Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 128: Linh tỉnh



Dịch giả: trongkimtrn

Trong trời đất hư ảo, Bạch Tiểu Thuần và toàn bộ thế giới này, đều bị một vuốt của cổ hú hoàn toàn xé thành từng mảnh nhỏ, thức của hắn dường như cũng chịu ảnh hưởng, trong óc truyền ra cảm giác bị nghiền nát.

Theo sự nghiền nát này, theo thời gian dần trôi qua xuất hiện dấu hiệu tiêu tán. Lúc này Bạch Tiểu Thuần còn mờ mịt chưa phát giác ra rằng, một vuốt kia đã xé mở trời xanh, khiến cho toàn thân của hắn hoàn toàn bị rung động.

Hắn không cách nào nghĩ ra đây là loại lực lượng gì? Theo bản năng trong lòng, hắn rất khát vọng có được loại lực lượng này, có được lực lượng vô địch Khai Thiên Tích Địa này. Thậm chí tất cả ý thức của hắn cho dù bị nghiền nát và đang tiêu tán, cũng muốn dùng hết sức lực mà hấp thu, cảm ngộ, hết thảy chỉ với một mục đích là đạt được lực lượng đó.

Càng khát khao như vậy thì ý thức của hắn càng tiêu tán nhanh hơn. Nhưng lúc tiêu tán mất hai thành ý thức, thân hình Bạch Tiểu Thuần chấn động mạnh một cái, hắn mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng. Trong ý thức mơ hồ, hắn bỗng nhớ tới một chuyện, trầm mê vào một trảo này, tựa hồ không phải là mục đích của mình khi đến đây.

Ý niệm trong đầu này càng ngày càng mãnh liệt, đến cuối cùng, ý niệm đó đã thay thế khát vọng của hắn đối với lực lượng một trảo này. Điều này dẫn đến ý thức của hắn đang bị nghiền nát tiêu tán cũng chậm rãi dừng lại, những mảnh vỡ bị phá nát thành từng mảnh nhỏ trước kia, trong thời khắc này dường như cũng nghịch chuyển, chúng một lần nữa gắn kết lại với nhau.

Ở bên trong hư ảo, con hung thú khổng lồ kia lại xuất hiện một lần nữa. Nhưng lúc này nó không giương vuốt nữa, mà cái đuôi sau lưng của nó giống như một cây roi quét ngang thiên địa như long trời lở đất. Một cái quất đuôi này phát thanh âm nổ ầm vang cứ như thể cả thế giới đều muốn bạo tạc nổ tung.

Lúc này, ý thức của Bạch Tiểu Thuần đang ở bên trong thế giới bị thiên băng địa liệt đó, cho nên ý thức của hắn thêm một lần nữa mất phương hướng và bị hút vào.

Còn ở bên ngoài, theo bóng đêm phủ xuống ngày thứ hai mươi sáu từ lúc Bạch Tiểu Thuần ngộ định, thời gian tiếp tục trôi qua, ngày thứ hai mươi bảy, từ sáng sớm đến trưa, đến hoàng hôn rồi đến lúc nửa đêm.

Bốn phía chỗ Đài thí luyện nơi mà Bạch Tiểu Thuần ngộ định, có rất nhiều đệ tử bờ bắc đang tề tụ lại đây. Thân sắc từng người một trong bọn họ đều biến hóa, đến phút cuối cùng, ai nấy cũng đều mở to mắt không dám tin.

Bắc Hàn Liệt cũng tốt, anh em nhà Công Tôn cũng được, còn có Từ Tung, và còn có những thiên kiêu nội môn kia. Lúc này, tinh thần của bọn hắn đều đang nhấc lên sóng to gió lớn.

"Hắn vượt qua... Hai mươi bảy ngày, vượt qua cả đại sư huynh Quỷ Nha!"

"Trời ạ, cái tên Bạch Tiểu Thuần vậy mà có thể ngộ định đến mức độ như vậy!"

"Hắn còn có thể ngộ định thêm bao lâu nữa đây? Ba mươi ngày? Ba mươi lăm ngày hoặc là... Bốn mươi ngày!"

