt nhìn, đi theo ở phía sau. Dọc đường đi, không ít người đều đem ánh mắt ngưng tụ lên trên người Bạch Tiểu Thuần, rất là bất thiện, thậm chí ngay cả đám đệ tử ngoại môn, khi nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần cũng mang theo địch ý.

Loại cảm giác giống như mình biến thành dị loại này, cộng với lời nói của bà lão ở trong đại điện, làm cho Bạch Tiểu Thuần kinh hãi, vô hạn nhớ nhung những ngày tháng ở bờ Nam. Cũng chỉ mất thời gian nửa nén hương, hai người đã đi tới hậu sơn, tới bên cạnh một sơn cốc.

Nơi đây có một khu vực lớn bị trận pháp phong ấn, đưa mắt nhìn đi chỉ thấy cây cối tươi tốt, mơ hồ có tiếng hung thú gào thét truyền ra. Càng kinh người hơn, là ở sâu trong rừng cây ở nơi này, dường như còn ẩn giấu một cái vực sâu, có từng trận dao động quanh quẩn, giống như có thể làm cho hư vô bị vặn vẹo.

Bạch Tiểu Thuần liếc mắt một cái về phía xa, hai mắt có chút co rụt lại. Khi ánh mắt thu lại, liền nhìn thấy ở cách đó không xa có một tòa nhà lẻ loi trơ trọi, phía trước có một tấm bia đá. Giờ phút này đang có một tên đệ tử nội môn gầy còm đang đứng ở đó, chờ chuyển giao.

Tên thanh niên mặt dài từ đầu đến cuối không nói với Bạch Tiểu Thuần câu nào. Khi tới đây, gã mở miệng nói vài câu đơn giản bàn giao về việc Bạch Tiểu Thuần tới đây tiếp nhận chức vụ với tên đệ tử ở trước tòa nhà. Tên đệ tử nội môn gầy còm quét mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút, trong mắt lộ ra vẻ không vui, rất là không muốn ném một cái ngọc giản ra.

“Tại hạ là Tôn Văn, ngọc giản này có thể cảm nhận được vị trí của chín trăm tám mươi một đầu hung thú ở nơi đây. Đám hung thú này, mỗi một con đều là tài nguyên trân quý của bờ Bắc ta, nếu như xuất hiện tổn thất, tông môn trách phạt xuống, thì chính ngươi phải chịu trách nhiệm.” Tôn Vân hờ hững nói xong, thì cùng tên thanh niên mặt dài rời đi.

Thái độ ác liệt của đối phương làm Bạch Tiểu Thuần vội ho lên một tiếng, cũng không có để ý tới, mà đưa mắt nhìn tòa nhà này, đị dạo quanh một vòng. Hắn phát hiện chỗ này mặc dù không bằng động phủ đã sụp đổ của mình ở Hương Vân Sơn, thế nhưng so với chỗ ở của đệ tử ngoại môn thì tốt hơn quá nhiều, vì thế trong lòng cũng tạm hài lòng.

“Lão thái bà kia nói bờ Bắc chú trong quy củ, hẳn là có rất nhiều môn quy không giống bờ Nam? Không được, ta phải nghiên cứu môn quy của bờ Bắc một chút, không thể không cẩn thận mà phạm sai lầm.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.