Sau giây phút áp lực và yên tĩnh, rất nhiều người phát ra tiếng kinh hô kịch liệt và xôn xao, từng người một đều nhìn đến Bạch Tiểu Thuần, kẻ mà lúc này ngay cả một chút khí tức đều không có, cả đám bọn họ đều lộ ra vẻ hoảng sợ.

Nhưng sự kinh hãi của bọn họ lúc này hiển nhiên là quá sớm.

Thời gian tiếp tục trôi đi, ngày thứ ba mươi, ngày thứ ba mươi ba, ba mươi bảy... Đến thời gian ngày thứ bốn mươi, toàn bộ đệ tử bờ bắc đều ngây người.

Không chỉ có đám bọn họ ngây người, các chưởng tọa của bốn ngọn núi lớn cũng phải hít thở sâu. Mỗi một ngày tăng thêm khi đang ngộ định mang ý nghĩa hoàn toàn khác nhau, ở trong tình trạng ngộ định đó, một ngày có thể so sánh mấy năm bình thường thậm chí là lâu hơn.

Quỷ Nha trầm mặc, nhưng trong mắt của hắn cũng lộ ra hào quang cả kinh người, hắn nhìn qua Bạch Tiểu Thuần, hắn muốn biết rốt cuộc Bạch Tiểu Thuần... đã nhìn thấy cái gì!

"Hắn nhất định thoát khỏi việc mất phương hướng từ một trảo kia, như vậy kế tiếp hắn đã thấy cái gì?"

Bên trong thế giới hư ảo, ý thức Bạch Tiểu Thuần chấn động, hắn cũng không biết bản thân đã mất phương hướng bởi lực lượng một cái quật đuôi của cổ thú trong bao lâu nữa, ý thức của hắn đang tiêu tán cực nhanh. Nhưng cái ý niệm trong đầu kia, dưới tình trạng ý thức tiêu tán như vậy, vẫn như trước không ngừng sinh sôi, lực lượng cuồng bạo của cái quật đuôi... Đồng dạng cũng không phải là mục đích của hắn khi đến đây.

"Cái này cũng không phải!" Hắn thì thào nói nhỏ.

Thanh âm này phát ra chỉ trong một chớp mắt, ý thức của hắn dừng tan vỡ. Sau khi không còn một chút dấu hiệu tiêu tán gì nữa, con cổ thú cực lớn lại đột nhiên mở cái miệng rộng, lực lượng lộ ra so với móng vuốt và so với cái quật đuôi càng thêm kinh khủng... Răng của nó cực kỳ sắc bén!

Sự sắp xếp của hàm răng kia, ẩn chứa trong đó là sát khí ngập trời như muốn hủy diệt hết thảy mọi thứ, dường như nó có thể cắn xé hết thảy mọi vật tồn tại. Bị một cái táp này, toàn bộ thế giới trở nên một mảnh đen kịt, một lần nữa vỡ tan ra.

"Không phải! Lực lượng cái táp này giống như trước cũng không phải là mục đích mà ta muốn khi tới đây!" thanh âm thì thào của Bạch Tiểu Thuần vang vọng quanh quẩn bốn phía nơi này, càng ngày càng mãnh liệt.

"Mục đích của ta là quan sát con cổ thú này, là vì muốn đản sinh ra... Một Bản Mệnh chi linh Thủy Trạch Quốc Độ!"

"Điều ta muốn, không phải là lực lượng một trảo, một cái quật đuôi hay lực lượng hàm răng của cổ thú. Điều ta muốn... Là đem toàn bộ con cổ thú này cẩn thận quan sát, một mực khắc ghi vào trong óc của ta, dựa vào đó mà mở ra Bản Mệnh chi linh Thủy Trạch Quốc Độ của ta!"

"Mà chúng nó (mấy cái trảo, quật với táp ấy) cũng không trở thành bổn mạng chi linh của ta, mà là dung nhập vào, trở thành một bộ phận của Bản Mệnh chi linh!"

"Cái này, mới chính là mục đích... Mà ta muốn đạt được khi tới đây đấy!" Tiếng nói của Bạch Tiểu Thuần không còn thì thào nữa, mà như là đang gào thét. Ở trong thế giới hư ảo, khi mà tiếng nói này oanh oanh nổ bung ra, không ngừng khuếch tán về bốn phía thì ý thức của hắn đột nhiên cuốn lại với nhau, hóa thành một con đường ánh sáng bắn thẳng đến con cự thú ở đằng xa kia.

Tốc độ của nó cực nhanh, khó có thể dùng từ ngữ để hình dung, chỉ trong chớp mắt đã lập tức tới gần con cự thú. Oanh một tiếng nổ vang lên. Ý thức ttrong một cái chớp mắt này, khi đụng chạm với con cự thú đó thì liền sáp nhập vào trong cơ thể của nó và khuếch tán ra bên ngoài. Trong đầu Bạch Tiểu Thuần kịch liệt cuồn cuộn, hắn có một cảm giác mãnh liệt rằng, bản thân hắn bây giờ... Dường như đang biến thành đầu cự thú này!

Trong qúa trình biến thành cự thú này, hắn thực sự đang lý giải nghiên cứu về con cự thú này. Hắn cũng không dùng phương thức cụ thể nào, Điều này có thể ví như là quan sát, thậm chí cái này đã không còn ở mức độ quan sát nữa, nó đã vượt qua sự cực hạn của việc quan sát tỉ mỉ mà đạt đến trình độ... Nhất thể tương liên không thể tách rời rồi.

Tinh thần ý thức của Bạch Tiểu Thuần cấp tốc lưu chuyển, không ngừng dung nhập vào toàn thân cổ thú, lý giải, phân tích, nắm bắt, quan sát, và... Khống chế!

Bắt đầu từ huyết nhục,rồi đến lân phiến, sau đó là đến gai xương, móng vuốt sắc bén, hàm răng, cốt cách, thậm chí cả nội tạng... Bạch Tiểu Thuần không có khái niệm thời gian, hắn dùng tất cả ý thức của mình để nhanh chóng hiểu rõ triệt để các bộ phận trên người cổ thú.

Cho đến khi ý thức của Bạch Tiểu Thuần chấn động mạnh một cái, rốt cuộc ý thức tràn ngập toàn bộ thân hình cổ thú, lúc này, hắn tựa như đã trở thành một con cổ thú thật sự.

Ngửa mặt lên trời gầm rống một tiếng, dường như cả thế giới này đều đang run rẩy. Nhưng cũng ngay lúc đó, cái bộ phận trên toàn thân cổ thú bất chợt vặn vẹo mãnh liệt, huyết nhục dùng một phương thức thần kỳ huyễn hoặc khó hiểu mà nhanh chóng cải biến, rõ ràng hóa thành một con Tam Nhãn Hắc Ô Nha*!

* Quạ đen ba mắt

Thân thể con Hắc Ô Nha rất khổng lồ, nó cấp tốc phi hành trong thế giới hư ảo này. Trong con mắt cua nó lại lộ ra ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần, Cũng trong chớp mắt, Hắc Ô Nha một lần nữa vặn vẹo hóa thành một con chim phượng bảy màu.

Rồi sau đó nó lại tiếp tục biến thành Cự Tích, thậm chí ngay cả Quỷ Nha Phong Sơn Quỷ do ý muốn của Bạch Tiểu Thuần cũng có thể biến hóa ra.Còn chưa chấm dứt, ngay sau đó, trong Bách Thú Viện, gần nghìn con hung thú, chỉ trong mỗi một một cái chớp mắt, toàn bộ theo ý tthức của Bạch Tiểu Thuần mà không ngừng biến hóa.

Phi hổ, Xuyên Sơn Giáp, Cự Hùng, Linh Lộc,... Tất cả những hung thú mà hắn biết, toàn bộ đều được biến hóa ra liên tiếp không ngừng, kể cả những con hung thú mà Bạch Tiểu Thuần đã vụng trộm quan sát từ bờ bắc cũng được hắn biến thành.

Cho đến khi có một tiếng nổ lớn vang lên, những thú dữ kia cũng biến mất. Lúc này, ý thức của Bạch Tiểu Thuần hóa thành một đoàn sương mù cuồn cuộn không ngừng, tựa như ẩn chứa ở trong đó là một "Linh" rất khủng bố chuẩn bị sinh ra đời vậy.

Đó là Bản Mệnh chi linh Thủy Trạch Quốc Độ của Bạch Tiểu Thuần.

Cũng không rõ "linh" ở bên trong đến cùng là cái hình dạng gì, thậm chí ngay cả Bạch Tiểu Thuần cũng không thể nhìn rõ nó, tựa hồ... "Linh" này có hình thể còn chưa hoàn chỉnh (= Linh này chưa thành hình).

Nhưng dù chưa có hình thể hoàn chỉnh, thời khắc này nó cũng đã phóng ra khí thế kinh người. Dù nó còn mơ hồ, nhưng vẫn có thể thấy một con quái vật khổng lồ trong lớp sương mù, từng đám gai xương kinh thiên động địa. Nó còn mang theo một loại uy áp rất khó diễn tả, theo sương mù cuồn cuộn nó đang không ngừng ngưng tụ thành hình.

Đúng lúc đó, ý thức của Bạch Tiểu Thuần cũng không chống đỡ nổi nữa mà bắt đầu tiêu tán nhanh chóng: Một thành, hai thành, ba thành... đảo mắt một cái liền tiêu tán năm thành!

Theo sự tiêu tán ý thức, toàn bộ thế giới hư ảo cũng bắt đầu run rẩy, Bản Mệnh chi linh trong đang chuẩn bị sinh ra trong lớp sương mù rõ ràng cũng xuất hiện dấu hiệu tiêu tán đi.

"Nhanh một chút, nhanh hơn một chút nữa, trước khi ý thức của ta tiêu tán thì Bản Mệnh chi linh... Hãy thức tỉnh đi!"

Ý thức tinh thần của Bạch Tiểu Thuần gào rú, sự việc diễn ra quá nhanh, bốn phía vang lên tiếng nổ ngập trời, ý thức của hắn lúc này càng tiêu tán nhanh hơn: Sáu, bảy, tám... rồi chín thành!

Thế giới hư ảo bỗng xuất hiện từng đường nứt, nó bắt đầu tan vỡ và hóa thành gió bão quét ngang bát phươn, đồng thời nó cũng kia bao phủ lớp sương mù. Ở nơi này, trong nháy mắt lúc mà ý thức Bạch Tiểu Thuần tiêu tán đã đến mười thành, rốt cuộc hắn phát ra một tiếng gào thét lo lắng.

Oanh!

Thế giới vỡ tan đi, nhưng cũng trong khoảng khắc nó tan vỡ, trong lớp sương mù đang tiêu tán đi, có một đôi mắt màu đỏ bỗng nhiên mở ra!

Bản Mệnh chi linh đã tỉnh !

Thế giới bên ngoài, sau khi Bạch Tiểu Thuần ngộ định vượt qua bốn mươi ngày, còn đang không ngừng tăng thêm, năm mươi ngày, sáu mươi ngày, bảy mươi ngày, tám mươi ngày, chín mười ngày... Một trăm ngày!

Trong khoảng thời gian tăng thêm này, toàn bộ đệ tử bờ bắc đều cảm thấy thật khủng bố.

"Một trăm ngày, hơn ba tháng, Bạch Tiểu Thuần. . . Hắn lại vẫn tiếp tục ngộ định!"

"Có khi nào hắn đã chết rồi không...?"

"Thật quá dọa người mà, cả đời này của ta còn chưa thấy qua sự tình như vậy!"

Ngoại môn sợ hãi, nội môn rung động. Trong đầu đám người Bắc Hàn Liệt như có Thiên Lôi đang nổ tung. Việc này cũng chưa chấm dứt tại đây: Một trăm mười ngày, một trăm hai mươi ngày, cho đến buổi trưa ngày thứ một trăm ba mươi mốt, nơi bờ bắc Đài Thí Luyện, thân thể Bạch Tiểu Thuần đột nhiên run lên bần bật.

Cái run lên này, khiến tất cả mọi người xung quanh lập tức chứng kiến. Sau khi dụi dụi con mắt nhìn đến, tất cả bọn họ lại chứng kiến thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy một lần nữa, ngay tức khắc từng tràng tiếng kinh hô vang lên.

Trong chớp mắt khi những tiếng hô này vang lên quanh quẩn thì hai mắt của Bạch Tiểu Thuần... bỗng nhiên mở ra!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.